ảm thấy cái này rất thơm!” Thanh niên kia hơi từ chối rồi nhận lấy, lại cười đưa cho bạn học của mình:” Muốn không?”
“ Muốn!”Bạn học kia cũng không từ chối, trực tiếp xé túi ra ăn.
Lâm lung cảm thấy rất kỳ quái, tại sao những sinh viên này lại chỉ để cho một người ăn? Sao không chia ra?
“ Bởi vì cậu ấy có thể ăn hết!”
“ Cậu ấy là thùng cơm!” mấy thanh niên đồng thanh cười trả lời nghi vấn của Lâm Lung, còn rối rít trêu ghẹo:” Ăn nhiều thì sẽ làm nhiều!”
“ Không vấn đề gì!” Thanh niên kia nâng cánh tay đầy bắp thịt ra, khoa tay múa chân làm thành tư thế của lực sĩ khiến mọi người cười to.
Tiếng cười sang sảng xuyên thẳng trời xanh, tạm thời đuổi đi lo lắng do động đất đưa tới.
Thật là một đám người dễ thương, người mẹ dễ thương, sinh viên dễ thương. Rõ ràng là những người không quen biết nhau lại có thể không vì bất kỳ điều kiện và lợi ích gì mà giúp đỡ nhau, giữa bạn học chung lớp cũng có thể thấu hiểu nhau.
Lâm Lung thấy cảnh này, bỗng cảm thấy lỗ mũi chua xót, hốc mắt lại bắt đầu trơn ướt...
Sau khi ăn bữa tối xong, Lâm Lung và mẹ Nữa Nữa cảm thấy mình ở lại đây cũng không giúp đỡ được gì nên chuẩn bị tiếp tục lên đường.
Bỗng có một người đàn ông gần 30 tuồi che trán rỉ máu vộ vàng đi qua trước mặt hai người, trong kẽ ngón tay còn có máu tươi đang rỉ ra. Dường như chân cũng bị thương không nhẹ, đi khập khễnh trên đường nhỏ xuống không ít máu tươi.
“ Anh...anh chờ một chút!” Lâm Lung thuận tay kéo người đàn ông kia lại:” Tôi có băng gạc, để tôi băng bó cho anh!”
“ Không cần! Tôi không có thời gian!” Người đàn ông kia không quay đầu lại, hất tay một cái tiếp tục đi về phía trước, đẩy Lâm Lung lảo đảo.
Lâm Lung bĩu môi hô lên với bóng lưng của anh ta:” Không có thời gian cũng cần băng bó vết thương sơ qua chứ. Ngồi mài đao cũng không mất kỹ thuật đốn củi!” Người đàn ông kia hoàn toàn không để ý đến cô, chạy rẽ vào con đường bên phải.
Theo sát phía sau anh ta là hai người đàn ông cầm xẻng, một người trong đó hô lên:” Anh Sơn, anh chậm một chút! Chờ tôi!”
Người còn lại thì đến trước mặt Lâm Lung, cười xin: “Cô gái,cô có thể cho tôi ít thuốc để cho tôi bôi cho anh ta hay không? Hiện tại đúng là anh ta không có thời gian bôi thuốc, người đó là hàng xóm của tôi mới được cứu từ dưới đống đổ nát lên! Con của anh ta ở trường tiểu học, nghe nói trường tiểu học này bị sụp nên vội vàng chạy đi tìm!”
Nghe được tin tức này, Lâm Lung không khỏi nhẩn người. Trường tiểu học? Chính là nơi mà Long Tuyền đi? Sụp. . . Sụp thật?
Trường tiểu học... Cái tên này, con đường này...cảm giác rất quen thuộc.
Trong giây phút này, Lâm Lung nghe thấy trong đầu mình nổ ầm một tiếng. Cô bỗng nghĩ tới một người vẫn bị cô vô tình hoặc cố ý quên. Nhạc Thiên, Nhạc Thiên học tại trường tiểu học đó!
