hay là cùng nhau đi, như thế cũng rất kích thích, tôi có thể nhường anh trưóc".
Vu Lạc Ngôn giống như chạm phải điện vậy, rụt vội tay về, sợ hãi lùi ra sau mấy bước. Quỷ hút máu thấy anh không có ý kia thì nhún vai thất vọng, kéo cô gái rời đi. Lúc sắp đi, hắn ta còn quay đầu nhìn Vu Lạc Ngôn một cái. Vu Lạc Ngôn không biết có phải bản thân mình đang phải chịu tác động tâm lý không, chẳng hiểu sao anh lại cảm thấy trong ánh mắt nheo lại của đối phương lộ ra cơn khát máu.
Vu lạc Ngôn bừng tỉnh, lùi ra sau mấy bước, không dám đuổi theo nữa, anh thẫn thờ nhìn bọn họ từ từ khuất bóng trong màn đêm.
Qua một lúc lâu, anh quay người đi về phía xe của mình, anh cảm thấy bước chân nặng tựa ngàn cân, không nhấc lên nổi. Miếng hồng ngọc đang phát nóng ở trước ngực anh, nóng đến mức trái tim anh đập càng lúc càng dồn dập. Nội dung trong báo cáo kiếp trước của anh đang tái hiện, anh là Thiên nhãn thần tướng, nhưng gan anh nhỏ như chuột! Gan nhỏ như chuột!! Gan nhỏ như chuột!!!
Miếng hồng ngọc càng lúc càng nóng hơn, Vu Lạc Ngôn đột nhiên cảm thấy đầu óc như sắp nổ tung, anh quay người cất bước chạy cuồng loạn, chạy theo hướng cô gái vừa rồi đi tới.
Thư Đồng nói rất đúng, không muốn làm hàng ma sư thì đừng làm, nhưng anh bây giờ muốn cứu người, thì cứu người nhỉ?
Chạy được nửa con phố đến đầu đường, anh không tìm thấy tung tích bọn họ nữa. Vu Lạc Ngôn vô cùng hối hận, tại sao vừa rồi không ngăn cô ta lại, chính vì một suy nghĩ sai lầm của anh, hôm nay cô ta thực sự sẽ phải làm một xác khô sao?
Vu Lạc Ngôn chạy lung tung xung quanh, đi được mấy vòng thì đột nhiên trông thấy một con quỷ hút máu khác đi đến. Người trên đường đi qua đi lại, không một ai nghĩ rằng người đàn ông chẳng có gì khác so với người bình thường này lại là ma quỷ. Cho nên con quỷ hút máu kia thản nhiên bước đi, hắn ta thong thả ung dung, còn huýt sáo nữa.
Vu Lạc Ngôn cẩn trọng theo sau hắn ta, con quỷ hút máu này và con kia có thể chỉ là một không?
Anh lấy điện thoại ra định gọi cho Chúc Tiểu Tiểu, nhưng ngẫm nghĩ thế nào lại chọn số của Thư Đồng.
Thư Đồng đang cùng mấy người bạn tốt vui vẻ uống rượu, khi nhận được điện thoại cũng chẳng nhìn xem là ai gọi đến.
"A lô, tiểu mặt trắng, anh đang làm gì vậy?" Lời của Thư Đồng thu hút sự chú ý của mọi người. Ôi, hai người từ trước đến nay không ngồi được cùng một bàn lại có liên lạc riêng.
Thư Đồng trừng mắt hung dữ nhìn mấy người đó, ném đậu phộng về phía bọn họ, tai thì lắng nghe Vu Lạc Ngôn nói, nghe rồi lại nghe, cô ngồi thẳng lên. "Anh đừng có theo gần quá, bọn chúng rất mẫn cảm với huyết khí của con người, sẽ biết có người theo dõi. Anh có thể nhìn thấy màu sắc của mắt hắn không? Bây giờ anh đang ở đâu? Rất xa đó, chúng tôi nhanh nhất cũng phải mất ba mươi phút. Được, anh phải cẩn thận, nếu có phát hiện cũng đừng tự mình xông đến, ở bên ngoài đợi, chúng tôi bây giờ qua đó, chú ý duy trì liên lạc."
