Tuyết rơi ngày càng dày, dòng xe ì ạch chuyển động trên con đường cao tốc bắt đầu thông thoáng.
Phong Ấn nắm chặt vô lăng, mắt dán chặt vào đuôi xe trước, đôi mắt anh đã tối sầm lại sau khi anh kể những chuyện này.
Lê Duệ đã chết bởi sốc ma túy, bộ dạng anh ta lúc chết là cái bộ dạng đáng sợ nhất mà anh từng thấy.
Lôi Vận Trình cúi đầu không nói gì, dường như cô đang chìm trong thế giới của riêng mình, cách biệt với bên ngoài, cách biệt với anh.
Con đường đã thông suốt trở lại, tuyết rơi dày đặc. Cho đến khi về trước nhà của Phong Ấn, bọn họ không nói một tiếng nào.
“Em không có gì để nói với anh sao?” Trong thang máy chỉ có hai người, Phong Ấn không nhịn nổi nữa liền lên tiếng phá vỡ sự im lặng này.
- Vốn dĩ có, nhưng giờ thì không rồi.
Lôi Vận Trình thờ ơ nói, bộ dạng ấy khiến cho trong lòng Phong Ấn càng rối như tơ vò. Anh quay mặt cô lại: “Anh biết em có chuyện muốn hỏi anh, đừng để trong bụng, như thế không giống em đâu!”
Khóe mi Lôi Vận Trình hơi cụp xuống, ai cũng nói giờ cô không giống cô, vậy thì cô phải như thế nào?
- Anh muốn em nói gì?
“Em không tin anh!” Lôi Vận Trình không tin anh, anh nhìn thấy sự không tin tưởng trong đôi mắt cô, thậm chí là cả sự mỉa mai.
Lại là một sự im lặng. Lôi Vận Trình dùng cách này để trả lời anh. Cô khẽ gạt tay anh ra, xoa xoa cái cằm bị anh siết khá mạnh: “Lãnh Lãnh rất xinh đẹp, rất đáng yêu, sau này chắc sẽ là một mỹ nhân như mẹ, anh có phát hiện ra ánh mắt của nó rất giống anh không?”
Phong Ấn sầm mặt, cầu thang máy dừng lại đúng lúc này, Lôi Vận Trình bị anh kéo ra khỏi thang máy.
Anh một tay giữ cô, một tay mở chìa khóa rồi đá cửa ra.
Lôi Vận Trình còn chưa đứng vững đã bị anh kéo vào lòng, anh cúi đầu gấp gáp tìm kiếm bờ môi cô. Chỉ mãi trút hết tâm sự đè nén mà không để ý đến sự đổi khác của căn nhà: “Đừng có suy đoán lung tung, Lãnh Lãnh là con gái của Lê Duệ, chẳng có chút quan hệ nào với anh cả!”
“Thả em ra!” Ngọn lửa trong lòng Lôi Vận Trình như bùng lên trước câu nói này của anh, không biết cô lấy sức lực ở đâu ra để vùng ra khỏi vòng tay rồi đẩy anh ra xa. Cô giơ tay lên, chìa vết bầm tím trên tay cho Phong Ấn xem: “Anh nghĩ đây là do ai cắn? Đây là sự căm thù của đứa con gái đã trút lên kẻ đã cướp mất bố của nó đấy!”
- Anh nhắc lại lần nữa, anh không phải là bố của nó! Nó cũng không phải là con gái của anh!
“Được, vậy nói cho tôi biết Lãnh Lãnh mang họ gì?” Lôi Vận Trình ngẩng đầu nhìn anh.
“Nó…” Phong Ấn chửi thề: “Nó mang họ Phong không có nghĩa nó là con của anh! Trẻ con mang họ Phong nhiều như thế, chẳng nhẽ đều là con của anh sao? Ngay từ đầu Lê Duệ đã cho nó mang họ Phong, em bảo anh phải làm thế nào?”
