“Đừng vội!” Tôi giúp anh hoàn thiện thông tin cá nhân: “Sau đó anh có thể tha hồ mà nói. Nhớ là blog Sina mỗi status chỉ được giới hạn trong 140 chữ, đừng viết nhiều.”
“Biết rồi!” Anh nóng lòng muốn thử.
Tôi nhường máy tính cho anh, cảm thấy có lẽ phải lắp thêm một bộ máy tính nữa, thời đại thông tin, một ngày không có mạng tôi không sống nổi.
Tôi cắn hạt dưa, cùng ngồi xem hoạt hình với Hứa Lăng Phi, thực sự nhàm chán tới phát hoảng, bèn ghé vào xem Ân Chân lên mạng.
Anh liếc nhìn tôi, nhưng không đuổi tôi đi.
Thao tác máy tính của anh giờ đã tương đối thành thạo, tôi thấy anh chưa gửi status nào, chỉ thấy thêm bạn và theo dõi, liền tò mò hỏi: “Tại sao anh muốn theo dõi những người này?” Tôi chỉ vào một danh sách tên dài trên màn hình, đây đều là những bạn mạng tương đối thân thuộc với tôi trên các diễn đàn về sử Thanh và blog.
Ân Chân nhìn tôi như nhìn người thiểu năng: “Cô không thấy bên cạnh họ đều có ghi chú sao, phàm những người ghi chú là Tứ Gia Đảng tôi đều kết bạn hết.”
Tôi băn khoăn một lúc, mới hỏi: “Anh có cần phải như thế không?”
Anh không nói gì, ôm lấy máy tính tiếp tục chăm chú.
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Nhưng anh không kết bạn với tôi.”
“Tôi có biết cô là ai đâu?”
Tôi giành lấy chuột, click mấy cái, thấy tên của mình hiện ra trong danh sách bạn của anh, tự nhiên thấy hài lòng vô cùng.
“Nhưng đấy là người phụ nữ mà Tứ Gia yêu nhất.” Tôi cười tươi như hoa.
Khóe miệng Ân Chân lại bắt đầu giật giật: “Da mặt cô dày thật.”
“Lẽ nào không đúng, hừ!”
Vẻ mặt anh bỗng… thiếu tự nhiên: “Tôi… không biết.”
“Đúng rồi, sao anh biết được!” Tôi lẩm bẩm như tự nói với mình. “Tại sao tôi lại hỏi anh nhỉ, kỳ lạ thật.”
Ân Chân biểu hiện phức tạp, vô thức cắn môi dưới. Cánh môi bị cắn tới ửng hồng, bất giác tôi lại nhớ tới cảnh trên bánh xe khổng lồ ở công viên giải trí, tim đập nhanh hơn, bất giác mặt đỏ ửng.
Có thứ gì đó manh nha đang lớn lên trong tim, tôi vội vàng ép chút tâm tư đó xuống: “Này, đàn ông con trai mà cắn môi gì chứ.”
Ân Chân còn chưa nói gì, Hứa Lăng Phi ngồi bên cạnh thản nhiên xen vào: “Mẹ em nói đàn ông cắn môi là biểu hiện của thụ[5].”
[5] “Thụ” ở đây chỉ người đóng vai trò là nữ trong tình yêu đồng giới nam.
Tôi giật thót cả mình, Đinh Nhất Nhị dạy con cái gì thế không biết. Tôi túm cổ áo nó kéo đến trước mặt mình: “Em thì hiểu thế nào gọi là thụ chứ?”
“Em hiểu chứ.” Hứa Lăng Phi gật gật đầu. “Mẹ em có giải thích với em rồi, chính là đàn ông với đàn ông…”
Càng nói càng chẳng ra sao, tôi vội vàng ngắt lời nó: “Sau này đừng nghe lời hủ nữ đấy nữa, mẹ em đang đưa em đi vào con đường không đúng đắn.”
Ân Chân nhìn chúng tôi với ánh mắt không hiểu.
Tôi thầm than may mắn, cũng may anh không hiểu nghĩa của từ “thụ” mà chúng tôi đang ám chỉ, nếu không anh bạn nhỏ Hứa Lăng Phi chắc chắn sẽ gặp xui xẻo.
Giọng Ân Chân lạnh lùng “bay” tới: “Hứa Lăng Phi, không sớm nữa, nên đi ngủ rồi đấy.”
“Ồ!” Hứa Lăng Phi hậm hực đáp.
Tôi tìm quần áo cho nó thay rồi đẩy vào nhà tắm, nói với Ân Chân: “Phải phiền anh rồi!”
Ân Chân lấy lại vẻ mặt “tê liệt” của mình, cầm đồ tắm đi vào theo.
Nhân lúc đó, tôi dăng nhập vào QQ của mình.
Thôi Hoài Ngọc gửi tin nhắn cho tôi: “Tiểu Dĩnh, ngày mai mình chính thức chuyển đến Thượng Hải.”