Thư Đồng dập điện thoại, đứng dậy giơ tay hô lớn: "Các vị, có quỷ hút máu cấp A, Đệ nhất thiên đoàn hàng ma giới chúng ta đi làm nóng cơ thể, luyện tay chân, có hứng thú không?".
"Cô cũng nói chúng ta là Đệ nhất thiên đoàn rồi, quỷ hút máu thật chẳng có tính thách thức!" Tư Mã Cần miệng nói như vậy, nhưng vẫn đứng lên mở cửa phòng ra ngoài gọi thanh toán.
Cao Lôi đẩy đẩy gọng kính cũng đi ra, hùa lời với Tư Mã Cần: "Có mấy con? Cứ coi là quỷ hút máu cấp A, nhưng năm người chúng ta cùng hành động thì mất mặt lắm".
Thư Đồng xoa hai lòng bàn tay vào nhau: "Thừa lời như vậy làm gì, muốn đi hay không?".
Tiết Phi Hà đi cùng phía sau, lên tiếng: "Tôi đột nhiên nhớ ra, chúng ta rời khỏi công ty rồi, có cần phải giao lại trang bị không? Cây cung đó của tôi dùng rất thuận tay, tôi rất thích\'\'\'.
"Không giao, bọn họ nếu muốn đòi thì đi mà tìm Boss." Thư Đồng xoa xoa vào ngân liên tiêu đang đeo ở thắt lưng như một đồ trang sức, thứ đồ tốt thế này, có ngốc mới giao lại.
m Yến Tư đi sau cùng, anh hỏi: "Đó là Thiên nhãn thần tướng?". Lúc anh ở bên ngoài có nghe thấy vụ án của hậu nhân Chung gia này.
"Đúng."
"Tôi có hứng thú với anh ta hơn là với đám quý hút máu kia, tôi cũng đi."
Năm người ba chiếc xe, nhanh chóng lái về hướng Vu Lạc Ngôn.
Vu Lạc Ngôn cả đoạn đường bám đuôi tên quỷ hút máu kia đã đi qua ba con phố rồi. Trước mặt không có người qua lại nữa, đi hết đoạn đường này chính là công viên Hoa Anh Đào. Bây giờ giữa đêm tối, công viên đóng cửa rồi, xung quanh không có tòa nhà nào, cũng chẳng phải khu thương mại, cho nên trong đêm yên tĩnh u ám, chỗ này rõ ràng vô cùng lạnh lẽo.
Con quỷ hút máu kia vẫn chưa dừng bước, hình như hắn ta rất thông thuộc chỗ này, đi đến hàng rào bằng sắt của công viên thì khom lưng một cái bước vào trong. Vu Lạc Ngôn từ từ đến gần quan sát, hóa ra chỗ hàng rào sắt ở đây có một lỗ hổng.
Anh từ chỗ này nhìn vào, trong công viên yên lặng như tờ, tối om om, đèn đường màu vàng nhạt chỉ có tác dụng tạo ra không khí đáng sợ. Toàn công viên rợp bóng cây, thỉnh thoảng có âm thanh lạo xạo truyền đến, khiến Vu Lạc Ngôn cảm thấy lông tơ dựng đứng lên khắp người.
Công viên lớn như vậy, bên trong không biết đang xảy ra chuyện gì, cũng không rõ con quỷ hút máu đi cùng với cô gái khuôn mặt trẻ con kia có phải là đang ở đây không. Dù gì Vu Lạc Ngôn cũng không dám đi vào, anh quyết định nghe lời Thư Đồng, đợi ở bên ngoài.
Anh lại gọi điện cho Thư Đồng, nói rõ tình hình và vị trí của công viên, sau đó sốt ruột đi đi lại lại.
Thư Đồng sau khi nhận được tin tức, bèn liên lạc với phía công ty, trực ban tối nay là Ray.
