Ống hút đang được cắn chặt trong miệng Đại Đổng bỗng rơi vào trong cốc, kinh ngạc nhìn khuôn mặt đang rất nghiêm túc của Chu Lạc, không nói được lời nào.
Chu Lạc đặt mạnh chiếc cốc lên mặt bàn, nói một cách đầy khí thế: “Khoắng nước sôi cho đỡ trào không bằng rút củi dưới đáy nồi, em muốn họ dập tắt hết mọi ý định!”.
Đại Đổng cố gắng tìm một chút ý đùa cợt trên khuôn mặt của cô, nhưng nhìn tới nhìn lui lại khiến Chu Lạc bật khóc.
“Hu hu, em kém cỏi như vậy sao? Em tốt xấu gì cũng là con gái, phải chủ động cầu hôn rồi mà anh vẫn không đồng ý. Hu hu, em còn suýt nữa thì bị anh lừa lên giường, anh muốn chơi chán rồi rũ bỏ phải không? Đại Đổng, em không nhận ra anh lại là loại người như vậy...”
Đại Đổng xấu hổ tới nỗi đỏ bừng cả mặt, vội vàng liếc mắt nhìn về phía những người đang ngồi gần đó nghe thấy tiếng khóc đang nhìn về phía họ, vội vàng đưa tay bịt miệng Chu Lạc lại, không ngờ bị cô cắn một miếng vào bàn tay.
Nam tử hán đại trượng phu phải nhẫn nhịn đau đớn, chịu đựng trách mắng! Đại Đổng an ủi bản thân, cố gắng giữ thái độ bình tĩnh, hy vọng cô sau khi cắn một miếng sẽ bớt tức giận, cũng tiện thể chỉnh lý lại một chút thần kinh rối loạn trong lúc nổi nóng...
Chu Lạc sau khi cắn đủ rồi mới chịu nhả ra, Đại Đổng còn chưa kịp kiểm tra vết răng đỏ ửng trên tay, lại giật nảy mình vì câu nói tiếp theo của cô.
“Mau nói xem có đồng ý hay không, nếu anh đồng ý chúng ta phải khẩn trương hành động, nếu không, đợi đến khi họ kịp phản ứng, sử dụng các biện pháp, e rằng sẽ không kịp nữa đâu.” Sau khi cắn người xong, Chu Lạc không hề điều chỉnh lại tần suất lời nói, chỉ là cuối cùng đã hiểu được rằng cần phải hạ thấp giọng xuống một chút.
Cô ấy, đây là cầu hôn hay là cưỡng ép kết hôn đây!
Đại Đổng sắp phát điên lên mất, không biết đây liệu có phải là quyết định trong lúc tỉnh táo của cô hay không, cậu lại đưa tay ra, nhưng lần này là sờ thử lên trán cô.
Một tiếng than khe khẽ vang lên, Chu Lạc chuyển từ trạng thái cực kỳ phấn khích sang trạng thái mệt mỏi rệu rã, trên khuôn mặt là nỗi đau thương ai oán chưa từng có từ trước tới giờ. Cô rầu rĩ nói: “Em không lên cơn sốt mà nói mê sảng, chỉ là lời thỉnh cầu này quá khó nghĩ mà thôi, cũng làm khó cho người khác, đẩy anh vào vũng bùn lầy này, em phải làm trái với lương tâm”.
Sau đó, cô nhổm người đứng dậy, bộ dạng nhìn Đại Đổng như đang chào vĩnh biệt, “Anh không ngại đưa em về một lần nữa chứ?”.
Đại Đổng không đứng lên, cậu chăm chú nhìn Chu Lạc hồi lâu, bỗng nhiên hỏi: “Em cảm thấy với phong cách của bố mẹ em, dù em giành việc kết hôn trước, họ có chịu để yên mọi chuyện không?”.
