trả nợ phong lưu cho bố anh. Ngũ Doanh Doanh là người rất mưu kế, bà ta chạy tới quỳ nói với Bùi Thiên Lỗi, đứa con trong bụng bà ta là một đứa con trai. Bùi Thiên Lỗi đành bắt bố Bùi Địch Văn lấy bà ta. Nhưng bố anh không hề tỉnh ngộ, năm ngoái một nguyên nhân khiến cổ phiếu giảm giá thảm hại là ông ta lén bán tháo cổ phần trong tay để lấy tiền mua trang sức, mua nhà cho một người phụ nữ, vì thế những người có chủ tâm mới giành được cơ hội, may mà Bùi Thiên Lỗi phát hiện sớm, nhưng cũng vì vậy mà tức giận ngã bệnh.
"Mẹ, nếu con để cô ấy cảm cảm nhận được tình yêu, nếu con không chiều cô ấy thì con thật sự sợ cô ấy không có dũng khí lấy con". Bùi Địch Văn cười nói.
"Nếu nó nghe thấy những lời này của con thì sẽ vừa cười vừa khóc đồng ý ngay". Đứng trên góc độ của một phụ nữ, Trữ Ái Lâm cảm thấy rất hâm mộ.
"Cô ấy không dễ lừa như vậy đâu", vẻ mặt Bùi Địch Văn rất dịu dàng.
"Nhưng con là Bùi Địch Văn mà! Chuyện con muốn làm nhất định sẽ thành công". Trữ Ái Lâm tràn đầy tự tin nhìn con trai.
Bùi Địch Văn cười, hi vọng là như thế!
Hai mẹ con trò chuyện thêm một lát, Bùi Địch Văn đưa mẹ về phòng, vừa mở cửa ra thì nghe thấy Bùi Lạc Lạc ê a hát trên hành lang. Hai người quay lại nhìn, cô ta đi chân đất, mặc áo ngủ, tai nghe nhét trong tai vừa đi vừa hát không coi ai ra gì.
"Không còn thể thống gì nữa". Trữ Ái Lâm tức giận trợn mắt.
Bùi Địch Văn vỗ vai mẹ, bảo bà về phòng ngủ, anh đi tới trước mặt Bùi Lạc Lạc kéo tai nghe ra khỏi tai cô ta.
Bùi Lạc Lạc tươi cười nhìn anh, "Anh cả, anh cũng chưa ngủ à?"
"Nửa đêm em hát như sói kêu thế này thì ai mà ngủ được". Bùi Địch Văn nháy mắt mấy cái trêu chọc.
Bùi Lạc Lạc cong miệng, "Không biết tại sao buổi tối Hân Nhi vẫn kêu khóc ầm ĩ làm em không ngủ được, mẹ em thì cứ lầu bầu mãi, em không chịu được nên đi ra ngoài".
"Hân Nhi nhớ nhà rồi. Ngày mai anh đặt vé máy bay cho mọi người về Hồng Kông".
"Ơ, em còn chưa chơi đủ mà, phải về sớm như vậy à?"
"Em đưa mẹ với dì về Hồng Kông rồi lại quay lại!"
"Cũng được", Bùi Lạc Lạc nghiêng đầu, nhìn Bùi Địch Văn với vẻ mặt bí hiểm, "Anh cả, hôm qua Thư Sướng mời em ăn cơm".
"Đấy là em ép cô ấy!" Bùi Địch Văn chống một tay lên cửa sổ, tay kia day trán.
Bùi Lạc Lạc cười hê hê, "Đúng là biết em không ai bằng anh! Đúng thế, anh không phải thương, em không làm gì chị ấy cả. Có điều sau khi ăn bữa cơm này em nghĩ hành trình kiếm vợ của anh sẽ bớt gập ghềnh hơn nhiều, anh cả, anh phải cảm ơn em thế nào?"
Bùi Địch Văn lập tức biến sắc mặt, "Em nói hết với cô ấy rồi à?"
Bùi Lạc Lạc gật đầu.
Anh nhắm mắt lại, đấm mạnh lên bệ cửa sổ, khóe miệng nhếch lên đắng chát.