"Công viên Hoa Anh Đào phải không? Đợi một chút" Ray rất nhanh chóng tìm ra bản đồ của công viên Hoa Anh Đào từ trong máy tính, làm như lời Thư Đồng, gửi vào điện thoại của năm người bọn họ.
"Năm người bọn cô tại sao lại ở cùng nhau? Lão đại quay về rồi cũng chẳng chào hỏi tiếng nào." Phải nói rằng đối với việc phân tích đầu mối và tin tình báo, Ray là cao thủ số một. Theo bản năng, anh lập tức cảm giác được bọn họ đang bàn tính gì đó.
"Chúng tôi đang uống rượu thì Vu Lạc Ngôn gọi điện thoại đến nói anh ta nhìn thấy quỷ hút máu, chúng tôi liền cùng nhau qua đó xem xem."
"Ra thế, yên tâm, tôi sẽ làm hậu thuẫn cho mọi người." Ray vừa nói vừa thoăn thoắt gõ trên bàn phím, rất nhanh tìm ra tư liệu của công viên Hoa Anh Đào. Anh gửi hết tất cả vào điện thoại của mỗi người bọn họ. Nhận được kết nối liên lạc như thế này, anh nói gì năm người bọn họ đều có thể nghe thấy.
Công viên Hoa Anh Đào vẫn luôn là thánh địa của những đôi tình nhân, nhưng mà trong vòng hai năm nay, liên tiếp trên các diễn đàn mạng bùng phát tin tức rằng trong công viên này có quỷ làm loạn, bởi vậy bây giờ, người tới công viên không còn nhiều nữa. Trong ghi chép của phía cảnh sát cho biết, vào những thời điểm không giống nhau, công viên này đã lần lượt phát hiện thi thể của năm tên lưu manh. Pháp y giám định là tử vong tự nhiên, không phải bị ai giết. Vì những thi thể này không có người tới nhận, nên sự việc liền chuyện bé hóa không. Hơn nữa, số người được báo mất tích ở khu vực đó trong ba năm trở lại đây là mười tám người, có một người đã tìm được, kết thúc vụ án; có ba thi thể phát hiện ở bên ngoài: hai vụ đã phá được án, một vụ vẫn còn treo; mười bốn người còn lại vẫn nằm trong danh sách mất tích.
"Cũng chính là nói không thể loại trừ khả năng mười bốn người này là mất tích ở công viên Hoa Anh Đào." Nhóm Cao Lôi rất nhanh nắm được trọng điểm.
"Đúng, chúng ta từ trước đến nay chưa từng đến làm nhiệm vụ ở công viên này, nhưng căn cứ vào số liệu phân tích, khu vực bên đó trong kho số liệu của công ty bị liệt vào khu vực cảnh báo nguy hiểm cao màu đỏ." Ray tiếp tục nói: "Tôi đã đặt tín hiệu điện thoại của năm người các bạn vào bản đồ hướng dẫn, ba đường bao vây đã vẽ ra rồi, bây giờ mọi người chắc đã có thể nhìn thấy".
"Nhận được rồi, tôi với Thư Đồng ở đường số một." Đây là tiếng của Cao Lôi.
\'"Tôi với Phi Hà ở đường số hai, được rồi." Tư Mã Cần cũng đã phân định xong.
"Vậy thừa lại đường kia chính là của tôi." m Yến Tư không được lựa chọn. Ba chiếc xe trong đêm tối nhanh chóng chia đường lái đi, căn cứ theo các tuyến đường đă phân, bọn họ cùng tiến đến phía công viên Hoa Anh Đào theo các hướng khác nhau.
Thư Đồng gọi điện thoại cho Vu Lạc Ngôn, bảo anh bọn họ sẽ cùng đến công viên từ ba hướng khác nhau, vì an toàn của anh, bọn họ cũng sẽ kết nối với định vị GPS trên điện thoại của anh. Vu Lạc Ngôn đồng ý, Ray rất nhanh chóng xác nhận lại vị trí của anh, gửi đến điện thoại của bọn Thư Đồng.
