“Chị Lạc Lạc, sáng sớm nay em tới văn phòng tìm chị nhưng không gặp, hóa ra chị cũng không đi làm à? Hôm qua bọn em chơi rất vui, vừa hay gặp được anh Diệp, anh ấy thanh toán cho bọn em, vì vậy em đã không viết hóa đơn tên chị, tiết kiệm được tiền rồi nhé.” Đổng Đan thấy hai người bước vào, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên vui mừng, hớn hở chạy tới báo cáo với Chu Lạc.
Chu Lạc đưa mắt liếc nhìn Diệp Minh Lỗi – người nãy giờ vẫn ngồi yên trên ghế sô pha, nét mặt không phân biệt rõ đang vui hay buồn, cảm giác dây thần kinh nhói đau, có ý muốn quay đầu bỏ ra ngoài.
Nhưng lại sợ Đại Đổng suy nghĩ nhiều, Chu Lạc đành phải chường mặt ra nói với Đồng Đan: “Tiêu hết bao nhiêu tiền, quay về chị sẽ tính trả em”. Đã nói là cô mời khách, cho dù người trả tiền là Diệp Minh Lỗi, đó cũng vì do nể mặt Đồng Đan, cô không thể mạo muội nhận ân tình này. Để tránh mọi phiền hà, cô cũng không hỏi tại sao trong giờ làm việc mà Đồng Đan lại xuất hiện ở đây, dù sao khi thăng chức, bản thân cô vẫn kiêm nhiệm việc lãnh đạo trực tiếp của cô ấy.
Tuy nhiên, cô gái Đồng Đan ngoan ngoãn đã tự động giải thích với Chu Lạc: “Sinh nhật bác gái Diệp, em và anh Diệp tới đây chọn quà tặng cho bác, em đã xin phép nghỉ rồi”. Còn về việc thanh toán tiền, để sau hãy nói đi, hà tất phải tranh chấp ở đây cho lãng phí thời gian, trước mắt cô còn có việc hứng thú hơn.
“Còn hai người thì sao? Cũng tới mua đồ à?” Oa, vẫn là anh chàng đẹp trai lần trước, còn dám nói không có tình ý gì nữa! Trong thời gian làm việc của ngày đầu tiên thăng chức lại ngang nhiên ra phố dạo chơi, chị Lạc Lạc này cũng thật ghê gớm đấy!
“Chúng tôi tới mua nhẫn cưới, đã xem mấy kiểu dáng ở bên ngoài nhưng Chu Lạc đều không thích nên vào đây xem có nhẫn nào đẹp hơn không?” Đại Đổng có ý nói cho ai đó nghe, cảm giác trở thành vợ chồng hợp pháp của nhau thật tuyệt vời!
Chu Lạc lườm cậu một cái: Trợn mắt lên nói lung tung gì hết hả, rõ ràng là anh không thích đấy chứ! Nhưng không dám mở miệng tranh cãi, đã là vợ của người ta, khi cần nghe lời, vẫn phải nghe lời thôi.
Đại Đổng vừa nói xong, ngoài Chu Lạc trong bụng thầm cảm thấy sai, cúi gằm mặt xuống, hai người còn lại đều như hóa đá cả rồi.
Đồng Đan dùng ánh mắt sùng bái từ lâu nhìn Chu Lạc. Oa, trời ạ! Luôn biết chị Lạc Lạc rất bạo gan, nhưng không ngờ lại có thể bạo gan đến mức độ này, mới mấy ngày thôi mà, mầm tình yêu còn chưa thấy nhô lên khỏi mặt đấy, sao lại trực tiếp chui đầu vào mộ như vậy chứ?
