g Tuyền nói thẳng ra như vậy, lúc này Lâm Lung mới nhẹ nhõm cười một tiếng, vui vẻ du ngoạn trấn cổ Hoà Thuận với anh, ăn nồi lẩu đất Đằng Xung, sau đó vào buổi sáng ngày hôm sau lưu luyến bị đưa đến thị trấn Bảo Sơn chuản bị lên máy bay bay đến Côn Minh, trở về Thành Đô.
Vì để cho hai người có thể ở cạnh nhau thêm một lúc nữa, Long Tuyền tự lái xe đưa cô đến Bảo Sơn, trên đường đi cũng bị dày vò quá mức.
Một lát Lâm Lung nói lạnh, anh đành phải tìm áo khoác của mình ở cốp sau đưa cho cô; lát sau cô lại nói muốn ăn trái cây, bảo anh xuống xe tìm người bản địa mua; một lát lại buồn bực anh không tặng cô hoa hồng, chỉ tự tay hái một bó hoa dại ven đường…
Trên đường đi, dù Long Tuyền bị dày vò cũng vui vẻ chịu đựng. Ở sân bay, anh hận không thể mua một chiếc vé, tự mình đưa Lâm Lung về Thành Đô.
“Trở về Thành Đô với em?” Lâm Lung cười khúc khích: “Không phải em đưa anh về đơn vị mới theo tới đây sao? Chẳng lẽ bây giờ anh đưa em về Thành Đo, sau đó em lại đưa anh về Bảo Sơn? Vậy tất cả tiền lương trng hai tháng của em phải cống hiến cho hãng hàng không của đất nước rồi!”
Long thiếu bất đắc dĩ thở dài một tiếng, đành phải yên tĩnh đưa mắt nhìn cô rời đi.
Không đành lòng, cũng chỉ có thể nói hẹn gặp lại. Sau đó trở về nơi mình phải về.
Sau khi nhìn máy bay có Lâm Lung bay lên, Long Tuyền dùng tốc độ nhanh nhất trở về căn cứ “Ám Dạ Kiếm”, chuyện đầu tiên mà anh làm chính là cầm báo cáo kết hôn anh đã viết xong vào khuya ngày hôm trước đi tìm đội trưởng Chu Thuần ký tên.
“Khà khà! Thằng nhóc cậu thật nhanh!” Chu Thuần vô cùng kinh ngạc. Không ngờ trong một kỳ nghỉ từ tỏ tình, đến tìm hiểu, nháy mắt đã phát triển đến giai đoạn chuẩn bị kết hôn.
“Mặc dù nói câu này không được dễ nghe, nhưng sự thật chính là… Nhờ phúc của trận động đất.” Gương mặt Long Tuyền biểu hiện nét hạnh phúc nói đơn giản mười ngày này của mình, sau đó thúc giục Chu Thuần nhanh chóng phê duyệt đơn xin phép mà mình nộp lên.
“Trong hoạ có phúc, không tệ! Chúc mừng, chủ nhật mời uống rượu!” Chu Thuần cười vỗ vai anh.
“Được, thích uống bao nhiêu thì uống bấy nhiêu.” Long Tuyền đáp ứng, sau đó hỏi anh ta: “Anh có ‘đơn xin kết hôn’ không? Có thì đưa cho tôi điền trước.”
“Chỗ tôi sao có được? Ngày mai cậu tìm Chính uỷ lấy đi.” Nói xong, Chu Thuần nhìn thời gian: “Sắp đến giờ tắt đèn, trở về đi. Cũng đừng hưng phấn đến không ngủ được, ảnh hưởng đến việc huấn luyện ngày mai.”
“Sao có thể!” Long Tuyền cười cười, sau đó cầm áo khoác đi ra khỏi phòng ngủ của Chu Thuần, bước chân nhẹ nhàng về phòng mình.
Bên này, bạn học Tiểu Nhất vẫn ngồi trước bàn học đọc sách chỉ huy quân sự chuyên nghiệp. Long Tuyền thuận miệng nói với cậu ta đôi câu, đồng thời mở tủ quần áo chuẩn bị treo áo khoác.