“Ừm, tới lúc ấy mình sẽ đón cậu đi tẩy trần.” Tôi gửi một icon mặt cười qua.
“Hứa nhé.”
Tôi suy nghĩ, người con gái như Hoài Ngọc bình thường túc trí đa mưu, biết đâu lại có thể đưa ra lời khuyên xác đáng cho tôi, bèn đem ân oán giữa tôi và Ôn Nam Hỷ cùng những lời của tổng giám đốc kể cho cô ấy nghe.
Cô ấy trả lời rất nhanh: “Dùng mỹ nhân kế đi.”
Tôi lém qua icon lườm: “Mình đang nói nghiêm túc.”
“Mình cũng nghiêm túc, cậu tự mình nghĩ đi, muốn hòa giải với Ôn Nam Hỷ, rõ ràng là việc nằm mơ giữa ban ngày, thế chẳng phải nên “xuống tay” ở chỗ khác sao. Ôn Nam Hỷ giờ là bạn gái của tổng giám đốc tập đoàn Lâm Giang, vậy thì cậu hãy nẫng tay trên của cô ta, vừa có thể hoàn thành nhiệm vụ, lại khiến người phụ nữ đó tức mà chết. Một mũi tên trúng hai đích, tốt biết bao.”
Tôi trợn tròn mắt: “Cậu chỉ nói vớ vẩn!”
“Haizz, không nghe thì thôi, mình off để giữ gìn nhan sắc đây, chúc ngủ ngon!”
“Bye bye!” Tôi phải suy nghĩ rất nhiều, những lời cô ấy nói mặc dù nghe không đứng đắn lắm, nhưng cũng vì đường cùng rồi.
Tôi tìm gương, trong gương là một gương mặt thanh tú có thừa nhưng xinh đẹp rực rỡ thì chưa đủ, bộ dạng này cho dù có đi dụ dỗ Thẩm Trạch đa tình, e là anh ta cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn tôi lấy một cái.
Tôi buồn bã bày đống đồ trang điểm ít tới đáng thương của mình ra, nếu thật sự phải đi tới bước này thì cần phải nhờ Hoài Ngọc cải tạo triệt để bản thân một lần.
Trong phòng tắm tiếng động rất lớn, tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tóm lại là nghe như quỷ khóc sói kêu, thảm thiết vô cùng.
Hứa Lăng Phi khoác bộ quần áo ngủ đi ra, mặt đỏ lừ, còn Ân Chân toàn thân ướt rượt như vừa trải qua nạn hồng thủy.
Tôi bảo Ân Chân mau mau đi tắm, quay lại thấy Hứa Lăng Phi đang nhìn chằm chằm vào tivi liền nỏi: “Cho em xem thêm một lát nữa, nhưng khi chú Ân ra thì em phải đi ngủ ngay.”
Nó lẳng lặng gật đầu, ánh mắt ấm ức vô cùng.
Quả nhiên Ân chân vừa đi ra đã đuổi Hứa Lăng Phi vào ngủ, căn bản không thể nào thương lượng với anh ta nữa.
Tôi cười hi hi: “Hứa Lăng Phi, em có thể lựa chọn, ngủ cùng chị hoặc ngủ cùng chú Ân.”
“Không cần đâu.” Hứa Lăng Phi nói với bộ dạng ông cụ non. “Mẹ em bảo chia rẽ tình cảm ân ái vợ chồng nhà người ta là kẻ thiếu đạo đức.”
Tôi suýt nữa thì thổ huyết: “Vô sỉ, ai là vợ chồng với anh ta chứ!” Tôi liếc xéo Ân Chân.
Hứa Lăng Phi gãi gãi đầu: “Vì hai người ở cùng nhau.”
“Chị cũng ở cùng với em nữa mà.” Tôi cảm thấy không thể giải thích cho nó nghe một cách nghiêm túc được, nên đành vòng vo.
“Chị là chị em.” Hứa Lăng Phi đỏ mặt.
Tôi thuận miệng nói tiếp: “Anh ta là chú em.”
Có lẽ Hứa Lăng Phi bị tôi vòng vo khiến rối tinh cả nên rồi, gật đầu bừa đáp: “Vâng!”
“Ừm, em chọn đi.”
“Nhưng…” Hứa Lăng Phi ngước mắt nhìn tôi, rồi lại nhìn Ân Chân. “Bình thường em quen ngủ một mình một phòng.”
“Em lấy đâu ra nhiều nguyên tắc thế.” Khi tôi đã bắt đầu đuối lý, tạ ơn trời đất, cuối cùng thì khuôn mặt trong quân bài cũng mở miệng.
Hứa Lăng Phi lắp bắp: “Nếu trong phòng có người khác sẽ ảnh hưởng tới giấc ngủ của em.”
Tôi cảm thấy mình sắp nổ tung tới nơi.
“Chị Dĩnh, chị ngủ có tốt không?”
