hiễm bị Phạm Nhàn khăng khăng dẫn đi chọn lễ phục.
Phó gia là khách hàng thường xuyên của tiệm, tất cả lễ phục yến tiệc đều chuẩn bị ở đây, quản lý nhìn thấy hai mẹ con họ liền vui vẻ tiếp đón.
"Phó phu nhân, Phó tiểu thư, mời vào bên trong."
Cô đem những mẫu Phạm Nhàn đã chọn trước đó tới.
"Phó tiểu thư xem xem thích bộ nào?”
Phó Nhiễm đem sách đặt trên đầu gối, quản lý ở bên cạnh giới thiệu, ngoài cửa truyền tới mấy giọng nói, Phó Nhiễm chăm chú nghe quản lý giới thiệu, cho đến có người bên ngoài nói cắt đứt dòng suy nghĩ.
" Bác gái! Thật trùng hợp bác cũng ở đây."
Phó Nhiễm ngẩng đầu lên, thấy Vương Nhứ Đình kéo tay bạn đi cùng, đứng trước ghế sô pha nhìn xuống, nụ cười mang chút châm chọc, vẫn như cũ cố tỏ ra khéo léo cùng Phạm Nhàn chào hỏi.
Náo loạn tiệc sinh nhật trước kia Phạm Nhàn vẫn nhớ rõ, Vương Nhứ Đình chủ động chào hỏi, Phạm Nhàn vẫn lịch sự mà không mất xa lánh gật đầu.
"Vương tiểu thư, xin chào”.
Vương Nhứ Đình ngồi gần bên Phạm Nhàn.
"Bác gái đang chọn lễ phục giúp Nhụy Nhụy sao?" không muốn tham dự cuộc nói chuyện của họ. Phạm Nhàn khéo léo trả lời.
"Không phải! Gần đến sinh nhật Tiểu Nhiễm rồi”.
"Ồ… "
Vương Nhứ Đình như đột nhiên hiểu ra.
"Cháu nhớ là hai người họ sinh cùng ngày phải không ạ?”
Biết rõ còn cố hỏi.
Phạm Nhàn không có hứng thú nói chuyện, chỉ trả lời qua loa cho xong.
"Ừ, đúng."
Tay bà chỉ chỉ kiểu dáng trong tạp chí.
" Dáng con cao ráo, mẹ thấy bộ này không tệ, có lẽ rất hợp với con”.
Phó Nhiễm lấy tay chỉ kiểu dáng Phạm Nhàn nói.
"Con cũng thích mẫu này, chỉ là hơi hở sau lưng”.
"Sợ cái gì!! ".
Phạm Nhàn gập lại tờ tạp chí.
" Dáng người con mặc kiểu nào cũng dễ nhìn. Chọn mẫu này đi”.
Trong mắt Vương Nhứ Đình thoáng qua tức giận cùng khinh thường, Phó Nhiễm kéo Phạm Nhàn đứng dậy đi tới quầy đặt tiền đặt cọc. Phạm Nhàn mở cuốn tạp chí ra.
"Con xem thêm đi. Mẹ thử bộ y phục của mẹ chút”.
" Được
Thấy Phạm Nhàn đi vào phòng thay đồ, Vương Nhứ Đình mang giày cao gót tới bên người Phó Nhiễm.
" Loại Nhụy Nhụy ra khỏi Phó gia, là chuyện tốt do cô làm?”
"Thế nào, cô còn muốn cho tôi một cái tát sao?"
Vóc dáng Phó Nhiễm cao ráo, cô mang giày bệt nhưng so với Vương Nhứ Đình phải mang giày cao gót thì cô vẫn cao hơn cô ta nửa cái đầu, sắt mặt cô lạnh lùng liếc nhìn, Vương Nhứ Đình liền đứng ra xa một chút.
"Không còn Minh gia che chở, cô còn dám kiêu ngạo như vậy sao?”
"Dù sao thì Phó gia so sánh với Vương gia tuyệt đối cũng không thua.’’
