nghĩa của Đại Đổng, nếu là anh, anh có thể chọn người phụ nữ mình yêu mà không chút do dự.
Diệp Minh Lỗi hồi lâu sau lại nói với giọng tức giận, “Chẳng phải cậu cậy là cô ấy yêu cậu!”. Câu nói này dường như được thốt ra từng từ từng từ một, với vẻ vô cùng không cam tâm, nhưng lại không thể không thừa nhận, nói xong lại thấy hối hận…
May thay Đại Đổng cũng không cảm thấy gì, chỉ nhanh chóng gật đầu, kèm theo nụ cười méo xệch, “Đúng, tôi còn bội thu tình cảm cô ấy dành cho mình, song cũng may là vẫn còn có cơ hội, tôi sẽ từ từ bù đắp, cố gắng nhiều ơn nữa cho đến khi tài khoản thật dư dả, tiêu không hết tiền”.
Trước khi máy bay hạ cánh, Đại Đổng chủ động hỏi Diệp Minh Lỗi: “Câu hỏi lúc trước tôi đã có câu trả lời khác, có lẽ để anh thấy yên tâm hơn. Giữa Chu Lạc và lương tâm đạo nghĩa, tôi không thể đưa ra lựa chọn, nếu Chu Lạc giết người phóng hỏa, tôi không biết là có thể bao dung cho cô ấy một cách vô điều kiện hay không. Nhưng tôi có thể chọn giữa lợi ích của tôi và lợi ích của cô ấy, hạnh phúc và niềm vui của cô ấy luôn được đặt lên hàng đầu”. Dừng một lát cậu nói tiếp: “Tới lúc đó chào mừng anh tới dự đám cưới của chúng tôi, tôi sẽ gửi anh thiệp mời. Còn nữa nếu anh muốn làm phù rể, tôi cũng sẽ không ý kiến gì”.
Mặt Diệp Minh Lỗi lại tối sầm. Anh đá chân vào tường không chút phong độ. Anh yên tâm? Anh yên tâm điều gì chứ?! Chu Lạc lại không phải là người phụ nữ của anh, cũng không phải là em gái của anh, tại sao anh phải yên tâm khi cô ấy lấy người khác! Câu nói “Hạnh phúc và niềm vui của cô ấy luôn được đặt lên hàng đầu” có ý nghĩa gì đây? Rõ ràng là chỉ trích anh không nên bám riết lấy cô ấy, để Chu Lạc vui vẻ đi lấy chồng. Còn nữa, làm phù rể à, tại sao anh phải làm phù rể! Con người anh tuấn tú, lịch thiệp như vậy, chú rể nào dám mời anh làm phù rể…
Kế hoạch luôn luôn không theo kịp sự thay đổi, việc đầu tiên Chu Lạc làm khi về Bắc Kinh chính là vào bệnh viện, nhưng lại không phải đi đón bác gái ra viện, mà là đến viện nhi thăm Châu Châu.
Vội vàng đi tới trước cửa phòng bệnh, Chu Lạc đang định gõ cửa thì cánh cửa được mở ra từ bên trong. Người mở cửa là một phụ nữ tầm khoảng ba mươi, khuôn mặt xinh đẹp, khí chất xuất chúng, hơi ngạc nhiên khi nhìn thấy Chu Lạc, tiếp đó liền khách sáo hỏi: “Xin hỏi, chị tìm ai?”.
“Châu Châu, tôi muốn nói là Lịch Châu, em ấy ở phòng này phải không?” Cô nhìn lại số trên cửa, đúng là không sai, hơn nữa loại phòng bệnh VIP này tương đối phù hợp với thân phận và địa vị của thiên kim tiểu thư nhà ngài Lịch. Hai mươi tư giờ, bất cứ lúc nào cũng có thể tới thăm, thuận tiện cho ngài Lịch công việc vô cùng bận rộn có thể tới thăm con gái bất cứ lúc nào. Chu Lạc trong lòng thầm cười nhạt, con gái ốm nằm viện đã ba ngày mà vẫn chưa thấy bóng dáng bố, còn đang bận với các cuộc họp, xem ra tất cả các chính khách đều giống nhau. Lịch Chủy bình thường có vẻ rất thương con gái, nhưng khi phải lựa chọn giữa con gái và sự nghiệp, thì sự lựa chọn cũng giống như những người khác.
