Lúc này đã gần mười một giờ đêm, phía bên khách sạn vẫn chưa có bất cứ động tĩnh gì, số điện thoại thần bí kia từ đầu đến cuối vẫn không mở máy, người thứ năm ở lại trong căn phòng xảy ra vụ án tại khách sạn cũng vẫn chưa biết được là ai.
Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên nhớ ra, số điện thoại của nhà Vu Lạc Ngôn tổ chức Thần Khải là làm thế nào mà biết được? Người kia cung cấp cho Chung Tường Sơn tin tức bệnh trạng của Vu Lạc Ngôn và những người bị lừa khác, những tin tức này Thần Khải làm thế nào mà có?
Chúc Tiểu Tiểu vội vội vàng vàng đi tìm Vu Kiến Quốc: "Chú Vu, Vu Lạc Ngôn bị bệnh, bọn chú đã đưa đi những bệnh viện nào để khám, hoặc là có tìm đến những bác sĩ nào?" .
Vu Kiến Quốc lập tức gọi điện thoại, sau khi hỏi rõ ràng liền viết ra tên của các bệnh viện, bác sĩ, số điện thoại... đưa cho Tiểu Tiểu, thậm chí họ tên, số điện thoại của cố vấn sức khỏe gia đình cũng đưa cả ra.
Chúc Tiểu Tiểu đem những tin tức này nhanh chóng đến thảo luận với mọi người, cái gọi là "Thần Khải" này có thể cung cấp được tin tức về tình hình bệnh tật cho Chung Tường Sơn, vậy có phải nghĩa là hắn đang nhậm chức trong cơ quan y tế điều trị hoặc là có quan hệ tương đối mật thiết với những chỗ đó. Các suy đoán này được sự đồng ý của mọi người, Ray cũng cho rằng muốn cung cấp máu cho yêu ma hoặc là tế người, bệnh viện đích xác là lá chắn tốt nhất.
Thế là Chu Duệ từ chỗ Chung Tường Sơn hỏi được danh tính, điện thoại của những người đã bị ông ta lừa. Sau đó ngay trong đêm, yêu cầu bên cảnh sát lộ diện gặp những người này dò hỏi, tìm hiểu trước đây bọn họ đều đã đến khám ở những bệnh viện nào, khám qua của những bác sĩ nào.
Hơn hai giờ sáng, tư liệu đối chiếu của bệnh viện cuối cùng cũng xuất hiện, mục tiêu chỉ đến bệnh viện An Thánh, chỗ đó cách khách sạn Hải Dật Hằng Nhã năm con đường, tức là gần 10 km.
A Dũng dẫn tổ của anh lái hai chiếc xe công ty trang bị xuất phát, sau khi Tống Bình mất, anh vượt qua sát hạch trở thành tổ trưởng mới của tổ 52. Sự việc lần đó khiến tất cả mọi người không còn dám có bất kỳ khinh mạn nào đối với quy định an toàn nữa.
Cùng đi với A Dũng còn có một nhân viên cảnh sát trong tổ của Hồ Dương. Chúc Tiểu Tiểu và Chu Duệ ở lại công ty làm điều phối hỗ trợ cho hành động ở bệnh viện An Thánh. Bọn họ mở sẵn thiết bị giám sát điều khiển, đợi lệnh bất cứ lúc nào. Bởi vì hành động ở bệnh viện kia cũng thuộc phạm vi vụ án tại khách sạn, cho nên bọn họ và tổ của Ray ở trong cùng một phòng điều khiển giám sát, thuận tiện thông báo trao đổi tin tức.
Nhóm của A Dũng đã đến bệnh viện. Sau khi kiểm tra xong thiết bị liên lạc và điều chỉnh lại máy giám sát siêu nhỏ trên vai, A Dũng đưa A Cường và nhân viên cảnh sát Tiểu Mạc đi vào trong bệnh viện. Một tổ viên khác là Tiếu Phi trước đó mấy phút đã đi vào trước, anh tìm đến buồng máy và phòng theo dõi giám sát của bệnh viện, đem hình ảnh giám sát của bệnh viện chuyển về công ty, kiêm phụ trách bảo vệ cho bọn A Dũng làm việc. Hai hàng ma sư còn lại thì đặc biệt trấn giữ trên hai chiếc xe được phân.
