nhà rẻ tới mức không thể tưởng tượng nổi, cơ duyên tâm đầu hợp ý ngay trong lần đầu gặp mặt, món ăn của quê hương, cách gọi là “dì Mai” chứ không phải “chị Mai”, còn cả lời khuyên nhủ lúc ẩn lúc hiện của ngày hôm qua, thực ra, sớm đã có dấu vết rồi chứ.
Là do cô ngốc nghếch, sống tới ngần này tuổi đầu rồi, sao vẫn còn tin rằng trên thiên hạ còn có nơi ăn ngủ miễn phí, sao còn mong ước xa xôi rằng có người đối xử tốt với cô vô duyên vô cớ?
Chỉ là, dì Mai muốn làm gì vậy, muốn dùng việc này để lấy lòng bố cô? Hay là yêu nhau yêu cả đường đi? Dì Mai lại không biết rằng, đối với bố cô, đứa con gái này hoàn toàn không được yêu thương chiều chuộng, thậm chí còn không bằng cả người đi đường nữa.
Một cuộc đầu tư thua lỗ biết bao, hay là một cuộc đầu tư của tình cảm mềm yếu nhất!
“Tôi đã kết hôn rồi, sẽ nhanh chóng dọn khỏi đây, chúng ta cùng tính các khoản tiền thuê nhà một chút nhé.” Chu Lạc cố gắng giữ vững tinh thần, làm ra vẻ không nhìn thấy Chu Thanh Bách, tiếng gọi “dì Mai” cũng không thể nào thốt ra khỏi miệng được nữa.
Rầm một tiếng, chiếc cốc bị đặt mạnh xuống bàn, Chu Thanh Bách lại sa sầm nét mặt thêm một lần nữa.
“Mang hạnh phúc của cả đời mình ra để giận dỗi với bố mẹ, đây chính là cái mà mày gọi là đi tìm tự do hay sao hả?” Chu Thanh Bách cuối cùng đã không thể nín nhịn nổi nữa, mở miệng nói trước khi Chu Lạc quay người bước lên lầu.
Liếc nhìn về phía Mai Bình đang bối rối không biết phải làm thế nào, Chu Lạc bỗng nhiên lại có dũng khí nhìn thẳng vào mặt bố, nhếch nhếch một bên khóe môi, mỉm cười lạnh lùng nói: “Con còn có hạnh phúc cả đời để mà giận dỗi, còn bố thì sao?”.
“Khốn nạn!” Lần này là tiếng vỡ của chiếc cốc, hơn nữa còn rơi ngay dưới chân mình, Chu Lạc vội vàng rảo bước lên lầu, để tránh việc có những món đồ khác đuổi theo phía sau.
Bố đã bị chọc tức rồi, vô cùng tức giận rồi, cảm giác này lại thật… thoải mái quá!
Ở cơ quan vẫn còn rất nhiều việc cần xử lý, Chu Lạc vội vàng thu dọn một số đồ thường dùng, gói gọn vào túi, xách đi, những thứ còn lại để sau rồi tính, dù sao dì Mai cũng sẽ không cấp thiết cần dùng tới căn phòng này – trên đời này làm gì có sự việc trùng hợp đến vậy, các điều kiện ban đầu khi cho thuê nhà, chẳng phải là đã được vạch sẵn rồi sao, căn bản là, cô không hề nghĩ rằng Mai Bình còn có thể cho người khác tới thuê phòng.
Khi xác va li xuống lầu, đã không thấy bóng dáng bố đâu nữa, Mai Bình cũng đã thay một bộ quần áo chỉnh tề, đang đợi cô ở dưới lầu. Thấy chiếc va li nặng trĩu của cô, còn định đưa tay ra giúp đỡ, nhưng đã bị Chu Lạc khéo léo từ chối.
“Xin lỗi, cô không cố ý giấu cháu, mà là sợ rằng nếu ngay từ đầu, cháu biết chuyện, sẽ có tâm trạng mâu thuẫn với cô”. Thái độ của Mai Bình hết sức dịu dàng, đầy vẻ hối lỗi.
Thấy điệu bộ của cô ấy như vậy, Chu Lạc cũng không có cách nào giữ mãi bộ mặt cứng nhắc, sự chuyển biến của sắc thái tình cảm, cần làm dịu sự xung đột.
