sự khác biệt. Điều giống nhau duy nhất, là phía trên có thêu hai chữ “tám mốt”.
Thật ra thì hai chiếc cúc áo quân trang bình thường này mới là bảo bối vô giá của Lâm Lung. Một chiếc đại biểu cho ân nhân cứu mạng cũng là mối tính đầu, một chiếc đại biểu cho người yêu hiện tại.
Lâm Lung đã từng mỉm cười nói với bạn mình rằng nếu như không thể quên được ân nhân, chỉ sợ cả đời cô sẽ không có ai thèm lấy. Giờ nghĩ lại, trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối. Không phải sao? Mặc dù cô chưa quên được anh lính kia, nhưng dù sao cũng đã xuất hiện một Long Tuyền có thể so được với anh ấy, cũng có thể tiến vào lòng cô, hoàn toàn chiếm lấy vị trí quan trọng nhất.
Ai nói trong lòng một người không thể đồng thời có hai người? Ai nói nhiều người sẽ chia sẻ tình yêu? Không phải, ở trong lòng Lâm Lung, hai người đều quan trọng như nhau. Nhưng, một người là cảm kích và sùng kính, còn một người là tình yêu chân thành tha thiết mà thân mật.
Đang chìm trong tưởng tượng tương lai hạnh phúc, điện thoại di động bỗng vang lên tiếng chuông đàn tranh cỏ. Đầu bên kia điện thoại là môt giọng nam xa lạ: “Là Lâm Lung? EMS chuyển phát, phiền cô đến cửa chung cư ký nhận.”
Chuyển phát? Lâm Lung chắc chắn gần đây cô không mua gì trên mạng, cũng không có bạn bè nói muốn gửi đồ tới đây. Như vậy chính là giấy điều tra mà gần đây cô mỏi mắt mong chờ như hòn vọng phu?
“Tôi xuống ngay!” Lâm Lung kích động, trái tim thình thịch thình thịch nhảy thực nhanh. Ba bước cũng thành hai bước lao xuống lầu, như một làn khói chạy đến cổng chung cư nhận chuyển phát, vừa ký tên vừa nhìn địa chỉ gửi là Vân Nam. Không biết vì sao, cô lập tức yên tâm.
Mừng rỡ cầm tài liệu lên lầu, Lâm Lung mở ra xem nhất thời sửng sốt.
Nội dung không nhiều, chỉ có hai tờ, nhưng điền cái này như nào? Long Tuyền thật là, cũng không viết một tờ giấy giải thích nên điền những thứ nào cùng gửi qua đây, chỉ đơn giản viết tham khảo đơn xin vào Đảng, nhưng Lâm Lung chưa từng viết đơn xin vào Đảng!
Tờ thứ nhất có bốn khoảng trắng, có một hàng không điền. Ngoài tên họ, trình độ văn hoá, ngày tháng năm sinh thì phần “bản thân” đáng ghét này nên viết như nào? Nông dân, dân thành phố, người bản địa, gia thế trong sạch?
Lâm Lung hết ý kiến, quyết định cứ để trống phần đó trước, xem tờ sau đã. Tờ thứ hai là tình hình chính trị, hình như chỗ này phải viết là “quần chúng”, nhưng nếu viết chỗ này là quần chúng thì bảng phía trên viết gì?
Phía dưới là địa chỉ, hộ tịch, sở tại thì không có vấn đề gì, nhưng tính chất hộ tịch lại là cái gì?
Còn có phần sau tờ thứ nhất và một chỗ trống lớn, yêu cầu điền “Thành viên chủ yếu trong phạm vi gia đình trong quá khứ và hiện tại, nghề nghiệp quan hệ chính trị với nhau như thế nào.” Thành viên chủ yếu trong phạm vi gia đình là gì? Là chỉ viết dòng chính hay viết cả dòng thứ họ hàng? Dòng chính là viết cha mẹ hay phải viết ba đời?
Rối rắm nhất là câu “nghề nghiệp có quan hệ thế nào với thái độ chính trị”. Làm ơn đi, một câu nói dài như vậy cũng không ngắt nghỉ, là muốn biết nghề nghiệp là gì hay muốn biết thái độ chính trị như nào? Lại nói, nghề nghiệp có liên quan gì đến thái độ chính trị, cuối cùng là đang đùa cái gì vậy?
Nhìn lại tờ thứ hai “Quan hệ với mọi người, thái độ chính trị như thế nào”. Quan hệ giữa người với người là viết bạn bè, bạn học hay là hàng xóm, họ hàng xa? Lại thái độ chính trị, thái độ chính trị này phải viết như nào? Một lòng hướng Đảng?
Dưới cùng còn có hai chỗ cần con dấu của địa phương, con dấu của cơ quan thì tốt hơn. Còn một chỗ là “chính quyền thị trấn, đơn vị hành chính của khu phố (hoặc đồn công an)”. Lâm Lung đoán dấu phẩy này là có nghĩa là giống nhau. Tức là lấy con dấu của chính quyền ở địa phương xử lý hoặc con dấu của đồn công an. Khu chính quyền? Đi đến đâu?