Nhóm người A Dũng đầu tiên chia nhau ra, đi tới những địa điểm lớn của bệnh viện để tuần tra, không phát hiện thấy điều gì khác thường. Sau đó A Dũng và cảnh sát Tiểu Mạt đi tìm bác sĩ trực ban để hỏi, A Cường thì lặng lẽ đến phòng làm việc của bác sĩ, bác sĩ điều trị của mấy bệnh nhân kia lại không phải là cùng một người, nhưng không loại trừ khả năng giữa các bác sĩ có thể trao đối tư liệu bệnh nhân cho nhau.
Lúc này đã quá ba giờ sáng, khu hành chính trong bệnh viện gần như không có người, rất nhiều chỗ đã tắt đèn, cả tầng lầu yên tĩnh u ám. A Cường vừa đi vừa nhỏ tiếng báo cáo vị trí của mình, anh mở cửa phòng làm việc của bác sĩ ra, đi vào trong cẩn thận lật tìm kiểm tra.
Bọn A Dũng đang hỏi han bác sĩ trực ban, đối phương trả lời ứng phó mấy câu, nói phải gọi điện thoại cho viện trưởng báo cáo trước, bọn A Dũng đồng ý, lùi sang bên cạnh đợi.
Còn hình ảnh trong phòng giám sát của bệnh viện mấy phút trước đã được chuyển tất cả đến máy giám sát của công ty, Tiếu Phi thuận lợi hoàn thành công việc của mình. Nhìn vào hình ảnh trên màn hình, mọi thứ vẫn rất bình thường. Lúc này điện thoại của Chúc Tiểu Tiểu vang lên, cô nhìn xem, là Boss, liền vội vàng nhận điện, nhỏ tiếng nói: "Boss, em đang bận, không tiện nói chuyện".
Phía bên kia Nghiêm Lạc lạnh lùng hừ một tiếng: "Chuyện lớn đến thế sao?".
Chúc Tiểu Tiếu bĩu môi, không biết nên tiếp lời thế nào, con người này, chắc chắn đang cố ý trêu cô. Nghiêm Lạc ở bên kia lại nói: "Biết em đang tăng ca rồi, không nói chuyện, anh chỉ gọi điện đến để nghe giọng nói của em, anh dập máy đây". Nói xong anh dập máy thật, lại còn dập cực kỳ dứt khoát.
Chúc Tiểu Tiểu nhìn chiếc điện thoại, đây là ý gì chứ, kỳ lạ. Cô đang oán thán trong lòng thì lúc này bệnh viện đột nhiên mất điện, hình ảnh trên màn hình giám sát tất cả tối đen.
Chu Duệ lớn tiếng nói với mọi người ở bên kia qua thiết bị liên lạc: "Mọi người giữ nguyên vị trí, đừng hoảng loạn. Bệnh viện có điện dự phòng".
Chúc Tiểu Tiểu thao tác nhanh nhẹn, điều chỉnh máy giám sát mini trên vai bọn A Dũng sang chế độ nhìn ban đêm.
Một đồng nghiệp khác ở bên cạnh cũng rất mau lẹ, kiểm tra lại một lượt: "Điện cung ứng ở khu vực đó không vấn đề gì, chỉ có mỗi bệnh viện mất điện".
Kỳ lạ! Tình huống này không bình thường!
Một phút sau, điện dự phòng vẫn còn chưa khởi động, Ray ở bên cạnh nhanh chóng chỉ thị: "An toàn là quan trọng nhất, bảo bọn họ rời khỏi đó trước".
