“Anh…” Phong Ấn cảm thấy vô cùng khó chịu trước những lời cô nói: “Anh sai rồi Trình Trình, anh là kẻ khốn nạn, anh lúc ấy… đứa bé ấy không phải của anh, thật sự không phải, Hạ Viêm Lương lúc chia tay anh đã có thai với Lê Duệ, anh không lừa em đâu, Trình Trình… em đừng bỏ anh!”
Sự lạnh lùng và bình tĩnh của cô khiến cho anh cảm thấy tuyệt vọng, nói năng loạn xạ, hoang mang không biết phải làm gì.
Lôi Vận Trình nhắm mắt lại, đặt bàn tay lên eo anh: “Giờ em vẫn yêu anh, nhưng em đã không còn sự cố chấp một mực phải ở bên anh nữa, em đã mất quá nhiều thời gian, theo đuổi anh mệt mỏi lắm, từ nay về sau em sẽ đối xử với mình tốt hơn một chút. Em lớn rồi Phong Ấn, không còn là Trình Trình luôn tự cho rằng em sinh ra là để yêu anh. Cuộc đời phi công chẳng ai dám biết được sẽ sống bao lâu, có rất nhiều thứ ngoài tình yêu anh đã được trải nghiệm, còn em thì chưa. Em muốn được tìm hiểu, được cảm nhận! Nếu anh vẫn còn thương em thì hãy ủng hộ em một lần cuối cùng có được không?”
Đồng hồ lúc này đã chỉ đúng không giờ, vô số những bông pháo hoa bay lên không và nở xòe rực rỡ, chiếu sáng cả thành phố về đêm, rải thứ ánh sáng hạnh phúc lên mỗi con người nơi đây.
Khoảnh khắc tiếng chuông giao thừa vang lên, lần đầu tiên trong đời, Phong Ấn cảm nhận được mùi vị của nước mắt.
Tiếng chuông reo vang cùng với tiếng người hò reo chúc mừng, và cả tiếng pháo hoa nổ giòn giã đã át mất tiếng nhịp đập trái tim của Phong Ấn. Hai người ôm chặt lấy nhau, dường như vẫn tham lam, luyến tiếc chút hơi ấm từ đối phương.
Mọi người đang ùa ra ngoài ban công xem pháo hoa rực rỡ, hoan hô, nhảy nhót bên cạnh họ, niềm vui của tất cả mọi người dường như đang lấp đầy không gian quanh hai người. Lôi Vận Trình dụi dụi mặt vào cổ anh: “Chúc mừng năm mới, em lâu lắm rồi không nhận được phong bao của anh, chẳng phải anh đã nói sẽ lì xì cho em cho đến khi nào lấy chồng mới thôi hay sao?”
Anh bắt đầu lì xì cho Lôi Vận Trình từ khi cô được một tuổi, cứ như vậy cho đến khi anh đi học ở học viện không quân, về sau gần như anh không về nhà ăn tết nên chuyện lì xì cũng bị gián đoạn từ đó.
Phong Ấn không lên tiếng, điều duy nhất anh có thể làm chỉ là ôm cô để cô không rời xa anh.
Lôi Vận Trình từ từ thoát ra khỏi thế giới của anh, đôi mắt sáng như đang mỉm cười với anh: “Anh phải sống tốt đấy!”
Khoảnh khắc bàn tay cô rời khỏi tay anh, tim Phong Ấn đau đớn không sao kiềm nén được, anh nhìn trân trân vào bàn tay trống không của mình, ánh mắt ngây dại. Dòng người đông đúc lấp đầy khoảng trống trong vòng tay anh, anh bị xô sang một bên, cô đơn chiếc bóng đứng ngây dại, cô lập giữa đám đông náo nhiệt.
Điếu thuốc đang cháy của Lục Tự bị ai đó cướp mất, anh đang định nổi đóa thì phát hiện Lôi Vận Trình đang trừng mắt nhìn mình: “Sao anh lại đi lung tung thế, làm em tìm suốt cả buổi!”
