học, học bốn năm mà không dùng gì đến, em muốn quay lại với nghề cũ".
"Lúc này mới nói có phải đã muộn rồi không? Có bao nhiêu người quy hoạch được cuộc đời mà không bao giờ vượt ra khỏi quy hoạch? Thư Sướng, những lời này không giống như là cô nói. Nếu cô giận dỗi đám người cơm no rửng mỡ trong Phòng nhân sự thì thật sự không đáng".
Thư Sướng cười cười chuyển đề tài, "Sư phụ, một bàn tiệc ở khách sạn này đều có giá trên một ngàn, thầy đặt những mấy chục bàn thì ví tiền sẽ mỏng đi nhiều đấy".
Thôi Kiện mệt mỏi xoa trán, "Biết làm sao được, bố mẹ tôi nhất định yêu cầu như vậy".
"Bố mẹ em còn nói bao giờ em cưới phải có một đội xe đến đón dâu cơ! Có cần phải thế không?"
"Cái này gọi là tú tài gặp phải lính, có lí cũng không nói được". Thôi Kiện cười bất đắc dĩ.
Hai người uống cà phê xong, ông ta đưa Thư Sướng đi ra. Đi tới bên cạnh chiếc Chery, ông ta vỗ vỗ vai Thư Sướng, "Có một số việc có thể buông thả nhưng công việc thì tuyệt đối không thể. Nhẫn nhất thời trời yên biển lặng. Nếu không thì những vất vả ba năm nay sẽ trở thành công dã tràng hết".
Thư Sướng liên tục gật đầu, chẳng lẽ cô không hiểu những điều này sao? Nhưng Thôi Kiện đâu biết được nỗi đau thực sự trong lòng cô?
Buổi tối Thư Sướng không tắt nguồn điện thoại, mang máy tính xách tay lên trên giường ngồi quấn chăn xem phim.
Mười một giờ, biểu tượng hòm thư góc dưới bên phải màn hình nhấp nháy báo hiệu có thư gửi đến. Cô mở ra xem, thư là Bùi Địch Văn gửi tới, một bài thơ của vị phật sống Tây Tạng tên là Thương Ương Gia Thố :
"Em thấy, hoặc không thấy anh
Anh vẫn ở đó
Không buồn không vui
Em nhớ, hoặc không nhớ anh
Tình vẫn ở đó
Không đến không đi
Em yêu, hoặc không yêu anh
Yêu vẫn ở đó
Không tăng không giảm
Em theo, hoặc không theo anh
Tay anh vẫn ở trong tay em
Không rời không bỏ
Đến trong lòng anh
Hoặc để anh vào trong lòng em
Im lặng yêu nhau
Yên tĩnh, vui mừng"
Cô đọc đi đọc lại mấy dòng thơ này, nghiền ngẫm suy tư, cô biết không nên, cũng biết không đáng, nhưng nước mắt vẫn rơi xuống.
Trước khi ngủ, cô cho phép chính mình lại đọc thư một lần nữa, sau đó lặng lẽ bấm nút xóa thư vĩnh viễn.
Anh là một người không thể vấn vương. Khó đến mấy, khổ đến mấy cô cũng chỉ đành lựa chọn lãng quên anh.
Hai hôm sau Thư Sướng đến tòa soạn trả phép, đơn xin nghỉ việc cô đã gõ xong từ buổi tối hôm kia. Lúc vào phòng làm việc để in đơn xin nghỉ, cô nhìn thấy trên bàn làm việc có một chiếc cặp tài liệu do Phòng nhân sự gửi đến, nội dung là về việc cô bị người viết đơn tố cáo vu khống. Cô chỉ đọc lướt qua rồi đẩy ra.
In đơn xong, cô gửi cho Trưởng phòng một bản, chưa đợi Trưởng phòng trả lời cô đã ra khỏi phòng đi thẳng đến Phòng nhân sự.
