Gia Hàng ngủ tới trưa mới tỉnh dậy, nửa chừng cô có mở mắt ra, Tiểu Phàm Phàm đang gối đầu lên tay cô ngủ say sưa, cô lại nhắm mắt ngủ thiếp đi.
Lần này tỉnh dậy, cảm thấy khắp người, đặc biệt là cánh tay vừa đau vừa mỏi. Cô cắn răng cắn lợi dịch lên phía trên, một tay cẩn thận chống ra đằng sau, tránh bị ngã một lần nữa.
Tiểu Phàm Phàm cũng ngủ no nê, chu cái miệng nhỏ lên, mở mắt ra.
- Nhóc thối đúng là vô lễ, không chúc mừng năm mới heo hả, chỉ biết cười thôi. – Gia Hàng làm mặt hề rồi cầm bộ quần áo ở tủ đầu giường lên, ngắm nghía một hồi rồi bỏ cuộc, lát nữa để thím Đường làm vậy. – Đừng động đậy lung tung, cũng không được giở trò xấu.
Tiểu Phàm Phàm chỉ cười, mút ngón tay chùn chụt.
- Ôi ôi, bẩn chết đi được, cái đồ mèo đói này. – Gia Hàng kéo tay cậu nhóc ra rồi bế cậu lên vai. Có lẽ là do bản năng, nằm trong lòng Gia Hàng, miệng cậu nhóc tự nhiên mò mẫm tìm, nước dãi thấm ướt ngực áo ngủ của cô.
- Tiểu Phàm Phàm, con… con giở trò lưu manh. – Gia Hàng hét toáng lên.
Nghe tiếng động, Trác Thiệu Hoa vội đẩy của bước vào.
- Mau, anh mau bế nó đi. Thằng nhóc này là đồ háo sắc. – Gia Hàng quắc mắt.
Trác Thiệu Hoa vừa nhìn đã thấy ngay mảng ướt trước ngực Gia Hàng, vội cụp mắt xuống bước tới bế Phàm Phàm:
- Phàm Phàm, nói với heo là chúng ta không cố ý, không được chụp mũ lung tung như thế.
Tiểu Phàm Phàm chỉ khoái chí nhe cái miệng toàn lợi ra.
Gia Hàng chớp mắt liên tục:
- Hai người còn lý luận nữa, nếu cố ý thì xong chắc rồi.
- Vậy em có muốn tính sổ không? – Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực.
Ánh mắt ấy của anh như có thể hút người ta vào trong vậy, Gia Hàng thấy choáng váng, lẩm bẩm:
- Cứ ghi đấy đã, sau mùa thu tính sổ.
- Được rồi, thời gian của chúng ta còn rất nhiều. Heo con ơi, dậy đi thôi!
Câu này không biết là nói với Phàm Phàm, hay là nói với Gia Hàng.
Gia Hàng thần ra một lúc, khi định hỏi, thì hai bố con đã ra khỏi cửa.
Trên bàn ăn, vẻ mặt thím Đường và dì Lữ rất kỳ quái, như thể đang giấu diếm bí mật gì đó, thỉnh thoảng lại ra hiệu bằng mắt, nhìn nhau cùng cười. Khi cô nhìn sang thì họ bèn tỏ vẻ tự nhiên. Nhưng dấu vết để lại quá rõ ràng, lòng cô đầy ngờ vực.
Cô nhìn Trác Thiệu Hoa nghi hoặc, anh đang nghe điện thoại.
Tối nay Đại học Quốc Phòng có liên hoan mừng năm mới, mời anh tới dự. Anh nói anh có chút việc không đi được.
Ăn cơm xong, Tiểu Phàm Phàm và thím Đường đi sang khu nhà phía sau chơi. Con gái nhà đó mới từ Nội Mông Cổ về Bắc Kinh chờ đẻ, rất thích Tiểu Phàm Phàm. Gia Hàng về phòng lên mạng một lúc, ẩn nick đăng nhập QQ, phát hiện ra Chu Văn Cẩn xuất hiện trong danh sách bạn của cô, còn để lại tin nhắn.