“Cô là?” Người phụ nữ đối diện đầy vẻ hồ nghi, ánh mắt dò xét Chu Lạc.
“Tôi tên là Chu Lạc, là bạn của Châu Châu.” Nhận thấy rõ ràng sự đề phòng của đối phương, Chu Lạc cũng phần nào đoán được thân phận của người phụ nữ này.
Quả nhiên, sau khi nghe xong, người phụ nữ này lập tức tươi cười và nói: “Thì ra cô chính là chị Chu Lạc mà Châu Châu đã nhắc tới, tôi họ Lý, hiện tại đang giúp đỡ anh Lịch chăm sóc Châu Châu. Mời cô vào, con bé Châu Châu rất hay nhắc đến cô, nó vừa mới ngủ, tôi vào phòng xem thế nào”.
Phòng bệnh là cả một căn hộ, có đầy đủ tất cả các vật dụng gia đình, phong cách trang trí màu hồng phấn mà các cô bé rất thích. Nếu không phải là trong không khí sặc mùi thuốc tẩy thì người ta sẽ nghĩ đây chính là căn phòng dành cho trẻ con của nhà nào đó được bố mẹ tốn công chuẩn bị.
Mời Chu Lạc ngồi ở sô pha trong phòng khách, cô Lý đang chuẩn bị trà nước tiếp đón, một giọng nói hơi khàn khàn vang lên “Chị Chu ơi”, cùng lúc đó cánh cửa phòng trong được mở ra. Châu Châu trên người mặc đồ ngủ, đi chân đất, mặt đỏ bất thường, ánh mắt sáng long lanh nhìn Chu Lạc, không che giấu được niềm vui và sự cảm động.
Không ngờ Châu Châu chạy tới, cô Lý kêu lên một tiếng, lao như mũi tên chạy lại bế Châu Châu, “Bà cô tổ của tôi ơi, sao lại tự mình xuống giường thế này, còn không đi giày nữa, cháu mau trở về giường nằm đi”.
“Không cần, cháu muốn nói chuyện với chị Chu.” Âm thanh của Châu Châu không lớn, nhưng giọng điệu lại rất kiên quyết, “Cô giáo Lý, không phải là cô muốn gọi điện cho bố sao? Cô nói cho bố biết chị Chu tới thăm cháu đi, nếu bố rảnh rỗi thì mau tới đây”.
Thấy Châu Châu hình như không có vấn đề gì nghiêm trọng, Chu Lạc thở phào nhẹ nhõm, sau đó nhìn tấm thảm lông cừu rất dày trên nền, lại thấy cô Lý lo lắng vội vàng tìm tất tìm giày cho Châu Châu. Sau khi nghe xong lời Châu Châu nói, sắc mặt cô ta hiện lên vẻ bối rối và giận dữ, Chu Lạc cảm thấy có chút buồn cười, bỗng liên tưởng tới vị ma sơ nghiêm khắc trong tiểu thuyết cổ xưa. Với thân phận địa vị của ngài Lịch, nếu ở thời xưa thì cũng được coi là quan nhị phẩm, Châu Châu cũng là thiên kim tiểu thư, còn nhỏ nhưng rất ranh ma, có thêm một người mẹ kế, có thể bùng nổ cuộc chiến trong gia đình bất cứ lúc nào. Nhưng vấn đề là ma sơ lại có thể chuyển thành mẹ kế sao?
“Chị Chu à, chị nói lời chẳng giữ lời gì cả! Chị đã hứa sẽ dạy em vẽ mà!” Ý nghĩ gian tà của Chu Lạc bị Châu Châu làm gián đoạn, nhìn thấy gương mặt đầy vẻ tủi thân và nước mắt lưng tròng của cô bé, bất giác cô thấy lo sợ và ân hận.
