Cô gật đầu thật lực: "Ừm, ừm, chính là \'thần thụ\', anh không biết đâu". Cô không nhịn được phá lên cười. Thấy Nghiêm Lạc hồ nghi nhướn mày lên nhìn mình, cô vội vàng vùi đầu vào lòng anh, tiếp tục khoái chí, cười đến mức hai vai run lên.
Nghiêm Lạc đương nhiên hiểu được thứ cô nói với thứ bản thân mình nói không phải là một, nhưng nhìn thấy cô vui vẻ thế này, cũng không hỏi đến cùng nữa. Heo Con nhà anh quả nhiên là thần kinh xuề xòa, khóc một trận, ngủ một giấc là lại vui vẻ, Chuyện tối hôm qua không để lại ảnh hưởng xấu nào đối với cô.
Anh hôn lên đỉnh đầu cô, thấp giọng nói: "Rõ ràng là em xấu hổ lại sợ đau, liên quan gì đến thần thú chứ?".
Cô đỏ bừng mặt, lại rúc sâu vào lòng anh, qua một lúc lâu mới lầm bầm nói: "Chỉ vì \'thần thụ\' không tốt, đúng thế!". Ngẫm nghĩ giây lát, lại bổ sung thêm một câu: "Không đúng, là Cửu Thiên Huyền Nữ không tốt".
Anh mỉm cười, an ủi: "Không sao cả, anh có thể đợi".
"Vậy đợi thêm một chút nữa có được không?" Cô tóm lấy cơ hội đưa điều kiện.
Câu trả lời của Nghiêm Lạc là véo lên mông cô một cái, khiến cho cô lớn tiếng kêu oa oa.
Hai người không nói gì, yên lặng nằm ôm nhau. Qua một lúc rất lâu, Chúc Tiểu Tiểu không nhịn được nữa: "Boss, em muốn đi vệ sinh".
"Vậy thì đi đi." Anh nới lỏng cánh tay.
"Nhưng mà như thế này rất thoải mái, em không muốn cử động."
"Vậy thì đừng cử động."
"Nhưng mà nhịn không được rồi."
Anh gườm cô: "Đi, đi. Heo lười, anh phải ngủ rồi".
Chúc Tiểu Tiểu liền bò dậy: "Chờ một chút, em sẽ quay lại với anh ngay".
Nghiêm Lạc không nhịn được cười, ở cùng với heo ngốc này, chuyện dù vớ vẩn hơn nữa cũng có thể khiến anh vui vẻ. Trong lồng ngực đã trống không vẫn còn lưu lại hơi ấm của cô, từ nhà vệ sinh truyền đến tiếng nước chảy róc rách, anh vùi đầu vào trong chăn, ngửi thấy hương thơm của cô, cuộc sống bình thường lại chân thực như thế này, anh hy vọng cứ mãi mãi tiếp tục, không có thần ma yêu quái gì cả, không có ngày tận thế, chỉ có anh và cô.
Hóa ra, anh thật sự cũng biết mệt.
Chúc Tiểu Tiểu rửa mặt rất nhanh, lao trở về như một cơn gió, vén chăn ra liền nhảy luôn vào lòng anh: "Động tác của em có nhanh không?".
"Chậm quá, anh sắp ngủ say rồi."
"Ngủ đi, ngủ đi." Cô vươn cánh tay ôm lấy anh: "Ngủ nhiều thêm một chút vết thương sẽ nhanh khỏi".
Anh cong khóe môi lên, thật sự phải ngủ rồi. Ban nãy anh vừa nhắm mắt lại thì bị cô làm ồn, lúc này thực sự phải ngủ rồi. Anh dặn dò cô: "Tối qua anh làm đồ ăn rồi, để ở trong tủ lạnh, em tự mình hâm nóng lại ăn. Hôm nay đừng mở điện thoại nữa, để khỏi có người làm phiền em. Đừng chạy loạn khắp nơi, nếu muốn ra ngoài chơi, đợi anh tỉnh rồi sẽ lại chơi cùng em...".