"Anh, em làm sai à?" Bùi Lạc Lạc kinh ngạc hỏi.
Bùi Địch Văn mở mắt ra, vuốt vuốt tóc cô ta, "Không, em đi ngủ sớm một chút đi!"
Nói xong anh xoay người đi về phòng mình.
Bùi Lạc Lạc phía sau chớp mắt khó hiểu.
Cửa phòng đóng lại, Bùi Địch Văn lấy điện thoại di động bấm số Thư Sướng, thuê bao không liên lạc được.
Anh mệt mỏi ngồi xuống sofa.
Anh đã quan sát một người đủ ba năm, chẳng lẽ anh lại không hiểu tính tình người đó. Chỉ sợ không phải bớt gập ghềnh mà trên con đường này lại có thêm vô số chướng ngại vật rồi.
Anh chỉ chần chừ một chút, chuyện đã rơi vào cục diện bế tắc.
Anh đang cố gắng hòa tan thì Lạc Lạc đến, cô ấy còn cho anh cơ hội không?
Ngày 10 tháng 9, hội nghị phóng viên thường lệ quý ba, mọi người trình bày định hướng viết bài quý tiếp theo. Thư Sướng chỉ ngồi ở phòng làm việc vài phút rồi cầm tư liệu đến phòng hội nghị. Bây giờ cô đã là phóng viên lâu năm, chỗ ngồi được sắp xếp ở hàng đầu. Diệp Thông và một đám phóng viên thực tập ngồi ở hàng sau cùng, cô nhìn lướt qua, Diệp Thông làm mặt xấu với cô.
Thư Sướng gượng cười trả lời, trong mắt lại hoàn toàn lạnh lẽo. Diệp Thông chớp chớp mắt không hiểu tại sao.
Mấy ngày nay Thư Sướng rất lạ. Mặc dù cô không phải một người lắm mồm nhưng cũng hay nói chuyện. Mấy hôm nay cô chỉ yên lặng và yên lặng.
Cậu ta cho rằng đó là vì một trạng thái đặc thù hàng tháng của phụ nữ, nhưng trước đây lúc nào cô cũng rất bình thường.
Mắt nhìn mũi, mũi nhìn ngực, Diệp Thông suy ngẫm xem mình có làm gì không tốt để tiểu sư phụ tức giận không.
Hôm nay trong phòng hội nghị có rất đông người, cả Đàm Tiểu Khả cũng đến. Cô ta không nhếch nhác như Dương Phàm mà ăn mặc chải chuốt rất gọn gàng, ít nhất là bề ngoài như vậy. Nhưng khóe mắt và khóe miệng cô ta vẫn bất giác lộ ra vẻ mệt mỏi, làm mẹ vẫn rất vất vả.
Phóng viên chủ chốt của phòng thời sự phát biểu đầu tiên, Thư Sướng cúi đầu đọc tư liệu. Một cửa hàng bánh ngọt lâu đời ở Nam Kinh hôm kia bị phát hiện dùng nhân bánh trung thu từ năm ngoái đã mốc để làm bánh trung thu năm nay và bán với giá rất cao. Trước đó, một công ty sữa ở Thạch Gia Trang sản xuất sữa bột trẻ em có chất độc, đây là một công ty cổ phần rất nổi tiếng trong nước. Thực ra năm nào cũng có vô số việc như thế này, nhưng hình như đều không lớn bằng năm nay. Thư Sướng muốn viết một loạt bài về các vụ án liên quan đến chất lượng thực phẩm, cô đã thu thập rất nhiều tư liệu và trường hợp, cũng đã phỏng vấn chuyên gia và cơ quan liên quan, chỉ chờ Tổng biên tập xét duyệt thông qua là cô sẽ bắt đầu đặt bút viết. Nhắc tới Tổng biên tập, Thư Sướng nhíu mày, ngẩng đầu lên. Tại sao hôm nay không thấy Tổng biên tập?
"Thư Sướng", Thôi Kiện ngồi bên cạnh ghé vào tai cô nói nhỏ, "Chúng ta lại có Tổng biên tập mới rồi".
