Mẹ của đứa trẻ vừa nghe thấy sẽ giết chết con mình, lại xông đến định cướp súng của Tiểu Tiểu, miệng còn hét: "Đừng làm con tôi bị thương, chúng tôi nghe lời cô ta, đều nghe cô ta".
Vu Lạc Ngôn giơ súng lên quát mẹ đứa trẻ: "Đứng im, lùi lại".
Bà mẹ kia mặt trắng bệch, đứng ngây ra tại chỗ, đột nhiên lớn tiếng hét: "Đây là làm gì, con tôi bị bắt rồi các người đến tôi cũng muốn giết sao? Đây là chỗ của Huyết tộc chúng tôi, các người những con người bên ngoài còn muốn ức hiếp chúng tôi sao?".
"Đừng diễn kịch nữa, cô cũng là cấp A." Vu Lạc Ngôn nhíu chặt mày, lòng bàn tay căng thẳng đến toát mồ hôi, may mà tay cầm súng vẫn còn rất chắc.
Bà mẹ kia trong thoáng chốc phát cuồng nói: "Cái gì? Anh lại dám ngậm máu phun người như thế. Tôi ở trong thôn đã hơn tám mươi năm rổi, trong căn hầm này có ai là không quen tôi, anh cho rằng anh tiện miệng cho một tội danh là được sao? Loài người các anh đến chỗ chúng tôi đây, là vì dã tâm gì? Nếu như làm bị thương con tôi, tôi tuyệt đối không bỏ qua cho các người. Còn cả cô!". Cô ta quay sang phía cô gái áo đỏ kia: "Cô có yêu cầu gì chúng tôi sẽ làm theo như thế, không cho phép làm tổn thương con của tôi".
Người xung quanh đều bị bà mẹ này làm cho kích động, một số người nhao nhao chen đến. Vu Lạc Ngôn sát lại gần Chúc Tiểu Tiểu, cảm thấy căng thẳng vì bị cô lập không chỗ dựa. Bọn họ bây giờ, dù gì cũng đang bị nhốt cùng một đám quỷ hút máu, trước tiên đừng nói những người này là cấp B cấp C gì, nếu như bị làm cho tức rồi đều sẽ cắn người nhỉ? Hơn thế nữa, trong căn phòng này còn có lẫn hai con quỷ hút máu cấp A.
Cô gái áo đỏ nhìn thấy tình hình như thế, cười rồi chỉ vào mẹ của đứa trẻ, nói: "Vậy thì nhanh chóng thông báo cho tộc trưởng của các người đi, chúng tao chỉ yêu cầu ngừng ngay phản kháng, tất cả đều rút về từ đường này".
Chúc Tiểu Tiểu hét lớn: "Đợi một chút!".
Cô gái áo đỏ một tay bóp cổ đứa trẻ: "Đợi? Tao không có kiên nhẫn như vậy".
Bà mẹ kia lấy điện thoại, nhanh chóng gọi ra ngoài: "Tôi gọi điện thoại, tôi gọi điện thoại, cô đừng làm bị thương con tôi".
Chúc Tiểu Tiểu "đoàng" một tiếng, nổ súng, viên đạn sượt qua đầu cô gái áo đỏ, bắn lên bức tường phía sau cô ta.
"Tao nói rồi, đợi một chút. Tao không phải đang đùa!" Chúc Tiểu Tiểu vẻ mặt nghiêm túc, mang theo mấy phần khí thế: "Hai người chúng mày đều là cấp A, đang một người diễn một người hùa theo ở đây, muốn làm mờ mắt tất cả. Toàn tộc đầu hàng rồi, lẽ nào có thể sống được? Súng ở trong tay tao dù gì cũng lắp đạn bạc, kẻ được quyền lên tiếng ở đây không phải là chúng mày".
Mẹ đứa trẻ giận dữ: "Luôn mồm nói tôi là cấp A, cô có chứng cứ gì? Cô là con người ở ngoài đến, căn bản sẽ không để ý đến sự sống chết của tộc người chúng tôi. Chuyện trong tộc chúng tôi, chưa đến lượt cô quản!".
