ỳ hơi nghi ngờ, vì cô biết Lâm Lung đã từng hy vọng ông chồng trong tương lai của mình là một người đàn ông kỹ thuật hào hoa phong nhã, ví dụ như IT hoặc ngành y. Nhưng anh chàng này lại ngăm đen, giống như người làm công việc cần thể lực ở ngoài trời vậy.
Cùng lúc đó, Long Tuyền là người đầu tiên phát hiện ở trong góc có một cô gái tóc ngắn đang phất tay với bạn gái mình, bàn đó chỉ có một mình cô ta. Long Tuyền cảm thấy buồn bực trong lòng, chẳng lẽ người này chính là cô gái tên Soái Kỳ? Tóc còn ít hơn so với anh! Ngoại trừ xương cốt và màu da thì chẳng có chỗ nào giống con gái.
Soái Kỳ?! Thật là người cũng như tên, xem ra rất đẹp trai. Sau khi ngồi xuống nói chuyện với nhau, Long Tuyền phát hiện thật ra cô cũng là người tương đối nhanh nhẹn, rất dễ thân cận.
Chỉ có điều nhìn Soái Kỳ và Lâm Lung kề vai sát cánh, dáng vẻ vô cùng thân thiết thì Long thiếu cảm thấy bản thân rất khó chịu. Dường như hai người này mới là một đôi yêu nhau, còn anh thì chỉ là một bình hoa dư thừa mà thôi.
Cũng may tình trạng này kéo dài không lâu, ngồi được một lát thì người chơi trống có biệt hiệu Vàng đến chen ngồi ở chen ở giữa Lâm Lung và Soái Kỳ.
Nhìn anh ta lớn lên cũng rất cá tính, một đâu tóc màu đỏ rượu được vuốt dựng lên, mặc một chiếc cáo Tshirt bó sát màu xanh da trời, môi, mũi và tai có xỏ khuyên, trên người có đeo nhẫn, vòng cổ và lắc tay, thậm chí quanh mắt còn vẽ viền màu khói.
Long Tuyền bỗng cảm thấy hơi đau bụng, rất ngứa mắt. Nếu như bình thường gặp được người như vậy anh tuyệt đối sẽ nhìn thẳng coi như đối phương không tồn tại. Thế nhưng bây giờ lại phải đối mặt ăn cơm, thậm chí còn phải xã giao, bởi vì cậu ta là người lớn lên từ bé với bạn gái mình.
Sau khi hai bên được giới thiệu với nhau, Long Tuyền cố nén khoé miệng co rút, vô cùng khách khí bắt tay chào hỏi đối phương.
Anh nghe thấy Lâm Lung hỏi Vàng: “Ban ngày ban mặt sao cậu lại mặc như vậy? Thật khiến mình hoảng sợ!”
Long thiếu lập tức thở ra một hơi, thì ra cô cũng bị doạ sợ! Còn tưởng rằng đây cũng là một dạng “chế phục”, xem ra bạn gái anh có phong cách và sở thích ăn mặc bình thường, hai vợ chồng cũng không thể có mắt thẩm mỹ quá khác nhau.
“Đáp ứng lời mời của một tổ chụp hình, mới vừa chạy về.” Vàng để hộp đàn của mình vào trong góc, sau đó vừa tháo đồ trang sức vừa vội vàng hỏi: “Có đồ tẩy trang hay không? Nơi này cách nhà quá gần, nếu như bị Thái Hậu nhà mình nhìn thấy thì sẽ bị niệm chết!”
“Mình đoán cậu cần nên khi ra cửa đã mang theo.” Soái Kỳ ném cho cậu ta một túi đồ hoá trang, sau đó đưa mắt nhìn bạn học Vàng đi vào toilet. Cô ta cười hỏi Long Tuyền có bị hù doạ hay không.
“Không sao.” Long thiếu đáp trả hai chữ.
“Cậu ta chơi kim loại nặng, khẩu vị tương đối nặng. Đừng lo, trước kia chúng tôi thích nhất là hát những bài nói về trường học*, ví như những bài sôi động.” Soái Kỳ cười, ngụ ý khẩu vị của bạn gái anh tương đối nhẹ, ngàn vạn lần đừng bị doạ đến mức lui binh.