Lôi Vận Trình cười khẩy nhìn anh: “Ánh mắt của Phong Lãnh Lãnh khiến em nhớ đến ánh mắt của anh nhìn Hạ Viêm Lương khi hai người yêu nhau: kiên định, cố chấp, đã nhắm vào cô ta là sẽ không bao giờ thay đổi. Một số thói quen của con bé cũng giống anh, ngón trỏ thường gõ gõ xuống bàn trong vô thức, mỗi khi suy nghĩ chuyện gì thường nheo nheo mắt, nhịp thở cũng chậm lại! Còn cả sở thích ăn uống cũng giống hệt như anh, không thích ăn ớt xanh và măng, thích ăn đồ ngọt!”, cô chậm rãi bổ sung thêm một câu: “Đặc biệt là món bánh Tình yêu ngọt ngào.”
Sắc mặt Phong Ấn càng lúc càng khó coi, Lôi Vận Trình không cho anh có cơ hội mở miệng: “Căn nhà của ba người bọn anh bố trí rất ấm cúng, giày dép, cốc, cả khăn mặt của anh và Lãnh Lãnh đều có màu xanh hoặc có hình thù giống nhau.”
Lôi Vận Trình nhớ lại từng cảnh tượng trong chiếc DV, đó đáng lý ra phải là những ký ức trưởng thành đầy hạnh phúc của một đứa trẻ, nhưng nó lại khiến cho cô nhức mắt, đau lòng: “Bộ dạng của anh với con gái ngay cả lúc ngủ cũng giống nhau, thói quen kê tay dưới cằm mà ngủ! Em nói có chỗ nào sai không?”
Mắt Phong Ấn như đang phát ra lửa: “Em biết những chuyện này từ đâu?”
“Anh nghĩ là từ đâu?” Lôi Vận Trình nhếch môi: “Anh cảm thấy có mấy người đàn bà có thể chấp nhận chia sẻ người đàn ông của mình với người khác, hoặc chia sẻ bố của con mình với người khác? Ít nhất thì về phương diện này, em và chị ta giống nhau!”
Phong Ấn thật muốn nghiền nát Hạ Viêm Lương, anh vò đầu bứt tai: “Em thà tin lời cô ta chứ không tin lời anh sao?”
“Không, tôi tin vào những gì tôi thấy!” Lôi Vận Trình nhặt cái túi xách rơi dưới đất lên, cầm cái DV giao cho anh.
Mặt Phong Ấn như đóng băng lại, thật không ngờ Hạ Viêm Lương lại bỉ ổi đến mức đưa cho cô những thứ này trước.
“Chẳng nhẽ anh định nói với tôi rằng những thứ trong này là giả sao?” Ánh mắt Lôi Vận Trình trở nên lạnh lẽo, thoáng một chút căm hận: “Tất cả mọi người đều nói tôi muốn ở bên anh là quá khó, tôi giống như một con ngốc cứ liều mạng xông vào thế giới của anh. Có phải các người đều đang cười nhạo tôi không? Nhìn kìa, cái con ngốc Lôi Vận Trình đó tưởng rằng cứ nghe một câu ‘Anh yêu em’ là có được tất cả sao?”
“Em điên à mà nói như vậy?” Phong Ấn siết chặt nắm tay, các đốt xương phát ra tiếng kêu răng rắc. Anh nghiến răng trèo trẹo, nhắm mắt lại điều chỉnh trạng thái cảm xúc của mình: “Người lớn có tội lớn đến đâu nhưng trẻ con vô tội, Lãnh Lãnh không biết bố của nó là Lê Duệ chứ không phải anh, con bé đến giờ vẫn không biết là Lê Duệ đã chết! Lê Duệ luôn gieo rắc vào đầu con bé rằng anh mới là bố của nó, vì vậy nó mang họ Phong, nhưng anh chưa bao giờ dành tình cảm cho con bé cả. Anh không để em biết là bởi vì con bé này lớn lên trong hoàn cảnh khắc nghiệt khiến cho tính cách nó quá cực đoan, nó cứ một mực cho rằng anh la bố nó!”
