lắm. – Anh đưa cặp tài liệu cho cậu lính cần vụ, đội mũ lên rồi bế Phàm Phàm. – Bố biết Phàm Phàm nhớ Heo, được rồi, mình đi gọi Heo dậy, bảo Heo là trẻ con ôn thi không được phép ngủ nướng.
Phàm Phàm nghịch chiếc huy hiệu trên mũ anh, nhỏ ra một ít nước dãi.
Anh đang định vặn tay nắm cửa, bên trong đã vang lên một tiếng hắt xì lanh lảnh:
- Đừng có vào… hắt… xì!
- Sao lại bị cảm rồi? – Tối qua lúc về nhà vẫn còn khỏe mà.
- Chắc là tại cái váy hôm qua đấy. – Trong phòng, Gia Hàng quấy quá chùi nước mũi. Ngủ tới sáng, cảm thấy họng khô rát, cả người mỏi nhừ, trán cũng hơi nóng.
Nghe thấy tiếng Gia Hàng, Phàm Phàm vội quay sang, mũi dính chặt vào cửa, tủi thân mếu máo với Trác Thiệu Hoa.
- Heo bệnh rồi, mình không làm phiền Heo nữa, được không con? – Trác Thiệu Hoa cúi đầu thơm cậu nhóc.
Phàm Phàm đâu có chịu, cứ kêu lên ầm ĩ, như đang năn nỉ Gia Hàng ở trong phòng.
Tiếng kêu ấy thật vô cùng thảm thiết, Gia Hàng không kháng cự nổi. Cố gượng xuống giường vào nhà vệ sinh lấy một cái khăn úp lên mặt, chỉ để lộ ra hai con mắt.
- Vào đi, một lúc thôi đấy!
Trác Thiệu Hoa đẩy cửa ra, Tiểu Phàm Phàm cười toe toét, bàn tay háo hức khua khoắng.
Nụ cười còn chưa nở đã đông cứng lại bên khóe miệng. Cu cậu nhìn trừng trừng con người bịt mặt tóc tai rối bù nằm trên giường, sợ hãi rúc vào lòng Trác Thiệu Hoa.
Gia Hàng dở khóc dở cười:
- Cái đồ khỉ con này, thay cái áo là không nhận ra hả? Heo đây mà!
Tiểu Phàm Phàm không chịu ngẩng đầu lên, khóc thút thít.
Trác Thiệu Hoa nhẹ nhàng vỗ về cậu bé, nhìn vẻ mặt căm phẫn của Gia Hàng, khóe miệng anh nhếch lên.
Gia Hàng trợn trừng mắt, bất lực gỡ cái khăn ra:
- Đồ nhóc thối, muốn nhìn khuôn mặt mộc này của ta chứ gì?
Tiểu Phàm Phàm len lén liếc mắt qua vai Trác Thiệu Hoa, sung sướng cười toét miệng.
- Là tự nó đòi xông vào nhé, nếu bị lây bệnh thì không phải tại em đâu. – Gia Hàng thanh minh.
Trác Thiệu Hoa sờ trán cô, hơi sốt.
- Lát nữa uống thuốc cảm rồi ngủ một lát, tranh thủ ra mồ hôi, đẩy độc tố ra ngoài.
Tiểu Phàm Phàm giang tay đòi cô bế.
Anh không có ý ngăn lại. Gia Hàng thở dài, đưa tay ra đón. Tiểu Phàm Phàm trừng mắt nhìn cái khăn mặt bên gối, mặt cau lại, như thể chiếc khăn sẽ cướp Heo đi mất.
Cô vứt khăn ra xa, lúc này cu cậu mới trở nên hoạt bát trong lòng cô.
- Đối với Phàm Phàm, bị cảm không đáng sợ, không tìm thấy em mới là điều đáng sợ nhất. – Anh nhìn cô khụt khịt mũi như một chú mèo biếng nhác, không kìm chế được lại khom người xuống, sờ lên trán cô, gò má vô tình sượt qua môi cô, dường như đang trao tặng một nụ hôn buổi sáng.
Mặt cô vốn đã đỏ, nay lại càng đỏ hơn, vội bế Phàm Phàm lên cao để giấu đi.
