Bên này hai người đánh nhau nước sôi lửa bỏng, bên kia Chúc Tiểu Tiểu cũng kinh hãi vô cùng. Cấp bậc của Tiểu Tiểu là thấp nhất, cho nên mọi người đều tương đổi chiếu cố đến cô, gắng sức thu hút kẻ địch về phía mình, trên cơ bản đã ngăn được những loại yêu sói, gấu quái hung dữ. Chúc Tiểu Tiểu chỉ còn phải ứng phó với những xác sống tương đối yếu ớt. Nhưng số lượng xác sống rất nhiều nên Chúc Tiểu Tiểu vẫn hơi mất sức.
Thẩm Thanh ở bên cạnh bắn đạn sáng, cầm dao găm nghênh chiến, nhưng yêu sói đã tìm được cơ hội dùng móng vuốt đánh bị thương anh. Con yêu sói đó được thể, nhào đến há miệng cắn Thẩm Thanh, Thẩm Thanh kinh hãi, gắng sức lăn sang bên để tránh.
Chúc Tiểu Tiểu thấy Thẩm Thanh nguy cấp thì liền phân tâm, lập tức bị một xác sống tóm được cổ tay bên trái. Cô một kiếm chém ra, bên tay phải lại bị con khác giữ. Tận mắt thấy nó sắp cắn lên cánh tay mình, Chúc Tiểu Tiểu sợ đến cứng người, căng thẳng suýt chút nữa thét lên, cho rằng mình tránh không được chiếc răng sắc nhọn của xác sống rồi. Thế nhưng thật không ngờ, xác sống kia vừa mới chạm vào cô thì đột nhiên bị hất văng ra!
Tình cảnh giống như vậy cũng từng xảy ra một lần trong trường học. Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên nghĩ ra, lẽ nào đó chính là tác dụng của sợi dây chuyền Boss tặng cho mình?
Nhưng tình hình trước mắt không cho phép Chúc Tiểu Tiểu dừng lại để suy nghĩ, cô nhân lúc xác sống kia bị đẩy ra, vung kiếm chém ngang, trúng vào thân mình nó. Quay đầu lại nhìn, Thẩm Thanh đang bị yêu sói tấn công, đám xác sống ngửi thấy mùi máu từ vết thương của anh cũng lũ lượt lao tới.
Chúc Tiểu Tiểu trong lòng lo lắng, cầm kiếm xông đến để bảo vệ, gắng sức chém xác sống, cô không muốn bi kịch của Tống Bình lặp lại trước mặt mình.
Xác sống đã ngăn được, nhưng yêu sói vẫn còn đang tấn công. Thẩm Thanh cuối cùng bị đánh ngã, yêu sói rú lên, nhe răng nhọn nhào xuống. Chúc Tiểu Tiểu nhiệt huyết dâng trào, đầu óc không còn nghĩ đến thứ gì khác, cô đọc câu chú, tập trung ý niệm, một quyền đánh tới. "Binh" một tiếng, yêu sói kia đã bị đánh bay ra xa cách đó mấy mét, đập vào một thân cây to, ngã xuống đất; không động đậy gì nữa.
Tất cả mọi người đều sững lại, Thẩm Thanh thoát khỏi cái chết trong gang tấc, tròn mắt há miệng nhìn Chúc Tiểu Tiểu. Chúc Tiểu Tiểu ngồi trên mặt đất, nửa người vừa tê vừa đau, cô không suy nghĩ được gì, chỉ nhìn lòng bàn tay của mình, cưỡng chú mà Boss nói thì ra lợi hại như thế.
Chính vào thời khắc Tiểu Tiểu mất cảnh giác, một bóng đen từ phía sau bất chợt vọt tới, cắn vào cổ cô. Đó là một con mèo đen! Thẩm Thanh bên cạnh nhìn thấy, còn chưa kịp cảnh báo, phía bên kia, một khối tròn màu trắng đã lao đến như một mũi tên. Khối tròn phi thân tới, vặn mình giữa không trung, chiếc đuôi nhỏ nhỏ dài dài giống như một cây roi "vút" cái quất thẳng lên mặt con mèo.
