ới màu đen của Ninh Mông, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ẩn ý.
- Em thế nào cũng được. – Ninh Mông vén tóc với vẻ mất tự nhiên.
- Vậy anh quyết định hết nhé! – Thành Công liếc nhìn bảng chỉ đường, xe êm đường quen, rẽ vào một con đường lớn rợp bóng ngô đồng, dừng lại trước tòa nhà màu trắng ngà của một khách sạn thương gia cao cấp.
- Ở đây à? – Ninh Mông túm chặt dây an toàn trước ngực.
Thành Công nhún vai:
- Ở đây có dịch vụ trọn gói, đồ biển làm khá ngon, có tắm suối nước nóng, phòng nghỉ, KTV, phòng chiếu phim… Trời lạnh, không muốn di chuyển nhiều, giải quyết hết ở một địa điểm thôi.
Nụ cười của Ninh Mông trở nên cứng ngắc:
- Em tưởng chúng ta chỉ ăn cơm thôi.
Thành Công chợt tỉnh ngộ:
- Em không muốn làm việc khác với anh à, yên tâm, anh không ép, ép sẽ không vui, phải không nào? Vậy chúng ta chỉ ăn cơm đơn thuần thôi.
Câu này sao nghe kỳ cục như vậy, Ninh Mông liếc xéo Thành Công, đồ sói đội lốt người.
- Em… Em sực nhớ ra là em còn có việc.
Thành Công nhếch mép:
- Sợ anh giở trò hả?
Ninh Mông đen mặt.
Thành Công rút điện thoại ra đưa cho cô.
- Thế này đi, em gọi điện thoại cho Heo, bảo cô ấy cũng tới luôn, như thế em sẽ tin là anh không có suy nghĩ gì không an phận.
Con Heo đần kia, anh bảo cô ta xéo đi, không biết đã xéo đến xó nào rồi? Haizz, làm người không thể quá tò mò, nghe được nhiều bí mật rồi, tâm trí sẽ bị những phần tử bất minh chiếm lĩnh.
- Heo không rảnh! – Ninh Mông dựa người vào ghế.
- Cô ta thì bận cái gì?
Nhà họ Trác có hai bà giúp việc, chưa tới phiên cô ta phải xắn tay áo lên.
Ninh Mông không phát hiện ra ý tứ thăm dò trong câu nói của Thành Công:
- Heo sắp phải thi IELTS, bây giờ đang vùi đầu ôn tập, không thể làm phiền.
- Cô ta muốn đi du học sao?
Thành Công nheo mắt lại đầy vẻ hào hứng. Thiệu Hoa có biết chuyện này không? Hay à nha, mặc kệ thật giả, trước mắt Heo là vợ một thiếu tướng, nếu không được cấp trên phê chuẩn, sẽ không thể nào xuất ngoại.
- Phải!
- Chẳng phải mọi người thường tốt nghiệp xong là xuất ngoại luôn sao, không phải là đợi anh chàng Chu sư huynh kia đấy chứ? – Thành Công cực kỳ đắc ý về bộ nhớ của mình.
Ninh Mông trợn mắt:
- Chu sư huynh vốn ở nước ngoài.
Bỏ nhà theo trai? Đáy mắt Thành Công lóe lên một tia sáng, khóe miệng hơi trễ xuống. Cô nàng Heo này đúng là một quyển bách khoa toàn thư, càng đọc càng thấy tò mò.
- Vậy thì chúng ta đừng làm phiền cô ấy nữa. – Thành Công nhướn mày, mở cửa xuống xe.
Khi vòng sang bên ghế phụ lái, Ninh Mông vẫy vẫy điện thoại với anh ta. Anh ta gật đầu, để cô nghe điện thoại, cửa xe hé ra một khe nhỏ, anh ta quay người đi.
- Chu sư huynh, anh về nước rồi ạ! – Ninh Mông rú lên mừng rỡ, khiến cậu trai giữ xe đang đi tới giật mình dừng lại giữa đường, không dám tiến lên.