"A", Thư Sướng kinh ngạc, "Còn chưa tới một năm mà? Thăng chức rồi?"
Thôi Kiện nhún vai, tháng trước ông ta vừa có một cặp con trai song sinh, tinh thần thoải mái hơn trước nhiều, rất hay cười.
"Lưu đày rồi. Tiền thưởng sáu tháng đầu năm cô có nhận được không? Tiền thưởng quý này cô đã nhìn thấy chưa? Còn có các khoản phụ cấp cho phóng viên ra ngoài phỏng vấn bị giảm, bị miễn, một tháng nhận về tới tay còn được mấy đồng? Cứ như vậy thì mọi người phải tìm mọi cách đi đường ngang ngõ tắt kiếm tiền, truyền ra thì còn gì là danh hiệu Hoa Đông buổi chiều nữa. Giám đốc sợ quá đề nghị Tổng cục tin tức thay Tổng biên tập. Ôi, nhớ trước kia Bùi Địch Văn làm Tổng biên tập, những ngày đó đúng là hạnh phúc! Đúng là một trời một vực!
"Có phải trong nhà thêm hai khẩu nên tiền nong túng thiếu không?" Thư Sướng cười đùa nhìn Thôi Kiện.
Thôi Kiện cười ha ha, "Đương nhiên, trước kia có một mình, một người ăn cơm cả nhà không đói, bây giờ là gia đình bốn khẩu, đại gia đình cơ đấy! Kì thực cũng không chỉ là tiền thưởng và phụ cấp mà cách quản lí của Bùi Địch Văn cũng khác vị Tổng biên tập này, làm mọi người dễ tiếp nhận hơn".
Thư Sướng không phụ họa, chỉ thở dài cùng Thôi Kiện.
Sau khi tiếp xúc với Bùi Địch Văn, ai cũng không quên được những gì tốt đẹp của anh, cô cũng không thể may mắn thoát được. Có điều... Cô lắc đầu, ra lệnh cho chính mình tập trung tinh thần đọc tài liệu.
Hội nghị kéo dài đến giờ ăn trưa mới kết thúc, Thư Sướng không chen thang máy với mọi người mà đi cầu thang bộ. Mới bước được hai bậc đã nghe thấy tiếng bước chân vang lên phía sau, cô quay đầu lại nhìn, Diệp Thông cười toe toét.
"Thư Sướng, dạo này chị có phiền muộn gì à? Em có thể làm tri kỉ cho chị mượn một bờ vai để dựa vào". Diệp Thông đuổi theo vỗ vỗ vai mình.
"Cậu mà đòi là tri kỉ?" Thư Sướng mỉm cười, "Đừng dọa người, chị rất ổn, không sao cả".
Diệp Thông nghiêng đầu, "Rất ổn? Nhưng chị không biết gần đây chị trở nên rất nặng nề làm em sợ đến mức không dám thở mạnh trước mặt chị".
Diệp Thông gật đầu nghiêm túc, "Ít nhất có ba ngày chị không nói chuyện với em rồi. Trong nhà có chuyện à?"
"Không có!"
"Tổng giám đốc Ninh bắt nạt chị à?"
"Anh ấy ở Bắc Kinh, làm sao mà bắt nạt chị được?"
"Ở Bắc Kinh? Tối qua lúc em uống rượu với bạn ở Đêm Paris đã gặp anh ấy mà! Anh ấy còn mời em uống rượu nữa. Ờ, để em nhớ lại xem, anh ấy đến cùng một nam một nữ, khí chất đều rất cao quý, nói tiếng phổ thông hơi uốn lưỡi, nghe giọng giống người Quảng Đông".
Thư Sướng yên lặng cười cười tiếp tục đi xuống dưới.
"Sao thế?" Diệp Thông đột nhiên cảm thấy hình như mình vừa gây ra một đại họa.
"Không có gì, tôi phải tranh thủ thời gian đi ăn cơm, sau đó còn phải đến sân bay đón Thắng Nam và An Dương, nếu đến muộn Thắng Nam sẽ giết tôi mất", Thư Sướng nói.
