n Chân thoáng mỉm cười. “Duyên trời tác hợp, cậu làm anh nên mừng cho em mình mới phải.”
Đương nhiên tôi cũng nương theo lời anh mà nói tiếp: “Thực ra anh trai tôi cũng quản Tiểu Vân chặt lắm, chắc Tiểu Vân thấy gò bó.”
“Cũng phải.” Hoài Ngọc bĩu môi. “Không giống Tang Duyệt, nó đối với anh cậu là tình đơn phương, bọn mình không ủng hộ.”
“Gì cơ?” Hình như tôi ngửi thấy mùi của “tin tức”.
Hoài Ngọc khinh miệt nói tiếp: “Hôm nay nó thổ lộ với mình rằng mấy hôm trước bị mất ngủ, thử uống bia, rượu trắng, rượu tây rồi nhưng đều vô ích, sau đó nghe Mục Hàn hát, lúc ấy mới ngủ ngon.”
Tôi mở to hai mắt, còn có cả việc này nữa.
Trịnh Tiểu Vân sắc mặt thoáng thay đổi, Hoài Ngọc vội quay sang giải thích: “Tiểu Vân đừng ghen, đấy chỉ là mối tương tư đơn phương của Tang Duyệt thôi, trong lòng Mục Hàn chỉ có mình em.”
Tôi gật đầu lia lịa. “Anh chị rất chung thủy, trước kia anh ấy từng thích một cô gái Bắc Kinh, nhưng vì rất nhiều nguyên nhân mà họ không thành. Sau đó anh ấy quen em, thế là hoàn toàn dứt bỏ mối tình trước đó.”
Ai ngờ tôi vừa nói xong, sắc mặt Tiểu Vân càng khó coi hơn.
Hoài Ngọc tức giận lườm tôi một cái: “Mình thấy cậu không phải đang giúp anh ấy mà là hạ bệ anh ấy.”
Tôi hối hận chỉ muốn tự cho mình mấy cái bạt tai, nhưng lại không phục, trừng mắt lườm lại: “Chẳng phải cậu là người khơi chuyện trước?”
Dư Tiểu Thanh cười bò ra bàn, tôi nói: “Không được sung sướng trên nỗi đau khổ của người khác.”
Kha Phong bèn giúp Tiểu Thanh: “Mục Hàn là người thế nào, đợi anh ta đến sẽ biết.”
Tôi và Hoài Ngọc đứng về phía Kha Phong, Ân Chân ủng hộ Tiểu Vân, còn Tiểu Thanh và Kha Phong một phe, cục diện vô cùng hỗn loạn. Tôi đỡ trán, thầm nói: “Đại ca thân yêu của em ơi, ai bảo anh khuấy động bao nhiêu trái tim thiếu nữ thế này, hôm nay em cũng không thể ngăn chặn được, anh hãy tự cầu phúc đi!”
Cả một bàn người chỉ có Hứa Lăng Phi là điềm tĩnh nhất, nhưng vừa cúi đầu liền phát hiện ra, nó đã chén hết đĩa khoai tây chiên.
Hoài Ngọc lau lau mồ hôi: “Tý nữa em đừng có đánh rắm đấy.”
Nó lắc lắc đầu nói: “Thầy giáo em nói, rắm là khí trong người, làm gì có chuyện không được đánh.”
Tôi tò mò hỏi: “Thầy giáo dạy môn nào nói thế?”
“Hi hi!” Nó cười cười, nhanh chóng chuyển đề tài: “Chị Tiểu Dĩnh, câu vừa rồi em đối đáp chuẩn chứ?”
Ân Chân khẽ hừ một tiếng, lạnh lùng liếc nó: “Xem ra hôm qua phạt thế vẫn chưa đủ.”
Câu nói này như một câu thần chú, Hứa Lăng Phi lập tức cúi mày cụp mắt: “Chú Ân, cháu sẽ không dám nữa.”
Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, rất đúng.