"Muốn chứng cứ sao? Được thôi, nhân bây giờ lão thái bà ta vẫn còn chưa chết, sẽ đến làm chứng nhé." Giọng nói yếu ớt của Thiên Bà từ phía sau đám người truyền đến, mọi người rẽ sang, để lộ ra Thiên Bà đang ngồi dựa bên tường.
Thiên Bà hít một hơi, nói với mẹ của đứa trẻ; "A Hà, cô sống ở trong thôn này hơn tám mươi năm rồi, lão thái bà ta biết. Nhưng đứa trẻ này có thiên nhãn, nó nói cô là cấp A, ta tin nó. Hôm nay ở trước mặt mọi người, lão thái bà ta vẫn còn hơi thở, xin dùng cái mạng già của ta đây để làm người đảm bảo cho hai đứa trẻ loài người này. A Niên đã ở cùng tộc trưởng hơn một trăm năm, nhưng nó vẫn biến thành cấp A, ngay đến Đậu Đậu bị ma vật hãm hại, cũng có thể cắn được máu thịt của lão thái bà ta đây. Hôm nay là đại nạn của tộc ta, ta không quan tâm cô làm sao lại biến thành thế này, nhưng sự thực là vậy, các người muốn mượn những người già cả, phụ nữ, trẻ em chúng ta trong căn phòng này để hủy diệt toàn tộc, chỉ sợ chúng ta cũng không thể đáp ứng".
Thiên Bà ở trong tộc không có chức vị, nhưng lại là nhân vật giống như tiên tri, được mọi người cực kỳ tôn kính, Cừu An cũng phải nể bà mấy phần. Bà vừa nói ra những lời này, mọi người trong tộc toàn bộ đều lộ vẻ xúc động. Hàng xóm, bạn bè gần gũi sớm chiều của bọn họ không ngờ đã biến thành cấp A. Mà chuyện này hôm nay lại là họa diệt tộc.
Cô gái áo đỏ lạnh lùng hừ một tiếng: “A Niên, đồ đần độn kia, đem theo Đậu Đậu mà ngay đến một lão thái bà chết tiệt cũng không giết chết được".
"Xin lỗi để các người thất vọng rổi, Tiểu Tiểu nói rất đúng, ở đây không phải là chỗ các người được lên tiếng", Thiên Bà bình tĩnh trả lời.
Cô gái áo đỏ hét lên: "A Hà, tao sớm nói rồi, trực tiếp động thủ là tốt nhất, mày lại vẫn cứ muốn để chúng nó ngoan ngoãn nghe lời. Chúng nó, những kẻ này cùng với con người càng ngày càng giống nhau, không cho nếm một chút lợi hại thì chúng nó còn chưa biết sợ".
Cô ta đột nhiên hất mạnh đứa trẻ trong tay về phía Chúc Tiểu Tiểu, rồi nhanh như chớp tấn công tới.
Chúc Tiểu Tiểu giật mình dang hai tay đón lấy đứa bé, trong tình huống nguy cấp súng rơi khỏi tay. Cô vội vàng ôm lấy đứa bé lăn xuống đất, nhưng không tránh được, vai cô bị cô gái áo đỏ hung dữ đá trúng một cái.
Tiểu Tiểu nhịn đau lật tay rút Tiểu Phấn Hồng, run run vặn một cái, kiếm dài phóng ra, "roạt, roạt", chém về phía cô gái áo đỏ.
Bây giờ chỉ nghe thấy một tiếng súng vang lên, Vu Lạc Ngôn bóp cò!
Nhưng Chúc Tiểu Tiểu còn đang nguy cấp nên không để ý được đến anh. Lúc này cô gái áo đỏ nhe răng nanh ra, giương vuốt sắc, dù bị thanh kiếm kia của Chúc Tiểu Tiểu ngăn cản, vẫn cứ xông đến.
Tốc độ của Tiểu Tiểu chắc chắn không bằng được cô ta, nhưng thắng ở điểm thân pháp linh hoạt, Tiểu Phân Hồng uy lực không tồi, mấy chiêu đánh túi bụi, miễn cưỡng chống đỡ được.
