Tề Nghiên La im lặng lắng nghe. Cửu Thiên Huyền Nữ nói câu nào cũng đúng, lũ yêu quỷ kia vốn dĩ hung bạo, không chịu bó buộc, một khi là người chúng hận tới khiêu chiến, bọn chúng ắt sẽ không chịu sự khống chế của Bắc m Vương, trong chiến tranh, sách lược cực kỳ quan trọng, bên địch loạn rồi, đương nhiên cơ hội giành thắng lợi sẽ rất lớn.
Cửu Thiên Huyền Nữ nhìn thấy biểu hiện lúc này của bọn họ, khẽ mỉm cười: "Cứ quyết định vậy đi. Toàn bộ đệ tử Huyền Thiên phái chúng ta hôm đó sẽ là tiên phong chủ chốt, công phá cửa đầu tiên của bọn chúng.".
Cửu Thiên Huyền Nữ rất uy phong, câu nói này của bà không cần lớn tiếng đã vô cùng khí thế rồi, các đệ tử Huyền Thiên phái giơ cao tay hô: "Chiến!".
Không khí trong phòng gần như bùng nổ, Nghiêm Lạc cũng nói: "Địa ngục thượng cổ, cứ coi như nó có cổ xưa hơn nữa, thì cũng đã mất đi sự ủng hộ của con người. Năm đó khi tôi cướp vương vị của Bắc m Vương, chính là không thể chấp nhận được ông ta chà đạp linh hồn, đến hôm nay cũng như vậy".
Mọi người của địa phủ cùng vỗ tay trợ uy, hàng ma sư loài người lớn tiếng kêu lên: "Ông đây có thể vào trong địa ngục đi một vòng khi còn sống, đúng là quá tuyệt rồi", "Địa phủ chơi một ngày, ăn ngủ trọn gói, miễn phí đánh nhau không cần trả thêm tiền, mau đến chỗ tôi lĩnh vé vào cửa".
Nhị Lang Thần cùng mấy tiên nhân đều bị chọc cười, bọn họ cũng nói: "Cuộc chiến của thần - ma, thần tộc chúng tôi xét về đạo nghĩa đương nhiên không thể đứng ngoài".
Tộc trưởng Huyết tộc, Cừu An đứng lên: \'"Diêm Vương, toàn thôn Huyết tộc chúng tôi tùy người sai khiến\'\'.
Tộc trưởng Hồ tộc, Hồ Uy cũng đứng lên nói: "Hồ tộc chúng tôi cũng sẽ toàn lực tương trợ".
Trong phòng, tiếng hoan hô rầm trời, trận chiến còn chưa bắt đầu nhưng những người tham gia đã vô cùng nhuệ khí và tràn đầy uy phong rồi. Nghiêm Lạc xua tay, mọi người yên tĩnh trở lại, anh gọi một tiếng: "Thủy Linh!".
Thủy Linh đang ở sau lưng anh dựa vào Bát Bát, nhỏ nhỏ tiếng, ấm ức đáp: "Cái gì?".
"Cô lại đây."
Thủy Linh vặn vẹo, nhảy lên bàn: "Làm gì, chẳng phải là coi thường người ta sao".
"Không, cô rất quan trọng." Nghiêm Lạc nói lời này khiến Thủy Linh ngẩng phắt lên: “Tôi quan trọng?".
Nghiêm Lạc gật đầu, nói: "Cô phải biết, bản thân cô đúng là có thể chỉ huy nước, nhưng cô liệu xem, có đám đảm báo đánh được nước vào trong thân thể của ma thần không?".
Thủy Linh đang định vỗ ngực, liền sững lại suy nghĩ một chút. Không phải là thấm ướt bọn chúng, mà là đánh nước vào trong thân thể bọn chúng. Nó bỗng như một quả bóng xì hơi: "Không bảo đảm được".
"Cho nên, việc cô phải làm, không chỉ là khống chế Tỉnh Tuyền, mà còn phải phối hợp với mọi người, đánh nước Tỉnh Tuyền vào trong cơ thể của yêu ma."
