Điều này lại khiến Chu Lạc nhớ tới câu danh ngôn của Đồng Đan: Ai lại còn bón thức ăn cho cá đã cắn câu nữa!
“Vì vậy, em hãy làm việc chăm chỉ đi, thoải mái vẫy vùng, chỉ cần đừng làm sập là được rồi, chúng ta ở tầng trệt, đừng để người phía trên phải chịu tai họa một cách oan uổng.” Đại Đổng sau đó lại tuyên bố.
“Quá tốt rồi.” Chu Lạc quyết định để da mặt dày thêm chút nữa, Đại Đổng, người thi thoảng châm chọc cô, không còn dịu dàng nhã nhặn như trước nữa, ngược lại khiến cô trút bỏ được rất nhiều căng thẳng khi đối diện với cậu.
“Cảm ơn nhé, Đại Đổng, hồi còn nhỏ, em thấy đám bạn khác chơi trò chơi gia đình, luôn cảm thấy rất thú vị, đáng tiếc là vẫn chưa tìm được người chơi cùng với mình, sau này lớn lên, cũng không còn cơ hội nữa, giờ đây cuối cùng cũng được thỏa ước nguyện rồi. Anh đừng lo, thực ra, em rất có khả năng thiên bẩm đối với việc sống ở nhà, khả năng thiên bẩm cộng với hứng thú, nhất định sẽ có thể làm được tốt mọi việc!” Khuôn mặt của Chu Lạc đầy hưng phấn, hai bàn tay nắm lại thể hiện sự quyết tâm.
Câu nói này vừa được thốt ra, người rơi vào thế bí lại chính là Đại Đổng, chơi trò… gia đình, kết hợp hai người lại với nhau cùng chơi trò chơi ư, hai người vội vàng đến với nhau để cùng chơi trò gia đình?
“À ờ, kết hôn rồi, nên ngày mai em hãy dọn về đây ở đi.”
Nghe thấy lời đề nghị của Đại Đổng, Chu Lạc chuyển từ trạng thái hưng phấn sang xấu hổ, đó là do cậu đề nghị, bản thân cô đâu có tự làm mất thể diện, hàng lông mi dài hơi khép xuống, đang định khẽ gật đầu, lại nghe thấy câu nói tiếp theo của Đại Đổng. “Hôm nay anh đưa em về, hay là nghỉ tạm ở đây một đêm?”.
Á, hóa ra là câu hỏi lựa chọn ư! Chu Lạc cảm thấy xấu hổ vì mọi hoạt động tâm lý của mình đều được bộc lộ hết ra bên ngoài, thật khó để chọn một trong hai điều đó!
“Thôi được rồi, em cứ ở lại đây đi, chưa biết chừng bố em đã tìm được nơi ở của em.” Quanh co vòng vo mãi, có người đã giúp cô giải quyết vấn đề khó khăn rồi.
“Thế này nhé, ưu tiên phụ nữ. Phòng ngủ chính ở trên gác nhường cho em, anh sẽ ngủ ở dưới tầng, có việc gì cứ gọi anh.”
Đại Đổng nói xong, lôi quyển sổ ghi chép luôn mang theo bên mình ra, bắt đầu – làm thêm giờ.
Bơ vơ trống trải, Chu Lạc đành chỉ còn cách đi lên gác, tắm gội rồi đi ngủ.
Chẳng phải đàn ông thường suy nghĩ bằng nửa thân dưới sao? Chẳng phải là tân lang mới nhậm chức thường rất hăng hái với ba hoạt động, quay cuồng trong ngọn lửa dục vọng, quay cuồng với ngọn lửa dục vọng, quay cuồng với ngọn lửa dục vọng ư? Chẳng phải là cô nam quả nữ ở chung một nhà, người chịu đựng được chỉ có Liễu Hạ Huệ[1] và thái giám, mà sở dĩ Liễu Hạ Huệ có thể nhẫn nhịn được, chẳng phải là bởi vì người phụ nữ trong lòng ông quá xấu sao?
[1] Liễu Hạ Huệ: Tên thật là Triển Câm, người đất Liễu Hạ, nước Lỗ, thời Xuân Thu, nổi tiếng là một chính nhân quân tử.
Cô, chắc không thể bị coi là xấu chứ?
Tại sao, điều này là tại sao chứ? Rõ ràng hai người đã từng gần gũi thân mật, rõ ràng hai lần trước, cậu còn tỏ rõ vẻ cuồng nhiệt khó cưỡng lại được. Vậy tại sao, giờ đây, mọi yếu tố thiên thời địa lợi nhân hòa đều đủ cả, hai người còn vừa nhận giấy chứng nhận đăng ký kết hôn, con sói hung hăng bỗng nhiên biến thành con dê ngoan ngoãn, chuyển sang ăn chay rồi ư?
Trên chiếc giường ngủ mềm mại rộng rãi, một mình Chu Lạc quấn chặt tấm chăn vào người, lăn qua lăn lại suy nghĩ.
Cuối cùng, vì cả đêm hôm qua không ngủ, thêm vào đó lại bận rộn suốt cả ngày hôm nay, cho dù tâm trạng rối bời, chỉ một lát sau, Chu Lạc vẫn có thể chìm vào giấc ngủ say.
Ngủ thật sự rất say, thậm chí nửa đêm, có người đẩy cửa bước vào, cô cũng không hay biết, Đại Đổng khẽ khàng lấy quần áo ngủ, yên lặng ngắm nhìn người con gái đang ngủ trên giường trong tư thế không hề thục nữ chút nào, thở dài một tiếng rồi quay người rời đi.
Nửa đêm, tiếng chuông điện thoại chói tai vang lên, Chu Lạc bị đánh thức dậy, mơ mơ màng màng cầm lấy ống nghe của chiếc điện thoại để bên cạnh giường, sau một tiếng “A lô”, mới bỗng nhiên ý thức được rằng đây không phải là phòng ở của mình, ừm, nói một cách chính xác, đây không phải là căn phòng ban nãy.
“Chu Lạc? Đại Đổng đâu, gọi cậu ấy nghe điện thoại đi!” Là Phan Đông, anh ta có chút ngạc nhiên khi nghe thấy giọng của Chu Lạc, nhưng chỉ chút xíu thôi, sau đó ngữ khí lại trở nên vô cùng khẩn cấp.
Chu Lạc không nói thêm gì nữa, buông điện thoại xuống vừa định chạy ra cửa gọi người, cửa phòng đã bị đẩy tung ra rồi. Đại Đổng bước vào áy náy nói: “Vừa mới lắp điện thoại, có rất ít người biết số máy này, không ngờ lại làm phiền giấc ngủ của em”.