r/>"Có tiện không bác?" Ninh Trí hỏi nhưng mắt lại nhìn Thư Sướng.
Vu Phân liên tục gật đầu, "Đương nhiên là tiện. Có thêm cháu thì càng đông vui. A, cháu nói chuyện với Xướng Xướng đi, bác đi xem bố Xướng Xướng nấu cơm thế nào rồi!"
Thư Sướng thở dài vô lực.
"Sao thế? Giận anh nuốt lời à?" Ninh Trí ngồi lại gần Thư Sướng hơn một chút.
"Ninh Trí, mẹ em hay xúc động nên không suy nghĩ kĩ, anh đừng nghe mẹ em. Em tự quét dọn nhà cửa được, chuyển phòng cũng chỉ phải chuyển quần áo thôi, không có gì phiền phức đâu. Một đống việc ở công ty anh đủ khiến anh vất vả rồi".
"Thư Thư, anh muốn đến nhà em ăn bữa cơm tất niên. Nếu em không hoan nghênh thì anh ở nhà vậy".
"Cũng không phải em không hoan nghênh..." Thư Sướng bị anh ta nói cứng họng.
"Vậy có nghĩa anh đến được đúng không? Nếu anh đến thì phải thể hiện lòng thành chứ, việc nặng trong nhà cứ để anh lo, hai bác đã lớn tuổi rồi, em lại là phụ nữ, anh là đàn ông, anh không làm thì ai làm? Thư Thư, bao nhiêu năm rồi anh toàn đón giao thừa ở công trường hoặc ở khách sạn, cảm giác ăn cơm tất niên như thế nào anh cũng quên mất rồi".
Thư Sướng đang định nói chen vào thì anh ta lại cười ngắt lời, "Mấy ngày hôm trước anh nhận được một cuộc điện thoại. Em đoán xem là của ai? Là của Triệu Khải, giáo viên thực tập dạy bọn anh năm lớp mười hai. Bây giờ anh ta làm luật sư rồi, không biết nghe ai nói bây giờ anh ở Tân Giang nên đã liên lạc với anh. Anh ta nói anh ta cũng quen em và hẹn hôm nào cùng đi ăn cơm. Thứ bảy này được không? Gọi cả Thắng Nam nữa, bốn người chúng ta cùng đi tắm suối nước nóng, ăn các món dân dã. Đồng thời cũng xem như chúc mừng em vừa trở thành phóng viên chủ chốt".
Nếu Ninh Trí mời một mình Thư Sướng thì Thư Sướng sẽ từ chối ngay. Thứ bảy và chủ nhật này Thư Sướng muốn dành toàn bộ cho Bùi Địch Văn, nhưng bây giờ có cả Triệu Khải và Thắng Nam nên cô đành phải gật đầu.
Hôm sau là thứ năm, mùng hai tháng chạp âm lịch.
Trên công trường thi công giai đoạn ba của Tụ Hiền Uyển, các công nhân nhà xa đã về nhà ăn Tết, chỉ còn những người nhà tương đối gần vẫn ở lại làm việc. Đột nhiên ầm một tiếng, tất cả mọi người thấy dưới chân chấn động. Ngừng công việc đang làm dở quay lại tìm nơi phát ra âm thanh, họ chỉ thấy khói bụi mù mịt, sàn gác vừa đổ bê tông được hai ngày đã sập một nửa.
Ninh Trí đi công tác mấy ngày về đang ngồi nghe chủ quản các ngành báo cáo trong phòng hội nghị thì chiếc điện thoại di động đặt bên cạnh đổ chuông dồn dập, dồn dập đến mức anh ta cảm thấy khó chịu. Đứng dậy nghe máy, đầu bên kia quản đốc thở hổn hển, "Tổng giám đốc Ninh, xảy ra chuyện rồi. Sàn gác khu nhà đang xây vừa bị sập trúng hai công nhân, đã đưa đến bệnh viện, tôi thấy có một người chắc không qua được".
Ninh Trí thấy tức ngực, lớn tiếng hỏi, "Anh làm quản đốc kiểu gì vậy? Tôi vẫn dặn anh phải chú ý chất lượng công trình, chú ý an toàn thi công. Tết nhất đến nơi rồi, nếu có chuyện gì thì biết ăn nói với gia đình người ta thế nào?"
Quản đốc bên kia ấp úng, "Khi đổ mái tôi vẫn giám sát cẩn thận, có thể là vì mấy hôm nay trời lạnh nên bê tông hơi..."
Ninh Trí ngắt lời anh ta, "Đừng tìm nguyên nhân vội, phải xử lí hiện trường ngay, đến bệnh viện chăm sóc bệnh nhân, cố gắng không được để ngoại giới biết, nếu không hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được".
Anh ta gập điện thoại lại, cũng không nghe báo cáo nữa mà gọi Trưởng phòng Phùng và mấy chủ quản khác lập tức chạy tới công trường.
Cả công trường đều được quây kín, cách li hoàn toàn với các công trình giai đoạn một và giai đoạn hai. Lối vào có tấm biển "Công trường đang thi công, không phận sự miễn vào". Chiếc Mercedes Benz của Ninh Trí dừng lại trước cửa sắt, bảo vệ nhận ra xe anh ta nên mở cổng sắt ra. Qua cửa sổ xe, đột nhiên Ninh Trí nhìn thấy một chiếc Chery chạy vội đến. Bảo vệ ngăn lại, cửa xe mở ra, Thư Sướng từ trên xe bước xuống đưa thẻ phóng viên cho bảo vệ. Bảo vệ vẫn lắc đầu nguầy nguậy đẩy Thư Sướng ra bên ngoài.
