Chỗ này không phải là chỗ của kẻ đứng sau, căn bản chính là một hiện trường án mạng khác, hắn cố ý dùng địa chỉ liên lạc để dẫn mọi người đến đây, thật là khoa trương.
Án mạng này lại xảy ra trước mắt mọi người không chút âm thanh động tĩnh gì, cái thứ nhận tế phẩm này, rốt cuộc đáng sợ đến thế nào?
Ray đạp bàn, chửi thề một câu, mọi người bị giày vò cả một tối, tất cả lại quay ra làm lại từ đầu.
Chúc Tiểu Tiểu bên này dốc sức, cùng với A Cường tiếp tục thu phục bốn con ác linh, giải cứu được A Dũng và cảnh sát Tiểu Mạc. Nhưng khi bọn họ vội vàng chạy đến địa điểm cuối cùng nhìn thấy Tiếu Phi trong hình ảnh giám sát điều khiển của công ty, lại không tìm thấy anh đâu cả.
Trong máy liên lạc, cũng không thấy Tiếu Phi trả lời. Mọi người lo lắng tìm kiếm, cuối cùng ở góc rẽ của một con đường khác tìm thấy thân thể của Tiếu Phi, hồn phách anh không còn, nhưng cơ thể vẫn ấm, hiển nhiên là đã bị ác linh chen đẩy linh hồn ra.
Chúc Tiểu Tiểu đứng sững lại đó, vừa đau lòng vừa khó chịu, cô trách mình vì sao không nhanh lên một chút, nếu như cô đến sớm hơn, chưa biết chừng kết quả sẽ không như vậy. Cô khụt khịt, cố gắng nén xuống những giọt nước mắt rồi bảo những người khác rời khỏi bệnh viện trước, bản thân mình thì cùng A Dũng và A Cường ở lại tìm linh hồn, hy vọng có thể tìm được hồn phách của Tiếu Phi, cứu anh một mạng.
Nhưng công việc này không hề dễ dàng, không gian bệnh viện rất lớn, phòng ốc quá nhiều, hồn phách Tiếu Phi không biết bay lang thang đến đâu, không biết có phải đã bị kẻ ẩn thân phía sau đám ác linh này thu đi rồi không.
Bây giờ người kia chắc cũng đã biết kết giới không có tác dụng với Chúc Tiểu Tiểu, cho nên ngoại trừ lúc bắt đầu còn làm ra mấy cái để trêu đùa bọn họ, bây giờ hoàn toàn không có gì nữa rồi. Nhưng dù như thế bọn họ cũng vẫn chưa tìm thấy linh hồn, điều này khiến Tiểu Tiểu càng lúc càng lo lắng, cô còn hỏi Ray mấy lần Boss có liên lạc với công ty không, đáp án nhận được đều là phủ định, vậy nên cô lại càng sốt ruột, cả người căng thẳng như sắp nổ tung.
Lúc này Ray thông báo cho bọn họ: "Tiểu Tiểu, các cô rút ra khỏi bệnh viện đi, Cục trưởng Thôi đến rồi, bệnh viện sẽ giao cho ông ấy xử lý".
A Cường có chút không hiểu, vừa rút ra vừa hỏi: "Cục trưởng Thôi là ai, lãnh đạo của bọn Hồ Dương sao? Ông ta một mình có thể làm được?".
"Căn cứ theo mệnh lệnh thì đúng là như vậy, chắc là ông ấy có vũ khí bí mật lợi hại hơn chúng ta." A Dũng cũng không biết đây là nhân vật nào.
Trong lúc nói chuyện mấy người đã ra khỏi bệnh viện, Chúc Tiểu Tiểu nhìn thấy một người đàn ông trung niên cao to nghiêm nghị đơn độc tiến vào bệnh viện. Lúc này trời đã gần sáng, một đêm sắp qua rồi, Chúc Tiểu Tiểu dựa vào cạnh xe, lại cầm điện thoại ra xem, cả một buổi tối, Boss cũng không gọi điện, không biết anh có xảy ra chuyện gì không?
