Phó Nhiễm tắt máy tính, lúc này mới tắt đèn ra về.
Phòng nhảy ngăn cách bên ngoài bằng gương, ban ngày nhìn căn phòng mênh mông ngập tràn ánh sáng, nhưng đến tối Phó Nhiễm thử dậm chân liền nhìn thấy bóng mình phản chiếu lên tường. Cô sải bước nhanh, trên sàn gỗ phát ra âm thanh nghe rất đáng sợ.
Bầu không khí này làm cô không dám đi thang máy, dù sao cũng không cao nên Phó Nhiễm lựa chọn lối thang bộ.
Đèn đường rực rỡ, xuyên qua cửa kính nhìn thấy màn đêm bên ngoài. Tự nhiên Phó Nhiễm nghĩ lại lúc ở khu nghĩa trang, Lý Vận Linh cầm hũ tro cốt của Minh tướng quân có thể cười ra tiếng.
Càng nghĩ càng sợ, cô lập tức chạy nhanh xuống.
Đến tầng trệt cô kéo cửa chạy ra, vô tình đụng phải người khác, sợ hãi thiếu chút nữa kêu ra tiếng. Cô ra sức cố gắng đẩy đối phương ra.
" Ai u…"
Nghe được tiếng kêu rên hết sức nghiêm trọng.
Phó Nhiễm thấy mình đẩy ngã đối phương, đầu tiên thấy đôi chân thon dài, chưa kịp dời mắt nhìn mặt đã bị đối phương ra sức kéo vào lòng.
Phó Nhiễm sợ hãi, nghĩ mình đã đụng phải tên lưu manh
" Buông ra!!"
Xin cứu mạng không bằng tự cứu mình. Phó Nhiễm há miệng cắn, người này không mặc quần áo dày. Sau lớp áo sơ mi mỏng là da thịt, cô vẫn không dừng lại.
" Còn nói mình cầm tinh con thỏ? Anh thấy em cầm tinh hổ thì đúng hơn!!"
Phó Nhiễm nghe được giọng nói quen thuộc, buông ra không cắn nữa. Cô lùi về sau hai bước, ngẩng đầu nhìn rõ gương mặt này, là Minh Thành Hữu.
Cô quẹt miệng, động tác có vẻ ngại ngùng.
" Sao lại là anh?"
" Vậy em hy vọng là ai?
Minh Thành Hữu đỡ ngực, một tay kia chống đầu gối, phần lưng cong lên, lại cúi đầu nhìn xuống ngực, sau đó mới liếc nhìn Phó Nhiễm.
" Thật biết chọn chỗ cắn? Chỗ này của đàn ông rất nhạy cảm!!"
Phó Nhiễm muốn rời đi.
Hắn vội vàng cầm cổ tay cô, kéo lại bên người.
" Muốn hỏi em chuyện này!"
" Chuyện gì?"
" Có phải anh đã quá nhún nhường với em hay không? Tự mình làm sai, cắn ngực anh, sau đó lại không nhận lỗi sao?"
Lưng Phó Nhiễm dán chặt lên tường, gió đêm lạnh lẽo xuyên qua quần áo.
" Anh đứng ở cửa cầu thang làm gì?"
" Muốn tìm em! Thang máy bị hư”.
Phó Nhiễm ngẩng đầu quả thấy không xa có bảng thông báo thang máy hỏng.
Cô kéo tay mình ra khỏi Minh Thành Hữu.
" Tìm tôi có việc gì?"
" Đã ăn tối chưa?"
Phó Nhiễm không đáp lại, đi thẳng về phía trước.
Minh Thành Hữu chạy theo sau nói thêm nữa, cô nghe tiếng bước chân ngày càng gần mới quay đầu lại, tay liền bị Minh Thành Hữu phía sau nắm lấy lần nữa, ngón tay hắn đan vào khe hở ngón tay cô, nắm thật chặt trong lòng bàn tay. Không cho cô giãy giụa cũng không cho cô từ chối.
Phó Nhiễm dừng bước.
" Tôi còn nhớ anh đã nói..."
Minh Thành Hữu lộ vẻ kinh ngạc.
" Anh đã nói gì?"
" Tôi không biết cô lấy cớ gì luôn xuất hiện trước mặt tôi!"
Phó Nhiễm hất tay hắn ra, Minh Thành Hữu dùng sức nắm chặt, lại giơ hai bàn tay ra trước mặt cô.
" Anh đối với em rất tức giận! Vẫn không cho anh mượn cơ hội trút hết giận sao??"
" Minh Thành Hữu, anh có cuộc sống của anh, tôi có cuộc sống của tôi. Nếu không có chuyện liên quan xảy ra, tôi cũng không tìm anh.."
" Cho nên…?
Minh Thành Hữu càng nắm tay cô chặt hơn.
" Cho nên giờ muốn phủi sạch quan hệ??"