Ăn no uống đủ, cũng là lúc phải về, nhưng Mục Hàn còn chưa tới thì đám người này giải tán sao được. Tôi đề nghị: “Cứ ngồi mãi ở đây cũng không hay, còn không đi chắc nhân viên phục vụ sẽ khó chịu. Hay là, chúng ta đi hát karaoke?” Tôi là vì nghĩ cho Mục Hàn, mặc kệ mọi việc, đợi khi nào anh ấy đến hát vài câu, đảm bảo Tiểu Vân sẽ nguôi giận ngay.
“Tôi không có ý kiến.” Kha Phong nói.
“Vậy còn cậu?” Tôi hỏi Hoài Ngọc. “Đi cùng bọn mình hay về nhà?”
“Có trò vui để xem sao không đi.” Hoài Ngọc cười hi hi nói, còn sợ thiên hạ chưa đủ loạn.
Tôi như muốn tức thở: “Cậu không cần báo cáo với Mười Đồng nhà cậu à?”
“Ôi may mà cậu nhắc, cậu mau cho mình biết địa chỉ, lát bảo anh ấy tới đón.” Thôi Hoài Ngọc toét miệng cười.
Tôi đọc địa chỉ, cô ấy đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, cúi đầu nhắn tin.
Hoài Ngọc là cây hát karaoke nổi tiếng, về cơ bản có mặt cô ấy thì người khác sẽ không có cơ hội phát huy. Cô ấy điểm loạn trên màn hình một hồi, một danh sách bài hát dài dằng dặc hiện ra, có lẽ phải hát tới tận sáng mai.
Tôi ngồi xuống cạnh Ân Chân: “Anh cũng hát một bài đi!”
“Không biết hát!” Anh ngượng ngùng nói.
Bản thân tôi cũng là người hát không tốt lắm, nên có cảm giác đồng bệnh tương liên. “Vậy chúng ta cùng uống rượu đoán tay?” Phải tìm trò gì để chơi chứ, nếu không thà về nhà ngủ còn hơn.
Anh lắc lắc đầu.
Hoài Ngọc vừa nghe tới rượu, mắt phát sáng, vứt bỏ cả micro: “Chúng ta gọi một chai Chivas đi!”
“Được!” Tôi thoải mái đáp, bởi vì tôi biết, Mục Hàn nhất định sẽ giành trả tiền.
Sau khi rượu được mang lên, tôi đang định lấy trà xanh ra để uống cùng, Hoài Ngọc khẳng khái gạt tay: “Không cần!” Cô ấy đổ nửa cốc rượu: “Thế này mới đã”, rồi ngửa cổ uống cạn, còn nhìn tôi như khiêu khích.
“Hi hi, tửu lượng khá quá!” Tôi không mắc mưu cô ấy, chỉ nhấp một ngụm nhỏ, cô ấy uống say lát có Mười Đồng tới đón, còn tôi phải làm thế nào?
Trịnh Tiểu Vân cười: “Anh họ em tửu lượng cũng tốt lắm đấy.”
Dư Tiểu Thanh càng sùng bái hơn, hai mắt sáng long lanh: “Người đàn ông biết uống rượu rất có khí phách.”
Tôi cười khan rồi huých Ân Chân: “Này, cô ấy nói anh không có khí phách đàn ông.”
Ân Chân điềm tĩnh liếc tôi: “Có khí khái hay không không phải cô ấy nói là xong.”
Tôi vô cùng tán đồng: “Tiểu Thanh, giờ với em người tình trong mắt hoá Tây Thi!”
Tiểu Thanh xấu hổ cúi đầu.
Tôi lẩm bẩm như tự nói với mình: “Anh tôi cũng uống rất khá, tôi nhớ Tết năm ngoái, anh ấy uống một lúc bốn chai rượu trắng, mặt không đỏ đầu không đau.”
Kha Phong cười ha hả: “Cuối cùng cũng tìm được đối thủ rồi.”
Tôi cũng cười, thái độ của anh ta đối với Mục Hàn trước sau vẫn không được thân thiện, có lẽ cũng là vì đề phòng, sợ Tiểu Vân thiệt thòi.