Lúc này bên trong bệnh viện đã rối tung lên, bệnh nhân, người nhà kêu ca không ngừng, các y tá vội vàng vỗ về, cầm đèn dùng trong trường hợp khẩn cấp đến, có một số bắt đầu gọi điện thoại, hỏi về sự việc cung ứng điện.
Tiếu Phi ở trong buồng máy tối đen như mực bên này bật đèn pin, cả đoạn đường lần sờ đi ra, dưới sự chỉ dẫn của Chúc Tiểu Tiểu rút lui tới ngoài cửa lớn của bệnh viện, nhưng anh đang đi đột nhiên dừng lại: "Tiểu Tiểu, chỗ này không có đường".
"Con đường này khi nãy anh đã đi qua, không sai đâu. Tôi đang nhìn trên hình ảnh của thiết bị giám sát, đều bình thường mà, đi hết chỗ này lại rẽ trái thì là cửa lớn của bệnh viện rồi.
Tiếu Phi nghe vậy tỏ ra rất kỳ lạ, anh giơ tay sờ vào giữa khoảng không ở trước mặt, làm động tác biểu ý: Ở trước mặt tôi là một bức tường.
Chúc Tiểu Tiểu kinh ngạc há hốc miệng ra, Ray sắc mặt nặng nề: "Là kết giới, bọn họ bị giam bên trong rồi".
Quả nhiên A Cường và A Dũng đều gặp phải vấn đề như vậy, bọn họ cứ đi qua đi lại một chỗ mà không tìm được đường ra. Những gì bản đồ không gian trên màn hình giám sát nhìn thấy không giống với những gì mắt thật bọn họ nhìn thấy. Bốn người đi vào trong, bị giam lại ở ba khu vực khác nhau trong tòa nhà bệnh viện.
Ray nhanh chóng thông báo cho bọn Smile biết: “Phía bệnh viện bên kia có chuyện, nhóm của A Dũng sau khi đi vào gặp phải kết giới mang cảnh ảo, e là khách sạn bên đó cũng có chuyện khác thường, các anh phải cẩn thận hơn".
Lúc này một trong số hai hàng ma sư ở lại giữ xe tên là Phương Khải cầm rìu phá ấn chuẩn bị xông vào bệnh viện ứng cứu. Anh ở cửa lớn lại không gặp phải trở ngại nào, rất thuận lợi đi vào bên trong. Chu Duệ bảo anh thử đi ngược ra ngoài, kết quả không ra được. Đây là kết giới một chiều, chỉ có thể vào không thể ra.
Phương Khải niệm chú, vung tay cầm rìu phá ấn chém vào kết giới trên cửa lớn, lưỡi rìu đó còn chưa hạ xuống, một lực gió mạnh đã đột nhiên ập đến, cả người Phương Khải bị đẩy bật ra xa, ngã xuống đất, cây rìu trong tay cũng bị rơi mất. Đồng hồ của anh phát ra ánh sáng màu đỏ, là ác linh!
Phương Khải phản ứng rất nhanh, liền lăn một vòng, tránh được một đòn tấn công của ác linh, sau đó nhanh tay vung ra một sợi dây trói hồn. Đáng tiếc con ác linh cũng rất mau lẹ, lập tức tránh được. Sợi dây trói hồn đó bay bay rồi rơi xuống đất. Phương Khải không mang kính nhận hồn, không nhìn thấy bóng sáng của ác linh, chỉ đành giữ chặt dây trói hồn và bình dẫn hồn cẩn thận phòng bị, nhưng lúc này anh phát hiện màu đỏ trên đồng hồ đã không còn nữa rồi.
Con ác linh kia chỉ tấn công một lần liền rút lui, điều này thực sự không bình thường. Nếu nói nó là bị dây trói hồn của Phương Khải dọa cho sợ chạy, cũng không hợp lý lắm. Có thể đem Phương Khải một người đàn ông to khỏe như thế hất một cái ngã xuống đất, lại có thể tránh được dây trói hồn, chứng tỏ năng lượng của ác linh này không phải tầm thường. Nhưng vì sao nó lại rút lui nhanh như vậy?
