"Ta không biết. Ta chỉ đột nhiên cảm ứng được viên đá này đang gặp nguy hiểm, không thể để cho người khác cướp nó đi. Chuyện xảy ra đêm nay chắc không chỉ đơn giản vì muốn khống chế Huyết tộc, điều bọn họ muốn có lẽ chính là viên đá đó. Con à, chuyện này rất quan trọng, mau tìm viên đá đi."
"Sau khi lấy được thì sao?"
"Ta cũng không biết, có lẽ một ngày nào đó con sẽ có được lời khải huyền."
"Vậy mọi người ở đây phải làm thế nào?"
"Chúng ta có thể tự chăm sóc cho mình. Đi đi, nhớ kỹ, viên đá đó rất quan trọng." Thiên Bà nhìn Bát Bát ở bên cạnh, lại nói: "Chú chuột béo này còn rất suy nhược, cứ để nó ở chỗ ta, con làm xong việc lại quay về đón nó".
"Dạ!" Chúc Tiểu Tiểu khó nhọc gật đầu: "Bà bà yên tâm, con nhất định cố gắng hết sức!". Cô quay sang gọi Vu Lạc Ngôn, đeo ba lô vũ khí lên chuẩn bị đi.
Mọi người Huyết tộc nhìn cử động của hai người bọn họ, không ai ngăn cản. Thiên Bà gọi mấy người lại, bố trí sắp xếp những việc tiếp theo. Chúc Tiểu Tiểu chuẩn bị xong, cáo từ Thiên Bà, rồi trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, kéo cánh cửa có phong ấn kia ra.
Cô cùng Vu Lạc Ngôn đứng trong cầu thang cẩn thận nghe ngóng, cuộc chiến trên lầu hình như cũng ngừng rồi, bọn họ nhìn nhau một cái, rón rén bước lên trên. Trận chiến bên trên quả nhiên đã kết thúc, những người trong thôn đang thu dọn, bố trí lại phòng thủ. Chúc Tiểu Tiểu yên tâm, kéo Vu Lạc Ngôn nhanh chóng chạy ra ngoài.
Chuyện của viên huyết thạch từ miệng Thiên Bà nói ra thì chắc chắn không thể tầm thường, Chúc Tiểu Tiểu cũng không dám làm bừa, cô báo cáo với Ray một tiếng. Ray đang ở những tần số khác nhau liên tiếp nhận được thông tin từ các hướng, anh hoàn toàn biết rõ những người nào có thể liên lạc, nhưng người nào không thể làm phiền. Rất nhanh chóng Ray kết nối thiết bị liên lạc của mấy bên với nhau, m Yến Tư nói đầu tiên: "Boss truy đuổi ma thần Ám Dạ, chạy vào rừng cây phía bắc thôn rồi, tôi đang chạy về hướng đó".
"Ma thần Ám Dạ?" Chúc Tiểu Tiểu sốt ruột, đó chẳng phải kẻ lần trước đánh Boss bị thương sao?
"Theo như lời Thiên Bà nói, ma thần Ám Dạ có lẽ đang chạy đến chỗ viên đá kia, mọi người mau tản ra, đi về phía bên đó. Huyết tộc có thể đối phó được với đám cấp A còn lại, ma quái bên này chắc đều sẽ đi đến rừng cây, chúng ta cần phải tới hỗ trợ Boss", m Yến Tư ra lệnh.
Ray nhanh chóng tiếp lời: "Thư Đồng và bọn A Dũng sắp đến rồi, tôi có bảo bọn họ mang trang bị loại lớn đến. Máy bay tuần tra của cảnh sát đã tới, bây giờ tôi bảo bọn họ bay đến rừng cây, chúng ta có thể có được hình ảnh giám sát từ trên không, sau khi phân tích địa hình sẽ gửi cho mọi người".
"Phi Hà đâu?" Người hỏi câu này là Tư Mã Cần.
"Xin lỗi, Tư Mã, vẫn chưa có tin tức. Tìm thấy điện thoại của cô ấy rơi hỏng ở đầu đường, nhưng không nhìn thấy người, cũng không có dấu hiệu xảy ra ẩu đả hay bị thương."
"A Dũng làm sao biết mà đến?", Cao Lôi hỏi.
"Mấy người bọn họ hai ngày nay được nghỉ, mọi người ở bên đó tình thế không tốt, tôi sợ xảy ra chuyện, liền nhờ riêng bọn họ giúp đỡ, công ty bên kia không biết. Chu Duệ dùng thiết bị ở công ty giúp chúng ta, Happy và Smile cũng bao che, đám người tiếp quản công ty bên ấy hình như không thông thạo những thứ này, bọn họ không biết gì cả."
Mọi người vừa từ các hướng khác nhau chạy vào rừng cây, vừa thông báo tình hình.
"Tôi đã đến rồi, có một lán nhỏ giữa rừng, mọi người đến đây tập hợp." m Yến Tư chạy đến nơi đầu tiên. Rừng cây này rất lớn, đêm tối mịt mùng, chẳng nhìn thấy cái gì cả. Lúc đó hai chiếc máy bay đang di chuyển trên không bật đèn thăm dò chiếu xuống, từ chỗ cái lán, nhìn không thấy bóng dáng của Nghiêm Lạc và ma thần Ám Dạ gì đó.