“Heo, về Bắc Kinh rồi. Số điện thoại vẫn như cũ, đọc được tin nhắn thì liên lạc với anh, anh có chuyện rất quan trọng cần gặp em”.
Chuyện có quan trọng đến mấy, qua ba năm, cũng trở nên không quan trọng.
Gia Hàng nhắm mắt lại, tắt QQ, vẫn chiêu cũ, anh ăn trộm mật khẩu của cô, thêm mình vào danh sách. Trước đây cô sẽ ra tay phản kích, giờ thì lười rồi.
Điện thoại có vài tin nhắn chúc mừng năm mới, mấy kẻ xấu xa kia còn lười hơn cô, toàn nhắn tin hàng loạt trên mạng. Chỉ có Mạc Tiểu Ngải là ngoan nhất, kỳ cạch gõ từng chữ: “Heo, chúc mừng năm mới! Chu sư huynh tìm mình, anh ấy muốn có số điện thoại của cậu, mình cho anh ấy được không?”
Mắt hơi nhức, cô vội nhắm lại, lúc mở ra, nghe thấy thủ trưởng đang đứng ngoài gọi cô.
Thủ trưởng đã thay bộ quần áo mặc ra ngoài, tưởng anh tới chào tạm biệt mình, cô vẫy vẫy tay.
Thủ trưởng chăm chú nhìn cô, không nhúc nhích.
- Anh còn gì dặn dò nữa ạ? – Cô hỏi.
- Anh đang đợi em.
- Hả?
- Hôm nay trên phố chắc là náo nhiệt lắm.
Cô không hoa mắt chứ, trên gương mặt đẹp trai của thủ trưởng lại thoáng chút thấp thỏm và hơi mất tự nhiên.
- Ừ! – Năm mới ở thủ đô, bao ống kính trên thế giới đang chỉa vào, không náo nhiệt cũng phải làm cho náo nhiệt.
- Chúng ta… cùng ra phố xem.
Sợi dây cảnh giác trong lòng lập tức căng lên, cô nuốt nước bọt:
- Chỉ xem thôi, không muốn mua gì chứ?
- Chắc không.
Cô nghiêng đầu ngẫm nghĩ:
- Hôm nay nhiều xe, tắc lắm, em muốn đi tàu điện ngầm.
- Được! – Đâu phải chưa đi bao giờ.
- Buổi tối em muốn ăn vặt ngoài vỉa hè.
- Được! – Đâu phải chưa từng ăn.
- Bộ quần áo này của anh nghiêm túc quá, trông chẳng ra dáng đi dạo phố gì cả, cứ như đi dự họp ấy.
Anh câm nín nhìn trời, hồi lâu sau cúi đầu xuống:
- Anh đi thay!
- Thôi. – Cô gượng gạo chun mũi, khí chất của thủ trưởng là từ xương cốt, sợ là có mặc đồ ăn mày trông vẫn giống cảnh sát chìm. – Nói rõ nhé, hôm nay không được bắt nạt em.
Đây là điều kiện đi kèm.
- Lúc nào em cũng có thể bắt nạt anh.
- Vậy hôm nay anh trả tiền hết nhé?
- Không thành vấn đề.
Gia Hàng mừng húm:
- Đợi em, em vào mặc quần áo.
Tàu điện ngầm năm mới rất đông, người lèn như cá hộp. Ai nấy mặt mày rạng rỡ, không âm u sầu não như lúc đi làm bình thường.
Họ lên tàu sau cùng, đứng sát cửa, bên cạnh là ti vi truyền hình cáp đang phát một bài hát MTV, một cô gái bện tóc hai bên, chậm rãi đi trong sân vận động, miệng ngân nga hát.
Nguồn ebook: https://www.thichtruyen.vn
Gia Hàng lặng lẽ cắn môi, sao lại là bài hát này?
Ở trường đại học có rất nhiều hoạt động mừng năm mới, liên hoan, vũ hội, xem phim, mấy trò đó cô đều không thích, cô thích chạy tới quán net ngoài trường chơi game. Tốc độ mạng ở ký túc khiến người ta phát điên, chơi game không khoái. Chơi ở quán net, cảm giác cực kỳ chân thực.