Phàm Phàm tưởng Heo đang trêu mình, cười giòn tan lảnh lót như tiếng sáo diều đón gió.
- Sáng anh có cuộc họp, phải đi trước để chuẩn bị. Buổi trưa sẽ gọi điện cho em, bảo dì Lữ nấu món gì ăn cho ngon miệng. Phải rồi, có cần anh tới chung cư lấy ít sách tới không?
- Không cần, trên mạng có ôn tập, cũng có cả đề thi mẫu.
- Vậy thì tốt, anh đi đây! – Anh cúi người thơm Phàm Phàm. – Phàm Phàm, tạm biệt bố đi nào!
Cô giơ tay Phàm Phàm lên vẫy vẫy.
- Gia Hàng. – Đi tới cửa, anh ngoảnh lại.
- Dạ? – Cô ngước mắt lên.
- Cảm ơn!
- Cảm ơn gì cơ ạ? – Cô băn khoăn.
- Cảm ơn đã về nhà. – Anh khép cửa đi mất.
Cuối cùng cô cũng đã nhớ ngôi nhà này rồi, tốt biết bao!
Gia Hàng ngả người dựa vào thành giường, mặc cho Phàm Phàm ngọ nguậy trong lòng, cô nói với cậu nhóc:
- Thủ trưởng có phải hơi kỳ quặc không, cái này cần gì cảm ơn? Thực ra là Heo cảm ơn thủ trưởng vì đã cho Heo một chốn dung thân, nếu không trời giá rét như hôm qua còn có thể đi đâu?
Chung cư ở đối diện với Chu Văn Cẩn và Diêu Viễn, chẳng lẽ cứ chơi trò bốn mắt nhìn nhau với họ?
Mới đầu khi Ninh Mông để lại căn hộ đó cho cô, muốn tạo cơ hội cho cô và Chu Văn Cẩn tiếp xúc, có lẽ không ngờ rằng anh về cùng với bạn.
Thật không hiểu tại sao anh ta lại tức tối như vậy? Thực ra người phải tức là cô mới đúng.
Anh và Diêu Viễn sát cánh bên nhau, cô có nói gì không? Còn anh công khai khiêu khích thủ trưởng, cô thật sự rất khó xử, không có cả dũng khí để nhìn thủ trưởng nữa.
- Em mệt rồi. – Cô nhìn thủ trưởng, lí nhí nói ra ba chữ.
Sau đó thủ trường bèn lái xe về nhà.
Lạnh thật đó, hơi thở nóng hổi vừa phà ra chỉ một lát đã đông cứng thành băng. Cô ngồi lâu quá, chân tê cứng, không tài nào đi bộ được. Thủ trưởng quỳ xuống xoa bóp cho cô, khiến máu tuần hoàn trở lại.
Đúng là xấu hổ, nhưng cũng hơi cảm động.
Họ tới ngắm Tiểu Phàm Phàm trước, sau đó ai về phòng nấy.
Cô không còn sức đi tắm, thẫn thờ rúc trên ghế. Thủ trưởng đứng ngoài cửa hỏi cô có muốn uống trà không?
Đúng là hơi khát, buổi tối ăn lẩu, bắn súng lại ra mồ hôi, cô đứng dậy mở cửa, trong tay thủ trưởng bê hai cái cốc, một cốc là nước trắng, một cốc là sữa nóng.
- Uống cho ấm người. – Anh đưa cốc sữa cho cô.
Cô ngồi lên giường, ôm cốc sữa trong tay cho ấm.
Anh lên tiếng trước:
- Gặp sư huynh ở trường bắn có phải bị giật mình không?
Cô nhếch mép, ý cười thoảng qua xa xôi:
- Cũng không ngạc nhiên lắm, nhân tài đều muốn tận lực vì quốc gia.
- Em lại là ngoại lệ.
- Em đâu được tính là nhân tài, chỉ biết viết vài trò chơi vớ vẩn thôi. – Cô đưa cốc lên miệng, sữa nóng hổi, rất vừa miệng.