" Giữa chúng ta không có quan hệ gì hết!!"
Phó Nhiễm bị hắn kéo về phía trước, dùng sức nhét vào ghế lái phụ, cô nhìn bàn tay hiện lên năm dấu tay hắn nắm. Thừa lúc Minh Thành Hữu khởi động xe, cô vội vàng thắt dây an toàn.
Quả nhiên, chiếc xe phóng như vũ bão, so với mũi tên còn nhanh hơn.
Phó Nhiễm có một cảm giác, trái tim cũng nghẹn ngào như cổ họng. Minh Thành Hữu chạy tới trước quán cơm, kéo cô xuống xe. Bên trong, nhân viên phục vụ bận rộn dọn thức ăn lên bàn cho khách. Cho đến khi cửa đóng lại, Phó Nhiễm vẫn không mở miệng.
" Không muốn nói?"
" Có thể nói gì đây?"
Phó Nhiễm kéo ghế ngồi xuống.
" Đêm đó tôi nằm viện, người đem quả bóng bay tới là anh phải không?"
" Đúng!"
Minh Thành Hữu thừa nhận.
“ Không phải em thích như vậy sao??”
Phó Nhiễm nói sang chuyện khác...
" Hình của tôi....."
" Hình gì??"
" Anh đừng. Trong lòng anh biết rõ!"
" Thật sự không liên quan đến anh. Di động bị mất, không hiểu sao hình lại đến tay người khác..."
" Anh nói người khác?? Vì sao lại cố tình gửi cho tôi ?"
" Lúc đó trong tin nhắn đã viết tên em. Hơn nữa bàn phím số 1 là số di động của em..."
Phó Nhiễm không biết phản ứng ra sao, toàn thân thấy rất khó chịu, giống như bị lột sạch quần áo đứng trước mặt mọi người. Cô đập bàn.
" Anh nên làm sao bây giờ? Lúc đó, tôi đã nói anh xoá đi!!"
Minh Thành Hữu thấy cô tức giận.
" Không sao đâu!! Cùng lắm là muốn sách nhiễu em một khoản tiền...."
Phó Nhiễm buồn bực nôn nóng, Minh Thành Hữu đi tới ôm lấy cô.
" Anh nhớ rõ tấm hình kia, ngoài trừ bộ ngực nhìn rõ nhất thì khuôn mặt không rõ ràng lắm."
Cô nghe vậy, sắc mặt không chút thay đổi nhìn hắn, xách túi muốn rời đi.
Minh Thành Hữu vội nắm lấy hông kéo cô ngồi lại lên đùi hắn.
" Chúng ta bắt đầu lại lần nữa được không??"
" Anh…"
" Chuyện Vưu Dữu hãy để cho nó qua đi. Ngay cả Sâm tử cũng là không đúng, nhưng anh không muốn bị kéo vào."
Phó Nhiễm cúi đầu nhìn vào mắt hắn, ngoài trừ sự lạnh lùng trong đó cô không thể nhìn tới đ
" Anh tin là chuyện di chúc tôi không giúp Minh Tranh?"
Minh Thành Hữu hơi mở mắt ra, ánh mắt trở nên âm u. Sau đó thu hồi tầm mắt, như chưa có gì xảy ra.
" Anh tin tưởng!"
Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu ra khỏi quán ăn, trên đường trở về nhà cô ít khi mở miệng. Trong lòng có cảm giác rất kỳ quái không nói lên được, chỉ cảm thấy nó rất mãnh liệt. Nên khi Minh Thành Hữu đến gần, không những cô không có cảm giác thân mật như lúc trước, ngược lại toàn thân cảm giác bài xích rất kịch liệt. Đây là khả năng đã được hình thành từ nhỏ. Khi có nguy hiểm đến gần, cô đều rất cảnh giác hơn bất cứ lúc nào.
Quan trọng nhất là, mặc dù trước kia Minh Thành Hữu âm trầm nhưng trong ánh mắt không cất giấu nhiều, hắn sống tuỳ ý thẳng thắn mà cũng không giả tạo nhiều.
Phó Nhiễm đứng ở cửa chính, thấy Minh Thành Hữu lái xe rời đi.
Hắn bây giờ, từng ánh mắt, mỗi động tác nhấc tay độngchân hay thậm chí giọng nói khi nói chuyện, tất cả đều thay đổi.
Mặc dù trong lời nói vẫn có tác phong lưu manh không chân chính như Minh Thành Hữu lúc trước, nhưng ngược lại lại có cảm giác xa lạ khó có thể tới gần.
Phó Nhiễm lắc đầu, hay cô quá đa nghi. Trong hai năm liệu có thể thay đổi được bao nhiêu?