Lại là Bát Bát!
Nó quật lên mặt con mèo kia một cái, con mèo rống lên thảm thiết, rơi phịch xuống đất, không ngừng dùng chân xoa mặt. Chúc Tiểu Tiểu vừa vui mừng vừa kinh ngạc hét lên: "Bát Bát!".
Bát Bát uy phong lẫm liệt, hào khí vô cùng lao vào con mèo đen, một lớn một bé, một đen một trắng, hai thân hình lăn lộn giữa bụi cây. Chỉ thấy bùn đất bay lên, kèm theo đó là những tiếng kêu hỗn loạn. Một lát sau con mèo đen lăn ra, nằm trên mặt đất bất động.
Chúc Tiểu Tiểu lớn tiếng gọi Bát Bát, sợ nó xảy ra chuyện. Kết quả chú chuột này lao ra nhanh như bay, chạy nhào vào lòng Chúc Tiểu Tiểu. Bộ lông vốn trắng như tuyết của nó bây giờ nhuốm đầy bùn đất nâu đen, bẩn thỉu, nó dụi dụi vào lòng bàn tay Tiểu Tiểu làm nũng, rồi lại xông tới chỗ con mèo đen nhe răng há miệng, hung dữ kêu mấy tiếng "chít chít chít" thị uy.
m Yến Nam nhìn thấy chưởng lực kia của Chúc Tiểu Tiểu thì hơi nheo mắt lại. Hàng ma sư có vẻ đáng coi thường nhất này chẳng ngờ lại bản lĩnh như vậy? Nếu không trừ khử, sợ rằng sẽ đêm dài lắm mộng. Cô ta khua khua thanh đao ép lui Tiết Phi Hà, chiêu gọi một con gấu quái đến che chắn cho mình rồi quay người mở chiếc ba lô ra.
Trong chiếc ba lô toàn là ác linh cô ta thu thập huấn luyện nhiều năm, còn có mấy chục linh hồn, những cái này dự định sẽ làm cống phẩm cho Bắc m Vương, hy vọng có thế dùng năng lượng của chúng để gọi ông ta tỉnh lại, quay về nhân gian.
Tiết Phi Hà bị gấu quái ngăn cản nhưng vẫn để ý quan sát hành động của m Yến Nam. Vừa nhìn thấy cô ta móc từ ba lô ra những túi chứa hồn và ma khí, trong lòng liền kinh hãi. Đám linh hồn đó đều là ác linh, sợ rằng số lượng lớn kinh người. Nếu như để cô ta thả ra, ác linh phát tán trên khắp núi này, mấy người bọn họ làm thế nào mà thu lại được. Vạn nhất trong núi thực sự có ma thần, năng lượng của ác linh bị hấp thụ, thì hậu quả thực sự không thể tưởng tượng nổi. Cô thầm hạ quyết tâm, khom người xuống tránh sự tấn công của con gấu quái. Không quan tâm tiếp theo nó sẽ ra chiêu gì, cô giương roi quất thẳng về phía m Yến Nam, trong lòng chỉ nghĩ: Nhất định phải ngăn cản cô ta.
Quả nhiên gấu quái nắm được cơ hội này, móng vuốt sắc nhọn của nó lập tức bổ xuống sau gáy Tiết Phi Hà. Tư Mã Cần ở xa nhìn thấy, vung tay phóng một cây phi đao đâm trúng vào mắt con gấu quái. Con gấu quái đau đớn rụt lại phía sau, nhưng vẫn kịp cào một nhát lên vai Tiết Phi Hà. Tiết Phi Hà quất roi trúng cánh tay m Yến Nam, nhưng chiếc túi buộc hồn thứ nhất đã bị mở, loạt soạt loạt soạt, có tới hai ba chục con ác linh bay ra.
Ác linh đồng loạt trào lên, Tiết Phi Hà bị ép không thể không lùi lại, mắt chằm chằm nhìn m Yến Nam mở từng chiếc từng chiếc túi kia ra.