Còn nhớ khi hai người mới sống chung với nhau, Đồng Đan thấy sư phụ đã lớn tuổi mà vẫn chưa kết hôn, đoán rằng cô là người theo chủ nghĩa độc thân, bởi vì thực sự không thể nghĩ ra lý do khiến cô còn sót lại như vậy. Cô từng lớn tiếng nói rằng hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, nói đừng thấy các chàng trai vây quanh mình nhiều như vậy, ngày nào cũng cung phụng mình như cung phụng bà nội vậy, một khi bị đưa vào tròng, mà không theo đuổi được chắc chắn sẽ đồng loạt tan rã, mà ngay cả người đã lấy được rồi, cũng chưa chắc sẽ ân cần như bây giờ nữa.
Đồng Đan vốn nghĩ rằng Chu Lạc sống độc thân đến tận bây giờ, cũng vì có nguyên nhân giống như mình, tức là mặc dù nhiều người theo đuổi, nhưng không có ai thật sự ưng ý cả.
“Có thể chui vào nấm mồ của tình yêu cũng còn tốt hơn phơi thây nơi đồng hoang chứ.” Nghe Chu Lạc điềm tĩnh nói hết câu đó, Đồng Đan trong lòng thầm nghĩ, hỏng rồi, hóa ra sư phụ cũng đau lòng về những chuyện cũ đây, lần này lại bị hớ rồi.
Không ngờ Chu Lạc còn chưa nói xong. “Trên mạng có người nói như vậy, mà tôi cảm thấy người đó thật hạnh phúc. Đối với tôi mà nói, có thể có xác chết, ít nhất cũng chứng minh nó từng tồn tại mà”. Ngay cả cơ hội thở vắn than dài về những đau khổ của tình yêu thời tuổi trẻ để lại, cô còn không có, còn ai đau thương hơn cô cơ chứ?
Mà bây giờ, cách thời điểm xảy ra cuộc nói chuyện đó cũng chưa qua hai tháng. Đồng Đan cảm thấy chấn động vô cùng: Chưa tới hai tháng đã bị đẩy xuống mộ phần, nếu tình yêu thật sự có sinh mệnh, sẽ tố cáo bọn họ ngược đãi trẻ em!
“Không dễ để chọn, số hàng này, tôi sẽ lấy hết. Lát nữa các anh cử người mang tới địa chỉ này.” Một ai đó cuối cùng cũng mở miệng rồi, một câu nói mà thu hết tất cả mọi ánh nhìn trong chốc lát.
Lấy… lấy hết? Hai giám đốc kinh doanh đưa mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy trong mắt đối phương sự hoài nghi và chấn động, đây là sự thật sao? Anh ta thật sự, thật sự mua hết ư?
Chi phiếu là thật, chữ ký của Diệp Minh Lỗi cũng là thật. Còn về những thứ khác, đều không có ý nghĩa gì, người nắm giữ đất đai nhà họ Diệp, không thể viết chi phiếu không được.
Giám đốc bận rộn tiêu hóa vận may từ trên trời rơi xuống này, không còn đề ý tới người khác, Đại Đổng và Chu Lạc bị ghẻ lạnh vứt sang một bên.
Nhìn Diệp Minh Lỗi phóng khoãng ký tên, đôi môi mỏng khẽ mím lại, chẳng thốt nên lời nào, Chu Lạc bỗng cảm thấy không thể chịu đựng anh ta dù có nhiều tiền đi nữa, cũng không nên dùng chiêu thức này chứ? Dùng đầu ngón tay cũng đoán ra được, hành vi bại gia của tên gian thương họ Diệp kia tuyệt đối có liên quan đến mình.
Ngoài bố mẹ của mình, Chu Lạc rất ít gây thù chuốc oán với người khác. Cứ cho là có khúc mắc gì, thường cứ ngủ một giấc tỉnh dậy là quên hết. Diệp Minh Lỗi được coi là người cô căm ghét nhất, hành động trẻ con lúc này động chạm tới trái tim đồng cảm tràn lan của cô.
Cái gọi là khi nắng hạn thì khô hạn tới chết, khi ngập úng thì ngập úng tới chết, hai mươi tám năm trước không có người hỏi han, chưa đến một tháng đã có tới hai chàng trai để mắt tới, còn không tính đến chỗ của bố mẹ cô sắp đặt – với phong cách lựa chọn sự hoàn mỹ này của họ, Chu Lạc chỉ nghĩ thôi cũng biết rằng tuyệt đối không thể chỉ có một sự lựa chọn.