Bàn tay Vương Nhứ Đình nắm thành quyền, trước mặt mọi người cũng không tiện nổi giận.
"Đừng đắc ý quá sớm, tiệc sinh nhật của cô có thể Nhụy Nhụy sẽ làm nhân vật chính”.
Cửa phòng thay quần áo mở ra, Phạm Nhàn thử y phục xong đi ra ngoài.
"Đến lúc đó tôi sẽ bảo tài xế tới đây lấy."
Phó Nhiễm đi tới, Phạm Nhàn cài nút áo xong.
"Tiểu Nhiễm, đi thôi."
Ở trong tiệm, Vương Nhứ Đình dừng lại một lúc, cô ta cùng bạn gái bên cạnh đi tới trước quầy.
"Xin hỏi, chúng tôi cũng muốn đặt một bộ lễ phục kiểu dáng như vừa nãy có được không?"
Quản lý nở nụ cười chuyên nghiệp.
"Thật xin lỗi, chúng tôi không làm lễ phục giống nhau."
"Phó phu nhân là khách quen của tiệm, cô con gái trước kia bà đưa tới chị cũng biết, mới vừa rồi chị cũng đã nghe rồi đấy, hai người đó cùng sinh nhật trong một ngày, đối với Phó phu nhân mà nói họ đều là con gái của mình, chị mau giúp một chút."
"Việc này?"
"Tiền không thành vấn đề, chủ yếu là muốn cho Phó phu nhân ngạc nhiên vui mừng, thấy hai con gái đồng thời xuất hiện trước mặt, khẳng định là bà rất vui vẻ. . . . . ."
Nói hơn nói thiệt đến nửa ngày, Vương Nhứ Đình ưỡn ngực đi ra khỏi tiệm bán quần áo.
"Nhứ Đình, cậu được lắm đấy, chỉ là lễ phục nhưng giá tiền không hề rẻ đâu đấy."
"Nhụy Nhụy phải biết là mình đang thay cậu ta trút giận, đến mười bộ lễ phục thì cậu ta vẫn chịu chi tiền ra."
Phó Nhiễm mời vợ chồng Tống Chức cùng Tần Mộ Mộ, trước kia họ cũng tổ chức sinh nhật một mình cho Phó Nhiễm, lúc này Phó Nhiễm cũng muốn họ tới nhà vui vẻ một chút.
Trước bàn máy vi tính, Phó Nhiễm mang theo mắt kính màu đen chống tia khúc xạ đang lên Internet, Vưu Dữu gửi tới gương mặt thần bí biểu tượng sinh nhật vui vẻ: Chị, anh rể sẽ tặng quà cho chị sao?
Tức thì ngón tay Phó Nhiễm lướt trên bàn phím hiện ra một hàng chữ: Chị đã nói rồi, anh ta không phải anh rể của em.
Tức thì một cái đầu nấm đáng yêu đung đưa sang trái sang phải: Em cùng anh rể nói chuyện phiếm ở MSN, anh ấy muốn tới tiệc sinh nhật nha.
Phó Nhiễm nâng mắt kính trừng mắt: Đều là bạn bè người quen nhà mình, chị không muốn mời
Cửa phòng bị đẩy ra, Phạm Nhàn gõ nhẹ mấy cái trên cánh cửa.
"Tiểu Nhiễm."
Phó Nhiễm nhanh chóng gửi cho Vưu Dữu một câu: Chờ chút, chị có chuyện nha.
"Mẹ."
Trong tay Phạm Nhàn cầm một hộp quà tặng đi vào, bà ngồi vào mép giường, thần sắc mang theo một chút không được tự nhiên.
"Tiểu Nhiễm, mẹ có chuyện muốn bàn với con."
Ánh mắt Phó Nhiễm rời khỏi màn hình máy tính, trong lòng không khỏi trầm xuống.
"Chuyện gì vậy?"