Bỗng nhiên anh phát hiện trên áo mình thiếu mất một cúc áo. Vẫn tưởng rằng rơi xuống trong lúc vô tình, nhưng cẩn thận nhìn lại thì chỗ cúc áo vẫn còn giữ lại những sợi chỉ vụn, rõ ràng là bị người cắt lấy.
Cẩn thận nghĩ lại, cũng chỉ có Lâm Lung mới có thời gian và cơ hội “gây án”. Ví dụ như lúc anh đi mua hoa quả, hái hoa. Lúc ấy anh đã cảm thấy không được bình thường, còn tưởng rằng, còn tưởng rằng cô cố ý phát giận vì phải chia tay với anh, giờ nghĩ lại thì ra cô dùng thời gian ấy để tìm kéo và cắt cúc áo?
Long Tuyền rất là buồn bực, đang yên đang lành cô cắt cúc áo của anh làm gì?
Đến giờ tắt đèn, Long Tuyền nằm gối lên tay trầm ngâm trong chốc lát, rốt cuộc không nhịn được phải mở miệng hỏi Trác Nhất nằm đối diện: “Tiểu Nhất, cậu biết việc cắt cúc áo có ý nghĩa đặc biệt gì không?”
Trác Nhất ngây người, mèo l/q\d người này vừa mới mừng rỡ như điên mình cầu hôn thành công, giờ xoay người lại lại hỏi bạn cùng phòng vị hôn thê của anh ta cắt cúc áo có ý nghĩa gì?
Hoá ra trâu như Long thiếu cũng có lúc luống cuống? Nghĩ lại lúc trước khi anh ta muốn theo đuổi Lâm Lung thì cũng là một người mới, l0q7d cuối cùng thì cũng tìm được nhược điểm của ngưu nhân* rồi – tình yêu màu trắng~~!!
*Ngưu nhân: chỉ những người vô cùng giỏi giang mà người bình thường không thể làm được.
Đồng chí Tiểu Nhất len lén nâng khoé miệng lên âm thầm cười điên cuồng. Sau đó cậu ta nghiêm mặt, l;q\'d nghiêm chỉnh dùng một giọng nói không nên xuất hiện ở trong phòng ngủ trả lời: “Báo cáo tổng huấn luyện viên, tôi không biết.”
“Còn ghi hận việc tôi thu thập cậu trong sân huấn luyện, đúng không?” Long Tuyền thấy ván giường rung lên thì biết được phản ứng chân thật nhất của cậu ta. Anh im lặng liếc mắt, l-q[d sau đó bật người dậy, thấp giọng quát lên cảnh cáo uy hiếp: “Lão tử đã không ngại học hỏi kẻ dưới cậu còn làm bộ cái gì? Muốn ăn đòn à?!”
“Ai ôi, thiếu gia, đó không phải là vị hôn thê của anh sao, làm sao tôi biết được ý nghĩ của chị ấy?” Tiểu Nhất tiếp tục giả vờ ngốc nghếch, giọng nói khẽ run lại tiết lộ nụ cười của cậu ta.
“Không phải hai người đều là 8x sao? Tôi là ông chú 7x nên có sự khác biệt với người trẻ tuổi các cậu. l;q\'d Ý nghĩ của cô ấy kỳ quái của cô ấy cậu có thể hiểu được một ít chứ?” Long Tuyền mượn ánh đèn yếu ớt ngoài cửa sổ hai ba bước vọt đến bên gối Trác Nhất, nháy mắt đã hoàn thành một động tác chế ngự tiêu chuẩn, anh kẹp cổ Trác Nhất hỏi: “Cậu có nói hay không? Thẳng thắn được khoan hồng kháng cự bị nghiêm trị!”
“Tôi nói, tôi nói! Thật ra thì cũng không biết suy nghĩ thật sự của chị ấy, nhưng tôi có tư liệu đáng giá để anh tham khảo.” Trác Nhất nói nhanh, buông tha phản kháng trực tiếp đầu hàng. Cái gì mà ông chú chứ, rõ ràng là đại gia không thể chọc!