Hoài Ngọc hát xong một bài uống một ly rượu nên đã ngà ngà say, cô ấy tay cầm chai rượu, nhìn thấy ai cũng rót, nhìn thấy ai cũng đòi cạn ly.
Mọi người đều rất phối hợp, Tiểu Vân bình thường không biết uống rượu nhưng hôm nay cũng cụng ly rồi nhấp môi.
Chỉ có Ân Chân không uống.
“Tôi không biết uống rượu!” Anh quả quyết nói.
“Là rượu, không phải thuốc độc.” Ánh mắt Hoài Ngọc loé sáng.
Ân Chân nhìn thẳng: “Tôi không uống.”
Hoài Ngọc tức tối: “Uống một hớp không mang thai được đâu.”
Ánh mắt Ân Chân loé lên một tia sáng sắc lẹm khó nắm bắt, quay người đi không thèm nhìn cô ấy nữa.
Hoài Ngọc vẫn lải nhải: “Thật chẳng nể mặt người khác gì cả.”
Tôi vội dàn hòa, đón lấy ly rượu: “Mình nể mặt cậu”, rồi làm bộ làm tịch uống một hớp lớn, thực ra chỉ vào dạ dày được một phần ba.
Lúc này Hoài Ngọc mới vui trở lại, khoác vai tôi tiếp tục hát một mình.
Mục Hàn không phụ lòng mong mỏi của mọi người, cuối cùng cũng đến nơi trước mười giờ. Anh thở dốc đẩy cửa bước vào, nở nụ cười mê hồn: “Chào mọi người.” Anh đưa túi máy tính cho tôi, ngay sau đó rất tự giác ngồi xuống cạnh Tiểu Vân, những người còn lại cũng tự giác nhường chỗ cho anh.
Kha Phong đưa cho anh ly rượu, mặt không đổi sắc, tự mình giới thiệu: “Tôi là anh họ của Tiểu Vân, ly này mời anh!”
Ly rượu của ông anh vợ tương lai kính, Mục Hàn nào dám từ chối.
Kha Phong lại rót đầy ly khác: “Anh đến muộn, ly này là rượu phạt.”
“Đâu có!” Trước mặt bao nhiêu người thế này, đánh chết Tiểu Vân cũng không thừa nhận.
Thực ra tôi cũng rất xót, nhưng không phải xót Mục Hàn, mà là xót tiền trong ví của anh ấy.
Mục Hàn ợ ra hơi rượu: “Các vị, xin thứ lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát.”
Tôi đẩy Ân Chân: “Anh đi với anh ấy đi!”
Ân Chân gật gật đầu, tôi mím môi, vào những lúc quan trọng, vẫn phải nhờ tới anh.
Tôi thở hắt ra: “Anh Kha, anh tôi rất có thành ý. Những ly rượu anh mời, anh ấy đều đã uống cả rồi.”
Tiểu Vân vội vội vàng vàng gật đầu.
Kha Phong thủng thẳng: “Bốn chai rượu trắng mà còn sống được thì mấy ly rượu kia có tính là gì.”
Tôi câm nín, vừa rồi đúng là vạ miệng.
Dư Tiểu Thanh: “Anh Kha nói đúng!”
Tôi và Tiểu Vân cùng lườm Tiểu Thanh, Tiểu Thanh im tịt.
Hoài Ngọc quen khuấy động không khí, cô ấy đảo đảo mắt, cười nói: “Tối nay, hình như chỉ có mình Ân Chân là chưa uống.”
Tôi trầm giọng nói: “Anh ấy nói không biết uống rượu rồi mà.”
“Mời anh ta uống rượu thật chẳng dễ dàng gì!” Hoài Ngọc nói cười vui vẻ, cô ấy đổ ly nước quả của Ân Chân đi, thay vào đó là nửa cốc Chivas. “Ai bảo anh ta làm mất mặt mình, ai bảo anh ta chẳng coi mình ra gì.”
Tôi phá lên cười: “Hoài Ngọc, cậu nhỏ nhen thế từ bao giờ hả?”
