itendo của Nhật Bản. Lệ nhân hành là dự án quan trọng trong năm nay của công ty, cô muốn hủy diệt Trì sánh phải không?
[1] Tên các công ty nổi tiếng trong lĩnh vực công nghệ thông tin ở Trung Quốc
Gia Hàng thức thời lắc đầu, con ngựa đẹp trai[2] này tuột cương rồi, đang mất kiểm soát, chớ dại mà đối đầu.
[2] Cái tên Mã soái có nghĩa là con ngựa đẹp trai.
- Vậy thì xin cô hãy chú trọng ngoại hình một chút. Ờ mà thủ trưởng nhà cô cũng có phong cách lắm, cô không lo không xứng với anh ấy à?
Gia Hàng nhe răng:
- Giám đốc Mã, hình như ông lạc đề rồi.
Mã Soái bối rối cười khà khà:
- Xin lỗi, kích động quá, kích động quá. Cũng may cuộc phỏng vấn bắt đầu vào buổi chiều, lát nữa tôi bảo thư ký đưa cô đi đóng gói.
Ừm, đóng gói, cô cũng là một phần của Lệ nhân hành, thừa nhận. Cũng như các tác giả đi khắp nơi ký tên bán sách, kỳ thực về bản chất giống hệt với mấy bà bán rau ở chợ, có điều các bà bán rau thì bán rau, còn tác giả thì bán sách, không nói được ai thanh cao ai thô tục. Vậy thì, cô cũng ra phố rao hàng thôi.
Đầu tiên cô thư ký tận tâm đưa cô tới một thẩm mỹ viện, tắm nước hoa hồng, sau đó làm mặt, tỉa tóc, ngay cả móng tay cũng không tha, quá trình này, Gia Hàng dùng một từ để hình dung: chà đạp. Trong lúc chà đạp, cô thư ký mua cho cô một bộ lễ phục màu đen, nói là xét đây là lần đầu tiên cô mặc, nên đã chọn bộ bảo thủ nhất, không hở vai hở lưng, dài chấm đầu gối, giày đi cùng chỉ cao năm phân, bởi vì dáng cô cao.
Gia Hàng chỉ cười không đáp, không thèm liếc nhìn bộ quần áo.
- Cô Gia, cô có yêu cầu gì đặc biệt không? – Cô thư ký phát run vì nụ cười của cô. – Có phải cô sợ bị lạnh không? Phỏng vấn thực hiên ở khách sạn Lam tinh sáu sao, bên trong ấm áp như mùa xuân, chúng ta ra cửa là vào xe, trong xe cũng rất ấm.
- Lạnh một chút tôi cũng chịu được, nhưng cô cảm thấy tôi đi đôi giày thủy tinh kia vào rồi thì còn đi đường được hay không?
- Mới đầu sẽ không quen, đi vài bước là ổn thôi.
- Tôi không có năng khiếu ấy. – Chuyện vô nhân đạo như vậy, Gia Hàng quyết cự đến cùng. – Chẳng phải là chỉ chụp vài tấm ảnh thôi sao, tôi ngồi chụp là được rồi, bảo họ đừng có chụp vào chân.
Cô thư ký bối rối:
- Cô Gia, như thế trông tổng thể kỳ cục lắm.
- Nhìn vài cái là quen thôi. – Gia Hàng nở nụ cười nhân thủ vô địch.
Thợ trang điểm chỉ trang điểm rất nhẹ cho Gia Hàng, da cô căng mọng, trắng ngần, chỉ thêm một chút phấn đã long lanh rực rỡ. Khi tất cả đã xong xuôi, thợ trang điểm bảo Gia Hàng nhìn vào trong gương, cô cất tay, cô không có hứng thú với sản phẩm đã đóng gói.
Buổi trưa ăn cơm ở Trì Sánh, cô thư ký cứ nhìn chằm chằm Gia Hàng, sợ cô làm hỏng lớp trang điểm. Cơ, cũng không được ăn quá no, nếu không lát nữa mặc lễ phục sẽ lộ bụng.