Chúc Tiểu Tiểu buồn rầu khổ sở, tâm trạng lo lắng đến cực điểm, bộc phát thành tức giận. Vừa ngước mắt lên, lại nhìn thấy Huyền Thiên Ngọc Nữ đứng ở bên đường cách đó không xa nhìn mình. Tiểu Tiểu bất chợt hiểu ra điều gì đó, bước đến hỏi: "Sao cô lại ở đây?".
"Có phong ấn ma thần biến động kỳ quái, bọn ta cả đoạn đường tìm đến khách sạn, đi qua chỗ này lại cảm ứng được muội đang phá kết giới, liền ở đây quan sát muội một chút." Huyền Thiên Ngọc Nữ mỉm cười, trong mắt rõ ràng có ý an ủi: "Muội thực sự vẫn như trước đây, Heo Con. Sư phụ quả nhiên đã không nhìn nhầm, muội có trái tim nhân từ, có dũng khí và khả năng gánh vác. Cùng với thiên phú của muội, Heo Con, muội đúng là chiến tướng trời sinh".
Chúc Tiểu Tiểu nghe những lời này của cô ta lại không thấy vui sướng khi được khen ngợi chút nào, cô nói: "Cô nhìn thấy đồng nghiệp của tôi bị ác linh sát hại đúng không? Dựa vào bản lĩnh của cô, vì sao cô không đi cứu chúng tôi? Cô không phải là đại đệ tử của chiến thần thiên đình sao?".
"Sư môn có lệnh, hễ là người thuộc địa phủ của Diêm La, Huyền Thiên phái thiên đình ta tuyệt đối không được ra tay tương trợ. Đây là hậu quả phải gánh vác do việc Diêm La xem thường đại cục, không màng đến tính mệnh sinh linh, bức hại muội, tàn hại thiên đình."
Chúc Tiểu Tiểu nghe thấy những lời này, tâm trạng vốn đang không tốt lại càng tồi tệ hơn. Thần linh cái gì, thiên đình cái gì, rõ ràng chỉ là loại hèn nhát thấy chết mà không cứu, lại còn chiến thần nữa chứ? Chúc Tiểu Tiểu vô cùng tức giận, không kìm được châm chích: "Ồ, là vậy à, Huyền Thiên phái của thiên đình các người thật là cao thượng".
Sắc mặt Huyền Thiên Ngọc Nữ nghiêm túc, giọng nói trầm xuống: "Huyền Thiên phái cũng là sư môn của muội, không cho phép muội dùng loại ngữ khí như thế để nói về sư môn của mình!".
"Vậy cũng không cho phép cô nói về Boss của tôi như thế." Chúc Tiểu Tiểu phẫn nộ giậm chân, có gì tài giỏi chứ, là thần thì có thể mắng Boss sao? Cô không cho phép, cô không thích nghe, bất cứ ai cũng không được mắng Boss ở trước mặt cô, ai ức hiếp Boss cô sẽ nổi giận với người đó!
Huyền Thiên Ngọc Nữ nhìn Chúc Tiểu Tiểu, cô chưa từng thấy bộ dạng châm biếm cao ngạo như thế này của Heo Con. Heo Con khi vừa mới tu luyện thành hình người thì luôn rất xấu hổ, cô ấy đơn thuần cung kính hòa thuận lễ phép, dũng cảm không sợ gì, chứ đâu phải là kẻ mù quáng như thế này, còn không thèm đếm xỉa tới thanh danh sư môn của mình.
Cô ấy lúc đầu là bán tiên tu luyện, bây giờ thì chỉ là một người bình thường hiểu qua chút pháp thuật, năng lực thậm chí còn chẳng bằng năm đó, thế mà lại có thái độ như vậy, dám ngang bướng nổi giận trước mặt mình!
Huyền Thiên Ngọc Nữ chăm chú nhìn Chúc Tiểu Tiểu, nhìn tới nhìn lui lại cảm thấy cô có chút đáng thương, một mình cô độc ở nhân gian chịu nhiều vất vả như thế, trải qua sinh lão bệnh tử, đau khổ luân hồi. Cô ta ngẫm nghĩ rồi giải thích: "Ta không đấu khẩu với muội, tất cả những việc Diêm La làm, từng người Huyền Thiên phái chúng ta đều in sâu trong lòng, rồi sẽ có một ngày muội hiểu ra được".