- Cho nên? Cho nên anh thực sự thay Lê Duệ chăm sóc cho Hạ Viêm Lương và Lãnh Lãnh? Bắt đầu từ năm thứ ba đại học của tôi, anh và cô ta đã sống chung với nhau. Anh yêu cô ta, không thể buông tay sao không nói thẳng ra với tôi? Anh thích chạy quanh hai người đàn bà như vậy sao? Phong Ấn, mỗi lần làm tình với tôi có phải anh đều cảm thấy tôi rất thấp hèn không? Rồi quay về ôm cô ta, anh không cảm thấy mắc nợ cô ta sao? Chẳng nhẽ anh không cảm thấy có chút tội lỗi này sao?
“Anh…” Phong Ấn trừng mắt, không biết biện minh ra sao, anh bất lực rên rỉ: “Lúc ấy anh vẫn chưa nhận ra rằng anh yêu em, lúc ấy anh đã để nỗi hận bị phản bội làm mờ mắt, anh không ở chung với cô ta, chỉ thỉnh thoảng gặp mặt, anh và cô ta chỉ là… chỉ là giải quyết nhu cầu về sinh lí, anh chỉ muốn sỉ nhục cô ta, chỉ là…
Giọng nói của anh nhỏ dần, bản thân anh cũng cảm thấy sự biện minh này là vô ích: “Anh chỉ muốn em sinh đứa con của hai chúng ta, không hy vọng em nghe thấy đứa trẻ khác gọi anh là bố, chẳng có người phụ nữ nào chấp nhận chuyện này cả. Hơn nữa lúc em học năm thứ tư đại học, anh đã đoạn tuyệt quan hệ với cô ta rồi. Anh và Hạ Viêm Lương đã là quá khứ rồi, anh với cô ta không có gì với nhau nữa!”
Lôi Vận Trình nhìn anh bằng ánh mắt dò xét, đột nhiên cô cảm thấy người đàn ông trước mặt mình sao mà xa xôi thế, cái cảm giác này cô thấy giá buốt trong lòng: “Tôi sắp không nhận ra anh nữa rồi…”
Cô chỉnh lại áo khoác của mình, nhặt cái mũ rơi dưới đất lên rồi đi ra ngoài cửa, khó khăn lắm mới mở miệng được: “Cái DV ấy có thể giúp anh nhớ lại những khoảnh khắc đẹp của các người, tôi tin anh có đủ kiên nhẫn để xem đến cuối cùng!”
“Những thứ ấy chẳng chứng minh được điều gì hết!” Phong Ấn ngăn cô lại: “Trình Trình…”
Khoảnh khắc Phong Ấn đưa tay lên chạm vào người cô, Lôi Vận Trình liền vung tay giáng một cái tát vào mặt anh, tiếng động đanh thép phá vỡ không gian yên tĩnh: “Phong Ấn, cầu xin anh, nể mặt hai gia đình quen biết từ lâu, đừng khiến tôi… buồn nôn thêm nữa!”
Lôi Vận Trình bưng mặt lao ra khỏi cửa, một bóng đen cao lớn lặng lẽ đi ra từ trong bóng tối.
Tiếng chuông cửa đột ngột kéo Phong Ấn quay trở lại với hiện thực, anh nhanh chóng ra mở cửa, khi nhìn rõ bóng người ấy, anh chợt thấy lạnh toát sống lưng…
Lôi Khải lạnh lùng đứng bên ngoài cửa, đôi mắt đen nhìn chăm chăm vào anh: “Nhìn vẻ mặt của cậu chắc là không hy vọng thấy tôi đâu nhỉ!”
Phong Ấn né người nhường đường cho Lôi Khải vào nhà. Lôi Khải đi quanh nhà xem một lượt, cuối cùng đến phòng ngủ. Đầu tiên ông không nói gì, sau đó ngoảnh đầu lại nhìn Phong Ấn.
Phong Ấn đi theo sau Lôi Khải, vẻ mặt rất bình thản nhưng trong lòng vô cùng kinh ngạc. Đồ dùng trong nhà từ đồ dùng gia dụng cho đến cái bóng đèn cũng đều là đồ mới. Đó là phong cách mà Lôi Vận Trình thích, đơn giản nhưng rất ấm cúng và vui mắt. Anh nhìn những bức tranh đẹp treo trên tường và tấm rèm cửa buông lơi, trong đầu hiện lên hình ảnh cô chạy tới chạy lui bài trí.
