p phải những chuyện như vậy là rất nhỏ đi? Trước kia tôi vẫn du lịch ở khắp nơi, chưa từng gặp chuyện nguy hiểm.”
Long Tuyền không biết nói gì, chỉ có thể thở dài, nói: “Đó là bởi vì vận khí tốt! Trừ loại tội phạm thập ác bất xá này ra thì kẻ trộm, tên háo sắc, cướp, bọn buôn người, tội phạm lừa gạt… thì tỷ lệ gặp phải sẽ rất cao có phải không? Những người khách du lịch đi chung với em, quen nhau chưa được bao lâu, em hiểu hết bọn họ sao? Không loại trừ trường hợp trong những người này có kẻ mặt người dạ thú nhân cơ hội ngâm suối nước nóng, lúc không có ai sẽ cảm thấy thèm thuồng! Em và Viên Viện là hai cô gái xinh đẹp, có đủ sức cuốn hút, nhưng người nào có năng lực đối phó với tên lưu manh?”
“Thời gian tôi và anh quen nhau cũng không dài, thời gian ở chung cũng chưa tới bốn ngày, khoảng thời gian này còn chưa đủ để tôi hiểu về người trong đoàn du lịch lúc nào cũng ở cạnh nhau thì sao tôi có thể tin tưởng anh được.” Lâm Lung cúi thấp đầu cắn ngón trỏ, cãi chầy cãi cối. Nghe được câu nói kia của Long Tuyền cô mới ý thức được hình như cô cũng quá là tuỳ hứng, thế nhưng vẫn mạnh miệng không muốn thừa nhận sai lầm với một người cùng lứa. Anh cũng không phải người lớn trong nhà, không thể chỉ trích cô một phe lại còn bắt cô xin lỗi!
Nghĩ đến đây Lâm Lung lại cảm thấy nghi ngờ. Lại nói, tại sao anh lại mắng cô? Nếu chỉ đơn giản là lo lắng cho bạn bè thì sao có thể khoa trương đến mức tim đập tay run?
“Thời gian tôi và em quen nhau không tính là dài, thế nhưng chỉ bằng bộ quần áo tôi đang mặc cũng sẽ có giá trị tin tưởng nhất định chứ?” Long Tuyền dở khóc dở cười biện giải, sau đó lại hỏi: “Không gặp phải người xấu là vận may, nhưng nếu chẳng may gặp được em có thể đối phó sao?”
Anh hy vọng Lâm Lung có thể cho một đáp án phủđịnh, sau đó anh sẽ tiếp tục phê phán hành động của cô là không đúng.
Không ngờ cô nương Lâm Lung lấy một vật hình trụ màu đen ngắn nhỏ từ trong túi quần ra, hơi do dự nói: “Có thểđối phó chứ? Tôi có hơi cay phòng sói.”
Thấy thứđồ chơi dùng cho người dân kia, Lâm Tuyền cũng không còn hơi sức để nói thêm gì nữa. Anh nói Lâm Lung phun vào mình để thấy hiệu quả, muốn dùng hành động thực tếđể chứng minh vật kia không đủđểứng phó lưu manh thật sự.
“Phun thẳng vào anh à? Nghe nói là hơi tiêu cay rất mạnh! Thật muốn phun?” Tay phải Lâm Lung giơ bình thuốc lên cao ngang với tầm mắt Long Tuyền, do dự hỏi. Vì gương mặt của anh cách cô chỉ nửa mét, chỉ cần ngón trỏấn một cái thì sẽ phun thẳng vào mắt, như vậy thì rất quáđáng.
“Không sao, phun đi.” Long Tuyền ôn hoà nói.
Chỉ cần nhìn tư thế cầm bình xịt hơi cay và câu nói kia cũng biết cô chưa dùng đồ chơi này lần nào, trong lòng anh âm thầm cười trộm. Cô bé này, cái gì cũng không biết còn dám coi nó như công cụ bảo vệ tính mạng, nên để cho cô chịu khổ một chút, sau này mới không liều lĩnh như vậy.