Lúc vào nhà vệ sinh vừa khéo gặp Mạc Tiểu Ngải. Tiểu Ngải sững sờ đến ngơ ngẩn, có điều dưới ánh mắt sắc bén lạnh lẽo của Gia Hàng, cô nàng biết điều không phát biểu quá nhiều.
Tiểu Ngải kéo Gia Hàng sang một bên:
- Tiêm vacxin cho cậu đây, Ninh Mông đã bán tiệt số điện thoại và địa chỉ của cậu cho Chu sư huynh rồi, đến lúc đó đừng có mà vu oan cho mình. Chu sư huynh đến tìm nó, nó mê giai, đầu óc sôi lên, cái gì cũng nói.
Gia Hàng thản nhiên như không:
- Không sao, gặp thì ăn với nhau bữa cơm, mình bây giờ cũng có thể mời anh ấy một bữa thịnh soạn rồi.
Tiểu Ngải ngập ngừng muốn nói, nhưng chỉ xua tay, tiếp tục đi làm việc.
Buổi chiều Mã Soái phải đi công tác, thư ký và trưởng phòng Quan hệ công chúng cùng Gia Hàng đi tới khách sạn. Trên xe, Thư ký đưa đề cương câu hỏi cho Gia Hàng, Gia Hàng xem qua, phần lớn là những thứ có liên quan đến Lệ nhân hành, có vài chỗ liên quan đến bản thân cô, như đã theo ngành lập trình game được bao lâu rồi, tốt nghiệp đại học nào.
- Biên tập là nam giới à? – Gia Hàng kéo váy xuống phía dưới, khép chặt áo khoác.
Trưởng phòng Quan hệ công chúng tiếp lời:
- Là một nàng gái ế vàng đấy.
Thư ký lườm anh ta:
- Đừng nói mỏ, chủ biên Thành sẽ không vui đâu.
Gia Hàng không quan tâm tới cuộc nói chuyện của bọn họ, cô chỉ đang thương cho đôi chân bị nhét trong tất lụa, ai bảo không lạnh, từ đầu gối trở xuống đã lạnh đến mất hết cảm giác rồi.
Cũng may khách sạn thật sự ấm như mùa xuân. Trên đường đi, những người đi qua cứ liếc cô cười trộm, thư ký và trưởng phòng rất không tử tế mà quay mặt sang chỗ khác.
Gia Hàng mặt không biến sắc tim không loạn nhịp, bước phăm phăm vào bên trong, đôi giày trượt tuyết của cô thì có làm sao, vừa thoải mái vừa ấm áp.
Thành Vĩ và nhiếp ảnh gia đã đến được một lúc, thấy cũng sắp tới lúc, Thành Vĩ ngẩng đầu lên.
Thì ra là người quen, chút căng thẳng nhỏ nhoi trong lòng Gia Hàng hoàn toàn biến mất. “Hi” Cô giơ tay chào, không nhớ ra em gái của Thành lưu manh tên là gì.
Những thứ khiến Thành Vĩ ngỡ ngàng quá nhiều, người đến lại là Gia Hàng, cách ăn mặc khiến người ta dở khóc dở cười của cô, và cả cú điện thoại hôm trước của Trác Thiệu Hoa.
Thì ra là như vậy.
- Chị không nhớ tôi hả, tôi là Gia Hàng. – Gia Hàng tự giới thiệu một cách thoải mái.
Thành Vĩ cố nặn ra một nụ cười mỉm, đưa tay mời về phía sofa:
- Tôi có chút ấn tượng. Đi thẳng từ nhà tới đây à?
- Không, từ công ty tới. – Cô mím môi mỉm cười, để thợ chụp ảnh chụp một tấm chính diện.
Thấy hai người quen nhau, thư ký và trưởng phòng thở phào, ngồi xuống chiếc bàn cạnh đó gọi cà phê, vừa uống vừa đợi.
Hàng mi dài của Thành Vĩ chậm rãi chớp mắt, dùng một giọng nói cực kỳ không chân thành để nói một câu hết sức chân thành:
- Tôi không ngờ người thiết kế Lệ nhân hành lại là cô.
