Nhưng Đậu Đậu bị cơn khát máu khống chế hoàn toàn, nào có còn nghĩ đến đối phương là bà bà hằng ngày yêu thương nó. Nó nhào đến, há miệng cắn lên vai Thiên Bà. Thiên Bà vươn tay tóm chặt vai nó, lôi nó ra. Đậu Đậu bị đau, càng cuồng nộ hơn, vừa cắn được một miếng, lại quay đầu cắn lên cánh tay đang bóp vai nó của Thiên Bà.
Trên vai Thiên Bà, máu chảy ròng ròng, cánh tay lại bị cắn, bà đau đớn, sắc mặt trắng bệch. Lúc này Chúc Tiểu Tiểu tới, một chân đá vào phần eo của Đậu Đậu. Đậu Đậu bị đá ngã, thuận thế lăn một vòng dưới đất. Chúc Tiểu Tiểu cầm Tiểu Phấn Hồng vun vút khua liền mấy đường kiếm. Đậu Đậu giống như bị ác quỷ chiếm thân vậy, trong chốc lát đột nhiên tránh đi, không thấy nữa.
Chúc Tiểu Tiểu dõi mắt tìm kiếm, thấy Đậu Đậu bám trên nóc nhà, nhe cái miệng đầy máu ra, hai chiếc răng nanh dài, mắt màu xanh đen trong bóng tối lộ rõ vẻ đáng sợ.
Thiên Bà nằm trên đất, nhìn thấy Đậu Đậu biến thành hình dáng như vậy, nước mắt tuôn rơi. Đậu Đậu rõ ràng đã bị mê muội tâm trí rồi, hoàn toàn mất đi sự khống chế.
Chúc Tiểu Tiểu chắn trước mặt Thiên Bà, nhìn thẳng vào Đậu Đậu. Nhưng trời biết tay cầm Tiểu Phấn Hổng của cô có chút run run, cô sợ hãi, thật sự sợ hãi. Bất luận là bị đứa trẻ này giết chết hay là chính mình giết chết nó, đều không phải kết quả cô có thể tiếp nhận.
Nhưng tình thế nguy cấp, cô đâu còn thời gian suy nghĩ nhiều. Đậu Đậu đã "bụp" một cái bổ nhào xuống, Chúc Tiểu Tiểu bước sang bên, xoay người vung tay, thanh kiếm dài lập tức đâm xéo về phía tim Đậu Đậu. Đậu Đậu rất nhanh, né một cái giữa không trung, vặn người nhào tới sau vai Chúc Tiểu Tiểu. Chúc Tiểu Tiểu quay lại, kiếm dài thuận thế quét tới chỗ Đậu Đậu.
Đậu Đậu co người, lập tức lùi ra sau. Nó tấn công một chiêu không trúng, lùi đến bên tường hung dữ nhìn chằm chằm vào Chúc Tiểu Tiểu. Một đứa trẻ dáng vẻ năm, sáu tuổi dùng ánh mắt đó nhìn chằm chằm vào mình, điều này khiến lông tơ trên khắp người Chúc Tiểu Tiểu dựng đứng cả lên.
Lúc ấy Đậu Đậu đột nhiên thả lỏng toàn thân, trên mặt lộ ra vẻ hoảng hốt của trẻ con, nó thảm thiết gọi: \'"Chị à…".
Chúc Tiểu Tiểu ngẩn ra, bối rối không biết làm thế nào, cô nhỏ tiếng gọi: "Đậu Đậu...".
Đậu Đậu nhăn khuôn mặt nhỏ lại, những giọt nước mắt chảy ra, đáng thương vô cùng, lại gọi: “Chị à, em làm sao rồi, em không khỏe?".
Chúc Tiểu Tiểu hoàn toàn ngơ ngẩn, đây là tình huống gì? Vừa nãy bị ác ma chiếm thân, bây giờ tỉnh lại rồi?
Đang nghĩ vậy, thì Đậu Đậu dang hai tay ra, từ từ đi về phía cô như muốn được ôm ấp: "Chị cô, em sợ!". Chúc Tiểu Tiểu lùi lại một bước, nhưng nhìn thấy dáng vẻ không giống như muốn tấn công của Đậu Đậu lại mủi lòng. Nó càng lúc càng tới gần, Chúc Tiểu Tiểu do dự rốt cuộc có cần đánh nó nữa không.