“Thật có thể?” Cô vẫn hơi chần chờ, lo lắng sẽ làm tổn thương mắt Long Tuyền.
“Yên tâm đi, không có vấn đề gì.” Bộ dạng của đồng chí Trung tá rất đáng tin gật đầu với cô.
Sau khi liên tục xác nhận, Lâm Lung dùng sức ấn vòi phun. Ngay khi côấn xuống, Long Tuyền nín thở nhắm mắt đồng thời nâng cánh tay trái lên đánh khẽ về phía trước, nháy mắt bình phun thuốc rơi khỏi lòng bàn tay Lâm Lung lăn tròn đến góc tường, tất cả hơi sương cũng phun về phía bên cạnh hoặc mặt đất, không có một chút sương mù nào phun vào mặt anh.
Cùng lúc đó, Lâm Lung cảm thấy lỗ mũi ngứa ngáy, đôi mắt cũng cay xót, nhất thời nước mắt cuồn cuộn nhìn không thấy gì. Sau đó một đôi tay ấm áp có lực ôm cô từ trên ghế dậy đến chỗ xa nhất đối diện góc phòng.
Sau khi mở cửa sổ hóng mát, Long Tuyền nhanh chóng dùng nước suối Lâm Lung mang theo bên người để cô rửa sạch mặt, đồng thời trêu chọc: “Bình hơi cay này có chất lượng không tệ, coi như là chính phẩm dân sự.”
“Tại sao có thể như vậy? Hắt xì!” Lâm Lung vừa “khóc” vừa nhảy mũi, sau đó vô cùng nghi ngờ tức giận nói: "Anh ... Hắc xì! Tại sao anh lại không bịảnh hưởng tí nào? Hắc xì! Rõ ràng là phun về phía anh mà! Hắc xì!"
"Loại phun sương em dùng có tác dụng trong bán kính 1,5 mét. Nói cách khác, không tính đến hướng gió thì tất cả mọi người trong vòng 3 mét vuông đều bị tấn công không khác gì nhau,chỉ khác ở chỗ người nào nhắm mắt nhanh hơn lâu hơn và thời gian nín thở có dài hay không mà thôi. Hai điểm này em nhất định không bằng tôi." Long Tuyền không nhịn được cười tủm tỉm trả lời.
"Nhưng anh đứng ở hướng gió mà! Hắc xì !" Lâm Lung nhớ rõ cô ngồi dựa vào cửa sổ.
Long Tuyền nhìn Lâm Lung không ngừng nhảy mũi vô cùng đáng thương, tiếp tục mỉm cười nói: "Không sai,nhưng không thể trông cậy vào ngọn gió nhẹ được thổi vào từ nửa cánh cửa sổ sẽ có hiệu quả như gió từ quạt máy, có đúng không?"
"Anh cũng không thể luôn nhắm mắt nín thở ! Sao có thể có sự khác biệt lớn như vậy ?" Lâm Lủng nhất quyết không tha,tiếp tục truy vấn .
"Trước khi tôi mở miệng thì đúng là như vậy." Long Tuyền kiên nhẫn giải thích nghi vấn cho cô,lại thuận tiện bổ sung: "Thật ra thì cũng có thể không nín thở nhắm mắt, trong hạng mục huấn luyện của chúng tôi có thử thách nhốt trong phòng tối ngửi bom cay,hoặc chịu đựng sự khó chịu chế tạo mặt nạ chống độc."
"Anh trâu ! Cực kì trâu !" Rốt cuộc thì Lâm Lung cũng hiểu rõ mình bị người ta tính toán, người trước mắt này quá phúc hắc ! Biết rõ sau khi phun,người khó chịu không phải là anh còn dám ngụy trang sói đuôi dài thành cừu non,lừa gạt cô ra tay.