Gia Hàng gãi đầu, vò cho đầu tóc đã sửa sang cẩn thận lại rối bù lên:
- Hì, bất ngờ nho nhỏ, trái đất thật bé nhỏ!
- Chú Trác và dì Âu có biết cô thiết kế trò chơi hay không? – Thành Vĩ lấy bút ghi âm ra thử giọng. Chắc chắn là không biết, đặc biệt là dì Âu, cực kỳ giữ thể diện, thiết kế trò chơi có thể là nghề thanh lịch sao?
- Tôi không trả lời các vấn đề không liên quan đến Lệ nhân hành. – Gia Hàng kéo chiếc tất lụa, không biết là do hơi ấm thổi tới hay là da bị khô, chân cô hơi ngứa ngứa.
Thành Vĩ lại hơi ngẩn ra, dựng thẳng chiếc bút ghi âm:
- Vậy chúng ta bắt đầu thôi!
Gia Hàng tinh nghịch giơ tay, ra dấu OK.
- Cô Gia, cô đã từng mặc quần áo hàng hiệu chứ? – Thành Vĩ nở nụ một nụ cười đầy ưu thế, cất giọng hết sức quyến rũ.
Gia Hàng thản nhiên lắc đầu.
- Vậy tại sao cô biết được Chanel có phong cách tinh tế tao nhã và trong trẻo, Louis Vuitton đại diện cho sự xa hoa cao cấp của nước Pháp, Dior cầu kỳ trong nguyên liệu, sở trường về chế tác tinh vi, cái đẹp Versace rõ ràng mà độc đáo, Prada theo đuổi sự hoàn mỹ?
- Chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa từng nhìn thấy heo chạy? – Gia Hàng nháy mắt đùa. – Trong tim mỗi thiếu nữ đều có một giấc mơ Barbie với thân hình ma quỷ, có được những trang phục và đồ trang sức đẹp nhất trên thế gian, lấy được người mình muốn cưới. Cô Thành đây chắc không xa lạ gì với những thứ đó, nhưng chẳng lẽ trong tim cô đã hết mơ mộng? Mặc một hai bộ đồ hàng hiệu, có thể hưởng thụ về mặt kinh tế, nhưng còn tất cả những trang phục đẹp đẽ trên đời thì sao? Trong Lệ nhân hành, chỉ cần cô qua cửa thành công, cô có thể thay đổi vận mệnh của chính mình, thực hiện mọi giấc mơ.
- Cũng chỉ là đánh trận trên giấy mà thôi? – Khóe miệng Thành Vĩ khẽ nhếch lên.
- Ăn bánh vẽ giúp đỡ đói lòng, cớ chi không làm? Cuộc đời không có giấc mơ sẽ rất đáng thương. – Có một anh thợ chụp ảnh xoay vòng vòng bên cạnh, cô cười đến nỗi cơ mặt cứng đờ. Khó khăn lắm thợ chụp ảnh mới nghỉ ngơi một chút, Gia Hàng vội xoay cổ, đưa tay vỗ mặt.
Ánh mắt giễ cợt của Thành Vĩ bỗng dừng phắt lại trên cổ tay cô:
- Đồng hồ nguyệt tướng Blaincpain? – Cô ta kêu lên thất thanh.
Gia Hàng hơi sững lại, cụp mắt lại theo ánh nhìn của chị ta, cười cười giấu tay ra sau lưng.
- Thiệu Hoa mua cho cô à? – Hai đạo hàn quang của Thành Vĩ đuổi theo chiu chíu.
- Chẳng đáng là bao. – Gia Hàng nhíu mày, cái cô biên tập họ Thành này sao lại nhắc tới thủ trưởng.
- Chẳng đáng là bao? – Khuôn mặt xinh đẹp của Thành Vĩ rúm lại. – Đồng hồ nguyệt tướng Blaincain với hình ánh trăng thể hiện đặc trưng dịu dàng hiền hòa của người phụ nữ, nốt ruồi mỹ nhân trên khuôn trăng càng khắc họa thêm vẻ phong tình vạn chủng, kỳ thứ tư của tạp chí Lệ nhân trang năm nay đặc biệt giới thiệu về loại đồng hồ này, giá của nó là 32 vạn tệ[3]
[3] Tức hơn một tỷ đồng Việt Nam.