Nhưng Vu Lạc Ngôn bên kia lại có phiền phức lớn. Cô gái áo đỏ đó vừa ra tay, bên này người mẹ tên gọi A Hà cũng bổ nhào đến, trong tình thế nguy cấp, Vu Lạc Ngôn đã nổ súng. Viên đạn sượt qua cánh tay A Hà, vết thương bốc khói, máu chảy không ngừng.
A Hà nổi giận, vết thương khiến mắt cô ta lộ sắc xanh đen, răng nanh mọc dài ra. Đứa trẻ bị cô gái áo đỏ ném qua được người dân thôn trông giữ, lúc này nhìn thấy mẹ biến hình như vậy, sợ hãi khóc lớn, cất tiếng gọi: "Mẹ, mẹ...".
A Hà nhảy bật lên không trung, bổ nhào tới Vu Lạc Ngôn. Vu Lạc Ngôn lại nổ súng, lần này không trúng, người bị A Hà tóm được. Cô ta lao vút lên trên, ấn chặt Vu Lạc Ngôn vào tường. Bên dưới, dân làng hét hớn: "A Hà, cô dừng tay!".
A Hà bóp cổ Vu Lạc Ngôn, quay đầu nhìn xuống dưới, mọi người đều đang chăm chú quan sát cô ta. Một ngưòi hàng xóm đang ôm Đông Đông con của cô ta trong lòng, áp lấy đầu nó không để nó nhìn về phía bên này. Mấy người lại hét: “A Hà, cô đừng như vậy, nghĩ đến Đông Đông, cô đừng làm chuyện ngốc". Nỗi đau trong lòng A Hà thực sự khó nói thành lời, những người này đều là bạn bè của cô ta, nhưng cô ta lại dụ dỗ uống máu sống, bạo ngược thành nghiện, cô ta đã không quay đầu được nữa rồi.
Giây phút này, Vu Lạc Ngôn ở gần cô ta như vậy, cô ta thậm chí ngửi thấy cả mùi máu thơm tỏa ra từ mạch máu mỏng nơi động mạch cổ của anh. Trái tim A Hà đập loạn, da đầu tê dại, cô ta đã không còn cách nào khống chế bản thân mình.
A Hà cúi đầu, há miệng cắn xuống cổ Vu Lạc Ngôn.
CHƯƠNG 43
Ở bên dưới sau một loạt tiếng kinh hãi, lại nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của A Hà, đầu cô ta ngẩng mạnh lên, trên mặt nhiều thêm một vết thương đang bốc khói.
Vu Lạc Ngôn tay cầm dao găm chém một nhát nữa lên cánh tay cô ta, A Hà đau đớn thả lỏng tay, Vu Lạc Ngôn rơi xuống đất, lăn một vòng.
Còn chưa đợi anh đứng vững, A Hà đã nhào đến, cô ta tóm lấy Vu Lạc Ngôn ném lên tường, "choang" một tiếng, dao rơi trên mặt đất, A Hà hét lớn, lao đến ép lên người Vu Lạc Ngôn.
Lần này Vu Lạc Ngôn không còn sức kháng cự, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, có hai bóng người cùng lúc bay đến, hất A Hà ra, lại có mấy người chạy tới đỡ Vu Lạc Ngôn dậy.
"A Hà, chúng tôi cấp B không uống máu sống, theo lý mà nói năng lực không mạnh bằng cấp A, nhưng cô đừng có quên, chúng tôi cũng là Huyết tộc, bản lĩnh cô có, chúng tôi cũng có." Mấy người còn coi là có chút sức chiến đấu của Huyết tộc chắn trước mặt Vu Lạc Ngôn, bọn họ nhe nanh, giương móng vuốt ra. Còn có hai người đã xông vào trong vòng chiến giữa Chúc Tiểu Tiểu và cô gái áo đỏ.
Những người khác ôm lấy trẻ con, toàn bộ lùi đến góc nhà. A Hà lúc này đã mất hết lý trí, cô ta chí biết Vu Lạc Ngôn kia có máu sống thơm ngon. Cô ta nhe nanh, gầm gào rồi xông đến.