Rối rắm nhất vẫn còn ở phía sau, Lâm Lung không hiểu sao bỗng thấy phía dưới tờ thứ hai có một hàng chữ nhỏ “Biểu này phải do cơ quan hoặc quản lý chi nhánh điền, bản thân không thể tự điền.”
Nhìn đến đây, quả thật cô có loại kích động hộc máu ngã xuống đất – bản thân không thể tự điền vậy gửi cho tôi làm gì? Tổng cộng có hai tờ, ít nhất có gần một nửa không biết nên viết cái gì, gửi đến cơ quan sẽ có người biết điền sao? Quân nhân khôn khéo như vậy sao lại không gửi thêm một bản mẫu hợp lệ đến cho người ta làm mẫu chứ?
Cô nương Lâm Lung không còn gì để nói mở máy tính ra, nhắn lại trên QQ, MSN, Email của Long Tuyền một câu nói giống hệt nhau: Đã nhận được biểu, không điền, mau gọi điện lại.
Đợi ba ngày vẫn không có hồi âm, cô đành phải nhắn lại ở QQ, thuận tiện gửi luôn Email cho Trác Nhất và Tiếu Lực Dương, cũng chỉ có một câu nói: có việc gấp tìm Long Tuyền, giúp tôi chuyển lời, cám ơn.
Lại đợi ba ngày vẫn không có động tĩnh, Lâm Lung không kìm được tức giận. Thường ngày sau bữa cơm chiều Long Tuyền vẫn luôn lên mạng hoặc gọi điện cho cô, vậy mà vào lúc này có việc gấp tìm anh, tìm một vòng cũng không có tin tức.
Gọi điện thoại đến đội của anh, được rồi, ba người đều là “không tiện nghe điện thoại, có chuyện xin nhắn lại”. Có lẽ là làm nhiệm vụ, bọn họ ở cùng một phân đội, khi làm nhiệm vụ cũng sẽ làm cùng nhau.
Như vậy có thể thấy được bình thường liên lạc thường xuyên cũng không phải chuyện tốt. Sau khi dưỡng thành thói quen, đến lúc quan trọng sẽ không thể chịu được cảm giác đau khổ khi chờ đợi kia.
Lâm Lung tìm một diễn đàn quân tẩu nổi tiếng trên Baidu trưng cầu một phen. Cũng co lời khuyên, nhưng cô không dám làm theo, sợ Long Tuyền là bộ đội đặc chủng, cách điền sẽ không giống. Biểu chỉ còn lại một phần, cũng không biết photocopy có được hay không, chẳng may điền loạn lại trở thành phế thải thì xong.
Cô chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn mấy tờ giấy kia, rất có loại kích động muốn vò nát nó. Cô cắn răng lẩm bẩm: “Nhóc Tuyền à nhóc Tuỳen, khi nào thì anh mới có thể ‘nhật lạc tây sơn hồng hà phi, chiến sĩ đả bá bả doanh quý’* đây?”
*Nhật lạc tây sơn hồng hà phi, chiến sĩ đả bá bả doanh quý: mặt trời lặn nhuộm hồng tây sơn, chiến sĩ mang đồ về trại.
Hai mươi ngày, đối với người bận rộn đến mức một ngày không thể lo ba bữa thì chỉ là một nháy mắt, còn với người mỗi ngày nóng nảy chờ đợi mà nói lại rất dài, dài đến mức Lâm Lung không kịp đợi đến ngày Long Tuyền về căn cứ liền điền lung tung vào biểu rồi gửi lại cho anh.
Chờ đến khi Long Tuyền làm nhiệm vụ trở về mở chuyển phát ra, nhìn biểu mà cô gửi đến thì dở khóc dở cười.
Anh bớt thời gian gọi điện thoại cho Lâm Lung, nói biểu mà cô điền không hợp cách, từ đầu tiên đã sai lầm rồi: l-q/d “Phần ‘bản thân’ em chọn một thứ thích hợp nhất trong ‘công nhân, nông dân, cán bộ, quân nhân, học sinh’.”
“Cái gì cũng không phải!” Lâm Lung vẫn không hiểu: “Tại sao điền ‘quần chúng’ lại sai?”
“ ‘Quần chúng’ là chỉ trạng thái chính trị, em là giáo viên nhân dân thì không tính là cán bộ, vậy thì viết là công nhân đi.” Long Tuyền lại tiếp tục cười nói phần tình huống chính trị cô viết chân thành như đơn xin vào Đảng. Thật ra thì đó chính là chính trị trong sạch không có ghi chép phạm tội, không tham gia xã đoàn tổ chức phi pháp là được: “Kinh nghiệm xã hội em viết từ lớp 7* là được, l-q\'d không cần viết cả tiểu học vào đây, biểu này không đủ cho em viết, hơn nữa mỗi một câu lạc bộ đừng quên viết người chứng minh; còn có quan hệ giữa người với người sao lại chỉ viết mỗi một chữ ‘không’? Nhà ai mà không có quan hệ giữa người với người? Rất qua quít rồi, l0q7d cần điền sức ảnh hưởng của gia đình và người thân đối với em. Còn có bên dưới, đến phường xin dấu là được, em chạy đến Uỷ ban Kế hoạch à? Thế nào lại là con dấu của Kế hoạch hoá gia đình?”