Nhìn thấy cô, Trưởng phòng nhân sự cười nói, "Thư Sướng, đã đọc báo cáo kết luận chưa?" Nụ cười còn chưa trở nên rõ ràng đã đóng băng trên mặt, "Cô... cô vẫn còn giận dỗi à? Không phải đã trả lại trong sạch cho cô rồi sao?"
"Tôi vốn đã muốn từ chức, bởi vì có chuyện tố cáo nên tôi mới để tới hôm nay". Thư Sướng mỉm cười, gật đầu bước ra ngoài không giải thích thêm.
Còn chưa về tới phòng làm việc thì đã bị Trưởng phòng chặn lại trên đường, bảo cô mau tới văn phòng Tổng biên tập.
Bước lên tầng này một lần nữa, Thư Sướng cảm thấy hai chân giống như đổ chì, mất thời gian gấp hai bình thường cô mới đi đến phòng Tổng biên tập.
Vẫn là cửa kính sáng loáng, thư kí vẫn là Mạc Tiếu, nhưng chủ nhân phòng trong đã thay đổi. Tim Thư Sướng đau nhói, lưng cong xuống mấy độ.
"Thư Sướng, Tổng biên tập và Giám đốc đang đợi cháu đấy!" Mạc Tiếu nói rồi mở cửa kính ra.
Tổng biên tập mới họ Triệu, tuổi cũng không lớn lắm nhưng đầu đã hơi hói. Giám đốc giới thiệu cho hai người rồi chỉ sofa mềm mỏng mời Thư Sướng ngồi xuống.
Tổng biên tập Triệu cầm lá đơn xin thôi việc của Thư Sướng trên tay, cười cười, "Phóng viên Thư, có phải cô rất dị ứng với Tổng biên tập mới này không? Nếu không tại sao tôi vừa tới cô đã từ chức rồi?"
"Không phải, không phải", mặt Thư Sướng đỏ bừng, tiếng nói cũng lắp bắp, "Tôi chỉ cảm thấy tôi không có khả năng đảm nhiệm chức vụ phóng viên chủ chốt Phòng pháp trị..."
"Có thể đảm nhiệm hay không không phải là do cô cảm thấy mà là do chúng tôi thừa nhận", Tổng biên tập Triệu có một đôi mắt sắc bén, nhất là lúc nhìn người khác, "Phóng viên Thư, tôi đã xem thành tích làm việc của cô trong ba năm nay, cô hoàn toàn có thể đảm nhiệm vị trí phóng viên chủ chốt. Trừ phi cô ám chỉ mức lương tòa soạn trả cho cô không đủ cao".
Thư Sướng toát mồ hôi lạnh, cô cắn cắn môi, hạ quyết tâm, "Thực ra tôi muốn thay đổi công việc vì nguyên nhân cá nhân, không liên quan gì tới tiền lương".
"Phóng viên Thư, sống trên đời nên biết cách tha thứ cho người khác. Nhân vô thập toàn, không được vì người khác mà vứt bỏ cả đời mình. Chuyện thư tố cáo tôi thay mặt Phòng nhân sự và Ban kiểm tra kỉ luật xin lỗi cô. Một phóng viên tốt không những phải có ánh mắt sắc bén đối với tin tức, một tay bút sắc sảo thần kì mà cũng phải có một trái tim bao dung rộng lượng. Chúng tôi rất quý trọng cô, hi vọng cô có thể cho chúng tôi cơ hội này".
Tổng biên tập Triệu dang hai tay ra, nhìn Thư Sướng thật sâu.
Mấy tháng trước cũng từng có một người ngồi ở đây, anh sợ cô có chuyện gì vì nhận viết bài về hộp đêm Đêm Paris, anh cũng nhìn cô thật sâu như vậy. Chỉ có điều anh nói, "Thư Sướng, anh rất coi trọng em".
Thư Sướng nghẹn họng, ngạt thở, trái tim đập thình thịch liên hồi.
"Đừng suy nghĩ nặng nề, trở về làm việc đi. Tôi coi như chưa từng nhận được lá đơn này, sau này tôi cũng không muốn nhìn thấy nó". Tổng biên tập Triệu nhướng mày liếc Giám đốc rồi hai người cùng cười hiểu ý.