Long Tuyền nhìn cô đảo mắt thở phì phò, vội vàng nghiêm mặt nói: "Thử qua là có thể biết,vật này đối với tên côn đồ chân chính và vô cùng hung ác mà nói là hoàn toàn vô dụng chứ chưa nói đến vấn đề người sử dụng có thể tự làm tự chịu hay không ? Đặt giả thuyết em ở nơi đầu gió,sau khi phun xong thì quay người bỏ chạy,nhưng tên lưu manh kia cũng chỉ tạm thời không thể nhìn mà không phải hoàn toàn mất đi lực hành động. Nếu hắn ta có thể nhịn hoặc phản ứng khá nhanh cũng đủ để chuyển bại thành thắng, muốn làm gì thì làm."
Lâm Lung trầm mặc trong chốc lát, sau đó ảm đạm trả lời: "Hiểu ý anh rồi, quả thật trước đây tôi quá ngây thơ." Cô cũng không phải loại người toàn thân cơ bắp không biết phải trái,chỉ cần suy nghĩ một chút là biết Long Tuyền đang dùng phương pháp trực tiếp này để cho cô hiểu cái gì gọi là "nguy hiểm" và " vô lực phản kháng ".
Sau khi được cô đáp lại Long Tuyền do dự một lát,anh rất khó khăn rồi lại thâm tình nói: "Tôi nhắc tới những chuyện mạo hiểm như vậy tuyệt đối không phải là ăn no không có việc gì làm. Không sợ nhất vạn,chỉ sợ vạn nhất... Lâm Lung,tôi thích em cho nên tôi không mong muốn em bị thương dù chỉ một chút. Cho dù không biết,có thể sẽ không có nguy hiểm nhưng cũng không muốn em vô ý thức đánh cuộc cái gì gọi là "ngộ nhỡ."
Nghe được lời này của Long Tuyền,Lâm Lung nhất thời ngấy ngẩn không kịp phản ứng. Sau một lúc lâu mới bất tri bất giác ý thức được: Đây... đây là tỏ tình à? Đây coi như là tỏ tình ư ?
Mặc dù lời nói này rất chất phác, nhưng trong sự chất phác lại khiến người khác cảm động. Cô nên nói cái gì đây ?
Lâm Lung nhìn trời suy tư,quả thật không biết trả lời như thế nào. Đúng lúc này cái mũi cảm thấy ngứa,vì vậy liên tiếp hắt hơi vài cái,sau đó nhỏ giọng nói một câu: "Cám ơn đã quan tâm !"
Nghe Lâm Lung trả lời một câu gần như không có ý nghĩa gì với mình, sau đó lại thấy cô trầm mặc tiếp tục "khóc lóc nức nở" ôm mũi mãnh litệ bóp,mãnh liệt lau,đáy lòng Long thiếu co rút đau đớn, cảm thấy rất bi thương. Ang thầm mắng đầu óc mình bị nước vào mới có thể chọn phương thức và thời cơ như thế này để tỏ tình.
Sau một hồi trầm mặc, Long Tuyền đành phải tìm đề tài, dò hỏi: "Em ... tại sao vẫn nhảy mũi ?"
"Tôi từng bị viêm mũi mãn tính,không thể ngửi những thứ có tính kích thích..." Lâm Lung đau khổ trả lời.
"Vậy mà em còn dám dùng hơi cay ?" Long Tuyền kinh ngạc.
"..." Lâm cô nương im lặng nhìn trời, sau đó thực sự nức nở oán trách: "À... Là tôi khờ,làm sao quên mất điều này chứ ?! Bình thường khi tôi xịt nước hoa cũng cần nín thở đề phòng. Đều tại anh cứ muốn tôi phun... !"
Nghe những lời này Long thiếu cũng yên lặng nhìn trời. Anh nghĩ thầm,sao tôi có thể biết được em nhảy mũi mấy trăm lần suốt ngày đêm như vậy chứ ?
.....
Trong lúc hai người nói chuyện thì nhân viên phục vụ mang thức ăn nóng hổi lên, hơn nữa còn tốt bụng đổi một phòng kín khác cho họ,cuối cùng thì cũng thoát khỏi căn phòng đầy vị hạt tiêu này. Sau đó, trước một bàn thức ăn ngon,Lâm Lung ăn rất là vui vẻ, tạm thời bỏ quên việc ngũ quan khó chịu và màn tỏ tình của Long Tuyền,lau nước mắt nước mũi,vừa có vẻ đáng thương, lại vừa hăng hái ăn ngấu ăn nghiến.