Mấy người rất nhanh chóng đuổi đến nơi, Cao Lôi và Tư Mã Cần bắt đầu làm ký hiệu ở cửa rừng. Ray thông báo: "Máy định vị trên người Boss cho thấy anh ấy đang đi theo hướng chín giờ, mọi người cách khoảng 1 km nữa. Tôi gửi bản đồ địa hình có kèm hướng dẫn vào điện thoại mọi người rồi đấy".
“Từ khi nào mà Boss biết để máy định vị ở trên người vậy?”.
Ray cười nói: "Anh ấy bảo sợ Tiểu Tiểu hỏi anh ấy đang ở đâu nên đeo vào để tôi dễ dàng chỉ rõ phương hướng cho cô ấy. Bây giờ vừa hay lại có việc phải phái người đến". Mới thoải mái được đôi chút, Ray đã lại lập tức căng thẳng: "Máy bay tuần tra quan sát thấy có người đang tiến vào rừng cây, đi về phía Boss, không phải người của chúng ta, không biết là Huyết tộc hay kẻ địch".
“Được, chúng tôi vào rừng cây rồi."
"Trong rừng có sương đen, tình hình không ổn lắm, máy bay tuần tra không bám sát được nữa rồi."
"Chỗ chúng tôi tầm nhìn cũng rất hạn chế." m Yến Tư giơ tay ra hiệu cho mọi người dừng bước, anh lại cúi đầu nhìn bản đồ hướng dẫn trên điện thoại.
Vu Lạc Ngôn kéo kéo dây ba lô: "Tôi có thể nhìn rõ, đi theo tôi!".
Cao Lôi vừa đánh dấu lên thân cây vừa cười nói: "Có mắt thần thật tốt".
Vu Lạc Ngôn bĩu môi: "Tôi chẳng phải chỉ có mỗi bản lĩnh này sao".
Mọi người càng lúc càng tới gần Nghiêm Lạc, cả đoạn đường không gặp phải trở ngại gì. Một lúc sau, cuối cùng cũng đến nơi, mọi người giật thót mình.
Nghiêm Lạc lúc này không còn là Boss bọn họ thường thấy nữa, anh toàn thân khí thế lạnh lẽo, tay cầm thanh trường đao đen tuyền, nhanh như tia chớp, lực tựa ngàn cân, đang ác đấu với ba bóng đen.
Trong trận đánh, hai bên tung mình bay giữa không trung, thân pháp cực nhanh, bóng chưởng bay tứ phía, chẳng khác gì những hình ảnh trong phim võ hiệp viễn tưởng.
Chúc Tiểu Tiểu nhìn một lát, thì thầm nói: "Tình hình thế này, chúng ta cũng chẳng giúp được gì".
Vu Lạc Ngôn lại đột nhiên hét lên: "Cái con ở giữa kia!".
Thanh trường đao của Nghiêm Lạc chớp nhoáng chém tới bóng đen ở giữa, bóng đen đó nhanh chóng né ra sau, hai bóng đen còn lại cũng theo đó phải lùi mấy bước, rõ ràng đã bị loạn thế trận.
Vu Lạc Ngôn lại hét: "Bên trái!".
Thanh trường đao trong tay Nghiêm Lạc không ngừng tấn công, roạt một cái lại bổ xuống bóng đen bên trái. Bóng đen đó bị chém trúng, tựa như đứt lìa cả cánh tay, lắc mạnh rồi biến mất. Hai bóng đen kia nhanh chóng hợp lại, tan ra khuyếch tán trong màn sương đen của rừng cây.
Lúc này Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên đẩy Vu Lạc Ngôn ngã sang bên, một luồng gió mạnh đang quét tới chỗ anh vừa lực đạo rất mạnh, thậm chí mặt đất ở đó còn bị chém nứt ra một khe.
Vu Lạc Ngôn sợ đến há miệng trợn mắt, Nghiêm Lạc phi thân tới như một mũi tên, chắn trước người anh, xoay bàn tay xuất chưởng ngăn luồng gió lại. Từ giữa màn sương đen bước ra, chính là Bắc m Vương.
"Lại là ông! Đúng là không biết xấu hổ, đại thần còn lén tấn công con người." Chúc Tiểu Tiểu kéo Vu Lạc Ngôn dậy, nhìn thấy là Bắc m Vương kẻ tiểu nhân xấu xa này, liền tức giận.
Bắc m Vương nhìn cô một cái, vốn cho rằng đòn tấn công vừa rồi chắc chắn đánh trúng, không ngờ rằng linh lực cảm ứng của tiểu nha đầu này lại mạnh như vậy. Gã thanh niên trẻ có thiên nhãn kia sẽ là trở ngại lớn, không thể không trừ bỏ.
Nghiêm Lạc lạnh mặt, bước ngang sang, chắn ánh nhìn của Bắc m Vương.
Bắc m Vương hừ một tiếng: "Sao làm cái gì cũng đụng phải ngươi thế nhỉ?".
