Nghiêm Lạc lạnh lùng nói: "Bắc m Vương từ trước đến nay không làm việc gì không có lợi, ông ta yêu cầu các ông mặc kệ không quản quỷ hút máu cấp A, e rằng chính là có ý làm việc này. Rất nhiều quỷ hút máu cấp A không phục đối với cấp B, ông ta hỗ trợ một chút rồi kích động bọn chúng, muốn làm rối cục diện toàn tộc các ông cũng không khó. Trong thôn của ông có nội gián, những kẻ đang đến chắc không chỉ có cấp A, sợ là còn cả nhiều loại ma quái khác, các ông hãy cẩn thận. Có điều tôi phải nói trước, trong tình huống cấp bách, nếu người của tôi gặp nguy hiểm, tôi có thể sẽ chẳng để ý được cấp A hay là cấp B đâu".
Cừu An gật đầu: "Tôi hiểu",
Nghiêm Lạc quay người muốn đi, Cừu An gọi anh lại: “Diêm Vương, Thiên Bà nói nếu như gặp người sẽ hại người, nhưng nếu không gặp người thì sẽ hại toàn tộc, có lẽ là nói đêm nay, người cũng phải cẩn thận".
Nghiêm Lạc gật đầu, nhảy xuống khỏi nóc nhà, chạy về hướng Tiểu Tiểu đang đợi.
"Boss, xảy ra chuyện gì rồi? Bọn họ nói đã đưa bà bà về từ đường, có quỷ hút máu tấn công vào thôn. Nhưng ở đây không phải là thôn của quý hút máu sao?"
"Đồng tộc tương tàn, ngoại trừ quyền lực ra, không thể vì thứ khác. Cấp A một khi thống lĩnh Huyết tộc rổi, chuyện hút máu người sống sẽ rất khó khống chế. Anh phải đến cửa thôn cùng với bọn m lão cửu, em đi theo anh." Nghiêm Lạc không muốn để Tiểu Tiểu lại rời khỏi tầm mắt mình.
"Boss." Chúc Tiểu Tiểu khó xử, cuối cùng vẫn nói: "Em muốn cùng với bà bà đến từ đường. Bà bà vì cứu em mới bị thương, nghe nói cấp C và những người già, trẻ nhỏ đều ở trong từ đường lánh nạn, em muốn đi cùng những người dân giữ ở đó. Bọn anh bảo vệ vòng ngoài, em canh chừng ở tuyến trong".
Nghiêm Lạc nhìn cô hồi lâu rồi nói: "Heo Con, lần này không phải chuyện bình thường, bọn anh ở bên ngoài đánh, nếu như em có nguy hiểm gì, gọi điện thoại thậm chí dùng thuật chiêu gọi tìm anh đều không có tác dụng, anh chưa chắc có thể ra được để cứu em".
"Cũng đều nguy hiểm như nhau mà, em ở ngoài cửa cùng anh chẳng qua cũng là đánh giết, ở trong từ đường chẳng phải sẽ an toàn hơn sao? Boss, em cũng là hàng ma sư, em do anh đích thân huấn luyện đó." Chúc Tiểu Tiểu lấy Tiểu Phấn Hồng ra: "Anh xem, em có vũ khí. Em còn có Diêm Vương chú", lại lôi ra hai thiết bị liên lạc: "Anh xem, em còn có máy liên lạc, chia cho anh đeo một cái. Như vậy chúng ta đều có thể biết được tình hình của đối phương".
Nghiêm Lạc nhận lấy thiết bị liên lạc, kéo cô vào lòng: "Em đến từ đường rồi, bảo bọn họ cho chút thuốc bôi lên mặt trước. Không được chạy loạn, Cừu An cũng đã phái người bảo vệ từ đường, nhưng bọn họ có nội gián, em không được tin tưởng bất cứ người nào, tự mình phải cẩn thận hơn. Nếu để anh phát hiện em có vết thương mới, xem anh sẽ xử lý em thế nào".
"Tuân lệnh, Boss đại nhân."