“Tiếp tục.” Trung tá Long buông tay, ngồi xếp bằng ở giường Trác Nhất bày tỏ anh đang nghe.
“Chị ấy cắt cúc áo thứ hai?”
“Đúng vậy.” Cắt cúc áo ấy còn có sự khác biệt? Long Tuyền không hiểu ra sao.
“Vậy thì đúng rồi!” Trác Nhất vỗ đùi, bình tĩnh giải thích: “Chiếc cúc áo thứ hai là để đưa cho người mình thích nhất. Đây là từ phim hoạt hình Nhật Bản, phim truyền hình Đài Loan đều lưu truyền một cách nói. Còn có truyền thuyết lấy chiếc cúc áo thứ hai của đối phương, dùng dây đỏ luồn vào rồi đeo lên cổ, như vậy tình yêu của người kia đối với mình sẽ không bao giờ thay đổi.”
“Nhất định phải là chiếc cúc thứ hai?” Trung tá Long theo thuyết vô thần cau mày, nhỏ giọng lầm bầm: “Cái gì vậy, hoàn toàn chỉ là lời nói vô căn cứ.”
“Làm ơn đi, đừng không có lãng mạn như vậy.” Trác Nhất lắc đầu, tiếp tục phân tích: “Bởi vì chiếc cúc thứ hai gần tim nhất, thân thiết với ‘tâm’ và sinh mạng của anh nhất. Có lẽ, cầm nó thì chị nuôi sẽ cảm nhận được sự thật lòng và nhịp tim củ anh, càng thêm bày tỏ tình yêu của chị ấy!”
“Thật là nguyên nhân này?” Long Tuyền rất nghi ngờ tiếp tục hỏi. Trong mắt anh thì Lâm Lung không giống như những người sẽ bị luận chứng không khoa học truyền thuyết khó hiểu này mê hoặc, chứ đừng nói đến việc làm theo.
“Không biết, tôi chỉ cung cấp ý kiến mà 8x có thể nghĩ ra thôi.” Trác Nhất thức thời nhún vai, ném câu nói mà Long Tuyền vừa hỏi trở về cho anh. Cậu ta sợ đối phương thẹn quá hoá giận sẽ trả đũa, đành vội vàng nói rõ: “Nói thật, mặc dù chị nuoi rất yêu nước, cũng có lúc mặc đồ nhà Thanh, nhưng chị ấy cũng thích hoạt hình Nhật Bản, điểm này không thể nghi ngờ.”
“Tôi biết rồi.” Long Tuyền gật đầu một cái: “Trước kia cô ấy đã nói cốt truyện trong truyện tranh, rất có ý nghĩa.”
“Truyện tranh nào?” Trác Nhất tò mò hỏi, ngay cả Long thiếu cũng cảm thấy có ý nghĩa, vậy thì đáng giá đọc!
“Có tên ‘Thợ Săn’, Lâm Lung nói trong bộ truyện đó có một người đàn ông gọi những người thanh niên nhiệt huyết là Táo Xanh. Ông ta để cho những quả Táo Xanh đó chịu đả kích và tôi luyện nhất định, chờ bọn họ trưởng thành hơn nữa để trở thành đối thủ của mình.”
“Thì ra là chị ấy nói! Thảo nào lúc chọn huấn anh gọi chúng tôi là quả Táo Xanh! Đáng chết, tôi đã nói sao nghe lại kỳ lạ như vậy, vẫn luôn đoán đến cùng là người nào có chủ ý chết tiệt này!” Trác Nhất cao giọng, gương mặt tức giận.
“Chủ ý chết tiệt?” Long Tuyền nghi ngờ nhíu mày, thử hỏi dò: “Không phải người đàn ông kia tán thưởng nhất là ánh mắt sắc bén và ý chí chiến đấu của những quả Táo Xanh kia sao? Quả thật có tác dụng nhất định.”
“Long thiếu, anh có muốn người nông dân Tây Tác kia là người nhu nào không?” Cậu ta nói xong liền muốn xoay người xuống giường đi lấy laptop dùng để giải trí của mình: “Tôi có nguyên bộ phim hoạt hình này, có xem không?”