Nghiêm Lạc cau mày nói: "Những việc ông làm thực sự là khiến người ta khinh ghét".
"Diêm La, ngươi cứ gắng sức khua môi múa mép đi, nghe kỹ lời ta, ngươi đắc ý không còn được lâu đâu.” Bắc m Vương vừa nói vừa đưa lòng bàn tay ra, trong sương đen, từ không trung hiện ra một thanh kiếm dài, nằm chắc trong tay Bắc m Vương.
Chúc Tiểu Tiều có chút căng thẳng, vừa rồi nếu ba bóng đen đó là ma thần Ám Dạ, bây giờ lại thêm cả Bắc m Vương nữa, vậy phải ứng phó làm sao đây?
Nghiêm Lạc vung trường đao, hoàn toàn không để ý đến lời khiêu khích của Bắc m Vương.
Đồng tử Bắc m Vương hung dữ co rút lạt bóng người lướt như chớp, chém một kiếm về phía Nghiêm Lạc. Nghiêm Lạc nhón chân, người đã vút lên trên, xoay mình tránh lưỡi kiếm, thanh trường đao trong tay trực tiếp chém thẳng vào cổ Bắc m Vương.
Hai vị đại thần tiến tiến lùi lùi đánh nhau, mấy người bọn Chúc Tiểu Tiểu ở bên dưới chụm đầu lại, nhỏ giọng bàn bạc.
"Bọn Bắc m Vương đến rừng cây, chắc chắn cũng vì viên đá gì đó kiạ, ma thần Ám Dạ bây giờ không thấy rồi, có phải là để Bắc m Vương ngăn Boss, sau đó hắn ta đi tìm viên đá?"
"Màn sương đen bây giờ thực sự không còn dày như vừa rồi nữa."
"Máy bay tuần tra nhìn thấy hướng di chuyển của màn sương đen, là về phía bắc", Ray nói. Anh vẫn đang theo dõi tình hình bên này.
Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên nói: "Tôi có một dự cảm!".
Ánh mắt mọi người đều hướng về phía cô: "Cái gì?".
"Chúng ta phải mau đi về phía bắc, viên đá ở bên đó." Chúc Tiểu Tiểu thực sự không chắc chắn, nhưng chẳng biết vì sao cô cứ cảm giác mình đang bị thúc giục, phải mau đi về hướng đó.
m Yến Tư nhìn cô: "Linh lực cảm ứng của cô đột nhiên mạnh hẳn lên".
Chúc Tiểu Tiểu chợt nhớ ra, cô giơ tay trái lên, để lộ vòng chỉ đỏ: "Đây là Thiên Bà cho tôi, bà ấy nói có thể tăng cường khả năng cảm ứng. Tôi cũng thấy rất lạ, tự nhiên lại biết được chỗ Vu Lạc Ngôn đứng rất nguy hiểm".
\'"Đã là như thế, vậy cứ theo cảm giác của Chúc Tiểu Tiểu, chúng ta cùng đi về phía bắc, ngăn cản ma thần Ám Dạ."
Cao Lôi đẩy đẩy gọng kính, rất hứng thú đối với thách thức khó khăn này.
m Yến Tư vươn tay xoa lên thanh đại đao trên lưng, đồ cướp được trong tay ma thần, chuyện này khiến nhiệt huyết trong anh cũng bắt đầu trào dâng, anh khua tay một cái: "Chúng ta đi!".
Chúc Tiểu Tiểu quay đầu hét một tiếng với Nghiêm Lạc: “Boss, anh nhất định phải đánh cho lão già đáng chết này bò lăn bò càng nhé, bọn em đi xử lý ma thần Ám Dạ đây!".
Mấy người bắt đầu chạy về phía bắc, Bắc m Vương cười nhạo rồi đánh một chưởng về phía họ, hét: "Chỉ dựa vào mấy con người các ngươi? Suy nghĩ kỳ cục, không biết tự lượng sức mình!".
Nghiêm Lạc vung tay phóng ra một luồng gió, luồng gió cuộn lại, chặn một chưởng kia của Bắc m Vương. Sau đó anh chém liền hai đao, ép lùi Bắc m Vương rồi đột nhiên gieo mình xuống, chắn giữa ông ta và mấy người.
"Đi đi, phải cẩn thận!" Nghiêm Lạc vẫn luôn cảm thấy sức mạnh của con người không thể xem nhẹ, tuy bọn họ còn chưa được huấn luyện tốt, nhưng mà, chuyện nên làm cứ để bọn họ làm đi.
Có Boss chống lưng, Tư Mã Cần giơ ngón tay giữa lên với Bắc m Vương, m Yến Tư cười khinh miệt, Cao Lôi nhướn nhướn mày lên, vuốt ngược tóc ra sau. Chúc Tiểu Tiểu thấy mọi người như thế cũng vững gan hơn, làm mặt quỷ chọc tức Bắc m Vương. Vu Lạc Ngôn cuối cùng không nhịn được nữa, ha ha cười lớn, anh cũng chạy ra, lắc lắc mông nhảy mấy bước.