Nhưng ông trời ơi, cô chỉ muốn kết hôn thôi, bây giờ là chế độ xã hội một vợ một chồng, vậy thì một người đàn ông là đủ rồi, không cần nhiều đến vậy chứ?
“Diệp Minh Lỗi, chúng tôi không biết anh ở đây, thực sự chỉ là trùng hợp.” Ít nhất, hy vọng không nên hiểu nhầm rặng hò cố ý tới chọc tức anh ta, nhưng lời nói vừa thốt ra khỏi miệng sao lại cứ có cảm giác càng vẽ càng thêm rối rắm thế? Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
“Thực ra sáng sớm hôm nay chúng tôi mới đi đăng ký kết hôn, đến đây là do trùng hợp, thực sự là trùng hợp.” Chu Lạc tiếp tục giải thích, lần này anh ta chắc chắn sẽ tin rồi chứ?
“Chu Lạc, nếu cô không vội vàng muốn chiếm một căn nhà tập thể mà phải nhanh chóng tìm một người đàn ông, thực ra vẫn còn có cách khác. Bây giờ hình thức kinh doanh gì cũng có, lừa dối dù sao cũng không tốt, cô hà tất…” Nói được một nửa lại lắc đầu, ánh mắt nhìn Đại Đổng có phần thương hại.
Diệp Minh Lỗi chính là Diệp Minh Lỗi, hễ mở miệng là khiến Chu Lạc thu lại tâm trạng của một thánh mẫu, lập tức có cảm giác muốn đập chết anh.
Gần đây anh rất thân thiết với Đồng Đan, tối qua còn gặp các đồng nghiệp khác, thậm chí chưa biết chừng còn quen biết cả viện trưởng Đồ cũng nên, chắc chắn biết rõ chuyện cô có thể lấy giấy chững nhận đăng ký kết hôn ra đổi lấy giấy chứng nhận nhà ở. Anh cũng biết rằng với tính cách của Chu Lạc, chắc sẽ không đem chuyện nhạy cảm này ra nói với Đại Đổng – cũng có thể anh không biết, chỉ là muốn thử một phen mà thôi.
Nhưng vừa hay anh thắng rồi, Chu Lạc thật sự chưa kịp nói với Đại Đổng về chuyện kết hôn được phân nhà ở. Mà nếu không phải tối qua trải qua việc đó cùng Đại Đổng, nếu chỉ là cuộc kết hôn sét đánh trong lúc đầu óc cao hứng thông thường, câu nói này của anh cũng đủ để tạo thành mối nghi ngờ giữa hai vợ chồng mới cưới rồi.
Vì vậy, chỗ thua của Diệp Minh Lỗi không phải là mưu lược, không phải là trí tuệ, mà là thông tin, anh không biết chuyện xảy ra trong đêm hôm qua, đã đủ để bị đấu lại rồi.
Đại Đổng bị nhìn theo kiểu thương hại đến nỗi có phần khó hiểu, tuy nhiên, đây cũng không phải ngày đầu tiên cậu quen biết với Diệp Minh Lỗi, lập tức nở nụ cười tươi rói, “Oa, kết hôn lại được phân nhà ở sao? Vợ ơi, chế độ chỗ em tốt thật đấy!”. Là tặng một bao lì xì lớn ư?
Diệp Minh Lỗi cũng cười, liếc xéo về phía Chu Lạc, “Quý viện lợi nhuận không tồi, lợi nhuận hằng năm đều tăng cao, chế độ trong tương lai có khả năng còn hơn nữa, chưa biết chừng kết hồn lần thứ hai lại được phân thêm một căn nhà nữa ấy chứ”. Nói xong không đợi hai người kịp phản ứng lại, liền rảo bước rời khỏi đó.