Diệp Thông im lặng lén đánh giá Thư Sướng, thấy vẻ mặt cô rất bình tĩnh, cậu ta mới yên tâm.
Lúc ăn cơm, Thư Sướng nhận được điện thoại của Thắng Nam nói Vũ Hán đang mưa to, máy bay có thể đến muộn, bảo Thư Sướng không cần đến sân bay vội. Trước khi lên máy bay cô sẽ gửi tin nhắn cho Thư Sướng sau.
Thư Sướng không cần vội nữa, cô chậm rãi ăn xong, về phòng làm việc. Năm giờ chiều Thắng Nam gửi tin nhắn thông báo vừa lên máy bay. Từ Vũ Hán đến Tân Giang bay mất một tiếng rưỡi, Thư Sướng suy nghĩ có lẽ nên về nhà ăn tối trước, nếu không đón hai người xong lại đưa đến nông trường thì sợ là phải rất muộn mới có thể về nhà.
Thư Sướng xách túi máy tính xuống xe, phát hiện trong sân nhà mình đứng đầy người như đang có đại hội, người đứng ở chính giữa là Vu Phân.
"Mẹ, có chuyện gì thế?" Cô chen vào đám người, lo lắng nhìn vào trong nhà. Bác sĩ dặn Thư Tổ Khang không được suy nghĩ nhiều, phải thanh thản bình tĩnh. Cô sợ đám đông này quấy rầy bố mình.
Nhìn thấy con gái, giọng Vu Phân rất vui vẻ, "Hôm nay ủy ban nhà đất gọi các gia đình đến để động viên di dời".
"Mẹ cũng đi à?"
"Mẹ và bố con đến bệnh viện khám lại nên bọn họ không gặp được. Nhưng cuộc họp vừa kết thúc mọi người đã đến nhà mình. Mẹ nói với họ, nếu công ty Trí Viễn trúng thầu thì mọi người không chỉ có nhà rộng để ở mà tiền hoàn thiện cũng có người trả. Nhưng nếu Tập đoàn Hằng Vũ kia trúng thầu thì chúng ta sống chết không được chuyển đi. Đó là công ty của người Hồng Kông, đến Tân Giang chúng ta là để kiếm tiền, nghe nói bọn họ ở Bắc Kinh, Thanh Đảo đều dựa vào chính quyền để ra điều kiện rất ngặt nghèo với các hộ di dời, có vấn đề gì là gọi ngay đội thi hành án đến cưỡng chế di chuyển. Lần này bọn họ dùng lại bài cũ, lại dựa vào chính quyền, nhưng chúng ta không sợ. Nếu vẫn không được thì chúng ta cũng dọa tự thiêu tập thể xem ai sợ ai?"
"Mẹ?" Thư Sướng cả kinh, lông măng toàn thân dựng đứng, "Mẹ nghe những điều này từ đâu đấy?" Cô cảm thấy Vu Phân như bị tà giáo nào đó tẩy não rồi.
Vu Phân khẽ nháy mắt với cô, "Chúng ta đã ở thành bắc hơn nửa đời rồi, có rất nhiều ngôi nhà do tổ tiên để lại, không thể nói phá là phá được. Mọi người nghe cho rõ, không được tự ý kí hợp đồng, mọi người phải hành động cùng nhau".
Mọi người lên tiếng đồng ý rồi dần dần tản đi.
Thư Sướng trợn mắt nhìn Vu Phân như nhìn một người lạ, "Mẹ, mẹ kích động quần chúng như vậy là phạm pháp đấy".
Vu Phân vào nhà cầm chén trà ra, "Không trộm không cướp, cũng không giết người phóng hỏa, phạm pháp cái gì? Công dân đều có quyền phát ngôn". Bà nhìn ra ngoài cổng, phát hiện mọi người đều đi xa rồi liền kéo Thư Sướng vào nhà, "Đồ ngốc, đây không phải mẹ đang ủng hộ công việc của Ninh Trí sao? Chúng ta là người một nhà".