h hồn thu phục lại đủ rồi cô ta cũng không còn cơ hội nữa. Lúc này e rằng chỉ có thể đánh liều một phen.
Cô ta đột nhiên cười lớn, vẫy tay bảo đám xác sống và yêu sói bắt đầu tiến lên: "Các người cứ giết đi, chúng chết càng nhiều thì linh hồn càng nhiều, càng có nhiều năng lượng để Bắc m Vương hấp thụ". Những hồn phách này phát tán đến gần cấm địa của Bắc m Vương, ông ấy chắc chắn có thể hấp thụ được năng lượng.
Tư Mã Cần án binh bất động, Tiết Phi Hà trong thiết bị liên lạc lại báo cáo: "Cô ta đích xác là dùng thuật chiêu gọi, bên này còn có gấu quái và xác sống, số lượng không nhỏ, e rằng cô ta đang chú trọng tấn công vào đây".
Ray vẫn luôn giám sát sự việc, nhanh chóng phản ứng: "Mọi người cố gắng chống đỡ một chút, tôi sẽ điều nhân lực đến hỗ trợ. Nhưng mà đường núi khó đi, các tổ nhỏ lại đang phân tán, cần có thời gian".
Tư Mã Cần vẫn đứng yên đó, anh nhìn đám yêu sói trước mặt, thấy sau khi thăm dò mấy bước, bọn chúng lao tới với tốc độ nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã tiến vào phạm vi tấn công tốt.
Tư Mã Cần lớn tiếng nói: "Nổ súng!". Tay bắn tỉa ở vị trí cao bắt đầu bắn kịch liệt. Tiếp đó là một tràng tiếng thét thảm thiết, yêu sói và xác sống trong chốc lát đổ xuống hàng loạt.
Chúc Tiểu Tiểu nắm chặt Tiểu Phấn Hồng trong tay, ở yên vị trí của mình đợi lệnh. m Yến Nam nheo mắt lại nhìn, những người này thực sự khó giải quyết hơn so với tưởng tượng của cô ta, cô ta cần phải tích cực chiêu gọi hơn nữa. Dù gì những chỗ khác cũng không có cơ hội phân tán nhiều chẳng qua chỉ khiến bọn họ tản ra công phá, không bằng tập trung lực lượng, toàn lực tấn công vào đây. Cô ta đã tìm lâu như vậy, chỗ này chắc chính là huyệt điểm. Đây là cơ hội duy nhất của cô ta rồi.
Phía sau, một đoàn yêu sói và xác sống toàn lực xông lên. Trải qua đợt tấn công trước mặt, bọn chúng đã bắt đầu phản ứng lại, phân chia tấn công, một bộ phận lao nhanh tới các vị trí cao, một bộ phận thì theo mệnh lệnh tản ra tấn công từ các hướng.
Đám Tư Mã Cần bên này tất cả mọi người đều đã vào tư thế chiến đấu, Chúc Tiểu Tiểu cũng xông lên đón đầu, chém hai xác sống đang đến. Sức mạnh của xác sống không được như yêu sói, nhưng nếu bị nó cắn thì cực kỳ phiền phức. Vì xác sống là hồn phách bị khóa trong xác thịt của cơ thể đã chết, cho nên việc chặt chân chặt tay đối với chúng mà nói, chẳng có ảnh hưởng gì, chúng vẫn có thể hành động bình thường, chỉ có tấn công vào phần đầu mới hoàn toàn tiêu diệt được.
Sức lực của Chúc Tiểu Tiểu không thể coi là mạnh, nhưng cô lợi thế hơn ở sự nhanh nhẹn, lại có vũ khí Tiểu Phấn Hồng vô cùng uy lực trợ sức, cô khua kiếm tấn công, trong thoáng chốc lấy được đầu của hai xác sống kia. Ở một bên, tiếp tục có hai con khác tấn công đến, Chúc Tiểu Tiểu quay người, co chân đạp trúng vào đầu một xác sống, nhưng nó chỉ bị chao đảo, ép phải lùi chứ vẫn chưa chết. Cây kiếm trong tay Tiểu Tiểu lao thẳng tới, thân kiếm phóng dài ra, trực tiếp đâm ngay vào mắt một xác sống khác, xác sống đó thét lên một tiếng, ngã xuống đất. Xác sống vừa rồi bị ép lùi lại xông đến, Chúc Tiểu Tiểu vội vàng thu kiếm về quay người chém ngang. Xác sống khom lưng tránh, vai bị chém rơi một mảng, nó nhe răng ra điên cuồng tấn công. Chúc Tiểu Tiểu lúc đó mau lẹ tặng cho nó một đạp. Đạp xác sống ngã xuống rồi, cô lại nhảy lên chém một kiếm vào đầu nó, cuối cùng cũng tiêu diệt được.
m Yến Nam nhìn thấy bọn họ đánh nhau thành đoàn, lùi về phía sau mấy bước, gỡ ba lô xuống, đang muốn mở ra thì một mũi đoản tiễn sắc nhọn xuyên qua không khí bất ngờ lao thẳng đến. m Yến Nam rụt tay tránh, mũi đoản tiễn đó cắm trúng vào ba lô. Mũi đoản tiễn thứ hai nhanh chóng bay đến, tốc độ kinh hoàng, m Yến Nam không thể không lùi về phía sau lần nữa, lật tay rút từ trong túi ra loan đao.
Từ trên cây cao nhảy xuống, đáp đất ngay trước mặt cô ta, chính là Tiết Phi Hà đã từng đụng độ trong trường học.
"Người nhà họ m kia, chớ để yêu ma mê hoặc tâm trí, đừng có làm những điều ác nữa", Tiết Phi Hà đầy chính khí.
m Yến Nam lại cười: "Cô vừa từ cổ đại đến đây đấy à? Đọc lời thoại gì vậy? Đừng bị tổ tông của cô tẩy não nữa. Cái gì là ma? Cái gì là thần? Đại kiếp của trời đất sắp đến rồi, thần tộc suy tàn chẳng làm gì nổi nữa, để cho người có sức mạnh thực sự xuất hiện đi".
Tiết Phi Hà vụng ăn nói, ngẫm nghĩ rồi phản bác: "Ma thần không xuất hiện thì làm gì có kiếp nạn? Cô đừng vừa gây tai họa vừa nói họa khó giải. Cùng là con cháu hàng ma thế gia, tôi không muốn làm khó cô. Gia tộc hàng ma chúng ta từ xưa đã gánh vác trọng trách, cô đừng phụ sự ủy thác của tổ tông".
m Yến Nam ha ha cười lớn: "Cô thật ngốc, đúng là đồng chí với thằng em trai cổ hủ kia của tôi. Nếu như hôm nay tôi không giết chết cô, cô hãy giúp tôi chuyển mấy câu đến lão Cửu: Cùng là người họ m, chúng ta xem xem ai mới là người cười đến cuối cùng". Cô ta nói xong di chân, lật tay, loan đao chém xuống một đường, tấn công đến.
Tiết Phi Hà giương roi nghênh chiến, Tiết gia nhà bọn họ trong hàng ma tộc, xếp hạng luôn đứng dưới m gia. Cô từ nhỏ đã nghe ông nội dạy dỗ, m gia mấy đời kỳ bí, phục yêu trừ ma, công phu phong phú khôn lường. Cô từ nhỏ trong lòng đã ngưỡng mộ, không ngờ rằng có một ngày bản thân lại được gặp gỡ bằng binh đao với hậu nhân của m gia.