Hàng ma sư còn lại đang trông giữ trong xe nghe được tin tức liền chạy xuống, lao về phía bệnh viện định đi hỗ trợ cho Phương Khải. Nhưng vừa tới cửa bệnh viện, anh đã bị Chu Duệ gọi lại. Hóa ra Phương Khải nhìn thấy ác linh đi rồi, liền muốn nhặt lây cây rìu phá phong ấn, ai ngờ lúc này giữa anh và chiếc rìu, lại có thêm một đường kết giới. Phương Khải không lường được điều này, chỉ còn biết đập mạnh lên trên đó.
Vậy là đến Phương Khải cũng bị giam trong bệnh viện rồi.
A Dũng, A Cường và Tiếu Phi bên kia đang gặp phải vấn đề, bọn họ muốn phá kết giới, nhưng hoặc là đột nhiên có ác linh xông ra làm phiền cản trở, hoặc là kết giới biến ảo khó đoán, phá một cái, quay người lại có một cái, quay đi quay lại, di chuyển trong bệnh viện này giống như một mê cung vậy.
Những ác linh kia chỉ tấn công đe dọa không hề nặng tay giết người, tấn công xong một cái là lui, lại có kết giới bảo vệ, khiến bọn A Cường muốn bắt cũng không bắt được, muốn rời đi cũng không thể đi. Cứ như vậy bị giày vò cả chục phút, hệ thống điện trong tòa nhà đột nhiên khôi phục, năm người bọn A Cường vẫn bị vây giữ ở bốn khu vực khác nhau. Bóng đèn sáng lên, trong chốc lát bọn họ đồng thời nhìn thấy trước mặt hiện lên mấy chữ lớn đầm đìa máu.
"Nội dung là gì?" Chúc Tiểu Tiểu hỏi, bọn họ trên màn hình giám sát, không nhìn thấy gì cả.
"Đừng làm loạn, không thì chết!" Nội dung năm người đọc được hoàn toàn giống nhau.
"Là ảo giác!" Cái này đến Chúc Tiểu Tiểu cũng hiểu rõ.
Ác linh và kết giới, thêm vào đó là cảnh cáo bằng ảo giác, xem ra người đứng sau chuyện này không chỉ bản lĩnh cao cường, còn vô cùng thông thuộc địa hình của bệnh viện. Hắn ta huênh hoang lại tự tin, công khai làm ra mấy thứ này giống như đang đùa chơi với mọi người, nhưng thực tế cũng biểu hiện rõ ràng là, muốn giết bọn họ thì không hề khó.
Có thể nhanh chóng bố trí kết giới ngăn không gian? Ray đột nhiên nghĩ đến một người có khả năng này.
Mẫn gia ở Thanh Hải trong gia tộc hàng ma, nổi danh với kết giới và thuật mê ảo.
Ray từng nghe Happy nói, hậu nhân của Mẫn gia này là Mẫn Kỳ pháp thuật cao cường, Boss đã từng mời anh ta, nhưng anh ta không muốn gia nhập vào công ty, chỉ nói bản thân mình không có hứng thú với việc kế thừa gia nghiệp. Sau này Boss quan sát một thời gian, cảm thấy người này không có tâm lòng trừ ác giúp đỡ kẻ yếu, lạnh lùng vô cảm, thế là liền dập tắt ý định chiêu mộ anh ta. Mà Mẫn Kỳ đích xác là chưa từng xuất hiện trong giới nghiệp hàng ma, cho nên dần dần cũng không còn tin tức của anh ta nữa.
Nhưng bây giờ pháp thuật này ở bệnh viện, thực sự rất giống với thủ đoạn của Mẫn gia. Ray nhanh chóng gọi điện thoại cho Thạch Đầu.
Thạch Đầu tên thật là Mẫn Thực, chính là đến từ Mẫn gia ở Thanh Hải, cũng là người duy nhất