Thật đáng chết! Không ngờ cô lại có thể hoàn toàn quên mất Nhạc Thiên! Lúc trước đi thăm Nhạc Thiên thì Long Tuyền đã cảm thấy vách tường kia không đủ vững chắc. Anh nói muốn đi cứu viện, đại khái là vì nguyên nhân này...
Tại sao cô lại chỉ biết lo cho mình mà hoàn toàn quên mất đứa bé kia đây?! Nháy mắt sắc mặt Lâm Lung trở nên trắng bệch...
Vừa nghĩ đến Nhạc Thiên, nghĩ đến khả năng cậu bé cũng sẽ bị chôn dưới phòng ốc sụp đổ Lâm Lung đã hoảng hồn, vội vàng nói vài ba lời tạm biệt mẹ Nữu Nữu sau đó chạy như điên về phía trường học. Khi còn cách xa hơn trăm mét, cô bỗng phát hiện có gì đó không đúng. Không thấy toà nhà cao năm tầng đâu, một khoảng đất lớn hoàn toàn trống rỗng, ngẩng đầu là có thể nhìn thấy bầu trời.
Chạy đến gần thêm nữa thì đập vào mắt là một đống lớn gạch đá, xi măng… Hoàn toàn không thể nhìn ra nguyên dạng của phòng ốc, tường rào trường học cũng bị hư hỏng hơn phân nửa. Ở lối vào có vài người dùng bàn ghế để tạo thành một hàng rào đơn giản, người đàn ông lúc trước thì đang bị chắn ở bên ngoài, người giữ cửa đang nói gì đó với anh ta.
Lâm Lung mệt mỏi thở phì phò, bởi vì chạy sau khi mới ăn xong nên bụng trái hơi đau. Cô chạy chậm tới gần, l/q\d có người thấy cô với vẻ mặt lo lắng liền tiến lên hỏi có phải người nhà của học sinh không.
“Ừm!” Lâm Lung há to miệng thở hổn hển, nặng nề gật đầu một cái. Mặc dù cô không phải người thân ruột thịt của Nhạc Thiên, nhưng dù gì đứa bé kia cũng đã gọi cô một tiếng “chị” thì coi như là có quan hệ thân cận.
Bác gái ăn mặc giản dị thấy Lâm Lung thở không ra hơi, đôi mắt lại hơi đỏ lên nên vội vàng nắm tay cô khuyên nhủ: “Cô gái, không nên gấp gáp! Có một thủ trưởng giải phóng quân mang tới không ít người ở thôn phụ cận đến cứu người. Bên đất trống kia có một vài đứa bé vừa được cứu ra nằm ở đó, l.q,d bên trái là đã chết rồi. Cô bình tĩnh lại đi qua đó xem có người nhà của mình không. Nếu như không có thì quay trở lại, yên tâm, nhất định có thể cứu ra! Ngàn vạn lần không được nhào qua bên kia kêu gào nhé. Thủ trưởng nói tiếng la của người bên ngoài to quá sẽ ảnh hưởng đến cảm xúc của những đứa trẻ còn chưa được cứu! Cô có hiểu không?”
“Tôi hiểu!” Lâm Lung đáp lại hai tiếng, lật tay cầm tay của bác gái kia cho bà ta một ánh mắt vô cùng chắc chắn. Sau khi ổn định lại tinh thần cô mới nói: “Yên tâm, tôi hiểu.”
“Tôi đi với cô.” Bác gái thấy vẻ mặt của cô bình thường thì vội vàng phất tay ý bảo người gác cổng cho đi qua, sau đó vẫn ở bên người Lâm Lung theo thứ tự xem những học sinh được cứu hoặc tử vong.
“Không có người tôi tìm.” Dưới ánh mắt ân cần của bác gái kia, Lâm Lung nhẹ giọng trả lời. Không thấy tức còn hy vọng, chỉ mong cậu bé sẽ bình an sống sót.