Chu Lạc chớp mắt một cái, ngẩn người ra nói: “Việc này thì em không biết, tuy nhiên, em không nghĩ ra được lý do gì để họ bắt em phải ly hôn cả”. Đại Đổng lại không phải là người có mười tội ác không thể dung thứ, nhiều lắm thì họ cũng chỉ là không thích, không đón nhận cậu, tiếp tục dùng những việc như tước đoạt quyền thừa kế tài sản của cô để uy hiếp cô mà thôi. Mà Chu Lạc cũng không cần sự công nhận của họ, cả hai đều là những thanh niên trẻ tuổi, tài năng, đến đâu mà chẳng kiếm được cơm ăn, cũng không ham thích được thơm lây từ họ.
Hơn nữa, một khi đã kết hôn rồi lại ly hôn, đối với một gia đình như vậy, tuyệt đối cũng không phải là việc hay ho gì, nếu không thì họ cũng chẳng cần sống một cuộc sống gần mặt cách lòng như vậy trong suốt bao nhiêu năm qua.
Đại Đổng lắc đầu, nói với vẻ mặt đau khổ: “Dù nghĩ thế nào anh cũng cảm thấy việc này không bình thường chút nào, trong vòng một đêm, bạn gái đã trở thành thiên kim tiểu thư con nhà danh giá, còn hạ mình chủ động đòi kết hôn, nghe ra mình cứ giống như người đàn ông tầm thường trong các cuốn tiểu thuyết rẻ tiền vậy”.
Mặc dù câu nói đùa này rất nhạt, Chu Lạc vẫn giữ thể diện cho cậu bằng cách khẽ nhếch miệng, “Chỉ có điều cô thiên kim tiểu thư con nhà danh giá hạ mình đòi kết hôn đó không có bất kỳ của hồi môn nào, còn không hiền thục, không biết làm việc nhà, ngay cả tính cách cũng không được dịu dàng. Điều tồi tệ nhất đó là, có khả năng vì thân phận thuộc ‘gia đình danh giá’ đó mà làm liên lụy tới anh, đến mức hai người đều thất nghiệp phải đi ăn xin cũng chưa biết chừng”.
Đại Đổng kinh ngạc thất sắc, “Đúng vậy, vậy phải làm thế nào đây, em ăn nhiều như thế, phải xin bao nhiêu cơm thừa thì mới đủ để nuôi em chứ!”.
“Đại Đổng!” Chu Lạc dở khóc dở cười, giờ là lúc nào rồi mà cậu vẫn còn tâm trạng để đùa, hơn nữa, trước đây cô lại không phát hiện cậu còn có biệt tài lải nhải nữa.
“Anh đây.” Đối phương lập tức lên tiếng, đồng thời thu lại nụ cười, nghiêm mặt lại nói, “Anh muốn góp ý với em, thói xấu này em nhất định phải sửa đổi, nếu tái phạm anh tuyệt đối sẽ không chịu đựng em nữa!”.
“Cái gì?” Đầu óc của Chu Lạc đã bị cậu làm cho rối tung hết cả lên rồi, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của Đại Đổng, cô không thể không căng thẳng theo được.
“Thiên kim tiểu thư con nhà danh giá phi thường lắm đấy, có thể cậy quyền cậy thế ức hiếp người khác nữa! Anh mặc dù chỉ là dân thường nhưng cũng có lòng tự trọng, em có biết không hả? Em rốt cuộc có còn coi anh là một người đàn ông hay không!” Giọng điệu nghiêm túc chưa từng có từ trước tới nay.
Một trận đạn pháo hỗn chiến của Đại Đổng đã khiến Chu Lạc sợ đến nỗi đờ đẫn cả người, cô ngơ ngác hỏi một câu: “Thật vậy sao?”. Hóa ra cô cậy quyền cậy thế ức hiếp người khác ư, cô còn luôn cho rằng mình rất khiêm nhường nữa chứ. Lẽ nào thứ gen đáng sợ của bố mẹ vẫn được thể hiện trên người cô, chỉ là bản thân cô không chú ý thấy thôi...