- Thiếu tướng Trác. – Mắt cô dán chặt vào cốc sữa. – Lúc mới gặp chị Giai Tịch, làm sao anh biết chị ấy là người anh yêu suốt đời?
Anh không trả lời ngay mà ngồi xuống đối diện với cô:
- Sao lại hỏi như vậy?
- Anh xem anh chị gặp nhau rồi yêu, kết hôn, chung sống hạnh phúc bên nhau, nếu không phải chị Giai Tịch đột ngột qua đời, hai người chắc chắn sẽ sống tới răng long đầu bạc. Nhưng có những người cũng gặp nhau, cũng có một chút cảm giác, cuối cùng vẫn bỏ lỡ, thật phiền phức, biết thế đã chẳng gặp làm gì. Đâu có phải diễn kịch mà cần phải có kịch tính để thu hút người xem.
- Nếu vẫn bỏ lỡ nhau, vậy chứng tỏ người đó chỉ là người cùng ta đi trên một đoạn đường. Cuộc đời chia ra làm mấy giai đoạn, chỉ có một người theo ta tới đích cuối cùng, người đó mới là bầu bạn. Như em đã nói, phải chăng anh nên oán trách vì Giai Tịch chỉ ở bên anh bốn năm, mà anh còn những mấy chục năm nữa mới già, anh nên hối hận vì đã gặp cô ấy sao?
- Ý em không phải thế. – Cô vội vã lắc đầu.
Anh chớp mắt mỉm cười:
- Anh biết. Thực ra anh cảm thấy em không cần day dứt, chưa biết chừng trạm tiếp theo em sẽ gặp được người yêu thương em cả đời. Em càng nên cảm ơn người đã từng lướt qua kia, trong lúc em đơn độc họ đã ở bên em.
- Em… đâu có nói là em. – Cô ngượng ngùng bao biện.
Bao dung được như vậy, nói thì dễ làm thì khó.
- Ừm, bây giờ em đã có Phàm Phàm rồi, không cần phải gặp ai nữa. – Anh nửa đùa nửa thật trêu cô.
Cô cười khì.
- Hắt xì… – Gia Hàng lại hắt xì một cái rõ to, bắn hết lên đầu lên mặt Phàm Phàm.
- Nhóc thối, sao con không tránh sang một bên. – Cô rút khăn giấy tỉ mỉ lau sạch cho cậu nhóc.
Phàm Phàm chớp chớp mắt, khịt khịt mũi như cũng muốn bắt chước theo.
Gia Hàng khoái chí, cơn cảm lạnh dường như đỡ hơn nhiều.
Trác Thiệu Hoa vui vẻ đi vào văn phòng, thư ký pha trà cho anh, đặt mấy tập hồ sơ lên bàn rồi nhắc anh chiều này bên Đại học Quốc phòng có tiết học mở, các vị lãnh đạo Quân ủy sẽ tới dự thính.
Anh gật đầu, ông Trác Minh bố anh có lẽ cũng tới.
- Thiếu tướng Trác, đã liên hệ với quân khu Bắc Kinh rồi, lần này chiêu binh mùa đông là ở mấy tỉnh khu vực Hồ Nam, Hồ Bắc, các đồng chí dẫn quân hai ngày nay sẽ xuất phát.
- Tốt, làm phiền cậu rồi, dạy xong tôi sẽ gọi điện cho họ.
Cậu thư ký cười:
- Vậy tôi tới phòng họp sắp xếp trước.
- Đi đi! – Trác Thiệu Hoa mở tài liệu ra.
Vừa đọc được một trang đã nghe thấy ngoài cửa có người hô: Báo cáo.
- Vào đi! – Anh ngẩng đầu lên.
Chu Văn Cẩn giơ tay chào:
- Chào thủ trưởng, tôi là trung úy Chu Văn Cẩn mới gia nhập đội Kỳ binh mạng.
- Có chuyện gì? – Trác Thiệu Hoa đặt chiếc bút mực nước trong tay xuống, mặt không thể hiện gì.
- Tối qua có phần thất kính với thủ trưởng, xin thủ trưởng lượng thứ.
- Đâu phải ở cơ quan, không cần phải để ý nhiều, tôi không cảm thấy cậu có gì cần phải tha thứ cả. – Anh nói.
