! Cho đến lúc này, Chu Lạc mới nhận ra rằng cô hiểu rất ít về vị hôn phu của mình, ngay cả bạn bè của cậu cũng chỉ biết có vài người. Giờ thì họ đã cùng nhau biến mất, không hề để lại chút dấu vết gì giống như gió lướt qua mặt hồ, dường như chưa từng xuất hiện trong cuộc đời cô.
Nếu trong tay không cầm chìa khóa, nếu như chìa khóa này không phải là có thể mở được căn phòng của họ, và nếu không phải là trong phòng còn có đồ đạc của cậu, Chu Lạc thậm chí còn nghi ngờ rằng đây chỉ là một giấc mơ. Còn Đại Đổng chưa biết chừng lại là một yêu tinh chuyên mê hoặc người khác, nếu không, sao cậu có thể hoàn toàn biến mất như vậy được?
Chu Lạc ngây người ngồi trên sô pha trong phòng khác, nghĩ lại những việc đã diễn ra trong thời gian qua, từ sự ngạc nhiên lúc bị đâm xe, vài lần qua lại rồi thành thân quen, cậu mỉm cười kể cho cô nghe những câu chuyện từ thuở ấu thơ, lời thổ lộ của cô, họ cùng nhau leo núi, còn cả cảm giác gần gũi thân thiết sau đó, cuộc chạm trán với bố, lời cầu hôn của mình. Sau đó cậu đã đấu tranh giành quyền làm chủ, sau đó là việc đăng ký kết hôn giống như trong hình ảnh, cảm giác bàng hoàng và lo lắng sau khi nghe điện thoại, sau đó là đưa tiễn, và sau đó là mất tích.
Nụ cười của cậu vẫn đang hiện ra trước mắt, làm sao có thể là giấc mơ? Nhưng nếu không phải là mơ, sao có thể hoang đường như vậy?
Tiếng chuông cửa vang lên giòn giã, Chu Lạc giật nảy mình đứng dậy, sau đó cô phát hiện bản thân bắt đầu run rẩy một cách không thể kiềm chế nổi, các dây thần kinh trên mặt đang trong xu thế co rúm lại, cậu đã về, cuối cùng Đại Đổng đã quay về rồi!
Người đàn ông chỉn chu trong bộ vest đứng bên ngoài hơi giật mình khi cánh cửa nhanh chóng mở ra, sau khi định thần lại liền hỏi: “Xin lỗi, cô là Chu Lạc phải không?”.
Khuôn mặt Chu Lạc đỏ bừng, nỗi xúc động trên khuôn mặt lập tức biến thành nỗi thất vọng khi nhìn thấy người đàn ông đó, vốn nghĩ rằng người này gõ nhầm cửa, nhưng sau khi nghe câu hỏi, trong lòng đầy sự nghi ngờ, liền gật gật đầu.
Nhưng, cô còn chưa kịp thông báo với bất kỳ ai về địa chỉ này mà, ngay cả việc mua bán cũng chưa từng đăng ký nơi nhận bằng địa chỉ này, một ý nghĩ thoáng qua, trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Quá tốt rồi, cuối cùng cũng tìm được cô, tôi là luật sư của anh Đổng, đây là danh thiếp của tôi.” Đối phương thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ra tự giới thiệu về mình.
Chu Lạc nhìn hai kẹp tài liệu trên bàn, giống như nhìn thấy thú dữ, rắn độc, dường như không dám tin vào mắt mình.
Không được, cô cần phải xác định lại một chút!
“Ý anh là, anh ấy muốn… ly hôn với tôi?” Chu Lạc cảm thấy chắc chắn là chưa đổi múi giờ, cô đang nằm mơ giữa ban ngày, nhưng cũng coi như xác nhận được việc cậu vẫn an toàn, xét ở một phương diện nào đó, cô cảm thấy phần nào yên tâm.
“Đúng vậy, anh Đổng ủy thác toàn quyền việc này cho tôi. Tôi đến tìm cô chủ yếu để bàn về vấn đề phân chia tài sản, bất động sản và cổ phần của anh Đồng đều là tài sản trước hôn nhân, trong văn bản có ghi rõ thời gian, nếu cô Chu không có ý kiến gì, phiền cô ký vào văn bản chứng nhận.”
Đó là một bản thỏa thuận ly hôn, nói rõ tất cả tài sản đều thuộc về Đại Đổng, không liên quan gì tới cô. Chu Lạc liếc qua một lượt, phát hiện những điều cậu nói trước đây đều là sự thật, ngoài việc sở hữu nhiều căn nhà ra, cậu còn nắm giữ mười phần trăm cổ phần ở một doanh nghiệp kinh doanh ô tô nổi tiếng nữa, đó cũng là một món tiền không nhỏ.
