Trên thế gian này sao lại có một người như vậy? Khi hồn nhiên khi bồng bột, khi bướng bỉnh lúc ngây ngô, khi thông minh khi nhanh nhẹn, khi chính trực…
Mỗi một lúc, đều khiến anh ngắm mãi không hết, như một cánh cửa sổ mới mẻ đang dần mở ra trước mắt.
Rạp chiếu phim cũng thật là sáng tạo, vì bộ phim này, tất cả các ghế ngồi đều đổi thành ghế tình nhân. Tuy chỗ ngồi rất rộng rãi, nhưng ở giữa chẳng có gì ngăn cách. Anh giữ gói bỏng ngô trong tay, để cô lấy cho dễ.
Cô đúng là vừa ăn vừa xem chẳng bỏ việc nào, một tay cầm cola, một tay cầm bỏng ngô.
Trong bóng tối, anh nhìn ánh sáng từ màn hình loang loáng hắt lên khuôn mặt cô, mặt cô kề sát anh, gần tới nỗi có thể cảm nhận được hơi thở của cô.
- Không hay à? – Hải Nam nhiều mưa, Cát Ưu và Thư Kỳ cuộn mình trên ghế ngắm mưa, cô trông như hai cha con, quay đầu nhìn sang, mắt thủ trưởng lóe lên một tia sáng không rõ ẩn ý.
- Cứ vậy thôi. – Anh đặt bỏng ngô xuống, lấy khăn tay lau tay cho cô.
Não ngừng hoạt động.
Anh chớp mắt, khóe miệng hơi cười, rút trong túi áo ra một chiếc đồng hồ đeo vào tay cô. Cô giơ tay lên, nhận ra chiếc đồng hồ nguyệt tướng trong quảng cáo.
- Quà năm mới! – Anh xoa đầu cô. – Xem phim đi!
Cô ngoảnh đầu lại, Cát Ưu đang thở dài với vẻ thâm trầm vô hạn: Hôn nhân chọn thế nào cũng vẫn cứ sai, cuộc hôn nhân lâu dài chính là đâm lao thì phải theo lao.
- Đắt lắm có phải không? – Cô bỗng quay đầu sang.
- Không cần phải đáp lễ, đừng lo. – Anh mỉm cười.
- Có đến một nghìn tệ không? – Cô vẫn không yên tâm lắm.
Anh ngẫm nghĩ một lúc:
- Gần gần thế.
Cô sung sướng sờ chiếc đồng hồ, mặt cười rạng rỡ, ổn rồi, cô tặng anh cái khăn quàng hơn hai nghìn tệ, sẽ không nợ anh gì nữa.
- Em thích lắm. – Cô cố ý thêm một câu.
- Thế thì tốt!
Ý cười càng đậm.
Phim hết, cô kêu hơi đói bụng. Gần đó có quán ăn Hồ Nam, cô bảo:
- Mình đi ăn nhé, lâu lắm không ăn món Hồ Nam rồi.
- Nhớ nhà à?
Cô nhìn đôi mắt phảng phất nụ cười trong trầm tĩnh của anh, thành thật khai báo:
- Cũng hơi nhớ, Tết dương lịch năm ngoái em cũng không về nhà, gạt bố mẹ là mới đi làm nên Tết dương lịch không được nghỉ, mẹ em còn khóc trong điện thoại, mắng ông chủ là kẻ hút máu người. Năm nay chị hai nói cũng không về nhà, đợi có kết quả thi đã. Nếu thi đỗ, bọn em có rất nhiều chuyện cần chuẩn bị.
Anh lặng lẽ uống trà, nhìn ra ngoài cửa sổ. Sắc trời hơi tối, phố mới lên đèn, người đi lại trên phố đông hơn ban ngày.
- Hôm nào thi?
- Mùng Bảy, mùng Bốn phải đi trả lời phỏng vấn về Lệ nhân hành, em bận lắm đó!
Anh chỉ hơi nhếch môi.
Món Hồ Nam ở tiệm này rất chính tông, đặc biệt là món đầu cá xào cay, Gia Hàng rối rít khen luôn miệng, nói sắp bằng với tay nghề của bố cô rồi, cơm niêu cũng ngon, cô ăn liền hai bát.
- Nếu rất nhớ bố mẹ, thì tới Tết Nguyên đán mời họ tới Bắc Kinh ăn tết. – Anh bảo nhân viên rót trà xanh cho cô, uống cho bớt cay.
- Không được, bố mẹ ngồi tàu lâu sẽ nhức chân.
- Đi máy bay.
Gia Hàng lắc đầu:
- Bố mẹ đều chưa từng ra khỏi trấn Phượng Hoàng, sân bay nhiều thủ tục phức tạp, họ hiểu sao được!
- Vẫn còn một tháng nữa mới tới Tết Nguyên đán, cứ từ từ nghĩ cách, thi trước đã.
- Ừ, thật ngưỡng mộ nhóc Phàm Phàm, ngày nào cũng dính chặt lấy anh, em cũng quấn bố lắm. – Cô cười ngượng nghịu.
Nụ cười trên mặt Trác Thiệu Hoa nhạt dần, nhướn mày không nói.
- Ngày hôm nay thật thú vị, xem một bộ phim hay, ăn được món ăn quê nhà, lại có một món quà đẹp thế này nữa. Thủ trưởng, cảm ơn anh! – Cô lúc lắc cái đồng hồ trên tay, đúng là càng ngắm càng yêu.
