Phong Ấn không nói tiếp, Hạ Viêm Lương nức nở chất vấn: “Loại con gái tự dâng mình đến tận cửa như vậy đâu xứng để anh yêu, có đúng không? Đúng không hả?”
Phong Ấn trầm ngâm hồi lâu, khẽ gật đầu: “…Phải!”
- Còn gì nữa?
- … Cả đời này anh chỉ có một đứa con, là Lãnh Lãnh.
Cùng với câu nói đó là tiếng khóc của đứa bé vọng lại, Lãnh Lãnh chạy vào góc quay, ôm lấy chân Phong Ấn òa khóc, đoạn băng kết thúc.
Đầu óc Phong Ấn như vỡ tung, không khí lạnh táp vào mặt anh, những ngón tay anh run rẩy, anh ý thức được tình hình, đưa mắt lên nhìn Lôi Khải, môi như tím tái: “Cháu có thể giải thích, cái này không phải là thật!”
Cuối cùng anh cũng biết vì sao Lôi Vận Trình lại không tin anh như vậy! Hạ Viêm Lương vô sỉ đến lúc đi quay lén cảnh này, anh không hề biết có sự hiện diện của đoạn băng này.
Lôi Khải giơ tay lên cắt ngang lời anh, vẻ mặt càng lúc càng bình tĩnh, ánh mắt sắc như dao: “Mày không định nói với tao đây chỉ là ba người nhà mày đang diễn kịch đấy chứ, sau đó Hạ Viêm Lương đã dùng thứ này để hãm hại mày!”
Trong mắt Phong Ấn trào lên một đợt sóng, anh nghiến răng kèn kẹt: “Nếu cháu nói sự thật là như vậy thì sao?”
Lôi Khải khẽ nhếch môi: “Tao nói thay cho Trình Trình, chuyện giữa hai đứa chấm dứt rồi!”
Lôi Khải phẩy tay bỏ đi, không muốn nghe Phong Ấn giải thích gì thêm, càng không muốn để bản thân vì không kiềm chế được mà ra tay. Trước khi ông đến đây, ông đã hứa với Thương Tiểu Thuyền rằng cho dù có xảy ra chuyện gì cũng không động đến Phong Ấn.
Đôi môi mỏng của Lôi Khải mím chặt, tuyết dưới chân bị gót chân ông giày xéo như đang rên rỉ ai oán, bước chân lướt nhanh như gió của Lôi Khải chợt dừng lại trước một chiếc xe hơi màu đen đỗ bên dưới lầu. Ông cáu kỉnh gõ gõ vào cửa xe. Cửa kính ở ghế sau xe hạ xuống, Lôi Khải ném cái DV vào trong kèm một câu:
- Ông có thằng con trai được lắm đấy!
Người đàn ông ở ghế sau chẳng phải ai khác mà chính là Phong Hạo. Vừa nhìn thấy cái DV, Phong Hạo đã có một linh cảm không lành, ông nhíu mày hỏi: “Cái gì đây?”
“Đoạn cuối cùng, ông tự xem đi!” Lôi Khải nới cái cà vạt, nghiến răng nói: “Nếu không thì bảo nó diễn lại cho ông xem!”
Nói rồi Lôi Khải quay phắt người bỏ đi, lái xe của Phong Hạo liền gọi ông lại, chỉ về phía bên kia đường: “Lôi tiểu thư chạy về phía đó, đã cử người chạy theo rồi, ông cứ yên tâm!”
Lôi Khải chẳng buốn nói một tiếng cảm ơn, vội vàng lái xe đuổi theo Lôi Vận Trình.
Phong Ấn vừa đuổi xuống dưới lầu đã nhìn thấy xe của bố, anh đột nhiên cảm thấy mây mù đang vây quanh mình. Phong Ấn cúi đầu khẽ chửi thầm, dường như chuyện xúi quẩy cứ đang thi nhau kéo đến, giống như bày binh bố trận, chưa hết chuyện này đã đến chuyện khác.
Lái xe chờ Phong Hạo xem đến đoạn băng liền đánh mắt ra hiệu Phong Ấn đang đến gần. Ông là người thân tín ở bên cạnh Phong Hạo, nhìn Phong Ấn trưởng thành từng ngày, lòng thầm cầu trời phù hộ cho Phong Ấn khi anh mở cánh cửa sau xe.
Khoảnh khắc cánh cửa xe mở ra, Phong Ấn cảm giác có một luồng áp lực vô hình đè nặng trên ngực mình, anh cúi đầu ngồi vào bên trong xe: “Bố, sao bố lại đến đây?”
“Ừ!” Phong Hạo lạnh lùng đáp, ánh mắt của ông đang hướng ra một nơi nào đó bên ngoài cửa sổ, lạnh lùng hơn cả bình thường. Phong Ấn rất hiểu bố mình, anh biết giờ ông đang vô cùng phẫn nộ.