Hình như hồi năm thứ hai, Tết có tuyết rơi, nhưng trời không lạnh lắm. Hội trường chiếu bộ phim Vận mệnh kêu gọi đổi thay, nói là phim do công ty di động tài trợ, tương đương với một bộ phim quảng cáo có nội dung. Mạc Tiểu Ngải và Ninh Mông đều đi xem, cô xách lương khô ra quán net.
Trên đường gặp Chu Văn Cẩn, cô nhún vai tỏ ý chào hỏi.
- Đi đâu thế?
- Chơi game. – Giai đẹp như anh ta, Tết nhất là không có thời gian rỗi, bao nhiêu mỹ nữ giành giật để hẹn hò với anh ta.
- Anh đi không? – Cô buột miệng hỏi.
- Đi! – Anh ta thật sự cùng cô đi ra phía ngoài trường.
Anh là người nho nhã, không thích chém giết, bèn lang thang trên mạng, nghe nhạc. Cô ở bên cạnh đánh nhau, hai mắt sáng rực.
Bỗng nhiên, tai nghe bị người ta kéo xuống, đổi thành một bên tai nghe khác, cô quay đầu sang.
Anh đưa tay ra bịt mắt cô:
- Nghỉ một lát, nghe bài này đi!
Chiến trường đẫm máu lùi xa, dường như đã bay tới một thảo nguyên tĩnh mịch, gió nhè nhẹ thổi, thoảng hương cỏ động lòng người.
Đẩy cửa nhìn chú chim trắng bên trời
Nhớ tới nụ cười vị bạc hà của anh
Khi đó anh đang chạy trên sân vận động
Hét vang câu “Anh yêu em” em có hay chăng
Khi đó đôi ta chẳng sợ chi
Nhìn hoàng hôn màu tím cà phê đang dần khuất
Anh nói phải mãi yêu, mãi tốt đẹp
Vĩnh viễn bên nhau không chia lìa
Chúng ta đều là những đứa trẻ ngoan
Mang trong mình những suy nghĩ hão huyền
Tràn niềm tin về tình yêu vĩnh viễn
Nốt nhạc cuối tan đi như một tiếng thở dài, cô khẽ mở mắt, bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh.
- Thế nào?
- Tôi không thích. – cô gỡ tai nghe xuống.
Mặt anh hình như hơi rúm lại:
- Tại sao?
- Bởi vì tôi là đứa trẻ hư.
Anh hằm hằm nhìn cô, cô trừng mắt khiêu khích, bỗng nhiên anh cười, xoa đầu cô, sau đó, bàn tay cô nằm trọn trong lòng bàn tay anh, suốt buổi tối không rời.
Tay anh rất to…
Rất to?
Gia Hàng sững sờ nhìn bàn tay đang nắm chặt tay mình, nắm từ lúc nào nhỉ? Lúc ra khỏi tàu điện ngầm, hay là lúc đi đường? Trên phố rất đông người, sợ đi lạc chăng?
- Có cần mua cái gì đó trước không? – Bao năm rồi không vào rạp chiếu phim. Trác Thiệu Hoa phát hiện trong tay ai cũng có hoặc bỏng ngô, hoặc một cốc cola.
Gia Hàng chớp mắt không ngừng, nhớ ra rồi. Ra khỏi tàu điện ngầm, chính là rạp chiếu phim. Bên ngoài dựng một tấm poster rất to, là bộ phim Chỉ tiếp người có tình[1] 2 đang nổi đình nổi đám. Nhớ hồi đầu khi Chỉ tiếp người tình 1 được trình chiếu, trào lưu Horkkaido lan khắp Trung Quốc, khiến người Nhật mừng húm. Khi thủ tướng Nhật Bản viếng thăm Trung Quốc, đã đặc biệt tiếp kiến Phùng Tiểu Cương. Lần này ngoại cảnh quay ở đảo Hải Nam, người dân Tam Á[2] kiếm bộn tiền rồi. Trên tấm poster, người đẹp gợi cảm Thư Kỳ đứng dưới một cổng chào bằng hoa, cực kỳ duy mỹ, cô không nhịn được nhìn thêm mấy lần.