Tư Mã Cần mặt biến sắc, lúc này tổ cứu viện đã đến, nhưng tình cảnh trước mắt cũng khiến bọn họ kinh hãi vô cùng. Đám ác linh dày đặc, phải đến hàng trăm con tràn ra, lại giống như bày binh bố trận vậy, vây bọn họ vào giữa rất có trật tự.
Ác hồn trận. Đây là ma trận tàn độc chỉ thấy trong sách hàng ma cổ, cần tề tựu đủ ba trăm tám mươi tám con ác linh oán lực cực mạnh, sau khi thuần phục tiến hành huấn luyện theo trận pháp. Thế nhưng thu thập được số lượng ác linh lớn như thế này thì gần như là việc bất khả thi. Hơn nữa, bọn ác linh này còn thuộc loại không biết nghe lời nhất, muốn thu phục số lượng lớn như vậy để huấn luyện trận pháp, thì độ khó của nó không cần nghĩ cũng biết. Đây không chỉ là một chuyện cần có năng lực, càng quan trọng là cần có nghị lực và lòng kiên trì. Trong giới hàng ma sư, mọi người vẫn luôn cho rằng Ác hồn trận chỉ là truyền thuyết.
Lúc đó yêu sói, gấu quái kịch liệt tấn công, xác sống vì mùi tanh của máu người mà vô cùng hưng phấn, nhưng khi có thêm một tổ cứu viện, những thứ này cũng không còn là trở ngại nữa. Ấy thế mà chớp mắt, Ác hồn trận kia lại bày ra, trong lòng Tư Mã Cần cũng hết hy vọng rồi.
Chúc Tiểu Tiểu không hiểu rõ chuyện gì, cô thông qua kính nhận hồn chỉ nhìn ra những bóng sáng của ác linh dày đặc, số lượng thật sự rất kinh người. Tư Mã Cần căng thẳng triệu tập mọi người rút lui, Chúc Tiểu Tiểu liền hiểu được mức nghiêm trọng của sự việc.
m Yến Nam nhìn bọn họ, đắc ý cười. Tuy hôm nay chưa phải thời cơ tốt nhất, nhưng không một ai có thể ngăn chặn được cô ta. Cứ coi như không hoàn toàn phá vỡ được phong ấn, thì cũng có thể làm động kết giới, với bữa ăn nhiều hồn phách thế này, Bắc m Vương đủ năng Iượng rồi, ngày tái sinh sẽ đến rất nhanh thôi.
m Yến Nam bắt đầu thúc đẩy trận pháp, bóng sáng của ác linh đan vào nhau, trận hình biến ảo như thật như giả, nhưng không hề có chút nào thu nhỏ, đem nhóm người đang ác đấu với yêu sói và xác sống vây chặt lại. Mọi người chỉ cảm thấy âm khí nặng nề, giá lạnh thấm vào tận xương cô\'t.
Tư Mã Cần có chút rối trí, đối diện với Ác hồn trận này, anh cũng không biết làm thế nào có thể phá giải. Một khi m Yến Nam phát động thế tấn công của trận pháp, e là nhóm người bọn họ đây sẽ bỏ mạng toàn bộ. Đúng vào lúc này, một bóng người từ trên vách núi nhảy xuống, mọi người nhất loạt gọi lớn: "Boss!".
Nghiêm Lạc đá bay một con yêu sói, tiếp đất, xoay người đấm một con gấu quái bay ra rất xa, sau đó lật tay vung lực tấn công hai yêu sói gần đó, đám yêu sói đến kêu cũng không kịp, lập tức đổ nhào hết ra đất.
Mọi người giao đấu cả nửa ngày, nhưng Boss chỉ cần một đá một đấm đã xử lý xong, tất cả đều âm thầm thán phục.
Đây cũng là lần đầu tiên Chúc Tiểu Tiểu chứng kiến Nghiêm Lạc động thủ, cô kinh ngạc mở to mắt ra, cũng thật lợi hại, nhưng có cần phải khoa trương như vậy không?
Nghiêm Lạc chẳng để ý đến phản ứng của mọi người, anh nắm hai tay lại, hơn chục xác sống trước mắt "phập" một tiếng toàn bộ đổ xuống đất, phong ấn trên thi thể bị phá vỡ, ác hồn bị ép lui, những xác sống này đương nhiên cũng tự hủy diệt.