Khuôn mặt Đồng Đan đầy vẻ bối rối, ngại ngùng chỉ tay về phía Diệp Minh Lỗi, “Em tìm anh ấy có việc, chị Lạc Lạc, hai người cứ chọn đi nhé”. Hừ, đồ trang sức bị Diệp Minh Lỗi mua hết rồi, họ còn chọn gì nữa?
“Tóm lại, hẹn gặp lại sau nhé. Chúc hai người, ừm, tân hôn vui vẻ.” Đưa phong bì khi đăng ký kết hôn hay khi mời tiệc cưới nhỉ? Trong đầu Đồng Đan bận suy nghĩ nhưng bước chân vẫn không dám giảm tốc độ, thoáng một cái đã đuổi theo ra ngoài – chân Diệp Minh Lỗi dài như vậy để làm gì kia chứ!
“Thôi, chúng ta sang cửa hàng khác xem vậy.” Đại Đổng có chút ân hận, xem ra thời gian cả buổi sáng hôm nay chỉ đủ để mua nhẫn cưới thôi.
“Chuyện nhẫn cưới để sau vậy, dù sao cũng mua được một đôi rồi.” Chu Lạc có chút không yên lòng, “Diệp Minh Lỗi có thể có quen biết với lãnh đạo của viện em, vì vậy mới biết được nhiều chuyện”. Cần phải làm rõ mọi chuyện trước, những chuyện này cô cần tự mình nói với cậu.
“Cũng có thể.” Với thân phận và địa vị của Diệp Minh Lỗi, quen biết lãnh đạo của doanh nghiệp nhà nước, đó là một chuyện rất bình thường.
“Viện trưởng của em đã nhận lời, chỉ cần kết hôn sẽ phân nhà ở cho em, những người biết chuyện này không nhiều. Tuy nhiên, mặc dù em rất muốn có được một căn nhà của riêng mình, nhưng không phải vì thế mà có ý định phải kết hôn.” Chu Lạc trịnh trọng giải thích, sau đó lại cảm thấy thái độ của mình quá cứng nhắc, ngây ngô, đành cười hà hà để giải tỏa bầu không khí, “Nhưng đã kết hôn, nhà ở sắp được phân, vị trí rất được, nghe nói thiết kế của căn hộ cũng rất ổn, có thể dùng để làm phòng tân hôn!”. Mặc dù động cơ không giống nhau, nhưng kết quả thì lại là một.
Cứ nghĩ đến chuyện ngay lập tức có tổ ấm của riêng mình, tâm trạng Chu Lạc lại trở nên cực kỳ hưng phấn, mà tổ ấm này lại là sở hữu chung của cô và Đại Đổng, ngoài cảm giác hưng phấn còn có chút xấu hổ, cô thật sự đang xấu hổ đây…
Đại Đổng kinh ngạc nhìn cô, “Hóa ra chế độ phúc lợi của đơn vị em tốt thật, kết hôn lại được tặng nhà ở, không tồi, không tồi, nhưng…”. Nói xong còn khoác lên mình bộ mặt giận dữ, khiến Chu Lạc run rẩy lo sợ, vội giải thích, “Không phải là em cố tình giấu anh, từ hôm qua đến giờ, em căn bản là quên mất chuyện được phân nhà”. Trong tình cảnh hỗn hoàn như vậy, cô đâu còn tâm trí để ý tới sức mê hoặc từ tài sản, việc kết hôn với Đại Đổng là hoàn toàn bất ngờ, bất ngờ một cách thuần túy!
Đại Đổng lắc đầu, vẻ giận dữ trên khuôn mặt vẫn chưa thuyên giản, “Một người vợ tồi như em thế này quả thực khiến anh quá thất vọng. Anh nhẫn nhịn chịu đựng em hết lần này tới lần khác, em còn muốn bắt nạt anh tới lúc nào nữa, kết hôn xong về ở nhà của em, vậy anh chẳng khác nào người ở rể sao?!”.