Thiên Bà đột nhiên hét lớn: "Tiểu Tiểu cẩn thận!".
Đậu Đậu lúc này vẫn là biểu cảm yếu đuối của trẻ con, nhưng cơ thể đã lấy tốc độ của ma quỷ mà tấn công về phía Chúc Tiểu Tiểu, Thiên Bà toàn thân đẫm máu nhào đến hất văng Đậu Đậu, sau đó hét lên với Chúc Tiểu Tiểu: "Mau chạy!".
Đậu Đậu chỉ trong chốc lát đã khôi phục dáng vẻ hung tợn, nó một cước đá Thiên Bà ra xa, dựa vào lực đạo nhảy lên nóc phòng, rồi nhào xuống tiếp tục tấn công Chúc Tiểu Tiểu.
Chúc Tiểu Tiểu lập tức chạy ra phía cửa, trong lòng vô cùng lo lắng, Boss vì sao còn chưa đến, điện thoại cũng không gọi được, hay là Boss cũng có chuyện rồi?
Từ khi Đậu Đậu vào phòng đến bây giờ, lúc nào cô cũng căng thẳng cực độ, mọi hành động đều theo bản năng, bây giờ bị đuổi giết gắt gao, cô đột nhiên nhớ đến thuật chiêu gọi. Nhưng Đậu Đậu đã ở ngay sau lưng, câu chú đó Chúc Tiểu Tiểu còn chưa niệm được một nửa, thì đã cảm thấy một luồng khí hôi thối lạnh lẽo áp thẳng vào sau gáy.
Chúc Tiểu Tiểu "á" lên một tiếng, ngã nhào xuống đất, Đậu Đậu nhân đó áp chặt lên người cô, cắn mạnh xuống vai cô.
Trái tim Tiểu Tiểu thắt lại, sợ đến suýt ngất xỉu, tiếng thét của cô vừa vang lên, một bóng hình cao lớn từ đâu lao đến như điện chớp, lướt qua Chúc Tiểu Tiểu một cái, chính vào thời khắc Đậu Đậu cắn lên vai cô, tóm chặt lấy cổ nó, giơ lên giữa không trung.
Một chuỗi động tác này từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc chỉ trong khoảng thời gian một cái chớp mắt.
Chúc Tiểu Tiểu còn chưa hết kinh hãi, lật người lại ngẩng đẩu lên nhìn, là Boss! Mặt anh tái xanh, khắp người tỏa ra sát khí, thân thể nhỏ bé của Đậu Đậu bị anh một tay bóp chặt giơ lên giữa không trung, lúc này cũng không còn động đậy nữa, răng nanh cũng thu hết vào rồi.
Cừu An cùng hai cán bộ chạy đến, tất cả quỳ rạp xuống dưới chân Nghiêm Lạc: "Diêm Vương, xin tha cho Đậu Đậu một mạng".
"Tha cho nó?" Nghiêm Lạc lúc này giống như vừa từ địa ngục lên vậy: "Nếu như ta đến muộn một bước, thì đã chỉ có thể nhặt xác người mình yêu thương về. Không chỉ đứa trẻ ma quỷ này, Cừu An, ta làm sao có thể biết được không phải mấy người các ngươi cố tình dẫn ta rời đi, che giấu tai mắt của ta để tiện việc hành hung?".
"Diêm Vương, tôi thực sự không biết A Niên phản bội, không biết bọn họ sẽ giương đông kích tây như thế. Đậu Đậu từ trước đến nay thường mười hai giờ mới tỉnh, hôm nay chắc chắn là do tay chân của bọn phản đồ. Đậu Đậu còn nhỏ, nó bị khống chế. Diêm Vương, hôm nay cũng là đại nạn của Huyết tộc tôi, nếu Cừu An tôi còn sống qua ngày hôm nay, tôi xin thề Huyết tộc các đời sẽ làm việc cho Diêm Vương, vĩnh viễn không hai lòng. Xin Diêm Vương bỏ qua cho Đậu Đậu đi."