Lúc này mấy hàng ma sư nghe thấy động tình, vội vội vàng vàng chạy đến, Huyền Thiên Ngọc Nữ quay mặt nhìn thấy, liền giơ một tay lên ngăn bọn họ ở bên ngoài mấy mét.
Cô ta quay lại phía Chúc Tiểu Tiểu, thấy cô vẫn còn cảm xúc bất bình, hạ ngữ khí xuống ôn hòa nói: "Heo Con, muội có một trái tim yêu thương lớn lao, muội quan tâm thế nhân, yêu quý sinh mệnh, chỉ là sáu trăm năm trước bị Diêm La hãm hại mới không cách nào hoàn thành đại nghiệp cứu thế. Nhưng vận mệnh không thể nào nghịch chuyển, đến bây giờ đại kiếp sắp đến, thời khắc gặp ma của muội, chính là bắt đầu của vận mệnh cứu thế. Điểm này trong lòng Diêm Vương hiểu rất rõ, anh ta dùng trăm phương ngàn kế để cản trở, là vì động cơ gì? Muội hãy suy nghĩ cẩn thận. Thần - ma hai giới đều bị tổn thương, cùng lúc diệt vong, không phải vì để Diêm La một mình chưởng quản nhân gian, xưng bá thiên hạ sao?".
Những người nhỏ nhen bẩn thỉu nghĩ người khác cũng tối tăm đê tiện như vậy sao, Chúc Tiểu Tiểu cắn môi, ra sức lườm cô ta, trong lòng rất không phục.
Huyền Thiên Ngọc Nữ nhìn những hàng ma sư bị vây lại kia, nói tiếp: "Thế lực của Diêm La tới hôm nay đã thâm nhập vào từng ngóc ngách, cả địa phủ lẫn lộn trong nhân gian, thật là đáng cười. Thần tộc cũng có quy củ của thần tộc, không được xâm phạm quấy nhiễu nhân gian. Nhân loại có quyền làm chủ sự phát triển, tồn vong của nhân loại, anh ta đường đường là đại thần nhất thế lại nhúng tay làm những công việc của nhân gian, điều đó cực kỳ không nên. Đảo ngược vận mệnh nhân loại chính là làm trái ý trời, Diêm Vương càng lúc càng làm sai ý chỉ của thần giới. Muội cho rằng anh ta cao thượng? Anh ta lúc đầu ở địa phủ mưu đồ đoạt vị không thành, cuối cùng đã dùng chính muội muội của mình để dụ dỗ Tất Vương, thuộc hạ của Bắc m Vương phản bội, sau đó giết hại bao nhiêu người của tộc Bắc m Vương, giẫm trên con đường đẫm máu mới có thể lên làm vua của địa phủ. Những thứ này muội có biết không?".
Tiểu Tiểu mím chặt môi, cô không biết, cô chỉ biết Boss từng nói sinh hồn không thể xử lý cẩu thả, tiểu yêu không thể giết, anh rõ ràng có quyền lực nắm giữ sống chết, nhưng vẫn luôn chăm lo đến sinh mệnh của người khác. Dưới con mắt cô, Boss là người tốt, tốt hơn cả trăm lần so với cái gọi là thần linh mà lại lạnh lùng nhìn thấy đồng nghiệp của cô chết nhưng không hề ra tay giúp đỡ. Bây giờ anh mất liên lạc cả một đêm, cô rất lo lắng.
Chúc Tiểu Tiểu tức giận không nói nên lời, ngược lại, đó là Boss của nhà cô, cô cứ bao che đấy, vậy thì sao chứ?