“Thật vậy, đương nhiên là thật - việc thổ lộ tình cảm, em giành nói trước cũng coi như bỏ qua, ngay cả việc cầu hôn cũng bị em cướp mất, anh tốt xấu gì cũng là một người đàn ông, biết giấu mặt vào đâu bây giờ chứ!” Đối phương tiếp tục tố cáo.
“Vậy thì sao?” Chu Lạc nín thở.
“Vậy từ bây giờ trở đi, em phải nghe theo anh, nếu không anh tuyệt đối sẽ không tha cho em!” Đại Đổng tỏ rõ khí thế của đại nam nhi, “Nghe cho rõ nhé, bây giờ anh muốn ra mệnh lệnh thứ nhất đấy”.
“Mệnh lệnh gì?” Đối diện với sự thay đổi đột ngột của cậu, Chu Lạc vẫn chưa hoàn hồn, hỏi một cách máy móc giống như người không có khả năng suy nghĩ vậy.
“Uống hết đồ uống trong cốc đi, ăn hết đồ điểm tâm nữa, rồi chúng ta sẽ tới ủy ban nhân dân để đăng ký!” Đại Đổng còn đưa tay lên xem đồng hồ, “Ừm, cần phải tới trước giờ đi làm, như vậy chưa biết chừng có thể xếp hàng đầu tiên”.
Lần này lại đến lượt Chu Lạc cảm thấy trời đất quay cuồng sụp đổ, khi bị Đại Đổng ép ăn hết đồ ăn, có vài lần ngẩng đầu lên muốn nói điều gì đó đều bị cậu trừng mắt nhìn, suýt nữa còn bị sặc thức ăn.
Khó khăn lắm mới ăn được hết, Đại Đổng cầm giấy ăn giúp cô lau vết thức ăn bên má, nắm lấy tay cô, rời khỏi hiện trường cầu hôn trong tư thế dọa dẫm ép buộc.
Đến ủy ban đăng ký kết hôn, mỗi người chụp một bức ảnh thẻ lấy ngay tại cửa hiệu trước cổng ủy ban, sau đó ký tên, tuyên thệ, lấy giấy chứng nhận đăng ký kết hôn. Đại Đổng còn cương quyết chọn loại giấy in hoa văn, tốn mất chín mươi chín đồng, chứ không cần loại giấy phổ thông chỉ tốn chín đồng, nói cả đời người mới có một lần, số tiền đó rất đáng để tiêu xài. Tuy nhiên, sau khi nhìn thấy hiện vật rồi còn nói giá cả cao như vậy cũng có chút đắt cắt cổ, lại mặc cả đòi thêm con dấu kỷ niệm của ngày hôm nay làm quà tặng.
Chu Lạc mơ mơ màng màng nhìn cậu bận rộn, cứ cảm thấy rất không thực, đợi đến sau khi bước ra khỏi cổng lớn của ủy ban nhân dân thì suýt nữa bị ngã bởi vì hòn đá trên đường.
May mà bên cạnh có Đại Đổng, sau khi lập tức đưa tay ra đỡ lấy cô liền giữ yên như vậy không chịu buông ra.
“Đợi một chút!” Đại Đổng bỗng nhiên dừng bước, Chu Lạc bồn chồn nhìn cậu, thầm nghĩ lẽ nào cậu ân hận rồi, muốn quay lại ngay đổi tờ giấy chứng nhận màu hồng trên tay thành màu xanh?
“Sao anh lại quên một chuyện quan trọng như vậy được nhỉ?” Đại Đổng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Chu Lạc đưa ra trước mặt, thon dài, trắng mịn, đó là bàn tay chưa từng nhúng qua nước mùa xuân[2].
[2] Nước mùa xuân là nước tầm tháng Ba, tiết trời vẫn còn rất lạnh. Câu văn ý chỉ bàn tay của Chu Lạc chưa từng phải làm việc nặng nhọc, chưa từng chịu khổ.