Lần này, ngoại trừ Ác hồn trận, toàn bộ nhứng thứ khác đều được xử lý sạch sẽ. Mọi người trong chốc lát cảm thấy tinh thần phấn chấn trở lại, có người chống đỡ cho rồi.
m Yến Nam mặt mày nhăn nhó, nhìn chằm chằm Nghiêm Lạc, người này không biết là đến từ đâu, nhưng năng lượng lại rất mạnh, từ trước đến nay chưa từng thấy. Cô ta cẩn trọng cảnh giới, chuẩn bị bất kỳ lúc nào cũng có thể thi triển thế tấn công của Ác hồn trận. Nhưng Nghiêm Lạc căn bản chẳng thèm để ý đến cô ta, xử lý đám yêu sói, gấu quái và xác sống kia xong, anh quay người hỏi: "Không sao chứ?".
Tư Mã Cần đẩy Chúc Tiểu Tiểu ra, Chúc Tiểu Tiểu lúc này mới hiểu được là đang hỏi mình, dưới con mắt tò mò của mọi người, cô đương nhiên là đỏ mặt rồi, chỉ dám nhỏ tiếng thì thầm: "Không sao ạ, mọi người đều rất giỏi, không bị thương quá nặng".
Nghiêm Lạc kéo cô lại gần nhìn một lượt từ trên xuống dưới, lúc này mới yên tâm. Bát Bát thò đầu ra khỏi túi của Tiểu Tiểu, kêu chít chít. Nghiêm Lạc gật đầu với nó: "Tao biết cả rồi, mày cứ ở đó đi".
m Yến Nam cuối cùng không kìm được hỏi: "Anh là ai?".
"m lão tứ, cô đi đi, tôi đã đồng ý với m lão cửu không giết người họ m." Nghiêm Lạc cuối cùng quay đầu nhìn thẳng vào mắt cô ta, không thèm để ý đến câu hỏi kia, hễ mở miệng là lại sai khiến ra lệnh. Nhưng anh cũng không quên cảnh cáo: "Cô làm việc ác nhiều quá rồi, tôi chỉ có thể cho cô một cơ hội này nữa thôi".
m Yến Nam hầm hầm nheo mắt. Lại là lão Cửu m Yến Tư, m gia lẽ nào chỉ có m Yến Tư, m Yến Nam cô ta rõ ràng mới là người có thiên phú nhất của m gia. Ác hồn trận này thất truyền đã mấy trăm năm mà cô ta cũng làm ra được, cô ta không phải là người mạnh nhất thì còn ai vào đây nữa?
Trong lòng cô ta khao khát điên cuồng, mong muốn chứng tỏ bản thân lại trào lên, đối diện với người đàn ông này, cần gì phải biết hắn ta là ai chứ, có Ác hồn trận ở đây, hàng ma sư lợi hại đến mấy cũng không thể chống đỡ. m Yến Nam bắt đầu niệm chú, thi triển trận pháp.
Nghiêm Lạc giơ tay lên, lạnh lùng cảnh cáo: "Đừng có uổng phí công sức, Ác hồn trận đối với tôi chẳng có tác dụng gì đâu, nhân lúc tôi còn chưa nổi giận, nhanh cút đi!".
m Yến Nam cười lạnh: "Bớt mạnh miệng đi, có tác dụng hay không, anh bản lĩnh lớn thì cứ thử xem".
Hai cánh tay Nghiêm Lạc từ từ nâng lên, anh mở lòng bàn tay, xoay hướng ra bên ngoài, hàng trăm con ác linh vốn đang hoán đổi vị trí trong trận pháp đột nhiên không động đậy nổi. m Yến Nam kinh hãi, thử tăng pháp lực lần nữa, nhưng vẫn không có một chút động tĩnh nào.
Giọng nói lạnh băng của Nghiêm Lạc lại vang lên: "Trên thế giới này có thể có người tôi không khống chế được, nhưng không có ma nào là không chịu sự sai khiến củ