Cô quay lại chỗ cũ nhưng không tìm thấy Lục Tự, phải đi quanh hội trường mất hai vòng mới nhìn thấy anh ngồi cô độc ở trên bậc thềm ngoài hội trường.
“Em không đi cùng Phong Ấn sao?” Lục Tự ngạc nhiên vô cùng, vội cởi áo khoác quàng lên người cô để che bớt cái lạnh giá đang bao bọc cô: “Anh tưởng em không quay lại nữa chứ!”
Lôi Vận Trình thu mình trong chiếc áo: “Đã nói hôm nay sẽ là bạn nhảy của anh rồi mà, nửa đường bỏ cuộc không phải là tác phong của em!”
Khuôn mặt cô chìm trong ánh sáng màu sắc của pháo hoa, đẹp tựa như ảo giác, như mơ, khiến cho Lục Tự càng say đắm. Men rượu khiến cho anh lơi lỏng sức kiềm chế, bàn tay to vòng ra sau gáy cô, dồn cô vào cái cột đá đằng sau lưng rồi vòng tay ôm lấy cô: “Nếu như anh không kiềm chế được bản thân mà chiếm đoạt em, bố em liệu có giết anh không?”
- Có đấy, nhưng anh không làm thế đâu, lần trước anh không làm, sau này mãi mãi sẽ không đối xử với em như vậy!
Lục Tự bỗng dưng nổi quạu: “Đừng có làm ra vẻ hiểu anh như thế! Nếu không từ thủ đoạn mà có thể đoạt được em thì anh không ngại phải làm vậy đâu! Hơn nữa anh đã bỉ ổi chia rẽ bọn em mà!”
Lôi Vận Trình nhíu mày, nhấc chân đi giày cao gót dẫm mạnh vào chân anh, khiến Lục Tự đau quá kêu lên oai oái. Lôi Vận Trình điềm nhiên đứng bên cạnh nhìn Lục Tự ôm chân rên la: “Anh không nói là em suýt quên mất chuyện này, em vốn tưởng anh là người thông minh, thế mà tại sao lại câu kết với Hạ Viêm Lương làm chuyện bỉ ổi này? Nếu em có thể dễ dàng ở bên anh như vậy thì anh cần gì theo đuổi ngần ấy năm trời?”
Lục Tự vừa đau vừa tức mà không làm gì được, đành ngồi bệt xuống đất, mặt mày sầm sì. Lôi Vận Trình ngồi xuống bên cạnh anh, chống cằm ngắm pháo hoa: “Anh có làm một vạn chuyện xấu với em cũng chẳng là gì!”
“Đúng, anh có làm gì cũng không có sức ảnh hưởng bằng một cái ngoắc tay của Phong Ấn với em!” Lục Tự hừ giọng, định hút thuốc, sờ vào túi mới biết bao thuốc ở trong túi áo khoác trên người cô nên đành phải thôi: “Anh biết rõ nhưng vẫn không cam lòng!”
Lôi Vận Trình cười ha hả, Lục Tự sầm mặt chấp nhận sự cười nhạo của cô. Về sau cả hai đều im lặng không nói chuyện, cứ ngồi trong yên lặng như thế, đây là sự yên tĩnh và đẹp đẽ tuyệt vời nhất đối với cả hai.
Lôi Vận Trình nhớ lại cuộc gặp mặt hoang đường của mình và Lục Tự hồi đó, từ căm ghét đến sợ hãi Lục Tự, từ sợ hãi đến căm hận, rồi từ đó thay đổi quan điểm của mình về anh, cứ thế cho đến tận giờ, cô phát hiện người đàn ông này đã góp mặt rất nhiều trong cuộc sống của mình, hơn nữa vẫn cứ tiếp tục góp mặt như vậy, nhưng vẫn chỉ là một chiến hữu, thậm chí nói một cách nghiêm túc còn chưa hẳn là bạn bè với nhau.
Cô chưa bao giờ nghĩ tình cảm của anh dành cho mình lại kéo dài đến tận bây giờ, cô đột nhiên cảm thấy xót xa trong lòng: “Lục Tự!”
Anh không trả lời cô.
- Lục Tự?