Trác Nhất rất là chờ mong muốn nhìn tổng huấn luyện viên vẫn luôn thể hiện là người vạn năng vô địch xấu hổ. Đó chính là người đàn ông ngu ngốc BT hay lắc lắc vòng eo mảnh khảnh cười gằn, thích dùng bài poker giết người. Không biết sau khi xem phim hoạt hình xong, sắc mặt anh ta có biến thành màu gan heo không?
“Không xem, ngủ!” Long Tuyền quyết đoán trở về giường của mình, nằm xuống nhắm mắt, ngủ.
Nhìn bộ dạng kích động này của Trác Nhất cũng biết nhất định không phải chuyện gì tốt, nhất định anh đã bị Lâm Lung trêu đùa! Anh sợ xem xong sẽ rối rắm không ngủ được.
Một khoảng thời gian sau, Trác Nhất luôn muốn cho đồng chí Trung tá hiểu rõ diện mạo chân thật của người nông dân kia. Long Tuyền không có hứng thú với truyện tranh, ngay cả ý nghĩa thật sự của cúc áo anh cũng tạm thời để qua một bên không tìm tòi nghiên cứu nữa, chỉ nhờ anh trai chuyển quà đính hôn đến cho Lâm Lung, sau đó không ngừng thúc giục lãnh đạo nhanh chóng thông qua báo cáo yêu, báo cáo kết hôn của mình, rồi nhanh chóng gửi “giấy tờ điều tra kết hôn” cho Lâm Lung.
Theo như trình tự thông thường thì lần thẩm tra chính tự này ít nhất phải làm trong ba tháng, còn chưa tính đến giữa đường sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn làm chậm trễ thời gian, thanh niên lớn tuổi không chờ nổi!!!
Mặc dù Long Tuyền rất tin tưởng Lâm Lung, dù sao đối phương cũng đã nhận vòng cổ phỉ thuý mà anh tặng, vậy cũng đủ để bày tỏ cô và người nhà đã chấp nhận đính hôn bằng miệng. Nhưng anh vẫn sợ đêm dài lắm mộng, hi vọng những chuyện này nhanh hơn một chút, ít nhất trong lòng cũng thoải mái hơn.
Thật ra thì Lâm Lung ở bên này cũng rất mong mỏi, nghi hoặc. Tại sao vẫn chưa nhận được giấy điều tra mà quân tẩu phải điền? Cô không thể điền ở trên web sau đó gửi qua sao?
Trong lòng cô rất gấp gáp nhưng lại không thể không biết ý nói thẳng với Long Tuyền, sợ anh cảm thấy mình vội gả đi nên không thể làm gì khác hơn là thỉnh thoảng không có việc gì thì lấy bộ trang sức phỉ thuý kia ra sờ một cái, xem một chút, tự an ủi.
Vòng tay là màu xanh tím xen kẽ hồng đào, vòng cổ là các hạt ngọc được xâu lại thành, ở dưới có trang trí một bông hoa sen lập thể, hoa sen kia cũng là Xuân Đái. Tâm sen là màu tím nhẹ nhàng, lá và gốc cây là màu xanh lục. Màu xanh kia nhạt dần từ dưới lên trên, sau đó dần chuyển thành màu hồng phấn nở rộ ở phần đầu. Duy my tinh xảo không chỉ là đồ trang sức, quả thật là hàng mỹ nghê xuất sắc.
“Đồ ngốc, quá quý trọng thì cô phải dùng trong trường hợp nào đây? Hoàn toàn là nhìn đẹp mà không dùng được!” Lâm Lung lầm bầm lầu bầu cười, sau đó cất đồ trang sức phỉ thuý, lại lấy hộp trang sức tráng men của cô ra.
Mở nắp hộp ra, yên lặng nhìn hai chiếc cúc áo đồng yên tĩnh nằm trong đó. Ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng yêu thương đùa nghịch chúng, một chiếc cũ kỹ, một chiếc mới tinh, lớn nhỏ màu sắc đều có