Long Tuyền thì ở một bên gắp thức ăn,thêm canh cho cô. Nhìn Lâm Lung có hơi mơ hồ với tính tình nhỏ,anh cảm thấy cô như vậy lại chân thực hơn,anh càng muốn phải có được cô.
Vào đêm, sau khi cơm no canh đủ,hai người rời khỏi nhà hàng, nhất thời một cơn gió lạnh ập vào mặt. Điều đặc biệt của Côn Minh chính là ở điều kì lạ này, ban ngày lúc trời mưa thì không cảm thấy quá lạnh,nhưng nhiệt độ ban ngày và đêm có sự chênh lệch lớn,ban đêm nhiệt độ khá là thấp.
Lâm Lung run lên, Long Tuyền lập tức mở áo khoác quân phục trên tay của mình ra, chuẩn bị phủ thêm cho cô.
"Không cần... Tôi có áo khoác." Lâm Lung khoát tay cự tuyệt, sau đó lấy từ trong túi xách ra một chiếc áo thông khí rất mỏng.
Nhất thời sắc mặt Long thiếu trở nên khó coi,cảm thấy cô không hoan nghênh anh, ngay cả quần áo cũng kiêng dè không cần. Cô ấy cho rằng chiếc áo kia có thể giữ ấm được sao ? Đàn nghĩ như vậy lại phát hiện Lâm Lung hâm mộ nhìn mình mở móc cài áo khoác, bộ dạng như rất muốn.
Vì vậy Long Tuyền vươn tay ra lần nữa.
Lâm Lung cô nương nhã nhặn từ chối một lần nữa, sau đó ngượng ngùng nói: "Thật ra thì tôi cũng mặc áo khoác của anh, nhìn rất ấm áp, nhưng nó quá dài,tôi mặc sẽ kéo trên mặt đất."
À...Long Tuyền nhất thời im lặng,anh không ý thức được ra là có vấn đề như vậy. Nhưng áo sơ mi thì không thể cởi, sẽ tổn hại đến tác phong quân nhân.
"Đừng xoắn xuýt nữa..." Lâm Lung cười ha ha,không để ý nói: "Đi nhanh là tốt rồi, tôi không phải cái loại ma bệnh gió thổi là gục. Theo tôi trở lại Tháp Đông đi,tôi muốn chụp cảnh bsn đêm !"
"Được !" Long Tuyền cười đáp,sau đó yên lặng nhìn cô vui vẻ vừa đi vừa nhảy ở phía trước.
Anh âm thầm tính toán, biểu hiện này của Lâm Lung không giống như không có ý gì với anh. Long Tuyền lập tức ổn định tinh thần, tính toán phát triển tinh thần kiên nhẫn của tiểu cường,có đánh cũng không chết,mặc kệ Lâm Lung vừa rồi cố ý hay vô tình bỏ qua câu tỏ tình của anh, nhưng lần sau anh sẽ tiếp tục cố gắng nhắc tới đề tài này lần nữa.
Trong "Ám Dạ Kiếm" chưa từng có người lính nào không đánh mà hàng !
Nếu thích thì nhất định phải nói rõ ràng, nhất định phải thử có thể khiến đối phương đáp lại mình hay không.
Ngày 21 tháng 2 năm 2008, cuối cùng Lâm Lung cũng kết thúc chuyến du ngoạn của mình vào ngày hội nguyên tiêu để chạy về nhà tụ tập với cha mẹ người thân cùng trải qua năm mới. Trong bữa tiệc cô lại bị người lớn dạy dỗ một phen, nói cô quá coi thường về vấn đề an toàn, không ngờ dám can đảm đi chơi với một đám bạn trên mạng trong khoảng thời gian dài như vậy.
Cô nương Lâm Lung thì vừa gặm cánh gà vừa đáp ứng về sau nhất định sẽ chú ý an toàn, cũng nói mình đã bị mắng rồi, khẩn cầu