Cứ như thế, Chúc Tiểu Tiểu với nửa bên mặt sưng đỏ bế Bát Bát đi đến từ đường. Nghiêm Lạc đưa cô tới đó rồi vội vã rời đi. Chúc Tiểu Tiểu tự mình thám thính một vòng, từ đường này rất lớn, lại có hai tầng bên trên và một tầng hầm. Tầng một là chỗ đặt bài vị và linh vật của tộc, dùng để hành lễ cúng tế. Tầng hai là một sảnh lớn, có phòng trưng bày. Tầng hầm dưới đất mới là nơi ẩn trốn thực sự.
Lúc này mọi người đều trốn dưới hầm, mà ở tầng một và ngoài cửa thì đều có Huyết tộc cấp B trông giữ. Tầng hai chỉ cỏ mấy người canh chừng Đậu Đậu. Chúc Tiểu Tiểu đứng trên cầu thang nhìn qua rồi liền đi xuống dưới.
Cô xuống đến tầng hầm, tìm thấy Thiên Bà đang nằm trên một chiếc giường nghỉ ngơi. Ở bên trông nom bà là cô gái hôm nay đến mời Chúc Tiêểu Tiểu. Nhìn thấy bên mặt sưng đỏ của Chúc Tiểu Tiểu, cô ta vội vàng giúp cô bôi thuốc.
Thiên Bà yếu ớt mở mắt ra, nói với Tiểu Tiêu: "Nha đầu, khi Huyết tộc chúng ta chết, hồn phách tứ tán, không cách nào siêu sinh. Nhưng ta còn có một mong muốn. Nếu như, ta không chống đỡ được qua ngày hôm nay, vào lúc ta sắp chết, hồn phách ra khỏi cơ thể, là lúc tốt nhất để thu thập, con giúp ta thu hồn phách lại, nếu may mắn có thể giữ được hoàn chỉnh ba hồn chín phách, xin hãy giúp ta thỉnh cầu với Diêm Vương. Ta cả đời này hối hận nhất là không thể ở Đạo gia cho đến lúc chết, nếu ta còn có thể trùng sinh, hy vọng lại tiếp tục được làm người của Đạo gia".
"Bà bà, bà sẽ không sao đâu."
"Đứa trẻ ngốc, bà bà không phải đã nói với con rồi sao, chuyện bà bà cần làm đều làm hết rồi. Bà bà bị thương không trách con, con đừng để trong lòng. A Niên đưa Đậu Đậu đến chỗ ta, là nhằm đúng vào ta. Bọn chúng nếu muốn hủy diệt thôn, phải giết chết lão thái bà có năng lực dự báo, đó là sách lược. Thời gian của bà bà cũng đến rồi."
"Không phải đâu, bà bà, bà là người tốt, bà có thể chống chọi tiếp được." Chúc Tiểu Tiểu nhìn Thiên Bà khuôn mặt trắng bệch, còn cả Bát Bát yếu ớt, trong lòng vô cùng buồn bã.
Thiên Bà cười an ủi, nói: "Bà bà mệt rồi, bà bà ngủ một chút",
Chúc Tiểu Tiểu gật đầu, lặng lẽ ngồi bên cạnh, trong lòng lo lắng, không biết tình hình bên ngoài thế nào rồi. Cô mở máy liên lạc, đúng lúc nghe thấy Tư Mã Cần đang hét: "Sao lại không thấy nữa?".
Ở một bên khác, Ray trả lời: "Lúc mười giờ hai mươi ba phút, cô ấy gọi điện báo nhìn thấy hai chiếc xe trong tòa nhà đi ra, cô ấy muốn bám sát điều tra. Nhưng sau đó gọi lại thì mất liên lạc. Tôi nhờ đồng nghiệp ở gần đó đến giúp, song không tìm thấy cô ấy đâu, xe của cô ấy vẫn còn, nhưng bên trong lại không có người. Tôi cũng nhờ Chu Duệ trong công ty tìm trong hình ảnh giám sát giao thông, trên camera của con đường đó, chỉ thấy hai chiếc xe cô ấy nói chứ không nhìn thấy cô ấy".
Chúc Tiểu Tiểu sững lại lời này là nói Tiết Phi Hà? Hôm nay cô ấy đi theo dõi quỷ hút máu. Sao lại biến đâu mất rồi?