"Nhụy Nhụy gọi điện thoại nói hai ngày nữa sẽ trở về Nghênh An, muốn tổ chức tiệc sinh nhật, nhân cơ hội gặp gỡ bạn bè đã lâu không gặp, diện tích trong nhà quá nhỏ, nói muốn cùng tổ chức với con cho náo nhiệt một chút."
Phạm Nhàn đem hộp quà trong tay đưa cho Phó Nhiễm.
"Đây là quà tặng nó chuẩn bị cho con."
Lời nói đã đến nước này, Phó Nhiễm giơ cánh tay lên nặng nề nhận lấy hộp quà.
"Cám ơn cô ấy thay con."
"Tiểu Nhiễm, thật ra thì tổ chức cùng nhau rất tốt, còn có thể kết giao với nhiều bạn bè hơn."
Trong lời nói của Phạm Nhàn mang theo giọng điệu thận trọng, bà cũng khó xử, không từ chối được Vưu Ứng Nhụy lại sợ Phó Nhiễm sẽ"Được rồi."
Phó Nhiễm đem quà tặng đặt ở bên cạnh.
"Con mời thêm bạn bè, chỉ cần mình thích là tốt rồi, mẹ cũng không phản đối."
Phó Nhiễm nhớ tới lúc vừa tới Phó gia Phạm Nhàn đã nói, bạn bè trước kia có thể không tiếp xúc thì cũng đừng nên qua lại, rất nhiều thói xấu chính là học theo bọn họ, về sau con sẽ có cuộc sống mới, giới thượng lưu mới đáng để con gái Phó gia nên tiếp xúc.
Phạm Nhàn ra khỏi phòng, đóng cửa.
Vưu Dữu gửi liên tiếp mấy vẻ mặt liền, QQ phát ra tiếng nhắc nhở: Chị, đi chỗ nào rồi sao?
Phó Nhiễm gửi trả lời bằng một vẻ mặt, cùng Vưu Dữu nói mấy câu sau đó tắt QQ, logout.
Đến ngày sinh nhật, Tống Chức cùng Tần Mộ Mộ ăn cơm xong liền tới Phó gia.
Ba người ngồi ở trong phòng của Phó Nhiễm, Tống Chức lấm lét nhìn trái nìn phải.
"Đủ chủ nghĩa tư bản rồi nha."
"Cậu đấy."
Phó Nhiễm lấy trái cây.
"Ăn đi."
Tần Mộ Mộ chọn mấy quả nhãn đưa cho Tống Chức.
"Cậu thích nhất loại này."
Tống Chức lại xua xua tay.
"Tại sao? Đổi tính à nha?"
Tống Chức tràn đầy ý cười, vô tình trong mắt chuyển thành vẻ dịu dàng.
Vưu Ứng Nhụy tới Phó gia nói chuyện với Phạm Nhàn trước, sau đó lại cùng Phạm Nhàn đi tới phòng Phó Nhiễm.
"Tiểu Nhiễm."
Tóc Vưu Ứng Nhụy uốn thành gợn màu nâu thật to, bộ váy dài không quá gối, trang điểm vừa phải, đã lâu không gặp, nhìn cô ta như tăng thêm mấy phần lẳng lơ, tựa tại cửa ra vào chào hỏi Phó Nhiễm.
Chưa đến giờ bữa tiệc bắt đầu, Tống Chức cùng Tần Mộ Mộ ăn mặc rất bình thường, Phó Nhiễm định thay bộ lễ phục, đang ngồi ở trước gương trang điểm, Tần Mộ Mộ chọn cho cô đôi bông tai kim cương phù hợp.
"Kết hợp với cái này rất đẹp."
Vưu Ứng Nhụy cũng thay lễ phục xong, áo được thiết kế màu đen, cô ta gõ cửa phòng Phó Nhiễm.
"Tiểu Nhiễm, xong chưa?"
Tần Mộ Mộ đang giúp Phó Nhiễm trang điểm, Phó Nhiễm xuyên qua gương trang điểm nhìn về Vưu Ứng Nhụy đang đứng ở cửa.
"Tôi chưa xong, cô đi xuống trước đi."
"Được."