Mặt Gia Hàng vẫn được coi là trấn tĩnh, nhưng trong lông tơ toàn thân đã dựng đứng hết cả lên, lỗ chân lông cũng phối hợp mà nở to ra:
- Chị… chị đang nói tới hàng xịn, của tôi chỉ là hàng nhái thôi.
- Tới giờ trong nước vẫn chưa có hàng nhái của sản phẩm này. – Tim Thành Vĩ như vỡ tan ra, không phải cô ta không mua nổi cái đồng hồ này, mà là tự mình mua và người khác tặng là hai chuyện khác nhau, huống hồ người tặng lại là Thiệu Hoa. Ngày sinh nhật lần thứ ba mươi của cô ta, thành thật nói tuổi của mình cho anh nghe, anh chỉ nói một câu chúc mừng sinh nhật lấy lệ, đến cả một chiếc bánh kem cũng không mua cho cô, một câu tiếc thương cũng không có.
Phụ nữ ba mươi, chỉ cần khẽ có gió lay cỏ động, liền như chú chim sợ cành cây cong.
Dựa vào cái gì mà anh phải đối xử tốt với con heo này như thế?
Bọn họ đã quen nhau ba mươi năm rồi.
Gia Hàng hơi á khẩu, cứ nói mãi về chuyện này sao?
- Tôi… đi vệ sinh một lát?
Thôi, cô đi tránh gió đây!
- Tôi đi cùng cô. – Thành Vĩ nở nụ cười được coi là dịu dàng, nhưng lại phảng phất sát khí đằng đằng.
Nhà vệ sinh ở khách sạn lớn, thực ra nên gọi là phòng trang điểm, bên trong thơm nức, nước nóng nước lạnh đầy đủ. Một cô gái đang tô lại son, liếc nhìn Gia Hàng qua khóe mắt, mỉm cười rồi thướt tha đi ra.
Gia Hàng nhún vai tỏ vẻ chả sao rồi vén váy lên, cởi tất ra xem. Điên mắt thôi, chả lẽ cô bị dị ứng tất lụa? Một bên đùi đỏ ửng hết lên. Cô lấy khăn nóng lau một lúc mới thấy dễ chịu.
- Ui da!
Thành Vĩ từ ngoài đi vào không hiểu sao chân bỗng díu lại, ngã nhào về phía cô.
Cô vội đưa tay ra đỡ.
- Ồ, cảm ơn. – Như thể trên người cô đầy bụi, Thành Vĩ chán ghét đẩy cô ra, đi vào phía trong.
Gia Hàng làm mặt quỷ với chị rồi đẩy cửa ra.
Vừa đi ra ngoài, một nhân viên phục vụ bỗng kêu toáng lên phía sau cô:
- Trời đất ơi, cô kia…
Tưởng gọi người khác, Gia Hàng tiếp tục đi về phía trước.
- Cô gì mặc váy màu đen, tất của cô, khóa kéo… – Nhân viên phục vụ cuống quýt đỏ cả mặt, lạch bạch đuổi theo.
- Sao thế? – Gia Hàng dừng lại.
- Á! – Từ nhà vệ sinh bước ra, vẻ mặt Thành Vĩ cũng vô cùng sửng sốt, thét lên như thể một thứ sắc nhọn đang rạch trên sàn nhà bằng đá Đại Lý. Tất cả mọi người trong đại sảnh đều lần lượt nhìn về phía này.
- Cô Gia, quần áo của cô chất lượng rất kém, tất bị rút sợi, khóa kéo phía sau cũng bị hỏng rồi. Rốt cuộc cô mua ở đâu, gọi điện thoại đến Hội bảo vệ người tiêu dùng kiện họ đi. – Thành Vĩ rít lên đầy vẻ bất bình, nhưng vẻ mặt không giấu được vẻ vui sướng khi người khác gặp họa.
Gia Hàng cúi đầu theo bản năng, từ đầu chí cuối trên chiếc tất xuất hiện mấy đường bình hành, kéo dài tới tận gót.