Thủy Linh đột nhiên hiểu ra: "Tôi, tôi, chỉ cần thân thể của đối phương có khe hở, sau đó có người trợ giúp, tôi chắc chắn sẽ thành công".
"Rất tốt." Nghiêm Lạc gật đầu: "Vậy mọi người tự mình chuẩn bị, chi tiết cụ thể việc sắp đặt tác chiến, tôi sẽ gửi cho mọi người sau. Khi tất cả sẵn sàng, chúng ta sẽ tới đạp bằng địa ngục thượng cổ kia!".
Cái gọi là "tất cả sẵn sàng", là ba ngày sau đó. Trong ba ngày này, mỗi người làm một việc.
Cửu Thiên Huyền Nữ tích cực vận công trị thương, Huyền Thiên Ngọc Nữ cùng các sư huynh muội lau chùi sạch sẽ tất cả binh khí.
Chúc Tiểu Tiểu trăm cách dẫn dụ nghìn cách dỗ dành, cuối cùng cũng khiến Nghiêm Lạc đồng ý để mình cùng ra chiến trường, anh đồng ý bất luận thế nào, cũng sẽ không rời xa cô nữa.
Tề Nghiên La và Tất Mặc Kỳ giữa thời điểm bận rộn lại lén lút nghỉ ngơi, đi đăng ký kết hôn xong xuôi rồi, cặp tình nhân hai nghìn năm này, giờ cuối cùng cũng trở thành vợ chồng hợp pháp.
Thủy Linh cùng với Smile luyện tập cách vận dụng nước Tỉnh tuyền, để đảm bảo nước Tỉnh tuyền có thể phát huy hiệu lực.
Chúng sai địa phủ bận rộn vận chuyển nước Tỉnh tuyền từ dưới địa ngục lên, Tỉnh tuyền nhỏ giọt quá chậm, thời gian lại cấp bách, khiến mọi người toát hết cả mồ hôi.
Thư Đồng quay lại nhà một chuyến, khoe khoang với ông bố đã nghỉ hưu của mình rằng sẽ xuống địa ngục đại chiến với ma thần. Ông Thư nói nếu như con chết rồi thì không cần phải về nữa. Thư Đồng dẩu mỏ lên mắng ông nói thừa.
Mẫn Kỳ đi đến trước mộ bố mẹ và em gái từ biệt, trận chiến này cũng không biết anh còn mạng mà quay về nữa không. Thạch Đầu cứ ép anh phải quay về gia tộc họ Mẫn bái tổ tông, ở đó có một phòng đầy người đang đợi anh. Mẫn gia đã xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng vào lúc này, bọn họ lại nghênh đón một người họ Mẫn lưu lạc nhiều năm bên ngoài trở về.
Vu Lạc Ngôn cũng về nhà nói lời tạm biệt với bố mẹ, Tư Mã Cần kéo Tiết Phi Hà đi hẹn hò yêu đương, m Yến Tư truyền lại ngôi vị tộc trưởng của gia tộc cho em họ...
Thần tộc và hàng ma sư các nơi đều nhận được thông báo, mấy ngày này họ vẫn làm việc bình thường, nhưng tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng để tức tốc tụ họp trong ngày khai chiến.
Ba ngày sau, núi Phượng, khai chiến.
Sau khi trải qua vụ việc, chẳng ai nhớ rõ trận chiến rốt ruộc đã bắt đầu như thế nào. Là mũi tên đầu tiên của Cửu Thiên Huyền Nữ bắn ra tiêu diệt con yêu ma đầu tiên, hay là từ khi máy bay hỗ trợ của phía quân đội dùng đạn bùa bắn bay đi nửa đỉnh núi, hoặc có thể là khi Nhị Lang Thần cùng Xích Cước Tiên lĩnh một đội hàng ma sư từ lưng núi tiến vào, tiêu diệt một đám xác sống và tiểu yêu.
Tóm lại, ba mặt đồng loạt tấn công, cuộc chiến đã bắt đầu!