“Có gì cứ nói đi!” Lục Tự nói chẳng chút thiện chí. Lôi Vận Trình lấy tay chọc chọc vào bờ vai chỉ mặc áo sơ mi của anh.
- Em mà còn động vào anh là anh coi như em đang dụ dỗ anh đấy nhé!
Sự cáu kỉnh của anh đổi lại một tràng cười, Lôi Vận Trình do dự một chút rồi nghiêng đầu vào vai anh. Hành động đột ngột này khiến Lục Tự khựng người.
- Mặc dù trước đây em không chịu thừa nhận, nhưng anh nói đúng, chúng ta đúng là có mặt nào đó rất giống nhau. Trước đây em rất sợ, nếu như em cứ không chấp nhận anh, có khi nào anh sẽ để phí cả cuộc đời vì em không, cũng giống như em với Phong Ấn vậy, em kiên trì, anh cũng kiên trì, nhưng giờ em đã từ bỏ anh ấy rồi, anh vẫn có ý định tiếp tục chờ đợi em sao?
Ánh mắt Lục Tự chợt sa sầm. Anh không trả lời cô, nhưng Lôi Vận Trình hiểu sự im lặng cố chấp này hơn ai hết: “Trước đây em không hiểu chuyện, quá tùy tiện, chỉ nghĩ đến tình cảm của mình mà quên đi cảm nhận của người khác… Lục Tự, anh tha cho em đi, cũng là tha cho chính mình, hãy đối xử tốt với bản thân một chút!”
“Giao thừa năm đó, lúc em uống say cũng nói với anh thế, thế nào mới là đối xử tốt với mình? Chuyển sang yêu người khác ư?” Lục Tự khẽ cười khẩy: “Nếu có thể chuyển, tại sao em không chuyển đi, chuyển sang yêu anh chẳng hạn!”
“Ban nãy ngồi em cũng chợt có ý này!” Lôi Vận Trình nói thẳng, sau đó, khi Lục Tự còn chưa kịp phản ứng gì đã bị cô kéo cổ xuống, khẽ mỉm cười với anh, đôi môi cô dừng lại ở rất gần anh.
Lục Tự cụp mắt xuống nhìn cô, thời gian đang trôi đi, ánh sáng trong đôi mắt anh cũng vuột đi mất. Lôi Vận Trình thả anh ra: “Anh xem, em hoàn toàn không làm được, ngay cả việc thử cũng không làm được!”
Lục Tự khẽ mấp máy môi, hồi lâu sau mới hôn chụt lên trán cô: “Chuyện của anh em không quản lí được đâu!”
Nhiều lúc anh cảm thấy Lôi Vận Trình thật tàn nhẫn, luôn thể hiện rõ ràng không yêu anh. Là một người đàn ông, anh cảm thấy lòng tự tôn của mình bị cô vô tình dẫm nát dưới gót chân.
Chu An Đạt đang thể hiện trước mặt mấy cô gái ngồi trước quầy bar thì Phong Ấn đột ngột xuất hiện. Vẫn là gian phòng cũ, vẫn là mấy loại rượu mà bọn họ thường uống, Chu An Đạt cùng say với Phong Ấn suốt mấy ngày liền.
Từ đầu đến cuối chỉ có một mình Chu An Đạt nói chuyện, Phong Ấn chỉ ủ rũ ngồi nốc rượu, không nói một lời: “Cậu không muốn nói chuyện tôi cũng chẳng ép. Nhưng nếu muốn chết thì còn nhiều cách nhanh mà tiết kiệm hơn uống rượu nhiều…”
“Để tôi đoán xem nào, vì đàn bà chứ gì? Vẫn là…” Chu An Đạt ngập ngừng giây lát: “Con nhóc nhà họ Lôi phải không?”
Chu An Đạt thản nhiên nhắc đến Lôi Vận Trình khiến cho đôi lông mày của Phong Ấn nhíu chặt lại.