“Vậy chúng ta ra ngoài trước đi.” Bác gái chỉ sợ Lâm Lung vọt thẳng về phía trước, sống chết gọi người nên lôi kéo cô muốn đi về phía trước.
Mà Lâm Lung thì lại không chịu dịch bước, chỉ hơi ngẩng đầu nhìn về người đàn ông đầu húi cua có vóc người cao lớn, l-q9d áo phông màu xám, quần nguỵ trang màu xanh lá cầm cây tiêu inox mơ hồ loé lên ánh sáng đang đứng trong đống phế tích chỉ huy nhóm người đào đất đá ra. Là Long Tuyền!
“Anh ta… Chính là thủ trưởng giải phóng quân tổ chức nhóm người giúp đỡ?” Lâm Lung giơ ngón tay chỉ người nọ đang đưa lưng về phía mình, nhận được câu trả lời khẳng định. Cũng đúng, l8q5d Long Tuyền là Phó đoàn cấp Trung tá, trong mắt của những thôn dân bình thường cũng sẽ nhận được hai chữ “thủ trưởng”. Lúc trước Lâm Lung còn nghĩ thôn dân nói về một người đàn ông trung niên, không ngờ lại là anh.
Anh không đào đất cát một mình, mà là trong khoảng thời gian ngắn tổ chức lại mười mấy thôn dân nghe mình chỉ huy, mỗi người được phân một công việc riêng cùng nhau ra tay cứu người!
Cảm giác này rất kỳ lạ. Dường như lúc trước cô chưa bao giờ thấy rõ con người thật của anh. mèo l-q/dVừa đảo mắt một cái Lâm Lung đã cảm thấy bất đồng, mặc dù anh ăn mặc rất giản dị nhưng lại khiến cho người khác cảm thấy hình tượng anh rất chói loá, khiến trong lòng những cô gái nhỏ có một nhiệt huyết không tên đang sôi trào.
“Anh ấy là bạn tôi.” Lâm Lung xoay người cười với bác gái kia một tiếng: “Để tôi đi qua đó đi, tôi sẽ không làm phiền họ.” Vừa dứt lời cô đã thừa dịp đối phương còn đang ngây ngẩn mà thoát khỏi kiềm chế, như một làn khói chạy thẳng đến chỗ Long Tuyền.
Lâm Lung không dám quấy rầy anh cứu người, chỉ yên lặng đứng nhìn. Cô muốn đợi Long Tuyền rảnh rỗi sẽ hỏi xem mình có thể làm gì không. Không ngờ rằng đồng chí Trung tá rất nhạy cảm với tầm mắt của người khác. Chỉ ba giây sau anh đã phản xạ có điều kiện lần theo ánh mắt Lâm Lung tìm được cô.
Không nhìn thì không biết, vừa nhìn liền giật mình. Thậm chí trong giây phút này Long Tuyền còn cảm thấy trái tim mình đập lỡ một nhịp. Cô hoàn toàn ngoài ý liệu của mọi người cứ như vậy, thanh tú xinh xắn đứng trước mặt anh. Mặc dù cô đang đeo khẩu trang nên không thấy rõ vẻ mặt, thế nhưng ánh mắt lại mềm mại, ấm áp, thậm chí mang theo áy náy không nói rõ được.
“Anh…” Anh cho rằng em sẽ không tới đây. Anh cho rằng em sẽ không bao giờ quan tâm đến anh nữa.
Long Tuyền muốn nói như vậy, nhưng vừa mở miệng đã bị câu nói của Lâm Lung cắt đứt: “Em có thể giúp gì?” Cô mạnh mẽ cắt đứt lời anh.
“Còn nhớ bố cục kết cấu trường học này không?” Nét mặt Long Tuyền cứng lại, cũng không nói nhảm nữa. Anh bỏ qua việc nói lên nỗi lòng mà hỏi thẳng vào trọng điểm. Đợi đến khi Lâm Lung gật đầu xác nhận, anh trực tiếp bố trí nhiệm vụ: “Vậy im lặng vẽ một bản vẽ cấu trúc mặt bằng, đơn giản là được.”