Thư Sướng cũng không biết mình đi ra khỏi cửa phòng Tổng biên tập như thế nào. Cô ngẩn ngơ trở lại phòng làm việc, Trưởng phòng hỏi cô, cô chỉ ậm ờ, không nghe thấy gì hết.
Cô rất tự biết mình, biết mình không phải một người quan trọng đến mức thiếu mình thì trái đất sẽ không quay nữa. Cô có cống hiến với tòa soạn, nhưng không phải người tòa soạn không thể không có. Tổng biên tập mới và Giám đốc giữ cô lại với một thái độ thận trọng như vậy, chắc chắn là do Bùi Địch Văn can thiệp.
Anh đã ra đi, nhưng hình bóng anh vẫn còn theo sát cô.
Thư Sướng từ chức không thành công, hết thảy từ từ trở lại như cũ.
Mùa xuân này, cả Trung Quốc đều hơi rối loạn bất an. Đầu tiên là sự kiện "câu cá" xảy ra ở Thượng Hải làm cả nước khiếp sợ , đẩy thành phố quốc tế Thượng Hải phồn vinh và thời thượng lên đầu ngọn sóng. Tiếp theo một thành thị nhỏ gọi là Nam Bình được toàn thế giới để ý đến, một bác sĩ cực kì thông thường trở nên thù hận xã hội mãnh liệt vì thất tình, vì thất nghiệp. Khi không thể kìm nén được, hắn đã phát tiết lửa giận lên người các cậu bé tay không tấc sắt. Sáng sớm một ngày mùa xuân, có chín em bé chết dưới lưỡi dao của hắn.
Hai vụ án quan trọng này đã khiến các hãng truyền thông lũ lượt tất bật. Thư Sướng đến Thượng Hải hai tuần, đến Nam Bình gần một tháng. Phỏng vấn xong trở lại Tân Giang thì mùa xuân đã gần qua, Tân Giang đã bắt đầu nóng nực.
Chọn một ngày nghỉ, Thư Sướng hẹn Thắng Nam đi uống nước. Thắng Nam nói cô không muốn làm người thừa, có điều đến giờ hẹn cô vẫn xuất hiện với nụ cười xấu xa trên mặt.
"Tại sao Ninh Trí lại nỡ lòng để bạn đi ra ngoài?" Thắng Nam mua hai cốc kem đậu đỏ trong cửa hàng, hai người chọn một chiếc bàn gần cửa sổ ngồi xuống.
Thư Sướng đã miễn dịch với những lời này, vào tai phải lại ra tai trái.
Bố mẹ cô và Thắng Nam đều nhất trí cho rằng Ninh Trí là lựa chọn thích hợp nhất của cô trong cuộc đời này, quả thực chỉ còn thiếu nước dùng dây trói hai người lại ném lên giường.
"Xướng Xướng, nếu bạn muốn chữa thương thì Ninh Trí tuyệt đối là một liều thuốc hay. Lấy một người đàn ông yêu bạn bao giờ cũng tốt hơn lấy một người đàn ông bạn yêu! Huống chi anh ta còn là đối tượng trong mối tình đầu của bạn nữa!" Chỉ cần gặp Thư Sướng là Thắng Nam lập tức ra sức thuyết phục.
Còn Ninh Trí, cuối tháng giêng anh ta đã đến nhà cô ăn cơm, chính thức xin phép qua lại với Thư Sướng trước mặt Thư Tổ Khang và Vu Phân.
Vu Phân cười ha ha đồng ý không chần chừ lấy một giây. Chỉ cần Thư Sướng không đi công tác thì lúc nào cô rảnh rỗi bà lại lập tức báo cáo với Ninh Trí.
Bây giờ Ninh Trí nhắn tin rất nhiều, gọi điện rất nhiều, đến nhà họ Thư liên tục, hẹn hò cũng liên tục.