Nghiêm Lạc không nói gì, nhưng cơ thể anh vẫn căng cứng, biểu hiện rõ ràng cơn cuồng nộ. Chúc Tiểu Tiểu đứng lên, bước lại gần Nghiêm Lạc. Nghiêm Lạc đột nhiên dùng lực đập một cái vào trán Đậu Đậu, đánh cho nó hôn mê, khóa toàn bộ hồn lực bên trong cơ thể, sau đó ném nó về phía Cừu An: "Ông chính là thế nên Bắc m Vương mới có cơ hội lợi dụng. Cái chết của Đậu Đậu còn quá nhiều nghi vấn mà ông lại hồ đồ đến mức này. Hãy dọn sạch nội phản của bọn ông trước rồi hẵng nói đến Đậu Đậu".
Cừu An đỡ lấy đứa trẻ, dập đầu cảm ơn. Hai người phía sau đem Đậu Đậu đi, Cừu An cùng mấy người đi vào phòng của Thiên Bà. Chúc Tiểu Tiểu lúc này mới nhớ ra: "Bà bà và Bát Bát ở bên trong".
Cô chạy vào trong phòng, nhưng bị Nghiêm Lạc một tay kéo lại: "Để anh xem xem có bị thương ở đâu không đã?".
Chúc Tiểu Tiểu lo lắng hét: "Bát Bát, hắn giết Bát Bát rồi. Boss, chúng ta mau đi xem. Còn cả bà bà nữa, vết thương của bà bà rất nặng".
"Ai đánh em vậy?" Nghiêm Lạc lại dường như không nghe thấy, chỉ nghiêm giọng hỏi. Vết tát đó rất rõ ràng, đương nhiên không phải bàn tay một đứa trẻ.
“Là A Niên, em, em dùng Diêm Vương chú đánh hắn rồi," Chúc Tiểu Tiểu giơ bàn tay phải lên.
Nghiêm Lạc ôm chặt cô vào lòng: "Em dọa chết anh mất".
Tự nhiên Chúc Tiểu Tiểu thấy chột dạ, cô không thể bảo vệ tốt cho bản thân mình, thật là có lỗi với anh. "Em, em có gọi điện thoại, vừa rồi em nghĩ ra, còn dùng thuật chiêu gọi để gọi anh, nhưng chưa niệm chú xong thì... Boss, có chút thời gian là em muốn thông báo với anh ngay."
"Là anh không tốt.” Nghiêm Lạc toàn thân căng thẳng, anh nhận điện thoại, không thấy Tiểu Tiểu nói gì liền biết có chuyện bất thường, đang định chạy về bên này, lại phát hiện căn phòng của Đậu Đậu bị quỷ hút máu phong ấn, xông vào được trong phòng thì nhìn thấy Tiểu Nam ngã dưới đất, còn Đậu Đậu và A Niên không thấy tung tích đâu. Bởi vì vướng chân ở đó mà anh đến chậm một chút, may mà trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, vẫn cứu được Tiểu Tiểu.
"Anh không nên để em một mình ở lại đây, là anh không tốt."
Giọng nói mang chút nghẹn ngào của anh khiến lòng Tiểu Tiểu mềm nhũn ra, cô ôm anh thật chặt: "Boss, em không sao, em rất ổn".
Anh ôm cô, không nói gì. Chúc Tiểu Tiểu không kìm được ngọ nguậy, lại hỏi: "Boss, chúng ta đi thăm bà bà và Bát Bát có được không?".
Nghiêm Lạc nới lỏng cánh tay, Chúc Tiểu Tiểu vội vàng chạy vào căn nhà, Thiên Bà đưọc đưa vào phòng trong rồi, đang có người giúp bà băng bó trị liệu, mấy người đứng vây lại ở đó. Chúc Tiểu Tiểu quay người đi ra, tìm Bát Bát trong góc phòng. Phía sau một đống đồ linh tinh, cô nhìn thấy chú chuột béo nằm bất động.
Nước mắt trào ra, cô cẩn trọng nâng Bát Bát lên, nhìn nó cứ nằm im như vậy, đẩy đẩy ngón tay vào đầu nó, cái đầu nhỏ lắc nhẹ, một chút sinh khí cũng không còn.
Chúc Tiểu Tiểu nấc lên: "Boss, Bát Bát, Bát Bát không…” Cô khóc thảm thiết, nức nở không thành tiếng, nửa bên khuôn mặt bị đánh kia cũng sưng đỏ, trông hơi đáng sợ.