Chu Lạc dỗ dành mãi, cuối cùng Châu Châu cũng đồng ý quay lại giường nằm. Chu Lạc liền kéo ghế ngồi gần đầu giường, nói chuyện với cô bé.
Ngồi gần, Chu Lạc mới phát hiện ra trên mặt trên cổ cô bé có rất nhiều bọng nước nhỏ trong suốt, cô nhíu mày nhìn về phía cô Lý, người phía sau lập tức giải thích sự nghi hoặc của cô, “Châu Châu lên thủy đậu. Con bé này, từ nhỏ cơ thể đã yếu ớt, rõ ràng là tiêm phòng rồi, ở mẫu giáo có cháu lên thủy đậu, con bé vẫn bị lây. May mà sáng nay đã hạ sốt rồi, nốt thủy đậu cũng dần dần nổi lên, cuối cùng không phải quá lo lắng nữa”.
Giọng điệu thân thiết, đầy vẻ yêu thương, quan tâm đến cô bé, làm Chu Lạc luôn hoài nghi vẻ giận dữ trên mặt cô Lý mà mình nhìn thấy lúc nãy có thể là ảo giác.
Khi Chu Lạc thần người ra, cô Lý lại tiếp tục mở lời, “Thực ra tôi và anh Lịch quen nhau từ rất lâu rồi, cũng có thể coi là lớn lên cùng nhau. Hồi học đại học, tôi học khoa mầm non, anh Lịch lại rất bận, nên mới giúp anh ấy chăm sóc Châu Châu. Nhưng con bé Châu Châu này vẫn rất khách sáo, tôi đã nói gọi cô là được”.
“Người dọn dẹp ở nhà bà ngoại cũng gọi là cô Lý, cháu sợ bị nhầm lẫn.” Khi Chu Lạc đang không biết nên nói thế nào để đáp lại lời tự giới thiệu này, Châu Châu vẻ mặt không chút tình cảm nói chen vào một câu.
Chu Lạc cố gắng kìm nén không nhìn nét mặt cô Lý, cúi đầu đếm các nốt thủy đậu trên mặt Châu Châu. Tuy Chu Lạc chưa từng trông trẻ, cũng biết thủy đậu không phải là vấn đề nghiêm trọng, trong lòng phần nào cảm thấy đỡ lo hơn, nghĩ tới việc mình vừa mới thầm trách mắng Lịch Chủy, cũng có phần hơi quá đáng.
Biểu cảm của Châu Châu tuy có kích động, điệu bộ kéo Chu Lạc như thế có rất nhiều chuyện cần nói, nhưng vẫn mang chút đắn đo.
“Cô giáo Lý, cô gọi điện thoại cho bố chưa?”
“Trợ lý Tôn vừa mới trả lời điện thoại nói bố cháu đang họp, khi nào họp xong sẽ đến ngay.”
“Cô giáo Lý, cháu muốn ăn bánh chân giò bác Từ làm, phiền cô về lấy giúp cháu.”
“Cô gọi điện cho lái xe mang tới.”
“Cô giáo Lý, cháu không thích bộ đồ ngủ có hình con hươu, cô đến nhà bà ngoại lấy bộ đồ có hình ba con heo đi.”
“Đồ ngủ vẫn còn rất nhiều, ngày mai đi lấy được không?”
Nhìn thấy Châu Châu bĩu môi liền ngay đó, khóe miệng cô Lý hơi giật giật, cười nhạt, nói với Chu Lạc: “Mặc dù lên thủy đậu không có gì nguy hiểm, nhưng tôi sợ con bé không biết gãi lung tung, để lại sẹo sẽ không đẹp”. Cô Lý giải thích lý do vì sao không chịu rời đi.
Trong lòng Chu Lạc mỉm cười: Châu Châu cũng không phải quá nhỏ, hơn nữa hai tay đều đã đeo găng, mình cũng đang ở đây, gấp quá thì gọi y tá giúp đỡ là được. Chẳng phải lúc trước cô Lý cũng đang có ý định ra ngoài hay sao? Cô ấy lo sợ điều gì nhỉ?