*Những bài hát tự sáng tác, giống như những bạn sinh viên trường BK.
Rất tốt, rất mạnh mẽ. Người sáng tạo ra Rock and Roll của Trung Quốc cũng là người hát những bài nói về trường học đấy!
Long Tuyền nghe xong dở khóc dở cười, sau đó nói: “Ừm, tôi đã nghe Lâm Lung hát bài “Núi non như nước mùa xuân”, quả thật rất trường học.” Anh học Soái Kỳ chỉ lộc vi mã*, ngụ ý, cô nương à, cô muốn lừa dối người thì phải đáng tin một chút.
*Chỉ lộc vi mã: Chỉ chó nói mèo, chỉ hươu nói ngựa.
“À…” Soái Kỳ vuốt tóc, cười nói: “Ý tôi muốn nói là Lý Kiến Phục, nói sai nói sai. Lâm Lung thích nhất là bài ‘Đứa con của rồng’ kia.”
“À, anh ta.” Long Tuyền gật đầu một cái: “Anh ta là một trong những người sáng lập ra Tân Lãng. Bài ‘trở về’ của anh ta không tệ.”
Soái Kỳ hơi sửng sốt, sau đó gật đầu liên tục. Cô thật không ngờ anh chàng nhìn rất khốc này còn hiểu âm nhạc.
Lâm Lung ngồi bên cạnh bật cười: “Cậu cảm thấy mình sẽ tìm một người không hiểu chút gì về âm nhạc làm bạn trai sao? Anh ấy biết thổi nhạc khí, sáo và tiêu mình đều nghe rồi, mặc dù không coi là chuyên nghiệp nhưng lại rất hay!”
“Ôi chà, thật là hiếm có, vậy mà lại để cho cậu mèo mù vớ cá rán gặp được người đàn ông thích hợp như vậy!” Vàng tẩy trang xong quay trở lại ngồi đối diện với Long Tuyền, cảm khái nói với anh: “Đại ca, anh không biết đâu, cũng bởi vì cậu ấy quá mức bắt bẻ nên vẫn chưa thể gả đi. Chúng tôi vẫn bị Thái Hậu nhà cậu ấy nhìn chằm chằm giống như phòng cướp vậy, chỉ sợ người không thuận mắt là tôi thừa dịp dì ấy không có nhà mà lẻn vào! Thái Hậu nhà tôi cũng thường nói: ‘tiểu tử thối này ngoan ngoãn lại một chút cho mẹ, đừng có dạy hư Lâm muội muội’.”
Nói xong thì học bộ dáng của mẹ cậu ta, ngón tay tạo hình lan hoa chỉ chống nạnh trừng mắt chỉ vào trán Soái Kỳ ở bên cạnh.
“Ai bảo cậu thích trang điểm đậm, nhóm nương nương sao có thể thuận mắt.” Soái Kỳ lườm anh ta một cái: “Nhanh gọi món ăn đi, giải quyết xong còn đi đến nhà Lông Quăn. Điện thoại di động lẫn điện thoại nhà của cậu ta đều không gọi được, đoán chừng ngày hôm qua thức suốt đêm nên giờ vẫn đang ngủ bù! Long ca, đóng gói một phần cho cậu ta không sao chứ?”
“Tất nhiên, đừng khách khí!” Long Tuyền gật đầu một cái.
Anh cảm thấy bản thân mình dần dần có hảo cảm với hai người trẻ tuổi khác người này. Bất luận có sở thích như nào thì bọn họ đều có điểm giống Lâm Lung, đó là sống bừa bãi, tính tình rất thật không chút cong queo, ở gần sẽ khiến người khác thả lỏng.
Sau bữa ăn tối, Long Tuyền lại trở thành tài xế không chuyên chở mọi người đi tới nhà của Lông Quăn trong khu ca vũ đoàn của tỉnh. Mặc cho bọn họ gõ cửa, gọi to như thế nào đi nữa thì trong phòng cũng không hề có động tĩnh.