"Chết tiệt!" Ninh Trí nhắm mắt chửi thầm một câu rồi bảo tài xế dừng xe lại. Anh ta dặn Trưởng phòng Phùng mấy câu rồi xuống xe quay lại.
"Cô ấy là tôi mời tới", Ninh Trí bình tĩnh nói với bảo vệ rồi giơ tay vẫy.
Bảo vệ xấu hổ gãi đầu cười cười với Thư Sướng rồi mở cổng sắt ra.
"Thư Thư, em tới nhanh thật", Ninh Trí cho Thư Sướng một nụ cười đắng chát.
Thư Sướng sửng sốt, cô nhận được điện thoại báo tin nên vội vàng chạy tới, không để ý công trường này vốn là của công ty bất động sản Trí Viễn, cô bất giác cau mày.
Ninh Trí kêu bảo vệ mang một chiếc mũ bảo hộ tới rồi đội lên cho Thư Sướng, sau đó anh ta ra hiệu mời Thư Sướng đi vào công trường.
Thư Sướng đi theo Ninh Trí vào công trường, Ninh Trí thoải mái đi trước dẫn đường, "Thư Thư, em muốn đến đâu xem trước?"
Thư Sướng nhìn thấy một nhóm công nhân đang chất những khối bê tông cốt thép lên một chiếc xe tải lớn.
"Những mảnh bê tông này là mảnh vỡ của sàn gác sập xuống à?" Cô quay sang hỏi Ninh Trí.
"Không phải, bên kiểm nghiệm nói không đạt tiêu chuẩn nên anh bảo công nhân phá đi làm lại".
Đột nhiên Thư Sướng nhìn thấy vết máu trên một viên gạch vỡ. Cô bước tới cầm viên gạch lên hỏi, "Có người bị thương à?"
Ninh Trí không nói gì, nhìn cô không chớp mắt. Đám công nhân vẫn vùi đầu làm việc như không nghe thấy cô nói gì.
Sắc mặt Thư Sướng trắng bệch, bàn tay cầm viên gạch run run, viên gạch rơi xuống đất vỡ thành hai nửa.
"Thư Thư, đến văn phòng ngồi một lát!" Ninh Trí đưa Thư Sướng đến văn phòng trong công trường, anh ta đóng cửa lại, rót cho Thư Sướng một chén trà.
"Công trình lên đến trăm triệu có xảy ra một hai vụ tai nạn cũng nằm trong phạm vi an toàn. Thư Thư, anh không muốn giấu em, hôm nay công trường xảy ra chút chuyện, hai công nhân bị sàn gác sập đè bị thương, một người chưa cứu được, một người khác thương thế đã ổn định, anh đã cho người đi xử lí rồi. Anh biết phóng viên phải đưa tin chân thực, cho nên em có thể phản ánh đúng sự thật. Nhưng anh có một yêu cầu, Thư Thư, em có thể không viết là sàn gác sập xuống bị thương hay không? Như vậy người khác sẽ cho rằng chất lượng của tòa nhà có vấn đề, tạo thành ảnh hưởng rất xấu đối với danh dự của cả công ty bọn anh. Khu nhà giai đoạn ba này cũng không thể bán ra được nữa, tất cả đầu tư sẽ trôi theo dòng nước".
Hơi nóng từ chén trà bốc lên khiến hai mắt Thư Sướng mông lung, Thư Sướng ngẩn ra, miệng há ra rồi lại bất đắc dĩ khép lại. Lần đầu tiên cô không thể trấn tĩnh trước một sự kiện tin tức, cô cảm thấy bất lực.
"Trong công ty anh, Tống Tư Viễn phụ trách thị trường phía bắc, anh phụ trách thị trường phía nam, vừa mới xây dựng được nền tảng, anh không thể để tất cả hủy hoại trong chốc lát được. Thư Thư, nói thật với em, vì người đến là em nên anh mới để em nhìn thấy việc này, nếu là phóng viên khác thì chắc chắn sẽ không thể được nhìn thấy hiện trường. Còn anh cũng sẽ dùng cách của anh để công bố chuyện này với bên ngoài, em không cần cảm thấy mâu thuẫn trong lòng, chuyện đã đến nước này cũng không có cách nào vãn hồi cả. Anh sẽ cho giám sát chặt chẽ chất lượng thi công sau này, cũng sẽ giải quyết tốt vấn đề với hai công nhân bị nạn. Nhưng nếu em vẫn nhất định phải viết như vậy thì anh cũng hiểu được, em có đạo đức nghề nghiệp của em". Ninh Trí nhún vai, thành khẩn nhìn Thư Sướng, "Thư Thư, có điều anh rất muốn em giúp anh, điều này không hề đi ngược lại nguyên tắc nào mà ngược lại còn cứu vãn công ty anh, cứu vãn hàng ngàn nhân viên. Được không?"
Trong lòng Thư Sướng như có một nồi nước sôi, sôi trào, quay cuồng, cô như mất khả năng ngôn ngữ, chỉ có đôi mắt lúc thì nhìn Ninh Trí, lúc lại nhìn công trường không ngừng bận rộn bên ngoài.
"Tổng giám đốc Ninh, tôi vừa báo cáo tai nạn và thương vong với Cục giám sát an toàn". Trưởng phòng Phùng đẩy cửa ra, đang nói thì nhìn thấy Thư Sướng liền cười chào hỏi, "Phóng viên Thư, sao cô đã đến rồi?"
"Thư Thư đến phỏng vấn, anh nói sơ qua chuyện xảy ra với cô ấy sau đó đưa cô ấy đến bệnh viện thăm hỏi hai công nhân". Ninh Trí trả lời giúp Thư Sướng.