- Kể từ lúc mày mười tám tuổi bố đã không còn quản lí mày nữa, để cho mày thoải mái làm những gì mà mày thích, nhưng giờ xem ra hình như bố cần kiểm điểm lại mình, không biết làm như vậy có đúng không nữa? Có phải từ nhỏ đến lớn, những gì mày muốn có đều dễ dàng có được, vì vậy nên mày cứ lấn cấn không thể từ bỏ Hạ Viêm Lương phải không? Sự không cam tâm và không chịu từ bỏ đã che mờ mắt mày, khiến mày không biết trân trọng loại con gái “tự dâng mình đến cửa” như Lôi Vận Trình chứ gì? Đối với Hạ Viêm Lương, rốt cuộc là mày hận hay là mày cần có đứa con gái đó để bảo vệ cái sĩ diện của một thằng đàn ông?”
- Con không phải như bố nói đâu!
Bất chấp mọi sự biện minh của Phong Ấn, Phong Hạo chỉ lắc đầu, nhíu mày nhìn anh: “Một chút cũng không ư?”
Đôi con ngươi đen láy nhìn Phong Ấn chăm chú, khiến cho anh không thể thốt ra lời phản bác nào. Hồi lâu sau, Phong Ấn chậm rãi dựa lưng vào thành ghế, đôi mắt đầy u ám.
“H.ôm nay bố đến không phải vì chuyện của con gái Lôi Khải, chỉ không ngờ là mày lại biến chuyện tình cảm thành ra như vậy. Phong Ấn, bố rất thất vọng về mày!” Từng câu Phong Hạo nói đều như những cái tát đau đớn không thương tiếc giáng thẳng vào mặt Phong Ấn, khiến anh không còn sức mà chống đỡ.
“… Con biết!” Phong Ấn nhếch môi tự cười nhạo chính mình: “Con cũng rất thất vọng về bản thân!”
“Nói thật lòng Lôi Vận Trình khiến bố rất ngạc nhiên, bố không ngờ con bé ấy lại kiên trì được đến ngày hôm nay!” Phong Hạo khẽ cụp mắt xuống: ‘”Trước đây nói chuyện về mày, bố ít nhiều cũng cảm thấy tự hào, nhưng giờ bố bắt đầu nghi ngờ không hiểu rốt cuộc con bé để ý mày ở điểm nào? Phong Ấn, bố thấy hai đứa chúng mày… hay là thôi đi!”
Phong Ấn siết chặt hai bàn tay, ngồi bật dậy: “Chẳng mấy khi bố và Lôi Khải có cùng chung ý kiến nhỉ! Nhưng chuyện này là chuyện của con và Trình Trình, hai người không có quyền can thiệp!”
Phong Hạo cười khẩy: “Mày nghĩ nhiều quá rồi, trước đây không quản lí thì sau này bố cũng không quản lí mày đâu!”
Phong Ấn nhíu mày, cứ cảm thấy Phong Hạo đang cố vạch rõ ranh giới đối với mình: “Bố nói vậy là ý gì?”
Phong Hạo khẽ nhếch môi, đẩy cửa bước xuống xe. Người lái xe vẫn đang đứng chờ bên ngoài liền mở cốp sau xe, xách một cái vali to ra, đặt trước mặt Phong Ấn.
Đó là vali của anh, Phong Ấn nhíu mày.
“Đây là đồ đạc của cậu ở nhà, phu nhân đích thân thu dọn, những thứ bà cho rằng không quan trọng đã bỏ đi hết rồi, phu nhân nói từ nay về sau không muốn nhìn mặt cậu nữa, coi như chưa từng sinh ra một đứa con trai như cậu!” Người lái xe nghiêm túc truyền đạt lại lời của mẹ Phong Ấn, nói xong còn tỏ vẻ đồng cảm vỗ vai anh.
Phong Ấn trợn tròn mắt không dám tin vào sự thật đang bày ra trước mắt mình, anh nhìn sang phía Phong Hạo: “Đùa à? Bố mẹ không cần con nữa ư?”
Phong Hạo đủng đỉnh châm một điếu thuốc lên, rít một hơi rồi nhả khói: “Bà ấy biết chuyện mày và Lôi Vận Trình từ phía Lôi Khải, tức đến phát điên lên! Mẹ mày thích Lôi Vận Trình đến thế nào mày cũng biết mà, bố sẽ cố gắng xoa dịu mẹ mày, dù gì cũng là bố con với nhau, chút chuyện này cứ yên tâm đi!”
Cuối cùng thì Phong Ấn không thể kiềm chế được nữa, anh đá vào cái vali, gào lên: “Yên tâm cái gì? Yên tâm rằng mẹ sẽ không cử người truy sát con à? Con nhắc lại lần nữa, đó không phải là con gái của con! Mẹ kiếp, Hạ Viêm Lương cố ý chơi con đây mà! Con đâu có nói rằng con muốn chia tay với Trình Trình! Đâu phải con không cần cô ấy nữa! Nhưng mà bây giờ cô ấy không cần con nữa kìa!”