Vu Lạc Ngôn dập máy, lại đợi một lát nữa, anh không ngừng nhìn đổng hồ, tuy mới qua hai phút kể từ lần cuối liên lạc với Thư Đồng, nhưng anh vẫn cảm thấy thời gian trôi đi vô cùng chậm chạp. Rốt cuộc cô gái khuôn mặt trẻ con kia có đi vào công viên này không? Bên trong rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?
Vu Lạc Ngôn không kiềm chế được gõ vào đầu mình, anh nên quay về nhà, nghe nhạc và uống chút rượu, nêu không thì ngủ một giấc dài cũng được. Anh rốt cuộc vì sao phải quản chuyện rỗi hơi này chứ? Anh lo lắng bất an, ở đó đi lại lòng vòng.
Lúc này ở lỗ hổng của rào sắt công viên đột nhiên có động. Vu Lạc Ngôn hoảng hốt, nhanh chóng trốn vào sau thân cây. Đi ra ngoài là một cặp trẻ tuổi giống như tình nhân, khuôn mặt tràn đầy xuân ý, ôm ấp hôn hít nhau, bước đi rất thong dong.
Khốn nạn, muốn phong lưu cũng không tìm chỗ nào tử tế một chút, công viên u ám đáng sợ có gì tốt chứ.
Vu Lạc Ngôn trong lòng buồn bã, anh thật sự muốn đi. Chỉ vì một kẻ hành nghề mại dâm mà mình lại giống như bị mắc bệnh thần kinh đi lại bên ngoài công viên này sao?
Nhưng làm nghề mại dâm cũng là người mà, đều trách mình tại sao lại nhận ra được tên kia là quỷ hút máu chứ. Nếu như thấy chết không cứu thì mình sao có thể nói được với lương tâm của mình đây?
Vu Lạc Ngôn trong lòng giằng co một hồi, bọn Thư Đồng lâu như thế rồi còn chưa thấy đến. Nhìn dáng vẻ của cặp tình nhân kia, có lẽ công viên này cũng chẳng đáng sợ đến như vậy. Vu Lạc Ngôn quyết định đi vào xem xét bên trong, nếu đi một vòng mà không phát hiện gì, anh sẽ có lý do rời đi. Cùng lắm là đến khi đó nói tiếng xin lỗi với bọn Thư Đồng. Bắt quỷ hút máu, bản thân anh không giúp nổi, anh đã báo tin cho họ, cũng coi là được rồi nhỉ.
Vu Lạc Ngôn nghĩ vậy, liền đi đến chỗ hàng rào kia nghe ngóng một chút. Bên trong rất yên tĩnh, đèn đường, bóng cây vẫn chẳng khác gì vừa rồi anh nhìn thấy. Vu Lạc Ngôn nói với bản thân, mình chỉ đi vào nhìn một chút, không đi xa, đi một vòng là ra ngoài ngay.
Anh từ lỗ hổng của hàng rào kia đi vào trong, đi được gần ba mươi mét thì điện thoại vang lên, là Thư Đồng. "Anh làm gì vậy? Chẳng phải bảo anh đứng ở bên ngoài đợi sao? Chúng tôi sắp đến rồi, anh đừng sốt ruột".
Vu Lạc Ngôn thầm trách, cô ta cũng lợi hại quá cơ, giống như là có thiên lý nhãn vậy, mình vừa mới đi vào cô ta đã biết rồi? "Tôi vừa nhìn thấy có người đi ra khỏi công viên, tôi nghĩ bên trong có lẽ không xảy ra chuyện gì, chỉ muốn vào xác nhận chút thôi, tôi không đi xa, chỉ đi một vòng...”
Vu Lạc Ngôn còn chưa nói xong thì đã nghe thấy một giọng nữ thét lên kinh hãi. Anh sợ đến mức suýt chút nữa làm rơi cả điện thoại. "Có... có người đang hét", anh lắp bắp nói.