Quần ma chịu kích động lớn, trào ra như ong vỡ tổ, hỗn chiến với tiên nhân các xứ và các hàng ma sư,
Nghiêm Lạc và Tất Mặc Kỳ dẫn dắt Chúc Tiểu Tiểu cùng tổ hàng ma sư của m Yến Tư từ phía sau lẻn vào bên trong núi Phượng. Trên đoạn đường này phá vô số kết giới, cuối cùng cũng đến được cửa vào địa ngục thượng cổ.
Nhiệm vụ của bọn họ, là thâm nhập vào địa ngục thượng cổ, cho nổ tung nó.
Muốn nổ tan địa ngục, không phải đạn bom bình thường có thể làm được. Smile đã đặc biệt chuẩn bị thuốc nổ bùa chú rồi. Mà thuốc nổ này cũng không phải tiện tay đặt xuống cái là được, nó yêu cầu tại mỗi điểm giao năng lượng của địa ngục phải sắp xếp các khối thuốc nổ theo đúng Thiên cang bát trận. Mà trận pháp này, người biết lại không nhiều. Chẳng những phải biết bày trận, còn phải có công lực cực mạnh đảm bảo chắc chắn đánh thắng yêu ma trong địa ngục.
Cho nên Nghiêm Lạc và Tất Mặc Kỳ mới đưa thiên đoàn hàng ma đi. Tám người bọn họ chịu trách nhiệm bày trận, đặt thuốc nổ, còn hai vị đại thần bọn anh đến bảo vệ, đảm bảo rằng sẽ thành công san bằng địa ngục này. Đương nhiên rồi, Chúc Tiểu Tiểu coi như người nhà đi kèm, miễn cưỡng trở thành quân dự bị.
Đường đi lối lại trong địa ngục vô cùng nguy hiểm, vì để không bị chết cóng, trên người mỗi hàng ma sư đều có vòng bảo hộ. Tất Mặc Kỳ nói lại một lượt tất cả những nguy hiểm có thể gặp phải bên trong. Chúc Tiểu Tiểu từng vào địa ngục một lần, đã chuẩn bị tâm lý tốt. m Yến Tư từng chết hai lần, cũng đã có kinh nghiệm. Mấy người còn lại kia hôm nay lần đầu gặp phải, trong lòng hưng phấn nói không ra lời.
Sau khi chuẩn bị xong xuôi, mọi người đợi lệnh xuất phát. Lúc này trong núi, tiếng gào thét rung trời, tiếng giết chóc không ngừng, rõ ràng cuộc chiến đang diễn ra rất ác liệt. Yêu ma đều đã ra ngoài giết chóc, bảo vệ ở trong địa ngục kia chắc chắn không còn mạnh nữa. Nghiêm Lạc và Tất Mặc Kỳ đồng thời gật đầu, cùng mấy hàng ma sư nhảy vào cửa.
Trong địa ngục thượng cổ này, chỗ nào cũng tối đen, tầm nhìn của bọn họ cùng lắm chỉ khoảng một mét trở lại. Thư Đồng vừa đi vừa nhỏ tiếng nói: "Lạnh quá đi, thật hưng phấn, cảm giác như đang chơi game vậy".
Cao Lôi lườm cô một cái: "Cô thật biến thái!".
Nghiêm Lạc nắm tay Chúc Tiểu Tiểu: "Lạnh không? Có chịu được không?".
Chúc Tiểu Tiểu cười, vê vê trong lòng bàn tay lớn của anh: "Boss, địa ngục thượng cổ này đâu lợi hại như địa ngục của anh, bên này không lạnh bằng, mặt đất cũng không nóng".
"Nhưng thế này mới đáng sợ." Nghiêm Lạc nói: "Trong này càng sạch sẽ, biểu thị tà khí Bắc m Vương hút đi càng nhiều. Chúng ta phải hành động mau lẹ, cố gắng rời khỏi chỗ này càng nhanh càng tốt".
Tất Mặc Kỳ nói: "Được rồi chỗ này là điểm giao năng lượng thứ nhất". Trên mỗi một điểm phải căn cứ vào phương thức thiết lập Thiên cang bát trận mà đặt thuốc nổ bùa chú, sau đó nối liền các điểm đặt thuốc nổ với nhau, sẽ tạo thành trận hình của Thiên cang bát trận, như thế thì có thể nổ tan địa ngục thượng cổ.