“Chuyện gì xảy ra? Không phải cậu ta trúng độc ô-xít-các-bon đấy chứ?” Vàng vừa nói chuyện vừa gọi vào số điện thoại nhà của Lông Quăn, trong điện thoại truyền đến thanh âm tút tút báo bận, xem ra là dây điện thoại đã bị rút hết ra rồi.
“Không biết.” Long Tuyền không biết rằng Vàng chỉ đang nói đùa, anh rất nghiêm túc giải thích: “Trước khi lên lầu tôi thấy được toàn bộ cửa sổ trong phòng khách được mở ra, trong khe cửa cũng không có mùi gì khả nghi.”
“Khẳng định là ngủ như chết.” Lâm Lung nói xong thì xé miếng giấy in dán trên cửa.
Mở ra xem thì trên đó có một hàng chữ lớn: nếu như gọi mình mà không dậy, thì đi ra cổng chỉnh rẽ phải lại rẽ phải, bên cạnh chợ bán thức ăn có cửa hàng sửa xe, tìm người họ Trần đến mở khoá.
Soái Kỳ hết ý kiến: “Mình choáng! Để cho chúng mình cạy cửa à?!”
Vàng gật đầu một cái, nói: “Xem ra thì có vẻ là như vậy, trước kia mình cũng đã tìm người nọ một lần. Yên tâm, kỹ thuật của anh ta rất giỏi, sẽ không phá khoá, hơn nữa còn là treo biển số hiệu ở đồn công an.”
“Phiền nhưu vậy, lầu bảy! Mình không muốn phải leo lên leo xuống đâu, hai người là đàn ông thì đi đi, chúng mình chờ ở chỗ này.” Soái Kỳ vỗ vỗ Vai vàng: “Nhiệm vụ vinh quang mà nặng nề này giao cho cậu.”
“Nhất định phải làm như vậy?” Long Tuyền do dự hỏi, cạy cửa không phải nhà mình là phạm pháp, chỉ là chủ nhà cũng đã đồng ý…
“Ừm, nếu không thì cậu ta ngủ thẳng đến ngày mai cũng không dậy nổi.” Lâm Lung xác nhận gật đầu.
Long Tuyền nhíu mày, sau đó kéo Vàng đã chuẩn bị xuống lầu, nói khẽ: “Không cần, tôi mở.”
Mở khoá? Anh cũng sẽ làm chuyện này? Lâm Lung hơi kinh ngạc nhìn về phía Long Tuyền. Anh vươn tay đến túi sau quần lục lọi một lát, giống như làm ảo thuật giữa ngón tay xuất hiện mấy thanh sắt và thiết côn nhỏ. Sau khi lựa chọn thanh sắt có độ lớn nhỏ phù hợp nhất, Long Tuyền bẻ nó thành một cái móc nhỏ rồi chọc vào lỗ khoá mọt lát, lại vặn vặn lôi kéo thêm một lát.
“Được rồi.” Dứt lời, Long Tuyền nhẹ nhàng đẩy một cái, cửa chống trộm có vẻ rất dày được mở ra, cả quá trình không đến 1p.
Ba người lúc trước còn kêu khàn cả giọng không có ý định đi vào, cả ba vẫn đứng ngẩn người tại chỗ, rối rít nhìn Long thiếu như nhìn một vị thần.
“Anh còn có thể làm cái này?” Lâm Lung ngước nhìn gương mặt bạn trai mình một cách sùng bái.
“Công việc cần.” Long Tuyền giải thích, thật ra nếu chỉ có mọt mình Lâm Lung anh còn có thể giải thích rõ hơn rằng thật ra việc mở khoá rất phiền toái, bình thường bọn họ không đi bằng cửa, hoặc trực tiếp “đạp”. l0q7d Nhưng hôm nay có hai người ngoài ở đây nên anh không có hứng thú nói nhiều.
“Đại ca, công việc của anh là gì?” Soái Kỳ lẩm bẩm hỏi, Long Tuyền lại không trả lời cô mà chỉ nhìn Lâm Lung một cái, sau đó theo Vàng vào cửa.