“Ngoài căn nhà này, những tài sản còn lại, anh Đổng đã ủy quyền cho chúng tôi niêm yết chuyển nhượng. Căn nhà này anh ấy để lại cho cô, ở chỗ tôi có giấy ủy quyền của anh ấy, khi nào tiện cô có thể tới phòng quản lý nhà đất để làm thủ tục.”
“Không cần, tôi có chỗ ở của mình.” Giờ đây Chu Lạc lại rất lạnh lùng, bình thản nói lời từ chối.
Vô tình kết hôn với một người giàu có, cô lại chưa có sự chuẩn bị để đào mỏ, nhanh chóng ký vào giấy ly hôn. Chu Lạc chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, đi tìm một người thân quen một nơi thân quen để chứng minh rằng cô không nằm mơ, chứng minh rằng thần kinh của cô không có vấn đề.
Tất Tinh Huy tròn mắt nhìn Chu Lạc uống rượu, đang cân nhắc xem làm một người cậu thì nên khuyên cô như thế nào đây, hay cứ làm một người bạn cùng cô uống rượu. Không ngờ với tốc độ suy nghĩ của một bộ óc thiên tài của ông, còn chưa kịp suy nghĩ xong, Chu Lạc đã liên tiếp uống liền mấy ly vào bụng.
Thấy cô cứ uống liên tục như vậy, nếu ông muốn ngăn cản, cả đời này đừng mơ đạt được nguyện vọng nữa. Tất Tinh Huy liền rót cho mình một ly, tuy nhiên tửu lượng của ông không tốt, chỉ có thể nhấp môi, lát nữa ông cần phải giữ tỉnh táo, chưa biết chừng lại có thể nhân lúc cô uống say mà nhận cô làm con gái của mình.
“Thất tình à?” Không ngăn Chu Lạc uống rượu, nhưng vẫn cần phải hỏi.
“Không, ly hôn rồi.” Đôi mắt Chu Lạc sáng bừng, không có vẻ gì là say cả, cười hì hì trêu cậu của mình: “Cậu thấy cháu nghĩa khí chưa, không nhẫn tâm thấy cậu là người duy nhất trong gia tộc ly hôn, bị mọi người ghét bỏ, đã đích thân thử để trải nghiệm với cậu”.
“Ly hôn là tốt”, Tất Tinh Huy lại tỏ vẻ rất vui mừng, “Cháu còn dũng cảm hơn bố mẹ của mình, không hổ thẹn là cô con gái mà cậu nhắm tới, chỉ bằng bây giờ hãy nhận cậu là bố đi!”.
Đây là trưởng bối kiểu gì vậy, Chu Lạc lại thất bại trước cậu, giãy giụa: “Cậu không hỏi cháu kết hôn từ khi nào sao?”.
“Đã ly hôn rồi còn hỏi gì nữa!” Tất Tinh Huy xua tay hỏi tiếp với bộ dạng “căn bản là không nắm được trọng điểm”: “Nhưng cháu ly hôn với ai? Là tên tiểu tử đó phải không?”.
Cả hai người đểu hiểu rõ từ “tiểu tử” ở đây là chỉ ai, Chu Lạc gật đầu.
“Tên này giỏi thật, dám bỏ rơi con gái của họ Tất này, nó thật to gan.” Lập trường của Tất Tinh Huy dường như không đủ kiên định.
Chu Lạc lại trừng mắt với cậu: “Sao cậu biết là cháu bị đá, chẳng lẽ không thể có chuyện cháu đề nghị ly hôn ư?”.
“Nếu cháu đề nghị ly hôn thì còn tìm đến đây uống rượu làm gì? Chút kiến thức đơn giản đó, cậu vẫn có, được không hả?” Sự đáng yêu của thiên tài, chính là chỗ thẳng thắn, điều đáng hận của thiên tài, là ở chỗ quá thẳng thắn.
Chu Lạc không thể nhịn được nữa, uống một hơi cạn số rượu trong ly, bỏ đi!
Tuy nhiên, khi bị cậu phá rối như vậy, cô bỗng nhiên cảm thấy việc mình tự chuốc say thật đáng buồn cười. Bản thân cuộc hôn nhân này đã không thực tế, hai người giống như loài động vật cao cấp nhất trưởng thành, tình cờ gặp nhau, bị hấp dẫn cuốn hút nhau, gắn bó với nhau một thời gian. Lại vì nhiều sự can dự từ thế giới bên ngoài, đã có trói buộc bằng luật pháp. Đợi sau khi trạng thái hưng phấn qua đi, đầu óc tỉnh táo trở lại, mới phát hiện tất cả đều méo mó, không bình thường, nên đã nhanh chóng trở lại trạng thái như lúc ban đầu.