Ray tiếp tục nói: \'\'Bên này thiết bị không đầy đủ, tôi nhờ Chu Duệ ở công ty tra định vị điện thoại của Phi Hà, có tin tức sẽ thông báo cho mọi người".
Tư Mã Cần hung dữ văng tục mấy câu, rõ ràng sốt ruột đến cực điểm. Đột nhiên nghe anh hét: "Chỗ tôi có sự việc phát sinh, xuất hiện tám con ngoại lai, Huyết tộc đánh tới rồi. Anh vừa thở dốc vừa nói, rõ ràng là đang chạy bộ: "Tôi đi đây, mẹ kiếp! Ông đây đang muốn đánh người!".
Cao Lôi lúc này nhỏ tiếng xen lời: "Huyết tộc ở chỗ tôi đây không biết biến đâu mất hai người. Tôi đi quan sát một chút".
m Yến Tư dặn dò: \'\'Cẩn thận. Nội gián của bọn họ không ít".
"Biết rồi, chúng ta đang ở chỗ tối."
Ray nói: "Tôi báo Hồ Dương rồi, ông ấy đang điều hai máy bay tuần tra tới giúp, nhưng cần có thời gian, mọi người phải cẩn thận".
Chúc Tiểu Tiểu nghe thế lo lắng toát mồ hôi. Cô nhìn khắp xung quanh, hình như mọi người đều bình thường. Bởi vì Huyết tộc đầy chật trong phòng, máy thăm dò dùng ở chỗ này cũng không có tác dụng.
Bất chợt, Vu Lạc Ngôn thở hồng hộc chạy vào, anh trông thấy Chúc Tiểu Tiểu, liền nở nụ cười: "Tiểu Tiểu, bọn họ bảo anh đến đây giữ cùng em". Anh đặt ba lô xuống đất, kéo khóa ra: "Còn bảo anh mang súng cho em nữa. Mặt em bị thương thành thế này, rất đau phải không?\'\'.
Lúc này trên lầu bỗng "rầm" một tiếng, có vật nặng nào đó rơi xuống đất, tất cả mọi người náo động, mấy đứa trẻ sợ quá bắt đầu khóc. Vu Lạc Ngôn đột nhiên đẩy đẩy Chúc Tiểu Tiểu, nhỏ tiếng lo lắng nói: "Bên trái, người mặc áo đỏ kia, là cấp A".
Chúc Tiểu Tiểu nhìn tới chỗ cô gái mặc áo đỏ trong góc phòng đang cùng những người xung quanh đứng lên, trên mặt không có biểu cảm gì khác thường. Nhưng Vu Lạc Ngôn bên cạnh lại kiên quyết khẳng định: "Cô ta là cấp A".
Bên trên lại kêu "rầm" một tiêng nữa, cô gái mặc áo đỏ đó khóe miệng lộ ra nụ cười, giơ tay tóm lấy một đứa trẻ trước mặt. Người xung quanh kinh hãi tản ra, trong tiếng thét của đứa trẻ/ Chúc Tiểu Tiểu giơ súng lên chĩa vào cô ta.
Ánh mắt của cô gái áo đỏ di chuyển từ họng súng đen thăm thẳm dừng lại trên mặt Chúc Tiểu Tiểu, lạnh lùng hừ một tiếng: "Con người?".
"Con người cũng có thể xử lý cấp A như mày."
Nghe nói đến từ cấp A này, xung quanh tất cả đều kinh hãi, mọi người tản ra càng xa, chỉ còn lại Chúc Tiểu Tiểu và cô gái áo đỏ đối đầu với nhau. Bây giờ mẹ của đứa trẻ từ phía cửa tiến vào, đứng bên cạnh đứa trẻ khóc lóc thảm thiết, van xin thả đứa trẻ ra. Chúc Tiểu Tiểu cau mày, tập trung tinh thần theo sát nhất cử nhất động của cô gái áo đỏ.
Cô gái này không thèm để ý đến Chúc Tiểu Tiểu, như thể trên tay có đứa bé làm con tin thì cô ta không cần phải sợ gì nữa.