Cô bịt lấy miệng anh, nhỏ tiếng nói: "Thật lôi thôi, anh là ông già à, mau ngủ đi".
Một lúc sau, khi Chúc Tiểu Tiểu đứng trước bếp hâm lại đồ ăn, đột nhiên nhớ ra, Boss chẳng phải chính là ông già sao, còn là ông già mấy nghìn tuổi nữa. Nhưng mà vết thương của anh rốt cuộc là thế nào, có phải sẽ không khỏi được không? Cô thấp thỏm lo lắng, cảm thấy rất đau lòng.
Chúc Tiểu Tiểu không hề tắt điện thoạt, khi cô nhận được cuộc gọi thứ mười lăm, cuối cùng cũng hiểu vì sao Boss nói sẽ có người làm phiền cô.
"Tiểu Tiểu, chuyện gì vậy? Sao cô lại đột nhiên từ chức? Boss cũng từ chức rồi, hai người muốn cùng nhau di dân phải không?"
"Tiểu Tiểu, hôm nay công ty mở cuộc họp lớn, cô và Boss vì sao đều từ chức? Boss muốn đi đâu vậy?"
"Tiểu Tiểu, Boss lại từ chức rồi, bất ngờ quá. Cô chắc chắn biết nội tình đúng không?"
"Tiểu Tiểu, những chuyện liên quan đến biến động nghiêm trọng này, cô biết được bao nhiêu?"
"……….."
Chúc Tiểu Tiểu đần mặt ra, rõ ràng mọi người muốn nghe ngóng vấn đề của Boss, nhưng lại chỉ gọi điện cho cô, điện thoại của Boss vẫn luôn mở mà, sao đến một cuộc gọi cũng không có.
Sau khi ấp úng đối phó với cuộc điện thoại cuối cùng, Chúc Tiểu Tiểu giận dữ tắt máy. Hừ, muốn hỏi thì trực tiếp gọi cho Boss đi.
Cô chỉ nghĩ vậy thôi, không ngờ điện thoại của Nghiêm Lạc lại thật sự đổ chuông. Chúc Tiểu Tiểu suýt chút nữa sặc ngụm trà trong miệng. Cô tới cầm điện thoại của Nghiêm Lạc lên, cái tên hiển thị trên màn hình lại là Ray.
Chúc Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ, không nhận, mặc cho điện thoại kêu đến lúc ngừng. Qua mười phút, chuông lại vang lên, Chúc Tiểu Tiểu do dự đắn đo, vẫn là không nhận. Nhưng khi Ray gọi điện đến lần thứ ba, Chúc Tiểu Tiểu cuối cùng không nhịn được nữa ấn nút nghe.
"A lô, Ray phải không? Tôi là Tiểu Tiểu."
Ray bên kia rõ ràng sững lại một hồi, sau đó nói nhanh: "Boss thế nào rồi, anh ấy xảy ra chuyện gì không thể nghe điện thoại phải không?".
"Không đâu, anh ấy đang nghỉ ngơi, điện thoại để ở chỗ tôi mà. Điện thoại của anh ấy, tôi không dám nghe thay, nhưng thấy anh gọi nhiều lần như thế, sợ là có chuyện gấp."
"Ừ." Ray im lặng một hồi, hỏi: "Tiểu Tiểu, Boss có phải đang chuẩn bị làm chuyện lớn gì không? Anh ấy không có lý do gì sao lại đột nhiên rời đi như thế?".