Minh Thành Hữu lái xe rất nhanh trên đường. Phó Nhiễm nói không muốn bắt đầu lại, hắn cũng tra ra hai năm qua quan hệ của Phó Nhiễm cùng Minh Tranh không tiến triển mấy. Ngón trỏ nhẹ nhàng gõ lên tay lái, bên trong xe phát ra tiếng nhạc vui nhộn nhức tai. Cô nói không muốn bắt đầu lại nhẹ nhàng như lúc nói muốn huỷ hôn ước. Minh Thành Hữu làm sao có thể để cô thỏa ước nguyện.
Phó Nhiễm về đến nhà, không tránh khỏi bị Phạm Nhàn tỏ ra nghi vấn. Cố Diệp Thừa đem chuyện hai người kể cho Phạm Nhàn nghe, bà không khỏi giật mình.
"Hôm nay Diệp Thừa gọi điện tới kể chuyện hai đứa cho mẹ biết”.
Phó Nhiễm gật đầu chuẩn bị lên lầu.
"Tiểu Nhiễm "
Phạm Nhàn kéo tay cô.
"Trước mẹ luôn không đồng ý con cùng Minh Tranh, nhưng trong hai năm qua con cũng không qua lại với hắn. Hiện tại mẹ cũng không tham gia vào, nếu con thật sự thích hắn thì nên bắt đầu tìm hiểu đi.”
"Mẹ nói gì vậy?”
Phạm Nhàn một mình tìm đối tượng kết hôn cho Phó Nhiễm đến bây giờ vẫn chưa chịu để yên.
Phó Nhiễm lên lầu đẩy cửa phòng ra, trong phòng tối đen như mực có cảm giác lạnh lẽo. Cô dựa đứng ở hành lang, sau lưng tràn gập ánh đèn vàng.
Di động trong túi xách đổ chuông phá vỡ sự yên tĩnh, Phó Nhiễm vào phòng bật đèn lên.
Trên màn hình điện thoại là Minh Thành Hữu.
Cô không muốn nghe máy, liền ném di động xuồng đầu giường.
Minh Thành Hữu đem điện thoại đang gọi đi đặt trên lan can, hắn biết Phó Nhiễm sẽ không nghe máy. Hắn châm điếu thuốc, ngon tay thon dài hơi cong, hai bên tay áo xắn tới khuỷu tay. Hắn nhìn căn biệt thự to lớn này, người giúp việc như thường lệ không ở trong nhà chính, ánh đèn chiếu xuống bể bơi màu xanh nhạt phản chiếu lại trên mặt hắn. Đến khi di động truyền đến tiếng tổng đài, hắn mới bấm nút tắt.
Phó Nhiễm tắt chuông điện thoại đi ngủ. Cả đêm ngủ không ngon giấc, đứng lên cảm thấy choáng váng khó chịu.
Câ rửa mặt thay quần áo xong rồi chuẩn bị ra cửa, theo thói quen xem qua di động một chút, truyền đến cảm giác toàn thân chấn động.
Màn hình hiển thị tin nhắn chưa đọc, số điện thoại này cô nhớ rõ, chính là số bí mật lần trước gửi tin nhắn cho cô.
Phó Nhiễm mặc dù đã nghĩ đến nội dung tin nhắn là gì nhưng ngón tay bấm mở vẫn run rẩy.
Cô nhìn thấy hình ảnh trong đó, lập tức nhắn tin trả lời.
“ Anh muốn gì?”
Lần này không giống như trước, cô rất nhanh nhận được hồi đáp.
“ Ba trăm vạn không thiếu một xu”.
“ Gặp ở đâu?”
“ Đừng nghĩ báo cảnh sát nếu như cô muốn thấy hình của mình dán trên hầu hết các phố lớn hẻm nhỏ. Cô cứ việc thử xem một chút, đại tiểu thư Phó gia!!”
Sắc mặt Phó Nhiễm khó coi, tay nắm chặt di động, bị người kia vạch trần thân phận càng khiến cô thấy lúng túng.
Phạm Nhàn đột nhiên gõ cửa, cô vội đem di dộng giấu sau lưng.
“ Ai vậy?”
“ Tiểu Nhiễm, dậy rồi sao? Mẹ sợ con ngủ quên.”
“ A ! Mẹ, con lập tức ra ngay”.
Nghe tiếng bước chân Phạm Nhàn đi xa, lòng Phó Nhiễm như lửa đốt, nghĩ cách trả lời.
Cho tôi thời gian kiếm tiền”.
“Đừng có đùa giỡn với tôi ! Giờ này ngày mai không thấy được tiền, tôi đảm bảo màn hình lớn tại đường dành riêng cho người đi bộ ở quảng trường sẽ phát những bức hình duyên dáng của cô cả ngày…”
Phó Nhiễm tức giận ném di dộng, may mắn chỉ đập lên giường. Cô suy nghĩ một chút, đành lượm điện thoại lên, lúc này mới ra khỏi phòng.