Nói xong Long Tuyền không nhịn được nở nụ cười, tất cả bị cô điền sai hết, mà sai rất buồn cười.
“Vậy ý của anh là em điền sai rồi, còn xin dấu sai đúng không?” Lâm Lung vừa nghe thấy đầu bên kia điện thoại truyền đến tiếng cười thì toàn thân bốc lửa, l[q]d liên thanh nói: “Anh gửi biểu trống không đến đây ai biết điền như nào. Ngày cả mì ăn liền cũng có hướng dẫn sử dụng! Em chạy từ đơn vị lực lượng vũ trang của chính quyền thành phố lại bị nhân viên giao dịch nói không xử lý, sau đó bị đùn đẩy đến uỷ ban phường, uỷ ban phường lại nói bọn họ không dám bảo em đến đồn công an, l[q]d đông công an lại nói em trở lại phường đến bộ phận Kế hoạch hoá, chạy mất một tuần! Giống như tú cầu bị ném xuống, thoáng cái lại bị ngăn lại, em có lỗi sao?”
“Không có! Chưa nói là lỗi của em! Bảo bối, cực khổ rồi!” Long Tuyền vội vàng bày tỏ con dấu này vẫn hợp lệ, cuối cùng đến bệnh viện bộ binh kiểm tra sức khoẻ có kết quả là không còn vấn đề, nhưng nội dung điền trong bểu bị sai, cần điền một lần nữa.
“Con dấu này có thể dùng sao?” Lâm Lung hỏi một câu, sau đó kiêu ngạo đáp: “Em còn gửi một biểu còn trống đến, tự anh điền rồi nộp lên đi. Em không hiểu, anh hiểu, vậy anh điền!”
Trống không? Long Tuyền mở một phong thư khác trong chuyển phát ra nhìn, quả thật bên trong là một biểu trống, hơn nữa trên nền giấy trắng còn có một con dấu đỏ.
“Con dấu này ở đâu ra?” Long Tuyền nghi ngờ, phường có đóng dấu lên biểu trống sao?
Cô nương Lâm Lung hả hê nói: “Giống không? Giống như đúc chứ? Cầu Cửu Kiều, chỉ mất 30 đồng.”
Long Tuyền đang uống trà phun thẳng ra ngoài – con dấu giả! Con giấu già mà còn muốn gửi đến bộ đội luôn giữ bí mật vọng tưởng* thông qua thẩm tra chính trị! Đây không phải gan lớn, mà là làm xằng làm bậy!
*Vọng tưởng: mơ ước hão huyền.
Trung tá Long cầm ngay cái bật lửa ở trên bàn lên, dứt khoát đốt biểu kia đi, huỷ thi diệt tích. Sau đó anh nhỏ giọng cắn răng nghiến lợi nói: “Anh… anh thật muốn đánh mông em! Có hiểu cái gì là thẩm tra chính trị không?”
“Ai bảo bọn anh lại phiền phức như vậy? Em không muốn làm lại một lần nữa đâu, gửi tới gửi lui không chê phiền à?” Lâm Lung chết cũng không hối cả nhấn mạnh nói: “Anh xem có khác nhau không? Em đã lấy bản chính đặt lên để so sánh, giống nhau như đúc, không có vấn đề gì!”
“Giống nhau như đúc cũng không được” Long Tuyền liếc mắt nhìn đống tro trong gạt tàn thuốc, sau đó cắn răng nói: “Việc này là phạm pháp! Thái độ của em đoan chính có được hay không? Chút lòng kiên trì ấy cũng không có sao? Chúng ta còn cả một đời phải trải qua, không chừng sau này sẽ còn gặp phải rất nhiều chuyện tương tự như này.”
“…” Lâm Lung trần mặc, sau đó nói thầm: “Em nói này, bộ đội các anh rối rắm như vậy, hỏng mất một cái biểu có phải liền đào thải một quân tẩu không có tính nhẫn nại hay không?”
Long Tuyền bị vấn đề như vậy làm cho buồn cười. Anh cũng không trả lời ngay, chỉ nghiêm túc hỏi cô: “Em muốn bị loại bỏ sao?”
Lâm Lung nghẹn, bất đắc dĩ nói: “Được rồi được rồi, anh gửi lại đi, nhớ kèm hướng dẫn. Nhanh một chút, đừng lề mà lề mề.”
“Đã sớm đoán em sẽ điền không được, lúc vừa gửi đi anh liền hối hạn không gửi bản mẫu cho em. Nhưng lúc đó có chuyện, chưa kịp bổ sung. Nhưng là, không cần gấp.” Long Tuyền an ủi Lâm Lung, không để ý nói: “Những trình tự khác cùng tiến hành, nói không chừng mấy ngày nay đã có người gọi điện thoại đến cơ quan em để hỏi thăm tình hình rồi. Về phần biểu, ngày mai hoặc ngày kia sẽ có người từ đơn vị của anh đến gặp mặt nói chuyện với em, thuận t