- Rõ, thủ trưởng! – Chu Văn Cẩn đứng thẳng tắp.
- Còn có chuyện gì không? – Trác Thiệu Hoa lại cầm bút lên.
- Thủ trưởng đã từng hỏi trong những người tôi quen, có ai tinh thông máy tính giống chúng tôi không, tôi đã đề cử sư muội của tôi là Gia Hàng. Khi đó, thủ trưởng đã quen cô ấy rồi đúng không?
Trác Thiệu Hoa nhíu mày:
- Trung úy Chu, cậu hỏi câu này với tư cách gì?
Chu Văn Cẩn im lặng.
- Nếu tối qua ngủ không ngon, vậy thì nghỉ phép ở nhà cho khỏe. Khi tiếp xúc riêng tư, có thể không cần câu nệ tiểu tiết, nhưng đứng ở đây, cậu là một trung úy đúng tiêu chuẩn. Thiên chức của quân nhân là phục tùng, từ trường học tới quân đội, dường như cậu vẫn chưa tự định vị được bản thân. Cuộc họp hôm nay cậu không cần phải tham dự nữa, trở về học lại điều luật quân đội đi.
Chu Văn Cẩn bàng hoàng.
- Còn nữa, cậu phải nhớ cho kỹ, có việc gì cần báo cáo thì trực tiếp báo với cấp trên của cậu là được, anh ta sẽ có trách nhiệm báo lên cấp cao hơn. Đây không phải là nơi một trung úy có thể tùy tiện ra vào, càng không phải là quán bar để tán gẫu. Giờ thì đừng làm phiền tôi làm việc nữa, ra ngoài đi!
Mặt Chu Văn Cẩn đỏ bừng. Đã tiếp xúc với Trác Thiệu Hoa mấy lần, anh đều tỏ ra ân cần và thân thiết, người này khi đã nghiêm mặt lại thì còn đáng sợ hơn cả những người có tướng mạo hung dữ.
Ngoảnh đầu lại nhìn cánh cửa khép chặt, không nhớ nổi mình đã bước ra ngoài như thế nào. Lúc này anh ta mới biết, tối qua thủ trưởng thật sự đã cực kỳ độ lượng, là vì có mặt Gia Hàng ư?
Trong phòng, Trác Thiệu Hoa đưa tay xoa trán, mặt lạnh như băng.
Gia Hàng vẫn cứ phải đi bệnh viện.
Uống thuốc không có tác dụng, người càng lúc càng nặng nề. Mặc cho Tiểu Phàm Phàm la hét kiểu gì, cô vẫn kiên quyết bảo thím Đường bế thằng bé đi. Ngủ thêm một lát, cảm thấy vẫn không ổn, mùng Bảy phải thi rồi, cô không thể cố gắng gượng mãi được. Cô bò dậy, mặc quần áo, ra ngoài gọi taxi đến bệnh viện. Dì Lữ muốn đi cùng, nhưng cô không chịu. Cô nói với dì Lữ một tuần nữa cô mới về nhà, thời kỳ phát bệnh của bệnh cảm là một tuần. Dì Lữ nói: Làm mẹ chẳng dễ dàng gì, cô vất vả rồi.
Một mình lấy số, đi khám, cầm đơn thuốc váng vất đi nộp viện phí, bác sĩ kê cho cô sáu bình dịch truyền, truyền liên tục ba ngày. Cô vỗ vỗ cái trán nóng như lửa, thầm rủa Thành Vĩ.
Vai bị người ta đập cho một cái, giọng nói biếng nhác ngả ngớn vang lên từ sau lưng:
- Đây là bệnh viện cho người, không phải là trạm thú y, cô đến đây làm gì?
Cô tiếp tục hòa vào dòng người tiến về phía trước, không ngoảnh lại, chỉ gầm gè nói:
- Hận anh!
Đáng thương, ngay cả hơi thở cũng nóng bừng.
- Hận tôi cũng chẳng ích gì, tôi chỉ nuôi mỹ nữ, không nuôi thú cảnh. – Thành Công không thèm đếm xỉa đến ánh mắt những người khác, nh