[1] Nguyên văn Phi thành vật nhiễu, tên bộ phim nổi tiếng của đạo diễn Phùng Tiểu Cương, được quay ở Hokkaido, Nhật Bản.
[2] Thành phố lớn thứ hai trên đảo Hải Nam.
- Chúng ta đi xem phim? – Anh hỏi cô.
Cô nên gật đầu nhỉ.
Rất tự nhiên, anh nắm tay cô bước vào rạp.
Cô vẫn đang ngoái đầu nhìn tấm poster đó.
Người xem suất chiếu buổi chiều thế mà lại đông, giai xinh gái đẹp, trang điểm hợp mốt, lộng lẫy sáng ngời, đi trước thời đại, mỗi người một vẻ. Hai người bọn họ lại là những người thu hút nhất…
Như cảnh sát với kẻ trộm: người đàn ông cương nghị lạnh lùng và một cô nhóc lôi thôi thếch nhác mặc đồ vỉa hè, nắm chặt tay nhau giữa dòng người qua lại.
- Không phải lo, lúc nào cũng mua được vé. – Gia Hàng rụt rè gỡ ngón tay ra. Sao thủ trưởng nóng thế nhỉ, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Mới rút ra được một ngón, bàn tay to lớn đổi thành nắm trọn cả bàn tay, như một chiếc còng khóa tay cô.
- Xem suất mấy giờ? – Vẻ mặt Trác Thiệu Hoa không chút lạ thường, dường như người mà người ta nhìn không phải là anh.
- Suất gần nhất! – Nếu cô quyết tâm giãy giụa, có lẽ càng không thoát khỏi nỗi oan kẻ trộm, thôi thì chui sớm vào rạp chiếu phim tối mò còn hơn!
Anh dắt tay cô đi mau vé, lúc rút ví, tay anh hơi buông lỏng một chút, sau đó tay cô tựa như một cục nam châm, tay anh tự động bị hút vào.
- Sao vậy? – Cảm giác được ánh mắt của cô, anh cúi xuống.
Có phải bản năng bảo vệ của thủ trưởng quá mạnh hay không, thực ra cô không dễ bị người ta vượt mặt đâu.
- Hơ, không có gì! – Cô cười gượng.
Phim đã mở màn, Cát Ưu[3] cầm một xấp tiền, trịnh trọng hỏi người đẹp miệng rộng Diêu Thần: Em có thể thề trước xấp tiền này, cho dù sau này đối phương có giàu có, khỏe mạnh, có yêu em đến đâu, em cũng sẽ không quay lại bên anh ta nữa?
[3] Diễn viên nổi tiếng của Trung Quốc, đóng vain am chính trong bộ phim Chỉ tiếp người có tình.
Gia Hàng cười phụt một tiếng.
Bàn tay to lớn nhanh như cắt bịt miệng cô để kìm tiếng cười lại:
- Đừng để ảnh hưởng đến người khác. Đã tắt điện thoại chưa?
Hơi thở nóng ấm thoảng mùi nước cạo râu kề sát tai cô, hơi ngứa. Họ ngồi hàng cuối cùng.
Ở bên cạnh thủ trưởng, muốn gây họa cũng khó. Cô đẩy tay anh ra, ngoan ngoãn chỉnh điện thoại về chế độ im lặng.
Trên màn hình, Cát Ưu như người đấu giá, gõ búa cộp một cái:
- Giao dịch không thành, vẫn thành bạn.
Cả rạp cười ồ lên.
Cô cười chảy nước mắt, một giọt nước mắt long lanh đọng trên mi, rung rinh khe khẽ, rất lâu cô mới chớp đi.
Anh chẳng thấy có gì buồn cười hết, chỉ đơn thuần là làm trò hề, còn lâu mới thu hút bằng vẻ mặt của cô, dường như ngắm thế nào cũng không đủ, trái tim còn lên bổn