i cửa hàng vàng, người đi lại trên vỉa hè mặc dù nhiều, nhưng phần lớn mọi người đều vội vội vàng vàng, không ai để ý tới hai người trẻ tuổi dường như đang cãi nhau này.
Chu Lạc sa sầm nét mặt, vợ… tồi, từ này sao lại khó nghe như vậy? Ngẩng đầu nhìn về phía Đại Đổng, lần đầu tiên có chút không xác định đối với cuộc hôn nhân chớp nhoáng này, dường như cô vẫn chưa hiểu kỹ về con người cậu, Đại Đổng chắc sẽ không có thói quen xấu gì chứ, ví dụ như… đánh vợ chẳng hạn.
Chu Lạc quyết định thăm dò một chút, sử dụng ngữ khí hơi cương quyết: “Em đây mới không muốn sống chung với người khác”. Lúc còn độc thân thì đã đành, sau khi kết hôn, cô muốn chất lượng cuộc sống phải được nâng cao, đặc biệt là, cô càng không muốn sống chung dưới một mái nhà cùng với Phan Lan.
Ban đầu, Đại Đổng sững người lại, nhưng lập tức hiểu ra ngay, nói luôn: “Đã chuyển ra ngoài rồi mà, anh chưa nói với em sao? Cũng đúng, hai hôm nay quả thực quá bận. Thôi được, anh lại tha thứ cho em một lần nữa”. Cậu tỏ vè nhân từ độ lượng, nói tiếp, “Nói đi, em muốn sống ở đâu?”.
Chu Lạc vừa nghe thở phào một cái, nghe thấy câu nói đó, cứng lưỡi lại, “Anh muốn mua nhà ư?”. Mua nhà xong còn phải trang hoàng, mua đồ nội thất, vậy thì phải tiêu tốn bao nhiêu tiền chứ? Sau khi cô mua xe xong, đã trở thành hộ nghèo, cũng chẳng còn mấy tiền để mang ra hỗ trợ cậu. Nhưng, lần này, cô học được cách ngoan ngoãn rồi, những lời nói phía sau đó được nuốt ngược vào bụng.
Đại Đổng lắc đầu, nói với cô bằng ngữ khí bàn bạc: “Giá nhà đất bây giờ cao quá, chưa phải thời điểm thích hợp để mua nhà. Hay là em bớt chút thời gian cùng anh đi xem mấy cái nhà hiện có, nếu đều không hài lòng, thì sẽ mua mới, được không?”. Chỉ cần không đề cập đến vấn đề lòng tự trọng của đàn ông, tất cả những vấn đề khác đều dễ dàng thương thảo thôi mà.
“Hiện có”, “mấy cái”, Chu Lạc quá sửng sốt, lẽ nào cô vô tình lại lấy được một đại gia?
Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại, cô thật sự còn chưa biết rõ về tình hình tài chính của Đại Đổng. Chỉ biết cậu vừa làm công tác nghiên cứu vừa làm ở xưởng sửa xe, điều không may là, cả hai lĩnh vực đó cô đều cảm thấy lạ lẫm.
“Anh có nhà sẵn rồi ư, ở đâu vậy?” Đừng có nói đó là nhà ở quê của họ nhé, Chu Lạc không dám hỏi rõ, ngộ nhỡ đoán nhầm thì ngượng biết bao. Rõ ràng là nếu bản thân mình quá ham thích của cải, cũng sẽ làm tổn thương tới “lòng tự trọng đàn ông” của Đại Đổng.
“Để anh nhớ lại xem.” Đại Đổng suy nghĩ đăm chiêu, “Anh mua cách đây vài năm trước, hồi đó, vùng ngoại thành còn chưa phát triển, vì vậy đều tập trung ở thành phố trực thuộc thủ đô. Trong đó, phía nam thành phố rất ít, chỉ có vài chục căn, căn hộ trống chưa có nội thất chưa giao cho bên trung gian thuê lại chỉ có hai căn. Thực ra, cơ quan em mặc dù gần phía nam thành phố, nhưng nếu sống ở phía bắc thành phố, hằng ngày khi đi làm, đi ngược lại dòng xe cộ đông đúc, giao thông lại có vẻ thuận tiện hơn. Đặc biệt là phía bắc thành phố cũng gần chỗ anh, thử suy nghĩ về việc sống ở phía bắc, được không?”. Khuôn mặt Đại Đổng đầy vẻ nịnh nọt, đáng thương, muốn đánh tiếng thăm dò, đi vào chủ đề chính một chút nhé – không phải vì điều gì khác, thực ra, thời gian cậu rất eo hẹp, nếu tốn quá nhiều thời gian trên đường cũng thật đáng tiếc.