Môi Thành Công hơi cong lên, mặt tỉnh bơ dỏng tai lên nghe.
- Rồi ạ, Chu sư huynh tìm em, em lúc nào cũng rỗi hết. Vâng, lâu lắm rồi không gặp ạ, ba năm rồi nhỉ! Chu sư huynh chắc chắn là càng ngày càng đẹp trai ha…
Con nhỏ Tiểu Ngải kia, thấy sắc quên bạn, em khinh bỉ nó…
Không, không cần Chu sư huynh tốn kém, em mời anh. Dạ, vậy thì tới…
Thành Công gõ nhẹ mấy cái vào kính xe, Ninh Mông ngước mắt lên, anh ta chỉ vào khách sạn phía sau lưng.
Ninh Mông hiểu ý, nói tên khách sạn.
- Bây giờ đã tin anh là chính nhân quân tử chưa? – Đợi Ninh Mông cúp máy xong, Thành Công nói.
Ninh Mông cười, mím môi ngắm lại mình trong gương chiếu hậu, vẫn tốt, môi đỏ răng trắng, mặt tựa hoa đào.
- Em yêu thầm anh chàng Chu sư huynh kia?
Ninh Mông hất hàm:
- Em không thèm chơi trò yêu thầm, em mà yêu thì sẽ công khai, có điều hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình.
- Đáng thương vậy? – Thành Công tỏ vẻ thông cảm.
- Đúng thế. – Ninh Mông ủ rũ gật đầu. – Tim anh ấy đã có chủ!
- Đóa hoa nào lại kiều diễm hơn em?
Ninh Mông bước xuống xe:
- Không phải hoa, mà là Heo.
Đáp án như đã dự đoán, nhưng Thành Công vẫn hơi sững sờ.
- Sở thích của Chu sư huynh thật khác người, hừ! – Nhớ tới chuyện cũ, Ninh Mông vẫn chưa hết bực.
Thành Công cười rúm cả miệng.
Họ bước vào nhà hàng, gọi món. Đang uống trà, Thành Công nhìn thấy một chàng trai thư sinh nho nhã đeo kính cận đang đứng bên ngoài nhìn vào trong này.
- Chu sư huynh, ở đây! – Ninh Mông đứng dậy, vẻ mặt thẹn thùng một cách hiếm có. Tùy tiện chỉ vào Thành Công. – Bác sĩ Thành, bạn của Heo.
Mắt Chu Văn Cẩn nhanh chóng ánh lên một tia kinh ngạc, lịch sự bắt tay với Thành Công.
- Anh về bao lâu rồi? – Vẻ mặt Ninh Mông đờ đẫn vì si mê, hoàn toàn quên tiệt Thành Công.
- Hơn mười ngày, bởi vì công việc mới bắt đầu nên hơi bận, chưa liên lạc với bọn em được. – Chu Văn Cẩn cười áy náy.
- Không sao, bây giờ liên lạc cũng thế. Anh đã gặp Heo chưa?
Vẻ mặt Chu Văn Cẩn hơi cứng lại, vờ uống một ngụm trà:
- Cô ấy đổi số điện thoại à?
- Đổi trước khi đi Nam Kinh. Nhưng hai người ở cùng một tiểu khu, không gặp nhau sao?
Bàn tay cầm tách trà của Chu Văn Cẩn hơi run lên:
- Cô ấy… cô ấy cũng ở đó sao?
- Anh ở tầng mấy?
- Tầng 18!
- Ha, hai người ở đối diện nhau, cậu ấy ở căn nhà hồi trước của em!
Chu Văn Cẩn cười gượng:
- Gần như vậy, thế mà chưa gặp được nhau. Anh còn tưởng cô ấy ở nhà chị gái cơ.
Ninh Mông cắn môi:
- Chu sư huynh, Heo sắp ra nước ngoài rồi.
Dường như Chu Văn Cẩn không nghe thấy, chỉ uống hết ngụm trà này tới ngụm trà khác.