Tôi nghĩ một lát rồi đáp: “Có”
“Cũng phải, những người vô tâm vô tính đều ngủ rất tốt, giống hệt mẹ em.”Hứa Lăng Phi nhếch khóe môi lên.
Tôi “…”
Ân Chân liếc tôi, như cười như không.
Hứa Lăng Phi có lẽ không dám hỏi câu đó với Ân Chân, đành thở dài: “Buổi tối nếu em ngủ không ngon giấc, ban ngày sẽ chẳng có tinh thần, mà nếu không có tinh thần thì em không thể làm xong bài tập, mà không làm xong bài tập thì sẽ bị thầy cô giáo mắng, mà nếu bị thầy cô giáo mắng, em sẽ cảm thấy tâm lý nặng nề, mà nếu tâm lý nặng nề, buổi tối em càng không thể ngủ được, cứ như vậy, một vòng luẩn quẩn, tình trạng sức khỏe của em sẽ giảm sút, mà tình trạng sức khỏe giảm sút…”
“Em vẫn nói chưa xong à?” Tôi vỗ vỗ trán thở dài. “Em ngủ một mình một phòng đi.”
Hứa Lăng Phi hô to “vạn tuế” rồi chiếm ngay phòng ngủ của tôi.
Tôi trừng mắt lườm Ân Chân, trẻ con bây giờ thật không đơn giản, giờ đã gặp báo ứng rồi nhé.
“Vậy tôi kể cho anh nghe.” Không biết tại sao tôi lại đột nhiên nghĩ đến câu “Cười với Gia một cái, vậy Gia cười với nàng một cái”, tự nhiên phì cười.
“Cô hay thật, chuyện còn chưa kể, tự mình đã cười rồi.” Trong bóng tối, tôi nghe thấy giọng Ân Chân dịu dàng.
Tôi bắt đầu thong thả nói: “Ngày xưa có một con cừu, một hôm nó ra ngoài chơi gặp một con sói. Sói nói: “Tao sẽ ăn thịt mày.” Anh đoán xem kết quả thế nào?”
Ân Chân khẽ đáp: “Sói một lần định ăn thịt cừu, cừu đều tìm cách chạy thoát được.”
Tôi hừ một cái: “Anh xem phim Cừu và sói nhiều quá đấy.”
“Vừa rồi có liếc mắt nhìn mấy cái.” Ân Chân cười. “Tôi không đoán được, kết quả thế nào?”
“Tôi kể cho anh nghe thêm một chuyện nữa.” Nói tới chuyện cười tôi là cao thủ. “Một người đàn ông đi làm hôm thứ Sáu, hôm nay là ngày trả lương, anh ta không về nhà mà ở quán bar với bạn suốt mấy ngày cuối tuần, đồng thời tiêu sạch tiền. Buổi tối Chủ nhật, cuối cùng anh ta cũng về nhà, vợ anh ta đang tức tối chờ anh ta, bắt đầu lớn tiếng mắng chửi anh ta ầm ầm, mắng gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng bà vợ cũng không cằn nhằn nữa, hỏi anh ta: “Nếu anh cũng không gặp em trong ba ngày liền thì anh nghĩ thế nào?” Người chồng trả lời: “Anh thấy rất tuyệt.” Thế là thứ Hai qua đi, anh ta không nhìn thấy vợ. Thứ Ba và thứ tư qua đi, anh ta vẫn không nhìn thấy vợ.” Tôi ngăn không cho Ân Chân lên tiếng hỏi. “Đến thứ Năm, sau khi mắt đỡ sưng một chút,cuối cùng anh ta cũng có thể lờ mờ nhìn thấy bóng vợ mình.”
Ân Chân đầu tiên im lặng không lên tiếng, một lúc sau, vọng lên tiếng cười kìm nén của anh.
Tôi khẽ nhướn mày, đến câu chuyện cười cũ rích này mà cũng chưa nghe bao giờ, không biết hơn hai mươi năm qua anh có niềm vui gì.
“Còn nữa không?”
Tôi ngáp dài: “Muốn nghe thì đợi ngày mai đi.”
“Được!”
Im lặng một lúc, tôi bắt đầu thấy nặng mắt, vô thức hỏi một câu: “Ân Chân, anh lấy vợ chưa?” Cũng không nghe thấy anh trả lời, từ từ chìm vào mộng cảnh.
“Vén khăn che mặt lên, từ nay vợ chồng gắn bó, loan phượng hạnh phúc.” Hỷ nương bên cạnh khéo léo dẫn dắt từng bước.
Một đôi dép của đàn ông xuất hiện trong tầm nhìn hạn hẹp của tôi, tim tôi đập nhanh.
“Tiểu Dĩnh!”
Giọng nói này…
Một mái đầu ngắn ngủn đã hiện ra trước mặt tôi, bên tai là tiếng cười chế nhạo.
Tôi mở bừng mắt, do động tác hơi mạnh, chỉ nghe thấy bụp một tiếng, người đã rơi khỏi giường, tỉnh luôn mộng. Tôi bực