Huyền Thiên Ngọc Nữ nhìn dáng vẻ không kìm được giận dữ của Chúc Tiểu Tiểu, ngẫm nghĩ một hồi rồi không khuyên gì nữa, chỉ nói: "Ta đến chỗ khách sạn trước, có ma thần muốn nhập thế, sư phụ cũng sắp xuất quan rồi, chúng ta sau này sẽ có cơ hội gặp mặt nói chuyện". Lúc này Thôi cục trưởng đã từ trong bệnh viện đi ra, nhìn thấy Huyền Thiên Ngọc Nữ và Chúc Tiểu Tiểu nói chuyện, nheo mắt lại, sải bước đến chỗ hai người. Huyền Thiên Ngọc Nữ không hề dừng bước, quay người rời đi, hòa vào sắc nhạt của buổi sáng sớm, không còn thấy bóng dáng đâu nữa.
Bọn A Dũng khi đó có thể cử động được rồi, vội vàng xông đến xem Chúc Tiểu Tiểu xảy ra chuyện gì không, người phụ nữ đó cổ cổ quái quái, còn có thể nhẹ nhàng định chú được mấy người bọn họ, rõ ràng pháp thuật không phải bình thường. Chúc Tiểu Tiểu tinh thần suy sụp, chỉ lắc đầu nói là người quen, rồi quay trở về xe.
Thôi cục trưởng đưa hồn phách thu lại được cho A Dũng, cảnh sát Tiểu Mạc cung kính chào hỏi ông, Thôi cục trưởng gật đầu, quay lại nhìn bóng lưng cô đơn đi về hướng chiếc xe của Tiểu Tiểu, cuối cùng không nói gì, lái xe rời đi.
Chúc Tiểu Tiểu ngồi một mình trong xe, lại lần nữa gọi điện cho Nghiêm Lạc, lần này đã thấy có người nói rồi, nhưng lại là một giọng nữ máy móc rất tiêu chuẩn: "Xin chào, số điện thoại bạn gọi đã tắt máy".
Chúc Tiểu Tiểu cắn chặt răng, cảm thấy mắt mình vừa cay vừa đau, cô nhoài người trên vô lăng xe, áp mặt lên cánh tay, cố gắng không chế cảm xúc. Rốt cuộc Boss xảy ra chuyện gì rồi? Cô rất lo lắng, rất lo lắng. Bát Bát ở bên cạnh chăm chú nhìn, cũng không dám làm ồn.
A Dũng đi đến gõ gõ vào cửa xe: "Tiểu Tiểu, hồn của Tiếu Phi tìm thấy rồi, cô đừng buồn nữa. Chúng tôi bây giờ phải quay lại công ty, Ray bảo cô cũng trở về đó".
Chúc Tiểu Tiểu dụi dụi mắt, mở miệng giọng khàn khàn: "Tôi ở lại một lát, tý nữa sẽ về".
A Dũng lo lắng nhìn cô: "Cô không sao chứ?".
"Tôi không sao." Chúc Tiểu Tiểu gắng cười: "Lát nữa tôi sẽ lái xe về, mọi người mau đi trước, Tiếu Phi đang đợi được đưa vể công ty để dẫn hồn nhập xác đó".
A Dũng gật đầu, đúng là sự việc của Tiếu Phi đang rất gấp gáp, anh vẫy tay chào Tiểu Tiểu rồi rời đi. Lúc này trời đã sáng rõ, Chúc Tiểu Tiểu nhìn vầng thái dương rực rỡ trên cao ngẩn ra một lát, đột nhiên gọi điện thoại cho Ray.
"Ray, Boss không phải là mang theo mấy tổ hàng ma sư sao, anh có thể liên lạc với bọn họ không, hỏi xem tình hình của Boss thế nào?" Nếu bên đó còn không có tin tức, cô sẽ gọi ngay cho A La để tìm A Mặc hỏi.
Ray thầm thở dài nói: "Tiểu Tiểu, tôi đã hỏi qua rồi, Boss và Tất lão đại đi vào một khu vực mỏ bỏ hoang, bảo những người này ở bên ngoài bảo vệ, bọn họ cũng không biết tình hình bên trong như thế nào. Cô đừng lo lắng, có thể họ chỉ đang bận, cô cứ quay về trước đi. Phía khách sạn bên kia rất