Ninh Mông chột dạ liếc Thành Công, hình như những món ăn này rất đắt, Thành Công cười chẳng hề bận tâm:
- Chúng ta ăn đi thôi, vừa ăn vừa nói chuyện. Chu sư huynh hiện công tác ở đâu?
- Viên chức thông thường thôi.
Thân phận thật sự của tất cả thành viên đội Kỳ binh mạng đều bí mật, với bên ngoài, bọn họ là nhân viên của Vụ An Ninh Bộ Công nghệ thông tin.
- Heo thế nào? – Chu Văn Cẩn hỏi.
- Cũng ổn, nhưng xinh hơn ba năm trước đây, bây giờ để tóc dài, con gái mười tám thay da đổi thịt, gặp cậu ấy chắc chắn anh sẽ sững sờ cho coi!
- Cô ấy vẫn luôn xinh đẹp. – Giọng Chu Văn Cẩn dịu hẳn đi.
Thành Công suýt nữa cười phì, trên đời này có con heo nào xinh đẹp ư?
- Chu sư huynh, anh… có phải anh muốn chủ động tấn công?
Chu Văn Cẩn thở sâu một hơi:
- Anh sẽ không để lỡ thêm ba năm nữa.
- Anh muốn giữ cậu ấy lại sao? Ba năm nay, cậu ấy đều không kết bạn với ai. – Ninh Mông chủ động tiết lộ nội tình.
- Anh nghĩ anh sẽ giữ được cô ấy. – Chu Văn Cẩn cười đầy tự tin.
- Cậu nói trước không sợ bước không qua à! – Thành Công ngồi bên cạnh lạnh lùng xen vào một câu, thầm mỉa mai trong lòng, mở mồm ra là Heo thế này Heo thế kia, các người hiểu Heo chân chính được đến bao nhiêu. Mẹ kiếp, hôn nhân quân sự, cậu đụng vào được chắc? – Heo mà tôi quen, không phải là người mà người khác có thể chi phối được.
- Là bởi vì đó là người khác, không phải là Chu sư huynh. – Ninh Mông bất bình.
- Xin lỗi bác sĩ Thành và Heo quen nhau như thế nào? – Chu Văn Cẩn thu nụ cười lại.
- Duyên phận đến thì tự nhiên quen nhau thôi! – Thành Công ậm ừ trả lời rồi đứng dậy. – Hai người cứ nói chuyện, tôi đi gọi điện thoại.
Đủ rồi, những gì cần biết đã biết, năm xưa Heo đã từng có một mối tình ngây ngô, gã mọt sách muốn có bằng được, nhưng lại không biết rằng Heo bây giờ đã không còn là Heo của ngày xưa nữa. Haizz, mặc kệ là Heo của lúc nào, cũng đều khiến người khác lo lắng. Sau này không biết còn gây ra tai họa gì nữa, ai sẽ quản lý cô nàng đây?
Anh ta phiền muộn thở dài thườn thượt.
Tới quấy thanh toán, sau đó lái xe đi. So ra thì Ninh Mông thích Chu sư huynh đưa cô ta về hơn.
Hiếm có một buổi tối Thành Vĩ ở nhà, đang cuộn tròn trên sofa thẫn thờ nhìn điện thoại.
Anh ta cởi áo khoác treo lên giá:
- Sao thế?
- Thiệu Hoa gọi điện cho em.
Anh ta nhíu mày:
- Nói gì?
- Anh ấy hỏi em mùng Bốn phỏng vấn ở đâu, mấy giờ bắt đầu, mấy giờ kết thúc. Anh, anh bảo có phải anh ấy bắt đầu quan tâm đến em rồi không?
Thành Công hờ hững quay người đi:
- Đừng tưởng bở. Đối tượng phỏng vấn là ai?
- Người thiết kế trò chơi của công ty game Trì Sánh.
- Tên gì?
Thành Vĩ lắc đầu:
- Trì Sánh bảo vệ cô ta rất nghiêm ngặt, hồ sơ cá nhân còn chưa đưa cho em, có điều, trò chơi đó em rất có hứng thú, tên là Lệ nhân hành.
Thành Công ờ một tiếng, cái tên này rất hay.