Cô ấy nói giọng oán trách: “Anh ta từ chối mình, cũng giống như Tứ Gia từ chối mình, mình rất đau lòng.”
“Cậu say thật rồi!” Tôi cười ngất, đỡ cô ấy ngồi ra một góc.
Anh lắc lắc đầu, mặt bình thản, đợi Mục Hàn ngồi vững, mới khẽ giọng nói: “Nôn hai lần, vẫn ổn.”
Tôi chân thành nói: “Phiền anh quá!”
Anh không nói gì, cầm cốc lên, tôi thót tim, đang định ngăn lại, thì đã bị Hoài Ngọc kéo một cái, cuối cùng vẫn không dám lên tiếng.
Có lẽ là khát, anh uống vừa vội vừa nhanh, ngay sau đó lông mày nhíu chặt: “Mùi vị thứ đồ uống này lạ quá!”
Hoài Ngọc chống nạnh cười như điên: “Ai bảo anh không nể mặt tôi, ha ha ha, chẳng phải đang uống rượu đấy à?”
Tôi rùng mình.
Sắc mặt Ân Chân trầm xuống, như chuẩn bị nổi cơn tam bành, nhưng rất nhanh sau đó anh ôm chặt đầu, dựa vào thành ghế sô pha.
Không phải lại giống như say thuốc đấy chứ, tôi thầm nghĩ. Có được kinh nghiệm lần trước, tôi cũng không hoang mang lắm.
“Này, anh không sao chứ.” Tôi xán lại gần, vỗ vỗ anh.
Anh đột nhiên ngồi thẳng dậy: “Tôi muốn hát!”
Tôi vô thức hỏi: “Anh muốn hát bài gì?”
“Được lòng dân sẽ có thiên hạ.” Anh nói ngắn gọn.
Tôi liếc nhìn qua, anh ngoài sắc mặt hơi đỏ ra, ánh mắt vẫn tinh nhanh, không giống bộ dạng kẻ say rượu.
“Tứ Ca, em gọi bài cho anh.” Tiểu Vân hào hứng.
“Đa tạ!”
“Tứ Ca, anh khách sáo quá!” Tiểu Vân nhanh nhẹn tìm thấy tên bài hát của Lưu Hoan, chọn bài, sau đó bấm nút thêm bài.
Rất nhanh âm nhạc vang lên, cả căn phòng bồng bềnh.
Ân Chân ngồi thẳng, tay cầm micro, không đợi nhạc dạo kết thúc, lớn tiếng hát: “Đếm anh hùng, luận thành bại, tự cổ tới kim anh có thể nói rõ, công tội mặc lòng nói, mưa gió bão bùng vẫn đi về một mình…”
Cái thứ giọng khàn khàn này…
Sai nhạc, sai tới tận dãy Himalaya.
Trịnh Tiểu Vân và Dư Tiểu Thanh ôm nhau cười bò.
Tôi vẫn luôn nghĩ mình là người hát không ra gì, không ngờ giờ lại còn xuất hiện một người tệ hơn mình.
“Đừng hát nữa!” Tôi nói.
Ân Chân cầm chặt micro sống chết không buông.
Tôi bất lực, tự tìm đường lui cho mình: “Nghe cái thứ giọng vỡ tim vỡ phổi này, có cảm giác giống A Đỗ[2] phải không?”
[2] A Đỗ, tức Đỗ Thành Nghĩa, là ca sĩ người Singapore.
Chẳng ai thèm quan tâm tới tôi.
“Vậy cách lên xuống này giống Đao Lang[3] không?” Tôi tiếp tục.
[3] Ca sĩ người Trung Quốc.
Mọi người hoàn toàn phớt lờ.
Đến khi Ân Chân hát xong, đôi tai bị đầu độc của chúng tôi mới được giải thoát.
Tôi thở hắt ra, vội cướp micro nhét vào tay Hoài Ngọc, bực bội: “Đều do cậu hại.”
Cô ấy cười gian tà: “Mình đâu biết anh ấy dễ say như th