“Không hỏi vì sao ta lại biết chỗ này à?” Lôi Khải cuối cùng cũng chịu mở miệng, tay cầm điếu thuốc đang định hút chợt khựng lại rồi cất điếu thuốc vào bao.
- Nhà cháu đâu phải nơi làm gì xấu xa mà cần phải bảo mật, hơn nữa chút chuyện vặt này làm sao làm khó được chú?
Trên cánh cửa kính có dán một tờ giấy nhớ, trên đó là nét bút của Lôi Vận Trình: “Nếu muốn hút thuốc, cho phép anh được hôn em ^3^”
Phong Ấn ngày càng nghiện thuốc lá hơn, đây là cách cai thuốc mà Lôi Vận Trình đề ra cho anh, anh từng trêu cô rằng chỉ nhân cơ hội để được hôn anh.
Lôi Khải gỡ tờ giấy ra, khóe môi khẽ nhếch lên: “Con bé học chiêu này từ mẹ nó!” Bao nhiêu năm nay ông vẫn chưa cai thuốc thành công, không phải là không thể, mà là không muốn!
“Tối qua Trình Trình đã gọi điện cho ta, con bé hỏi ta nếu như lúc ấy mẹ cậu tỉnh ra và lựa chọn tiếp tục ở bên cạnh ta, liệu ta có coi cậu như con đẻ của mình không, cậu biết là lúc đó mẹ cậu đã có thai cậu rồi!” Ông dán tờ giấy lại chỗ cũ, nói bằng giọng bình thản: “Con bé nói rất nhiều thứ không có liên quan để đánh lạc hướng chú ý của ta, nó nói rằng hai đứa vẫn ổn!”
Phong Ấn siết chặt bàn tay, môi mím chặt.
Lôi Khải đi ra khỏi phòng ngủ, cầm cái DV bị bỏ lại lên: “Những gì ta vừa nghe thấy đã chứng minh suy đoán của ta là có thật!”
“Chú cũng nghĩ rằng đứa bé ấy là của cháu ư?” Phong Ấn sầm mặt.
Lôi Khải đương nhiên là bình tĩnh hơn Lôi Vận Trình nhiều: “Hồi đầu ta đã nói, nếu vì Hạ Viêm Lương mà cậu để Trình Trình phải ấm ức, ta có hàng trăm nghìn cách khiến hai đứa phải chia tay. Ta có thể tin đứa bé ấy không phải là con của cậu, nhưng ta càng tin không phải vô duyên vô cớ mà Trình Trình trở nên như vậy…” Ông giơ cái DV lên: “Không phiền nếu ta xem nó chứ?”
Phong Ấn gật đầu.
Trong DV quả thật có một số đoạn ghi băng hình ảnh Phong Ấn và mẹ con Hạ Viêm Lương, nhiều hơn cả là của Phong Ấn và Lãnh Lãnh. Lôi Khải cũng là một người bố có con gái, thế nên ông có thể nhận ra Lãnh Lãnh yêu quý Phong Ấn biết nhường nào, nhìn ra rất nhiều chi tiết thể hiện sự quấn quýt và chiếm hữu mãnh liệt của con bé.
Cuối đoạn băng là một khoảng tối, sau đó là một cảnh tưởng không có tiếng.
Phong Ấn nhìn thấy sắc mặt Lôi Khải có thay đổi, anh bắt đầu tò mò về nội dung bên trong: “Sao…”
Anh vừa cầm chiếc DV thì bên trong vọng ra âm thanh.
Bối cảnh là ở ngoài ban công. Hạ Viêm Lương được Phong Ấn ôm rất chặt, hôn siết lên môi.
Cô ta đang khóc, khóc rất nức nở, chẳng nói rõ ràng được một câu. Phong Ấn vùi đầu cô vào ngực mình, nói như đang thề: “Những lời anh nói ban nãy chỉ là giả thôi, anh sẽ chăm sóc cho em và Lãnh Lãnh, cái gì mà Lôi Vận Trình chứ, anh với cô ấy sao