Không có máu sống và kinh nghiệm săn bắt, đích xác là khiến sức tấn công của cấp B hơi yếu, huống hồ trong phòng đều là những người già cả từ trước đến nay chưa từng đánh giết. Cho nên phía bên này, hai người Huyết tộc đến giúp Chúc Tiểu Tiểu, chẳng mấy chốc đều bị cô gái áo đỏ đánh ngã.
Nhưng bọn họ ra tay trợ giúp cũng khiến Chúc Tiểu Tiểu đỡ được phần nào, cô quay lại nhìn Vu Lạc Ngôn. Anh bên đó đã có người tương trợ, Chúc Tiểu Tiểu cũng ít nhiều yên tâm hơn. Trước mắt cần phải nhanh chóng xử lý hai con quỷ hút máu cấp A này, tình hình bên ngoài không biết thế nào rồi, tiếng đánh nhau trên lầu vẫn chưa ngừng, có lẽ là một trận ác chiến.
Chúc Tiểu Tiểu "roạt roạt" hai nhát kiếm, lại tấn công về phía cô gái áo đỏ. Cô gái áo đỏ tốc độ cực nhanh, vụt một cái nhảy lên nóc nhà, đó là phạm vi Chúc Tiểu Tiểu dùng Tiểu Phấn Hồng không thể tấn công đến được. Hai người Huyết tộc một trái một phải cũng nhảy lên trên, muốn tấn công cô gái áo đỏ, nhưng một người đã bị cô ta đạp bay, người còn lại cũng bị bóp cổ, ép đến góc tường.
Cô gái áo đỏ cười hung ác: "Tao đánh mệt rồi, máu cấp B tao cũng muốn thử xem". Cô ta nói xong, liền cắn xuống cổ đồng loại mình.
Chúc Tiểu Tiểu thấy vậy, trong tình huống cấp bách vung tay phóng Tiểu Phấn Hổng về phía cô gái áo đỏ.
Cô gái áo đỏ nghiêng người tránh đi rồi nhào thẳng tới chỗ Chúc Tiểu Tiểu. Mọi người thấy vậy kinh hoàng thất sắc, muốn tương trợ nhưng bản thân lại chẳng thể làm gì.
Chúc Tiểu Tiểu hai tay trống không rõ ràng đã không còn khả năng kháng cự. Cô gái áo đỏ lao đến, vô cùng sung sức, cực kỳ tự tin, nào có ngờ được, ở phía trước đợi cô ta lại là nỗi đau đớn kinh hoàng. Ngực cô ta bị dính một chưởng, cơn đau đớn khủng khiếp thấu tới tận từng sợi thần kinh!
Cô gái áo đỏ bị đánh bay ra ngoài, đập lên trên tường lại rơi xuống đất. Chúc Tiểu Tiểu thở dốc, ôm lấy tay phải, công lực của cô không đủ, sử dụng Diêm Vương chú thực sự hơi quá sức. Nhưng lúc nguy cấp có thể cứu mạng, cơn đau tê dại nửa người này cũng đâu là gì.
Sau lưng, một tiếng súng vang lên, Chúc Tiểu Tiểu vội quay đầu, Vu Lạc Ngôn tay cầm súng đang đứng ở đó, A Hà trợn trừng mắt ngã xuống trước mặt anh. Mấy người Huyết tộc bên cạnh biểu cảm khác nhau, nhưng đều không giấu được vẻ thương cảm.
Trong chốc lát, cả căn phòng ngoại trừ tiếng khóc của trẻ con ra thì không còn động tĩnh gì khác. Qua một lúc, Thiên Bà nói: "Tiểu Tiểu, con đến đây, bà bà có lời muốn nói".
Chúc Tiểu Tiểu đi đến, Thiên Bà đuổi hết những người xung quanh ra, khẽ giọng nói với Chúc Tiểu Tiểu: "Huyết tộc mấy trăm năm nay có một bí mật. Trong rừng cây ở phía bắc của thôn có phong ấn cất giấu một viên huyết thạch, viên huyết thạch đó là một chìa khóa, dùng nó để mở khóa gì thì không ai biết. Con phải nhanh một bước tìm ra viên huyết thạch đó".