Chúc Tiểu Tiểu tuy đã chuẩn bị tâm lý, nhưng không ngờ rằng Ray hỏi trực tiếp thế, thẳng thắn hơn nhiều so với những người gọi đến tìm cô nói chuyện vòng vo. Ray vẫn luôn đối xử với cô rất tốt, cũng là một trong những cánh tay đắc lực của Boss, cho nên Chúc Tiểu Tiểu trái lại không tiện đáp lấy lệ. Nhưng cô thực sự biết không nhiều, cũng không biết phải nói như thế nào, thêm vào đó Boss lại nói sự việc cần phải bảo mật. Cô nghĩ cả hồi lâu, chỉ đành nói với Ray: "Thực sự tôi cũng không rõ lắm, đợi Boss dậy rồi, tôi nói với anh ấy một tiếng, bảo anh ấy gọi điện cho anh, hai người nói chuyện sau, được không?".
Ray im lặng hồi lâu, cuối cùng bảo: "Tiểu Tiểu, cô giúp tôi nói với Boss một tiếng, đừng có vứt bỏ tôi". Anh ở bên kia dường như đang nghẹn lời, từ giọng nói của anh, Chúc Tiểu Tiểu có thể cảm nhận được sự buồn bã.
Chúc Tiểu Tiểu liên tục đồng ý, cũng không biết nên an ủi anh thế nào. Điện thoại đã ngắt cả hồi lâu mà trong lòng cô cảm giác buồn bã kia vẫn chưa tan hết.
Chúc Tiểu Tiểu nhìn ra, là m Yến Tư, Tư Mã Cần và Thư Đồng..., năm người bọn họ khiêng mấy chiếc túi lớn đến. Phòng khách của Chúc Tiểu Tiểu bị bọn họ chen vào như thế này, trở nên vừa bé vừa chật.
m Yến Tư cau mày lại, vẻ mặt không hài lòng: "Chỗ này nhỏ quá".
Thư Đồng nằm vắt vẻo trên sofa luôn mồm kêu mệt, nghe m Yến Tư nói vậy liền lên tiếng: "Thế thì lão đại anh tìm một chỗ lớn hơn đi, tôi thì chẳng yêu cầu gì cả, chỉ cần cơm ngon, sofa rộng là được, tốt nhất là cái loại có thể nằm ngủ một giấc. Sau đó có dì quét dọn để thu dọn vệ sinh, tôi ghét nhất là dọn dẹp vệ sinh đó".
Tư Mã Cần tiếp lời: "Lão đại, lúc phân công nhớ đem việc dọn dẹp vệ sinh này chuyển xuống phần nhiệm vụ của Thư Đồng. Cô ây cần được bồi dưỡng một chút, đã không giống phụ nữ rồi, lại còn lười nữa. Không biết thu dọn phòng ốc thế này, ai mà dám lấy cô ấy chứ".
"Ai cần anh quan tâm." Thư Đồng đá Tư Mã Cần một cái.
"Không phải cô bảo tôi giúp cô tìm đối tượng sao? Tôi đương nhiên phải lo lắng, không thì sau này người ta tìm \'ông mai\' là tôi gây phiền phức thì biết làm thế nào." Lý do của Tư Mã Cần rất đầy đủ.
Nói đến chuyện này Thư Đồng lại sốt ruột, cô chỉ vào Tư Mã Cần mắng: “Anh còn không biẽt xấu hổ, đã lâu như vậy rồi, anh nói giới thiệu cho ba người chúng tôi, sắp xếp gặp mặt kết bạn, kết quả đến tận bây giờ ngay cả một cái bóng quỷ cũng chưa thấy".
"Cái bóng quỷ quái cô ngày ngày nhìn thấy còn nhìn chưa đủ sao?" Tư Mã Cần cười nói; "Tiểu Tiểu có Boss rồi, tôi không dám tìm cho cô ấy, Phi Hà nói cô ấy không muốn, tôi cũng không muốn tìm, vì thế chỉ còn thừa lại cô thôi, \'ca\' này thực sự quá khó, cho nên…". Anh làm bộ đểu giả nhún vai: "Cô biết đó".
Tiết Phi Hà vừa nghe thấy nhắc đến mình, lại là chuyện tìm đối tượng, vội vàng vùi đầu vào túi đồ, giúp Cao Lôi bày thiết bị ra, vờ như không nghe thấy.