Anh không hỏi Lâm Lung có thể hay không. Nghĩ đến một người đã từng học qua thiết kế thì việc vẽ một mặt bằng đơn giản sẽ không thành vấn đề. Lâm Lung cũng không để Long Tuyền phải thất vọng, không hỏi thêm gì mà chỉ gật đầu lần nữa.
Vừa nói chuyện cô vừa xé túi bánh quy ra nhét một miếng vào thẳng miệng anh, không cần nghĩ cũng biết, khẳng định là anh chưa ăn cơm tối.
“Còn cần bức vẽ để xác định vị trí mọi người bị nhốt rồi cung cấp cho những người cứu viện. Em chạy một vòng ở bên ngoài cẩn thận tìm những người đến giúp đỡ, rồi ghi chú những vị trí trên mặt đấu vào bản đồ.” Long Tuyền vừa nhai bánh vừa nói, đồng thời tiếp tục bê những mảng bê tông lên, lại dò hỏi: “Em có thể chịu đựng không khóc sao? Có thể trấn định, giọng nói vững vàng trao đổi với những người bạn nhỏ không?”
“Em có thể.” Lâm Lung lấy cây kẹp vẽ ra, dùng một chiếc kẹp màu đen cố định giấy vẽ, đồng thời rất kiên định trả lời.
“Rất tốt.” Long Tuyền bỗng có cảm giác vô cùng vui sướng. Nếu như Lâm Lung đã có thể khống chế cảm xúc trao đổi với bọn nhỏ thì cô có thể làm được nhiều hơn. Vì vậy anh tiếp tục bố trí nhiệm vụ khó hơn một chút: “Xác nhận vị trí, an ủi khích lệ bọn nhỏ, sau đó báo cho chúng biết em đã xác nhận được vị trí, giờ đang chờ người đến cứu viện để bọn chúng không cần la lớn nữa, tiết kiệm được thể lực. Tiếp đó, ghi chú số người bị nhốt ở từng vị trí, tính toán mức độ khó dễ và tình hình của từng người lên bản đồ. Em có hiểu không?”
“Em hiểu.” Lâm Lung lại đút một miếng bánh nữa cho Long Tuyền, rồi nhanh chóng vẽ lên bản đồ mặt bằng, ghi chú nhà vệ sinh, cầu thang và những nơi khác. Ghi chú trên bản đồ chính là giải thích rõ các kí hiệu trên đó. Cô biết ý của Long Tuyền chính là khi định vị thì không lấy cùng 1 kí hiệu hoặc màu sắc để ghi rõ ba loại tình huống có mức độ khác nhau, sau đó viết ghi chú trên bản đồ.
Giờ phút này những đứa bé kia còn có sức lực lớn tiếng kêu gọi, hoàn cảnh xung quanh không tính là quá mức huyên náo nên có thể phân biệt được âm thanh trong đống đổ nát. Vì vậy bây giờ cần tranh thủ nhanh chóng vẽ ra bản đồ hướng dẫn cứu viện để nhân viên cứu hộ có thể sử dụng. Lâm Lung bỗng cảm thấy rất may mắn, bởi vì từ nhỏ cô đã luyện đàn nên lỗ tai đặc biệt linh mẫn; biết vẽ tranh có thể ghi chính xác vị trí và ghi chú lên bản đồ; tính cách không tính là yếu ớt, vào thời điểm mấu chốt có thể gắng gượng không suy sụp.
Đồng thời Long Tuyền cũng cảm thấy rất may mắn. Lúc trước anh đã muốn vẽ bản đồ định vị như vậy, mặc dù không phải là một điều cần thiết nhưng có thể tiết kiệm thời gian cho đội cứu hộ khi họ đến đây. Họ có thể cứu được số người nhiều nhất với tốc độ nhanh nhất và mất ít sức lực nhất. Nhưng anh lại không rảnh để vẽ bản đồ này, lại không th