Dù sao thì Châu Châu còn nhỏ tuổi, mặt mày cau có vẫn đang muốn lấy cớ, Chu Lạc bèn nói trước: “Châu Châu nghe lời nào, cô giáo Lý là người có trách nhiệm, khi bố em tới thăm lại không thấy cô ấy ở bên cạnh, nhất định sẽ không vui đâu”.
Mặt Châu Châu nhìn Chu Lạc đầy vẻ nghi hoặc, dường như muốn nói: Bố không vui càng tốt, vì sao chị lại nói đỡ cho cô ta?
Chu Lạc an ủi cô bé bằng ánh mắt, tiếp tục cười nói: “Bố em trả lương cho cô giáo Lý, là ông chủ của cô giáo Lý. Chị trong giờ làm việc ngay cả điện thoại riêng cũng không dám gọi, vì sợ bị ông chủ mắng. Lát nữa bố em tới đây, cô giáo Lý cũng sợ bị ông chủ mắng”.
Châu Châu nghe xong thấy rất vui, lập tức hỏi Chu Lạc: “Có thật vậy không chị, các ông chủ đều mắng người sao? Khi ông chủ mắng người, chứng tỏ rất ghét cô ta, có phải sẽ không kết hôn không nhỉ?”.
Lần này người khóe miệng giật giật lại là Chu Lạc. Mặc dù Châu Châu rất thông minh, không chỉ đích danh, nhưng đây là sự thông minh theo kiểu trẻ con. Điều này có quá lộ liễu không! Nhìn vẻ mặt cười gian của Châu Châu, rồi lại nhìn vẻ mặt tái mét của cô Lý, Chu Lạc ngầm lau mồ hôi… Lẽ nào cô bé này đang cố ý?
Cười trừ vài tiếng, Chu Lạc trả lời cô bạn nhỏ đang kiên quyết hỏi đến cùng, “Nếu là chị, chị sẽ không lấy ông chủ đã mắng mình đâu”. Ông viện trưởng hói họ Đồ ơi, ông yên tâm rồi nhé!
Cuối cùng Châu Châu cũng có được câu trả lời vừa ý, ngay lập tức ngoái đầu nhìn cô Lý, “Cô yên tâm đi đi, cháu và chị Chu nói chuyện một lát, nếu bố đến mà mắng cô thì cháu sẽ ngăn bố lại. Bố rất nghe lời cháu, cả chị Chu nữa, bố cũng nghe lời chị ấy”.
Chu Lạc trong lòng ngổn ngang, con bé này bị sốt thật sao? Người bị sốt chính là cô mới đúng, ngoài thì sôi sùng sục, bên trong đã mềm nhũn rồi! Là cô đi thăm bệnh nhân hay tự tìm rắc rối?! Thấy cô Lý mặt mày giận dữ nhìn mình, Chu Lạc thậm chí còn ngờ rằng một phút sau đó, cô sẽ phải nếm mùi đau khổ về thể xác.
Khổng Tử nói: Phụ nữ cũng giống như tiểu nhân, khó dạy dỗ. Trong giây lát cô đều gặp hết. Cô gọi là tai bay vạ gió, chính là đây! Rõ ràng cô nhận lời cầu hôn của người khác, căn bản chưa từng nghĩ đến việc làm vợ lẽ của người ta! Hồi chuông nội chiến gia đình còn chưa đổ, vậy mà người chứng kiến như cô đã trở thành bia đỡ đạn sao?
Cô bé ranh mãnh này đã hãm hại cô! Chu Lạc đang giận dữ đứng dậy, liền nhìn thấy Châu Châu ngẩng mặt lên, đôi mắt với hàng mi dài chớp chớp, hiện lên vẻ yếu ớt và khẩn cầu, run rẩy, cánh tay thon gầy ôm chặt hai đùi, người co rúm lại, vừa đáng yêu lại vừa tội nghiệp.