“Thực ra, tôi mâu thuẫn hay không mâu thuẫn với cô, có liên quan ư?” Ánh mắt Chu Lạc khi nhìn cô ấy có chút thương xót, điều không nói ra thành lời, đó là: Cô chắc không nghĩ rằng bố sẽ ly hôn để lấy cô chứ, nếu như có thể, hà tất phải đợi tới ngày hôm nay?
Một người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, đẹp đến mấy hay nhiều tiền đến mấy thì cũng sao nào? Không có con, không có người đàn ông có thể mang đi được, sống xa quê hương, thậm chí ngay cả người thân cũng không qua lại – ít nhất là trong khoảng thời gian sống chung, cô chưa từng thấy người thân nào của Mai Bình tới thăm viếng cả.
Quả nhiên, nghe thấy câu nói đó của cô, sắc mặt của Mai Bình đã thay đổi, đau khổ cười một tiếng, “Đúng là không có liên quan, nhưng cô muốn cháu biết rằng, cô thật sự rất có duyên với cháu, không… liên quan gì tới ông ấy”.
Chu Lạc gầu gật đầu tỏ vẻ đồng ý, bố mẹ đều là những người cực kỳ tự phụ, cho dù là có điểm nào đó không mấy vẻ vang, cũng sẽ không hạ thấp đẳng cấp. Tướng mạo và khí chất của Mai Bình đều không thua kém gì mẹ, còn dịu dàng hiền hậu hơn, cũng không có khí thế luôn lấn lướt người khác của mẹ, thực ra là một phụ nữ tốt, bản thân mình sao có thể không thích cô ấy.
“Cô vốn định để trước khi chúng ta biết rõ về thân phận của nhau, có sự tiếp xúc bước đầu với cháu, cũng có thể để lại một ấn tượng tốt trước, không ngờ lại xảy ra chuyện này, sau này, thật sự là ngay cả là bạn bè cũng không thể sao?” Nhìn ánh mắt xa lạ của Chu Lạc, sự đau khổ của Mai Bình thể hiện hết ra cả lời nói.
Chu Lạc khẽ khàng ngẩng đầu lên, lộ ra nụ cười đầu tiên trong ngày hôm nay, “Đương nhiên có thể, sau khi cô rời xa ông ấy”.
“Tại sao? Cô cứ nghĩ rằng cháu không thích mẹ của mình”. Mai Bình kinh ngạc, trong những lần nói chuyện từ trước tới giờ của cô ấy, biểu hiện trong ngày hôm nay vô cùng phong phú.
“Đâu chỉ là không thích, tôi luôn hận bà ấy, hận rằng bà ấy luôn cao cao tại thượng, luôn can thiệp vào chuyện của tôi.”
“Vậy cháu…”
“Tôi không phải là đứa con gái ngang ngược, tôi biết sự can thiệp của họ đối với tôi không có ác ý, chỉ là quan niệm và giá trị quan không giống nhau, vì vậy mới mâu thuẫn như nước với lửa. Là con gái do bà sinh ra, tôi không thể làm bạn với người tình của chồng bà ấy, làm vậy sẽ là một sự sỉ nhục, cũng là sự thách thức với bà, nếu bà ấy biết được, sẽ không tốt cho cả tôi và cô.” Chu Lạc liếc nhìn Mai Bình một cái, nói tiếp, “Hơn nữa, tôi tôn trọng hôn nhân”.
Lời nói mặc dù rất phóng khoáng, nhưng sau khi Chu Lạc ra khỏi cửa, nước mắt vẫn rơi xuống.
Làm người quá thất bại rồi, đã bao nhiêu năm như vậy, cho dù là tình thân, tình bạn hay tình yêu, thứ mà cô có được đều rất ít, mối tâm giao vong niên với Mai Bình này, cô rất hào hứng, cũng rất coi trọng. Ngoài việc còn sống độc thân tới tận bây giờ, Mai Bình dường như đáp ứng được tất cả các yêu cầu về một người phụ nữ hoàn mỹ trong mắt Chu Lạc, không ngờ chân tướng lại không thể chịu nổi như vậy.
Con người nếu lúc nào cũng chỉ như thuở ban đầu gặp gỡ, thì sẽ chẳng nảy sinh cái gì phiền muộn.
Người thương yêu thì cũng sao nào, Đại Đổng phẩy phẩy tay rồi ra đi, ngay cả một lời giải thích cũng không có, một ngày mùa thu tươi đẹp, vậy mà những điều đến với cô lại toàn là buồn rầu và đau thương, duy chỉ có công việc là vẫn phải tiếp tục.