Thư Sướng từ chối bằng một trăm lẻ một cách khác nhau, nói nhẹ nhàng, nói kín đáo, nói kiên quyết.
Ninh Trí chỉ nói hai câu.
Câu thứ nhất anh ta nói: "Thư Thư, chẳng qua là em còn chưa nghĩ xong. Trước khi em nghĩ xong thì không được từ chối anh".
Anh ta dẫn cô đi xem một căn họ đối diện với nhà Thắng Nam, có phòng khách sáng ngời, phòng sách rộng rãi, rèm cửa sổ với màu sắc hoa văn cao nhã, đứng trên ban công có thể nhìn thấy bầu trời đêm đầy sao. Anh ta giao chìa khóa cho cô, nói câu thứ hai: "Nếu em muốn ở một mình thì cứ đến đây".
Lúc nói những lời này, giọng anh ta bình thản, không hề tỏ ra nhiệt tình quá mức, cũng không tỏ ra quá vồn vã, nhưng ngữ điệu lại rất chắc chắn như đã nắm chắc thắng lợi.
Mỗi lần nghe đến hai câu này Thư Sướng lại cảm thấy rất bất lực.
May mà Ninh Trí rất bận, cô cũng rất bận, hai người không hề có nhiều cơ hội gặp mặt.
"Hôm nay Cục xây dựng nhà ở mở một cuộc họp báo đấu thầu gì đó, anh ta đi họp rồi". Thư Sướng ăn một miếng kem, ngước mắt nhìn Thắng Nam, "An Dương đâu?"
"Lại đến Vũ Hán nghe giảng rồi. Cậu ta là một kẻ cuồng tâm lí học, ở bên cậu ta có lúc sẽ thấy sợ hãi như mình không giấu được gì cả".
"Bạn đã khoanh tay chịu trói rồi, còn có cái gì để giấu nữa?"
"Ai bảo thế? Tớ... vẫn giữ được giới hạn mà". Thắng Nam ngẩng đầu lên, chính khí lẫm liệt.
Thư Sướng đột nhiên thở dài thất vọng, "Đó là vì bạn còn chưa yêu cậu ta đủ nhiều. Nếu bạn yêu thì tất cả đều sẽ xảy ra rất tự nhiên".
Cô nhớ tới đêm trăng nọ ở Thạch Trấn, đêm thật yên tĩnh, ánh mắt anh thật dịu dàng, cô đã bị anh đè lên người mà không hề rụt rè chút nào.
Tất cả thật là tốt đẹp.
"Xướng Xướng, đang nghĩ gì thế?" Thắng Nam co chân đá cô dưới gầm bàn.
Thư Sướng cười khổ, "Không nghĩ gì cả".
Bùi Địch Văn đã rời khỏi Tân Giang được gần bốn tháng, thời gian trôi thật nhanh, chỉ có điều vết rạn trong lòng đó không hề liền lại theo thời gian mà càng ngày càng rộng ra.
"Không nghĩ gì là tốt nhất!" Thắng Nam trợn mắt nhìn cô.
Một chiếc xe màu đen của đài truyền hình dừng lại ngoài cửa. Cửa xe mở ra, một đám nam nữ ăn mặc thời thượng vừa cười nói vừa bước xuống, nhốn nháo đi vào trong quán.
Thư Sướng lơ đãng ngẩng đầu lên nhìn thấy Kiều Kiều đi cuối cùng, dưới chiếc áo ngoài màu đen là áo lót đăng ten ngực thấp, thêm một bộ váy ôm sát người, không hiểu sao ăn mặc như vậy mà cô ta không thấy nóng. Hơn nữa gương mặt cô ta cũng chỉ trang điểm rất đơn giản, tóm lại chuyên nghiệp vẫn cứ là chuyên nghiệp.
"Kiều Kiều, em uống gì?" Một người đàn ông hỏi với giọng rất to.
"Cho em một cốc nước đá thôi", Kiều Kiều đáp, nhìn thấy Thư Sướng, cô ta hơi sững l