Nghiêm Lạc nhìn Bát Bát, lật người nó lên, ấn ngón tay vào vị trí trái tim nó. Nước mắt Tiểu Tiểu rơi lã chã trên mình Bát Bát, khiến lông tơ của nó ướt nhẹp. Nghiêm Lạc nhíu chặt lông mày, khuôn mặt đen sì, duỗi tay lau nước mắt cho cô: "Đừng khóc, Bát Bát chưa chết”.
Nước mắt Chúc Tiểu Tiểu vẫn không ngừng rơi. Nghiêm Lạc không nhẫn nại được nữa kéo cô lại, ấn đầu cô lên vai mình, khẽ hôn trán cô, nói: "Đừng khóc".
Chúc Tiểu Tiểu dụi mắt trên vai Nghiêm Lạc, vẫn không kìm được nức nở, tay cô run rẩy. Nghiêm Lạc chỉ đành thả lỏng ra, cầm cánh tay cô, đón lấy Bát Bát tiếp tục ấn lên trái tim nó. Tiểu Tiểu biết Boss đang cứu Bát Bát, nhưng nó lâu như thế vẫn chẳng có phản ứng gì, cô không kiềm chế nổi bản thân, lại ôm lấy Boss khóc.
Nghiêm Lạc trong lòng ôm một người lớn, trên tay bế một "đứa nhỏ", đứng trong góc phòng làm "bác sĩ". Căn phòng nhỏ bé này của Thiên Bà rất nhiều người ra vào, nhưng không một ai dám đến xem náo nhiệt.
Cuối cùng Nghiêm Lạc cộc đầu mình vào đầu Chúc Tiểu Tiểu, nói: "Em xem, nó cử động rồi, đừng khóc nữa, xấu!".
Chúc Tiểu Tiểu vội vàng dụi mắt, cẩn thận nhìn, Bát Bát thật sự cử động rồi, cặp mắt nhỏ đang hé mở. Chúc Tiểu Tiểu kích động lớn tiếng hét: "Nó tỉnh rổi, nó tỉnh rồi. Bát Bát, mày nhìn tao đi, là tao này".
Bát Bát yếu ớt hé mắt ra, rồi lại nhắm nghiền. Nghiêm Lạc cuối cùng di chuyển ngón tay ra khỏi vị trí trái tim nó, nói: “Được rồi, nó không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần tĩnh dưỡng thôi".
Chúc Tiểu Tiểu cẩn thận đón Bát Bát từ trên tay Nghiêm Lạc, không kìm được cúi xuống hôn cái đầu nhỏ của nó. Nghiêm Lạc mặt lạnh tanh: "Hôn gì mà hôn, bẩn chết!". Chúc Tiểu Tiểu không hài lòng, nhỏ tiếng càu nhàu: "Lúc Bát Bát sạch sẽ anh cũng không cho hôn". Cô thương yêu xoa nhúm lông nhỏ của Bát Bát. Bát Bát rất dũng cảm, xông đến cứu cô, nó là bảo bối của cô.
Nghiêm Lạc lúc này nhận điện thoại, anh cứ nghe rồi nghe, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Ở cửa phòng kia, Cừu An cũng đang gọi điện thoại, biểu cảm lạnh lùng. Ánh mắt hai người chạm nhau, liền biết đối phương nghe thấy là cùng một tin tức.
Thôn này bị quỷ hút máu cấp A tấn công rồi!
Cùng lúc, trong thôn, tiếng cảnh báo vang lên, tất cả đèn đều được bật sáng. Toàn bộ cư dân đang ngủ say đều giật mình tỉnh giấc. Trước từ đường ở trung tâm thôn, đèn đuốc sáng trưng, mấy cán bộ đang sắp xếp tất cả Huyết tộc cẩp C và người già, phụ nữ, trẻ em vào trong từ đường tạm tránh, còn huy động toàn thể cấp B chiến đấu bảo vệ thôn.
Thôn Huyết tộc trong chốc lát như nổ tung, có người hoảng loạn bỏ chạy, có người sẵn sàng đợi xuất phát.
Nghiêm Lạc và Cừu An đứng trên nóc nhà nhìn xung quanh một lượt, Cừu An tức giận nói: "Bọn chúng hóa ra hành động là vì mục đích này, muốn thay đổi hệ thống cai trị, ép Huyết tộc chúng tôi