Nhân gian chỉ cần có một địa ngục!
Mà vùng đất tà độc này, lưu lại sẽ là đại họa.
Ray nhìn vào máy phân tích năng lượng trên tay cũng xác định một lần nữa: "Chỗ này đích xác là một điểm".
"Xì, ở chỗ như thế này, cái thứ đồ chơi đó còn có thể dùng sao", Thư Đồng chép miệng ngạc nhiên.
"Boss nói dùng được, đương nhiên có thể dùng." Cao Lôi cườị.
"Cho nên thuốc nổ bùa chú này cũng có thể dùng nhỉ?" Nổ tung địa ngục, việc này, đúng là quá sức tưởng tượng!
"Boss nói có thể dùng, thì có thể dùng."
"Xí đồ nịnh bợ!"
Mấy người vừa làm việc vừa đấu khẩu, đột nhiên trong bóng tối lóe lên mấy đốm sáng nhỏ màu xanh, trông giống như những vì sao giữa bầu trời đêm. Tuy hình ảnh trước mặt vô cùng đẹp đẽ, nhưng lòng m Yến Tư lại như thắt lại: "U minh hỏa, mọi người phải cẩn thận!".
"Đây là gì?", Ray hỏi.
"m khí và tà khí không tán ra được, tụ lại với nhau thành đốm lửa. Lửa này rất độc, đừng để nó chạm vào", Nghiêm Lạc giải thích, vừa nói vừa vê vê tay Chúc Tiểu Tiểu, ý bảo cô phải cẩn thận. Anh biết trong lòng cô đang thắc mắc nên ngắn gọn giải thích thêm một câu: "Trong mười tám tầng địa ngục tuy nhốt rất nhiều yêu quỷ, nhưng tà khí và âm khí ở trong đó đều được xử lý sạch sẽ rồi, cho nên không thể hình thành loại lửa độc này".
"U minh hỏa xuất hiện cho thấy Bắc m Vương chắc chắn đã biết chúng ta đến đây rồi", Tất Mặc Kỳ nói: "Mọi người nhanh tay lên, nhớ kỹ, ở trong này nhất quyết không được ở một mình, trong quá trình làm việc, tất cả đều phải bám sát chúng tôi".
Mọi người đồng ý, nhanh chóng lắp đặt thuổc nổ.
U minh hỏa ở đằng xa không động tĩnh gì, chỉ có mấy đóm lập lòe. Tất Mặc Kỳ nhìn chằm chằm vào chúng, lại lên tiếng thúc giục: "Nhanh!".
Cao Lôi nói: "Chỉ có mấy ngọn này, không cần sợ chứ".
Anh vừa dứt lời, bên kia đột nhiên sáng bừng lên, xuất hiện vô số những đốm lửa màu xanh, giống như trong thoáng chốc chúng đã vén bức màn bóng đêm lên, sao sáng đày đặc khắp nơi. Những đốm sáng nhỏ đột ngột nhiều lên như vậy, trong thoáng chốc đã giăng đầy cả không gian, vây bọn họ kín mít.
"Oh! My God!" Ray ngẩn người ra, những đốm lửa nhỏ sin sít nhau, nhìn chẳng ra điểm đầu điểm cuối.
"Tôi cảm thấy, có lôi ngoại ngữ ra đây cũng không trấn áp được bọn nó đâu."
"Lôi công đáng chết, anh là đồ miệng quạ."
Mọi người tuy bị tình huống bất ngờ này dọa cho nổi cả da gà, nhưng được huấn luyện thành thạo nên trong chốc lát đã bày xong trận hình. Mấy người vây thành vòng nhất loạt hướng ra ngoài, tùy cơ ứng phó.
Nghiêm Lạc và Tất Mặc Kỳ dang tay ra, giăng lưới kết giới bảo vệ. Tất Mặc Kỳ dặn dò: “Sợ là u minh hỏa đã tập hợp hết ở đây rồi, chúng ta cần phải xông ra ngoài, kéo d