Tống Chức hướng ra cửa nhìn quanh.
"Cô ta thật đúng là đáng ghét, đến cả sinh nhật cũng muốn tham gia náo nhiệt."
"Phụ nữ có thai không thể tức giận nha."
Tần Mộ Mộ cười, hướng cô bĩu bĩu môi.
Tống Chức vô thức ôm lấy bụng.
"Mình đi ra ngoài xem một chút, tối nay khẳng định là rất náo nhiệt."
Tống Chức ra khỏi phòng, đi tới cầu thang thấy bên trong phòng khách có nhiều người đứng ở đó, mỗi người một vẻ. Loáng thoáng thấy ngay chỗ ngã rẽ lầu hai xuống tầng dưới có hai người đứng, nhưng vì bị khuất tầm mắt nên không thể nhìn rõ.
Một người trong đó Tống Chức nhìn quần áo có thể nhận ra ngay, là Vưu Ứng Nhuỵ.
Người còn lại mặc lễ phục màu cam chạm đất, tay cầm túi xách trắng.
"Họ sẽ tới ngay thôi, cậu chờ xem kịch hay đi!"
" Nhứ Đình, còn nhớ lần trước cậu cũng làm tan cuộc vui không?? Dù sao chúng ta cũng là khách mời".
" Nhuỵ Nhuỵ, cậu sợ gì chứ? Yên tâm, tớ chẳng làm gì cả, chỉ là muốn cho cô ta khó chịu
Tống Chức lặng lẽ bước xuống hai bậc thang, cúi người liền nhìn thấy việc xảy ra dưới đại sảnh. Hai cô gái cùng nhau bước vào, một người trong đó mặc lễ phục y hệt Phó Nhiễm. Cô gái có làn da ngăm đen, hiển nhiên không hợp với bộ lễ phục này, chân đi giày cao gót đung đưa trái phải, nhờ người đi cùng đỡ mới đi được.
" Nhìn có giống con tinh tinh không?? Làm tớ chết cười!!"
Vương Nhứ Đình che miệng.
" Cô ấy không phải....."
" Tớ học cấp hai biết nó là đứa xấu nhất. Mấy hôm trước nói muốn mời nó đến tiệc sinh nhật của cậu, nó ngu ngốc lại tỏ ra rất cao hứng. Tớ còn tặng bộ y phục này, nó còn khen tớ thật tốt. Đáng tiếc bộ y phục này trên người nó như bao rách đựng cá. Chỉ có điều là xứng với đoá hồng Phó Nhiễm thôi".
Nhìn nụ cười Vương Nhứ Đình có chút hả hê và cay nghiệt. Tống Chức không nhìn thấy vẻ mặt Vưu Ứng Nhuỵ, chỉ nghe giọng nói rất bình thản.
" Nhứ Đình, tớ không muốn gây rắc rối, khó có thể vui vẻ trở lại như trước".
Tống Chức bước lên, đi vào phòng Phó Nhiễm. Tần Mộ Mộ vừa giúp Phó Nhiễm thay đồ xong, dây thắt cột sau lưng rất hợp với vóc dáng và phong cách của Phó Nhiễm.
Tống Chức đẩy cửa phòng đi vào, vẻ mặt đầy tức giận.
" Xèo Xèo! Cậu đi đâu vậy?"
Cô đem chuyện vừa nghe được kể cho hai người ng Thật tức chết mà!! Đây không phải khinh thường cậu hay sao??"
Phó Nhiễm nhìn chính mình trong gương trang điểm thật đẹp, công chúa trong mộng luôn có người không chờ được tới cướp đi.
Phạm Nhàn ở dưới đại sảnh chào đón khách, thấy Phó Nhiễm ra liền hỏi.
" Sao còn chưa thay y phục??"
Bên kia có mấy người cười đùa đi ra từ phòng vệ sinh, Phạm Nhàn nhìn theo ánh mắt Phó Nhiễm thấy sắc mặt khó hiểu của Vương Nhứ Đình và y phục trên người bạn đi bên cạnh.