Gia Hàng là người đúng giờ, đúng chín giờ sáng có mặt dưới tòa nhà của công ty Trì Sánh. Bữa sáng là bánh trứng nướng mua ven đường, đặc biệt dặn dò ông chủ đừng cho tỏi, tránh để lúc phỏng vấn miệng có mùi lạ.
Thấy chưa, cô cũng có lúc tinh tế ấy chứ.
Vừa ra khỏi thang máy đã nghe thấy giọng Mã Soái, tiếng nói cao vút, hưng phấn lạ thường.
Gia Hàng nhòm vào thư ký trước, thư ký không có ở đó, cô đi thẳng tới gõ cửa văn phòng Mã Soái. Mã Soái ngước mắt lên, sau đó liền đờ ra như bị sét đánh giữa trời quang.
- Xin lỗi, tôi còn có chút việc, lát nữa liên lạc sau. – Ông ta kéo kéo cà vạt, nuốt một ngụm nước bọt, cảm thấy hơi tức ngực. – Cô Gia, cô… định đi đâu đây?
Ông ta dụi mắt, rồi lại dụi thêm lần nữa, không thể tin được mà nhìn chằm chằm vào cái quần bò mài trắng có hai lỗ thủng trên đầu gối của Gia Hàng, phía trên là chiếc áo khoát kiểu jacket bụi bặm không biết là đồ nam hay đồ nữ, chiếc áo len bên trong thì nhìn ra được, là áo nam, quá dài, tay áo xắn mấy lần.
Gia Hàng băn khoăn, vội lấy điện thoại ra xem ngày, đúng mà, hôm nay là mùng Bốn.
- Phỏng vấn bị hủy ạ?
Đâu có ai báo với cô.
Mã Soái muốn khóc:
- Cô cũng biết là phỏng vấn à? Tôi còn tưởng cô định ra phố phát tờ rơi cơ đấy! Cái áo len kia là của thủ trưởng nhà cô đúng không!
Gia Hàng gãi đầu, cái áo len này vừa dày vừa rộng rãi, cứ ra ngoài là cô lại khoác vào.
- Phỏng vấn chẳng phải chỉ ngồi đối diện trò chuyện thôi sao, chẳng lẽ lại còn có yêu cầu gì về trang phục?
Máu Mã Soái vọt lên đỉnh đầu:
- Lệ nhân trang là tạp chí nữ giới thượng lưu nhất thục nữ nhất trí tuệ nhất trong nước. Trước mặt thục nữ, nhắc tới tiền là thô tục, chỉ có phẩm vị và cao nhã. Cô bảo những độc giả như vậy chỉ nhìn mấy dòng chữ in khô khan là có thể hiểu được Lệ nhân hành của cô sao? Không, không, không, chúng ta cần phải làm cho văn hay ảnh đẹp, hình tượng của cô phải tương xứng với Lệ nhân hành. Tôi hỏi cô, nếu cô vào thẩm mĩ viện mà bác sĩ thẩm mỹ mặt mày đen sì, rỗ chằng rỗ chịt thì cô còn tin tưởng người không?
Gia Hàng chớp mắt vô tội:
- Tôi… chưa từng đi thẩm mỹ viện.
Mã Soái nổi khùng:
- Đó chỉ là ví dụ thôi. Còn nữa, bây giờ cô đang đại diện cho công ty Trì Sánh. Ý nghĩa của Trì Sánh cô hiểu chứ? Đó là chú tuấn mã tung vó trên thảo nguyên, như sấm chớp, như gió ngàn. Trong lĩnh vực khai thác trò chơi trên mạng trong nước, Trì Sánh không được xếp thứ nhất, nhưng chắc chắn có thể nằm trong top ba. Đừng có nhắc tới Shanda, Thế giới hoàn mỹ, QQ, Blizzard[1] gì đó với tôi, bọn họ chỉ là kinh doanh trò chơi thôi, không có sản phẩm của chính mình. Còn Trì Sánh chúng ta sẽ nhanh chóng vượt mặt N