“Đoán thử xem?” Lâm Lung âm thầm lườm Long thiếu một cái, không muốn nói thật cũng không muốn nói láo, lại chờ em giúp anh lừa dối đúng không? Hừ!
Soái Kỳ quan sát Lâm Lung từ trên xuống dưới, thẳng thắn nói: “Mình thấy cậu cũng không đến nỗi phải tìm một tù nhân mãn hạn, l\q/d mặc dù kiểu tóc thì rất giống. Như vậy… Hình cảnh? Đặc công? Cảnh sát võ trang?”
“Tóc anh ấy còn không ngắn bằng cậu đâu!” Lâm Lung sờ bộ lông của Soái Kỳ, cười nói: “Phương hướng suy đoán của cậu đúng, nhưng chi tiết thì có hơi khách biệt. Ừ, ánh mắt không tệ, anh ấy là quân nhân tại ngũ.”
“Lính hay sĩ quan?” Soái Kỳ nháy mắt mấy cái. Mặc dù dạo này phụ nữ không cần dựa vào đàn ông mới có cơm ăn, nhưng cũng không thể tìm một người quá kém cỏi.
“Sĩ quan.” Dứt lời, Lâm Lung cười hì hì, sau đó dời đề tài đến nhạc phổ của Lông Quăn, nếu không một lát nữa cô ấy sẽ quan tâm chi tiết đến nghề nghiệp của chồng tương lai. Không muốn nói thì đừng nói, l;q\'d đơn giản qua loa là được, Soái Kỳ cũng không phải người truy hỏi mọi việc kỹ càng.
Hai người ngồi trong phòng khách thảo luận, còn Long Tuyền thì giúp Vàng xách người đàn ông nửa thân trần đang ngu say trên giường đến phòng tắm, giúp anh ta nhanh chóng tỉnh táo.
Mặc dù không cam lòng nhưng đồng chí Trung tá không thể không thừa nhận hai người trúc mã của Lâm Lung có ngoại hình thật tốt. Anh chàng “Lông Quăn” là nghiên cứu sinh của học viện âm nhạc hệ soạn nhạc, có biệt hiệu như vậy là vì anh ta có một mái tóc dài đến vai lượn sóng tự nhiên, ngũ quan có nét của người Tân Cương*, giống như phái thần tượng.
*Tân Cương: tên chính thức là Khu tự trị Duy Ngô Nhĩ Tân Cương hay Khu tự trị Uyghur Tân Cương là một khu vực tự trị tại Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa. Đây là đơn vị hành chính cấp tỉnh lớn nhất của Trung Quốc với diện tích lên tới 1,6 triệu km². Tân Cương có biên giới với Nga, Mông Cổ, Kazakhstan, Kyrgyzstan, Tajikistan, Afghanistan, Pakistan và Ấn Độ. Tân Cương có trữ lượng dầu mỏ và là khu vực sản xuất khí thiên nhiên lớn nhất Trung Quốc. Tân Cương cũng quản lý về hành chính đối với khu vực Aksai Chin, là nơi Ấn Độ cũng tuyên bố chủ quyền.
Long Tuyền cảm thấy may mắn vì anh mãnh liệt yêu cầu được làm người bảo vệ đi theo Lâm Lung, trong lúc vô hình đã bảo vệ được chủ quyền.
“Này này, dịu dàng một chút!” Lông Quăn nhắm mắt lau nước lạnh trên mặt, cuối cùng cũng tỉnh lại trong nửa mê nửa tỉnh. Vừa nâng mắt nhìn… Mẹ nó! Người xách mình lại là một người đàn ông mà mình hoàn toàn không quen biết!
“Anh… Anh là ai?!” Bạn học Lông Quăn rất nghi ngờ.
“Người đàn ông của Lâm Lung.” Vàng thuận mồm giới thiệu họ với nhau, lại giải thích nói: “Còn phải đa tạ anh Long khiêng cậu đến phòng tắm đấy, mình có lay cậu đến sáng cậu cũn