Chu Lạc gật đầu, cô cũng tương đối thích phía bắc thành phố, mức xanh hóa ở phía bắc tốt hơn, tuy nhiên, đây không phải là trọng điểm, phía nam thành phố rất “ít”, mà còn “mười mấy căn”?
“Anh có bao nhiêu ngôi nhà?” Chu Lạc kinh ngạc quá độ, không kịp suy nghĩ gì nhiều, trực tiếp buột miệng hỏi.
Đại Đổng nói một con số, Chu Lạc trong chốc lát sững người lại vì kinh ngạc.
Ngành nào đả kích chuyện thu mua găm giữ nhà ở? Cô phải đi tố cáo! Mặc kệ, đại nghĩa diệt thân mà! Người này nếu mỗi ngày ở một nhà, có đến cả năm cũng chưa bị lặp lại!
Xem ra viện trưởng Đồ quả là người hiểu biết, “có đàn ông thì sẽ có nhà”, câu nói này được nói quả thật đầy anh minh, đầy tính dự kiến!
Một đêm không ngủ, cộng thêm có rất nhiều điều kinh ngạc bất ngờ, rồi cả tác động từ bên ngoài, buổi chiều, Chu Lạc lê đôi chân mỏi nhừ, cả người bay bổng như đang đi trên mây đến cơ quan làm việc.
Tuy nhiên, đợi sau khi xử lý xong những công việc cấp bách, Chu Lạc vẫn không quên đến văn phòng của viện trưởng, đặt giấy chứng nhận đăng ký kết hôn còn đỏ tươi dấu mực lên bàn làm việc của viện trưởng. Điều khiến cô thất vọng đó là, bộ dạng há miệng trợn mắt ngạc nhiên của viện trưởng Đồ lại chẳng có chút phong độ của kẻ trí thức chút nào.
“Nhanh như vậy sao? Tiểu Chu, không phải là vì muốn có nhà nên cháu kết hôn giả đấy chứ?” Không chỉ ngoại hình không giống với một trí thức, mà ngay cả lời nói cũng trở nên đần độn một cách kỳ lạ, khiến Chu Lạc hận một nỗi không thể vỗ vài cái vào cái đầu bóng nhẫy của ông ấy, để xem bên trong đó trống rỗng hay bị ngấm nước rồi.
Tuy nhiên, người ta là bậc trưởng bối, trong đầu Chu Lạc dù có nghĩ thế nào, ngoài mặt cũng phải tỏ ra cung kính, đồng thời nở một nụ cười đầy e thẹn, “Viện trưởng Đồ lại nói đùa rồi”. Nói xong, mở tờ giấy chứng nhận đăng ký kết hôn ra, đưa về phía ông, vàng thật không sợ thử lửa, có bản lĩnh thì đồng chí cứ tìm người tới kiểm nghiệm đi!
May mà viện trưởng Đồ mặc dù làm việc theo phong cách rất lề mề, nhưng đã nói thì rất biết giữ lời hứa, lập tức gọi trưởng phòng phụ trách việc phân nhà ở lên, bảo cô điền vào các giấy tờ thủ tục cần thiết, chuẩn bị phân nhà.
Tuy nhiên, làm như vậy lại có một tác dụng phụ, đó là, ngay lập tức, nhân viên trong toàn viện đều biết thông tin Chu Lạc đã kết hôn, thông tin này còn được lan truyền với tốc độ nhanh hơn thông tin cô được thăng chức ngày hôm qua nhiều.
Phòng đảm đương nhiệm vụ phân nhà ở, đó là địa điểm để các má tụ tập, không buôn chuyện thì sẽ cảm thấy có lỗi với điều kiện này!