Chu An Đạt xoa xoa cằm: “Nói thật lòng tôi biết sớm muộn gì cậu cũng có ngày hôm nay. Hai người như đôi oan gia, có chuyện gì cũng chỉ biết chạy đến chỗ tôi mượn rượu giải sầu, uống xong còn không chịu thanh toán, cậu uống của tôi bao nhiêu rượu tôi chẳng nhớ nổi nữa, đã thế tôi sẽ ghi nợ cho bố cậu!”
Chu An Đạt nói những điều này chẳng khác đàn gảy tai trâu, Phong Ấn đã lăn ra ngủ từ bao giờ.
Phong Hạo cử người “cưỡng ép” Phong Ấn quay trở về bệnh viện điều trị. Ra viện, Phong Ấn vẫn chẳng có nơi nào để đi, lại quay lại chỗ của Chu An Đạt tiếp tục uống rượu. Không biết anh vùi đầu ở đây mất bao nhiêu ngày, Chu An Đạt thực sự không nhịn nổi nữa liền gọi điện đến nhà họ Lôi.
Lôi Dật Thành vừa đặt chân vào phòng đã bị mùi rượu mạnh xộc vào mũi, ánh sáng mờ mờ nhưng đủ để anh nhìn thấy người nằm bệt trên ghế sô pha.
“Cậu ta chết chưa?” Không khí nồng nặc mùi rượu khiến Lôi Dật Thành phải nhíu mày.
“Chưa đâu!” Chu An Đạt lấy chân đá vào người Phong Ấn đã ngủ say như chết: “Kẻ báo hại thường sống dai mà!”
Chu An Đạt thô lỗ tát vào mặt Phong Ấn nhưng không sao đánh thức anh dậy được. Chu An Đạt tức khí đẩy Phong Ấn ngã xuống đất. Phong Ấn ngã đau quá liền hừ giọng, điều chỉnh lại tư thế rồi ngủ tiếp. Lôi Dật Thành nheo nheo mắt, lấy nước khoáng trong tủ lạnh ra, đổ lên đầu Phong Ấn.
Nước lạnh khiến cho Phong Ấn tỉnh ra, vội vàng bật dậy, miệng đang định chửi thì đã bị Lôi Dật Thành lôi ra ngoài, tống vào trong xe. Phong Ấn khó khăn mở mắt ra nhìn, hạ thấp cái ghế rồi tiếp tục ngủ.
Cơn đau nhức thấu xương đã kéo Phong Ấn khỏi giấc mộng. Anh vừa bị ăn một cái đạp kèm một giọng nói quen thuộc vang lên: “Tỉnh chưa?”
Phong Ấn ngẩng đầu nhìn quanh rồi nhắm mắt xoa xoa cái đầu bị rượu khiến cho nhức nhối, cáu kỉnh chửi thề.
Lôi Dật Thành ném một cái hộp bằng gỗ ra trước mặt anh, chẳng buồn để ý xem liệu có ném trúng chỗ bị thương không: “Trong này đựng nhật kí của Trình Trình!”
“Nhật kí ư?” Phong Ấn khựng người hồi lâu mới nhận thức được, cổ họng khàn đặc.
“Cái này, cái này… cả cái này nữa, bên trong mỗi cái hộp là nhật kí của nó từ nhỏ đến lớn!” Lôi Dật Thành vỗ vỗ vào đống hộp gỗ xếp sát tường, cánh tay giơ lên cao: “Bao gồm cả bốn bức tường này. Tất cả những thứ trong phòng này Trình Trình luôn giấu kín không cho ai biết đến!”
Phong Ấn vật vã một hồi, cuối cùng cũng chống tay được vào bàn để đứng dậy, mắt nheo nheo nhìn xung quanh, đầu óc vô cùng hỗn loạn. Phong Ấn loạng choạng đến gần một cái tủ thấp, sờ vào từng cái hộp gỗ xếp ngay ngắn cạnh nhau, mỗi cái hộp đều được cài mật mã cẩn thận, trên tường còn treo ảnh chụp chung của anh và cô, ảnh của anh chụp một mình hoặc chụp chung với người khác, từ nhỏ đến lớn, quả thực cô còn sở hữu nhiều ảnh của anh hơn cả bản thân anh.