“Nhẫn, anh còn chưa mua nhẫn cưới để tặng em!”
Chu Lạc rầu rĩ liếc nhìn cậu, thầm nghĩ, thứ cậu còn thiếu đâu chỉ có mình nhẫn cưới. Chưa từng ăn thịt lợn nhưng cũng được nhìn thấy lợn chạy rồi, cô đã tham dự biết bao tiệc cưới, đối với các từ ngữ như phòng cưới, xe cưới, váy cưới, tiệc rượu chiêu đãi, phù dâu phù rể... đều biết tương đối tường tận.
Nhưng trước mắt, cô đương nhiên không dám tham vọng những thứ đó, cho dù có tổ chức hôn lễ, bố mẹ cô dâu không chỉ không tới chúc phúc mà ngược lại, còn sai người gây chuyện nữa thì sẽ vẻ vang thế nào?
Với hoàn cảnh của họ bây giờ, mọi người dùng một từ mới nổi là “khỏa hôn” để hình dung, coi như đã bắt kịp thời đại. Đương nhiên, còn có một từ “hôn nhân sét đánh” cũng không bị coi là lỗi thời, rất phù hợp với tác phong của “những người sinh sau năm 80” - nếu họ cũng có thể được quy vào hội “những người sinh sau năm 80”.
Tuy nhiên, Đại Đổng chủ động đề cập tới việc mua nhẫn cưới, điều đó liệu có chứng minh rằng cậu không bị ép buộc làm vậy, cũng không phải nhất thời nông nổi, mà là tương đối công nhận sự thật rằng hai người đã kết hôn?
Tâm trạng của Chu Lạc thoải mái hơn rất nhiều, gọi điện cho viện trưởng xin nghỉ nửa ngày, nói phải giải quyết một việc rất quan trọng. Viện trưởng Đồ vô cùng rầu rĩ, ngày đầu tiên nhận chức mới lại xin nghỉ, việc cô cần phải giải quyết tốt nhất là thật sự rất “quan trọng”, nếu không, hừ hừ.
Chu Lạc không hề để ý tới sự dọa dẫm của ông ta, ha ha, giờ cô cũng được coi là người có gia đình rồi.
Cách Ủy ban Nhân dân không xa có một hiệu vàng nổi tiếng lâu đời ở Bắc Kinh. Dù đang là thời gian đi làm, bên trong cửa hiệu vẫn đông đúc tấp nập. Thấy rất nhiều người mua vàng bạc đã quý giống như đi chợ mua rau vậy, Chu Lạc không thể không than thở rằng nhưng người có tiền bây giờ lại nhiều đến thế.
Cũng coi như giải tỏa được phiền muộn, tới một nơi nho nhã thoát tục khiến tâm hồn được thảnh thơi, lại có chồng mới đi bên cạnh, Chu Lạc tạm thời vứt bỏ nỗi phiền muộn ra bên ngoài, vui vẻ theo hướng dẫn của nhân viên bán hàng để thứ nhẫn - quả nhiên là những nơi đông người mới có thể mang tới cho cô cảm giác chân thực.
Thực ra Chu Lạc không thích đeo đồ trang sức, từ nhỏ tới lớn không biết đã nhận được biết bao món quà từ các bậc trưởng bối, họ hàng thân thích. Trong đó có không ít món đồ quý giá đắt tiền, nhưng cô tự cảm thấy bản thân mình không phải là một thục nữ dịu hiền, sợ đeo vào chẳng ra cái gì cả, cũng ngại quá phô trương, do đó khi đi khỏi nhà, cô không mang theo bất cứ món đồ nào cả.
Thế nhưng bây giờ, cho dù chỉ là chiếc nhẫn được làm từ bạch kim bình thường, cô cũng rất hứng thú đeo lên tay ngắm nghía.
“Tay của cô thật đẹp, chỉ có điều ngón tay nhỏ thế này chắc chắn phải đánh lại, anh bạn, a