- Ngày mai sắp xếp thế nào?
- Hả?
- Nghỉ lễ ba ngày mà, hôm nay mới là ngày đầu tiên. Ngày mai đi bắn súng hay đi đánh bóng? – Anh hỏi tỉnh queo.
- Bắn súng? – Gia Hàng mừng rỡ thốt lên.
- Lần trước hình như em rất tò mò, anh dẫn em đến trường bắn xem.
Gia Hàng không nén nổi kích động:
- Em cảm thấy em nên về nhà học hành cho tử tế, nhưng em không có khả năng kháng cự, làm sao bây giờ?
Trác Thiệu Hoa mỉm cười yêu chiều:
- Năm mới nên rộng rãi với bản thân một chút.
- Được, được, vậy em đi, em còn muốn xem anh bắn súng nữa.
- Được, muốn xem anh bắn mấy phát cũng được. Bây giờ về nhà à?
Bị kế hoạch ngày mai làm cho sung sướng, cô chẳng còn nghĩ ngợi được gì:
- Hôm nay em phải đi ngủ sớm, tranh thủ giữ sức khỏe. Đúng rồi, hôm nay em không ngủ với Phàm Phàm thối nữa đâu, em ghét nó.
- Anh cho con ngủ. – Anh chăm chú nhìn cô, bằng một sự dịu dàng mà ngay cả bản thân anh cũng không hình dung ra được.
- Em thật khâm phục anh. Ai bảo tên nhóc ấy không phải hư thông thường.
Giống em thôi, anh mím môi cười.
- Em vào nhà vệ sinh một lát.- Cô xốc ba lô đi vào bên trong.
Anh đứng dậy đi tới quầy thanh toán. Phía trước có một người đang trả tiền, tay xách một cái túi nữ, anh phải đợi một lát. Khi người đó quay lại, vừa ngẩng lên đã lập tức cung kính chào anh:
- Thiếu tướng Trác, chúc mừng năm mới!
- Chúc mừng năm mới! – Anh bình thản gật đầu rồi nhìn về phía nhà vệ sinh. – Đến cùng bạn à?
- Là Diêu Viễn, cô ấy nói muốn ăn món Hồ Nam. – Chu Văn Cẩn hơi mất tự nhiên, giấu chiếc túi xách ra sau lưng.
Diêu Viễn lau tay chạy tới, nhìn thấy Trác Thiệu Hoa thì cũng ngẩn người ra.
Ba người không có chuyện gì để nói, chỉ cười cười nhìn nhau, Trác Thiệu Hoa đưa thẻ cho nhân viên, Chu Văn Cẩn và Diêu Viễn vội cáo từ.
- Mình tưởng thủ trưởng không ăn thức ăn đời thường cơ. – Ra khỏi nhà hàng, Diêu Viễn lẳng lặng quay đầu một cái.
- Thế thì ăn gì, dây da với rễ cây chắc? – Chu Văn cẩn cười, đưa tay nhìn đồng hồ. – Nhanh chân lên, không thì không kịp giờ chiếu phim bây giờ.
Diêu Viễn cười hì hì khoát tay anh:
- Thế cậu kéo mình với, ăn no quá, mình không đi được nữa rồi.
- Cậu đúng là đồ bụng to, sau này có thằng nào dám lấy?
- Chuyện ấy chẳng cần cậu lo. – Diêu Viễn lại ngoái lại. – Ê, thủ trưởng vẫn còn đứng đó, đang đợi ai à? Cậu đoán xem là ai?
- Không phải bạn thì là vợ.
- Oa, không biết vợ anh ấy trông thế nào nhỉ? – Diêu Viễn nhắm mắt lại mơ màng.
Chu Văn Cẩn bật cười, đập cho Diêu Viễn một cái, nếu là Heo, cô ấy sẽ chẳng quan tâm tới mấy chuyện này.
- Cô ơi, phiền cô vào nhà vệ sinh xem hộ có cô gái nào đeo ba lô đang ở trong đó không?
Nửa tiếng đồng hồ trôi qua, Gia Hàng vẫn chưa bước ra, Trác Thiệu Hoa sốt ruột nói với một cô nhân viên. Cô ấy bước nhanh vào trong, một lát đã bước ra.
- Thưa anh, bên trong không có người.
- Xin hỏi nhà hàng ta còn có lối ra nào khác không?
Cô nhân viên chỉ vào bên trong:
- Cửa lớn nhìn ra phố lớn, phía sau có một cánh cửa nhỏ quay ra một con hẻm.
Trác Thiệu Hoa lập tức gọi điện thoại, điện thoại vẫn thông, nhưng chuông reo rất lâu mà không ai nghe máy. Anh đang định cúp máy thì nhận được một tin nhắn.
“Thiếu tướng Trác, em thấy mình vẫn nên quay về học bài là hơn, kỳ thi này rất quan trọng đối với em. Chào Phàm Phàm hộ em, thi xong em sẽ tới thăm nó, nhắn nó phải ngoan nhé!”
Bộ phim hôm nay nói về cái gì, anh chẳng hề có chút ấn tượng, anh chỉ nhớ được một câu nói đau đớn của Cát Ưu: Ai động lòng trước người đó tiêu tùng.
Giây phút này, anh đã hơi hiểu được ý nghĩa câu nói đó.