Cô ta nói với cả đám Huyết tộc xung quanh: "Cùng là Huyết tộc, chúng tôi chỉ muốn được quay lại, trở về trong đại gia đình. Quần tộc chúng ta có năng lực lớn mạnh, vì sao phải chịu sự khống chế của con người, vì sao không thể quang minh chính đại đi vào xã hội. Tộc trưởng bị người ta làm cho mù quáng, ông ta có lợi ích của ông ta, lẽ nào mọi người cam tâm cứ mãi thế này? Chúng ta vì sao phải thấp hơn con người mọi bậc, lẩn tránh giống như loài chuột?".
Đám người xung quanh không ai đáp lời, chỉ có Chúc Tiểu Tiểu lớn tiếng quát: "Nói năng linh tinh! Sống trong một thế giới giết chóc có gì tốt, hòa bình chung sống cơm no áo ấm mới là hạnh phúc. Các cô mới là những kẻ vì lợi ích cá nhân mà làm chuyện xấu. Cô bị lợi dụng làm lá chắn cho người khác, còn ở đây mà hớn hở vui mừng? Đần độn! Thả đứa bé xuống, nếu không tôi nổ súng!".
"Nổ súng?" Cô gái áo đỏ kéo đứa bé lại gần, chắn trước mặt mình: "Mày biết tốc độ của tao nhanh thế nào, mày có thể đảm bảo không làm bị thương đứa trẻ?".
Tiểu Tiểu có chút hoảng hốt, cô thực sự không chắc chắn. Mẹ của đứa bé đó sợ quá, hét lên với Chúc Tiểu Tiểu: “Đừng nổ súng, đừng nổ súng". Trên đỉnh đầu, tiếng đánh nhau ở tầng một càng lúc càng vang, cô gái áo đỏ cười lạnh lùng: "Chúng mày, tất cả nếu muốn sống thì ngoan ngoãn nghe lời, nếu không thì tao giết đứa trẻ này trước, rồi sẽ giết chúng mày".
Mấy người ở gần cánh cửa sợ hãi vội chạy ra ngoài, nhưng cửa căn phòng dưới đất này không biết từ lúc nào đã bị khóa lại rồi, bây giờ mở kiểu gì cũng không ra.
Cô gái áo đỏ cười phá lên: "Chỗ này bị tao phong ấn rồi, chúng mày chẳng đi nổi đâu".
Chúc Tiểu Tiểu cau mày, cô ta phong ấn khi nào? Trong máy liên lạc Ray đang hỏi: "Tiểu Tiểu, chỗ cô cũng có cấp A sao? Bây giờ tình hình thế nào?".
Chúc Tiểu Tiểu lớn tiếng nói với cô gái áo đỏ kia: "Mày dùng phong ấn giam chúng tao ở đây, nhất định có chủ ý phải không? Bên trên đánh qua đánh lại diễn kịch làm gì, trong thôn này đều là Huyết tộc, chẳng ai kém ai, chúng mày chưa chắc có thể tấn công xuống dưới này. Mày dùng một đứa trẻ làm con tin, là muốn chúng tao làm gì?".
Mấy câu của Tiểu Tiểu nghe như đang hỏi, nhưng cũng đã kín đáo thông báo rõ tình hình cho Ray ở bên kia.
Cô gái áo đỏ tiến lên một bước: "Yêu cầu của tao rất đơn giản, chính là muốn chúng mày gọi điện thoại tới Cừu An, nói cho ông ta tình hình ở đây, bảo ông ta đưa tất cả người của ông ta lùi về từ đường". Cô ta cười cười, "Cừu An là người thông minh, ông ta tự nhiên sẽ biết nên làm thế nào".
"Mày muốn dùng người trong căn phòng này để uy hiếp, ép toàn tộc đầu hàng? Cuộc điện thoại này chúng tao làm sao dám gọi?" Lời ấy của Chúc Tiểu Tiểu là nói cho Ray nghe.
"Hừ, Cừu An không dừng tay, cứ mười phút tao sẽ giết một đứa.”
"Khi súng của tao còn đang chĩa vào đầu mày, mày nói thế hình như hơi tự tin quá."