Kinh nghiệm tình trường không có, cũng không hiểu cảm giác như thế nào mới được là thực sự yêu một người, chỉ dựa vào cảm giác rung động khi gặp nhau đấy, cùng với cảm giác ấm áp cảm nhận được khi ở bên nhau sau đó, muốn kết thúc cuộc sống độc thân, muốn xây dựng một gia đình bằng đôi tay của mình, đi đến bước này dựa vào dũng khí, dựa vào bản năng, không ngờ lại có kết cục đau buồn như vậy.
Cô đúng là một người không may mắn, ngay cả phúc phận có một gia đình nhỏ để sống những ngày hạnh phúc bên nhau cùng người mình yêu cũng không thể có.
Lập gia đình không thành, không dựa được vào người thân, Chu Lạc lại một lần nữa gắng hết sức trong công việc. Lần này thì tốt rồi, dù được cử tới châu Phi giám sát công trường cũng không có gì phải lo lắng.
Gần đây cơ cấu công ty có thay đổi, nhân sự được điều động thường xuyên, tin tức mới nhất trong hai ngày nay là viện trưởng Đồ bị điều chuyển công tác.
Không phải là thăng chức, mà là điều chuyển, điều đến một đơn vị cung cấp ở thành phố khác, vì bị điều chuyển rời khỏi thủ đô, nên hầu hết mọi người đều cho rằng ông bị giáng chức.
Dù sao viện trưởng Đồ cũng có ơn coi trọng giúp đỡ cô, Chu Lạc không thể tự quyết định nên dùng cách nào để hỏi về vấn đề này. Ở cơ quan, ai bận việc của người nấy, không có thì giờ để nói chuyện riêng, một ngày nọ sau giờ làm việc, Chu Lạc mua một ít quà, lần đầu tiên cô đến nhà của lãnh đạo.
Một gia đình ba người theo kiểu mẫu, vợ của viện trưởng Đồ hiền hậu, đoan trang, con trai học trường chuyên cấp ba, nhìn rất lễ phép, ngoan ngoãn, có vẻ con cao ráo hơn cả bố, một gia đình vui vẻ, hạnh phúc.
“Bao nhiêu năm qua không thấy cháu tới nhà nhờ vả, chú sắp bị điều chuyển rồi, sau này không thể giúp gì cho cháu được, sau còn tới nịnh nọt chú thế?” Viện trưởng Đồ đỡ lấy tách trà từ tay vợ, cười ha ha trêu cô, dường như rất đắc chí.
Chu Lạc quan sát sắc mặt, cuối cùng cũng yên tâm, mỉm cười, “Giang hồ ngày rộng tháng dài, chưa biết chừng một ngày nào đó lại trở thành nhân viên của chú, vì vậy lưu lại một ấn tượng tốt trước đã”.
Vợ viện trưởng Đồ gọi xong quả táo đưa cho Chu Lạc thở dài, “Không biết cấp trên xem xét như thế nào, ông Đồ tuổi đã cao như vậy mà còn phải rèn luyện. Con trai học cấp ba, cô cũng không thể rời xa nó, giờ đi xa như thế không có ai chăm sóc nhất định phải chịu khổ, đến lúc đó bệnh tiểu đường vào cao huyết áp tìm đến, danh ư, lợi ư, có tác dụng gì cơ chứ”.
Viện trưởng Đồ tỏ ý không vui, “Ăn nói kiểu gì vậy, bà không chăm sóc tôi thì tôi sẽ chết sao? Như thế là bà không yên tâm về tôi à? Cơ quan đã cho cơm ăn, vi cơ quan mà tính toán như vậy thì không nên…”.
Sau khi từ nhà viện trưởng Đồ trở về, tâm trạng Chu Lạc rất xấu. Cô luôn cảm thấy lần điều động công tác này của viện trưởng Đồ có điều gì đó kì quặc, trong mấy năm đảm nhiệm chức vụ, ông đã mang lại cho cơ quan nhiều lợi ích, cho dù không đưa ông lên tổng công ty để thăng chức thì cũng không nên đột ngột đẩy ông đi như thế.
Cô thầm cảm thấy lo lắng, lo rằng có thể vì cô mà ông bị ảnh hương. Nhưng cứ cho là bố mẹ đã hành động, cũng không cần giáng trực tiếp xuống đầu cô sao? Một lãnh đạo cất nhắc bản thân cô một cách vô tư như vậy, cho dù bị điều động, cũng có thể ảnh hưởng lớn đến cô như thế nào? Hơn nữa, trong tiềm thức, cô vẫn không muốn tin rằng bố mẹ cô lại là những người độc ác, vô lý như vậy.
Còn Đại Đổng, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cậu từ bỏ nhà cửa và bán cả gia sản, không ngần ngại cắt đứt mọi quan hệ với Bắc Kinh? Nếu như, chỉ là nếu như, tất cả đều do chỉ đạo của bố mẹ cô, họ quả thật đáng sợ.