nh có muốn thử một chút không? Nếu chọn được rồi chúng tôi có thể sửa miễn phí cho hai người.” Dù việc kinh doanh rất bận rộn, ngữ khí của cô bán hàng vẫn rất nhiệt tình.
Đại Đổng kinh ngạc, “Tôi cũng cần sao?”.
Chu Lạc liếc nhìn cậu một cái, “Nhẫn, nhẫn, đeo vào để người khác phải cảnh giác, cũng là để cảnh giác cho cả bản thân, lẽ nào anh còn muốn giả vờ chưa kết hôn để ra ngoài lừa các cô gái trẻ?”.
Đại Đổng còn chưa mở lời, cô bán hàng đã phì cười vì lời nói đùa của cô, cười ha ha nói: “Cô gái này nói rất hay, ràng buộc là phải từ hai phía, anh bạn quá đẹp trai, vợ anh không yên tâm về anh đâu đấy”.
Đại Đổng xấu hổ vì bị cô bán hàng nói vậy, đành phải đeo thử mấy mẫu nhẫn dành cho nam. Đợi khi lựa chọn xong rồi, cậu bỗng nhiên nói: “Không đúng, anh nhớ khi người ta kết hôn thường đeo nhẫn có gắn kim cương, nhẫn của em sao lại sơ sài như vậy?”. Chắc không phải có ý định giúp cậu tiết kiệm tiền đấy chứ.
Chu Lạc đưa một tay lên đỡ lấy trán, kiên nhẫn giải thích, “Nhẫn đôi mà, đương nhiên đều là màu trắng, mà chúng ta còn phải tặng nhẫn cho nhau ấy chứ. Lát nữa em bỏ tiền ra mua chiếc nhẫn của anh, anh trả tiền cho chiếc nhẫn của em”. Nói ra vẫn là cô phải chịu thiệt rồi, nhẫn nam thường nặng hơn nhẫn nữ nhiều.
Đại Đổng sững người lại, phức tạp như vậy sao, còn chưa hoàn toàn tiếp thu được việc con trai cũng phải đeo trang sức, sao giờ lại nói ngay cả việc mua nhẫn cũng không cần cậu phải bỏ tiền ra nữa? Cậu còn nhớ nghe các đồng nghiệp hay bạn cùng học thảo luận về việc mua nhẫn kim cương cho vợ, số tiền phải tiêu thường lên đến con số hàng vạn, hơn nữa còn nói phái nữ rất coi trọng việc này.
Vẫn là cô bán hàng hảo tâm giúp cậu giải tỏa mọi nghi hoặc, “Thứ mà cậu nói đó là nhẫn cưới, không giống với nhẫn đôi ở đây. Nhẫn kim cương ở bên kia, để tôi đưa hai người qua bên đó xem”.
Đại Đổng chợt hiểu ra, đang định rời bước đi theo liền bị Chu Lạc ngăn lại, “Cái đó, rất đắt đấy, hay là thôi vậy”. Họ còn chưa tổ chức lễ cưới, mua món đồ đắt tiền như vậy đeo hằng ngày cũng không tiện, không đeo thì lãng phí, hà tất phải như thế chứ.
Hơn nữa, từ khi trưởng thành, Chu Lạc đã quen với việc tự chi trả mọi chi phí, chưa từng thử cảm giác tiêu tiền của đàn ông.
Đại Đổng lại nghi hoặc thêm một lần nữa, nhưng căn cứ vào sự hiểu biết về Chu Lạc, cậu chỉ động não một chút đã hiểu rõ nguyên nhân, liền cười mỉm, “Lẽ nào bây giờ em đã bắt đầu học được cách tiết kiệm vun vén cho cuộc sống gia đình rồi? Thôi đi, em không có năng khiếu đó đâu, hơn nữa, nuôi gia đình là việc của đàn ông, không cần em phải bận tâm”. Nói xong, không để Chu Lạc lên tiếng, cậu lôi cô qua bên đó.
Ngoại hình của Đại Đổng vốn dĩ rất đẹp trai, khi hai người còn đang lưu luyến bên quầy hàng đã thu hút không ít ánh mắt, thấy bọn họ thân mật chọn nhẫn đôi, không ít các cô gái trẻ vặn vẹo cổ tay than thở, thầm nghĩ thảo nào các anh chàng đẹp trai đều không dễ tìm, hóa ra đều đã có chủ rồi. Lại nhìn “chủ nhân” ở bên cạnh, không kiềm chế được khẽ bĩu môi - cũng chẳng có gì đặc biệt cả. Vậy là trong lòng lại nhen nhóm lên một tia hy vọng: Hay là mình cũng chờ đợi thêm nữa xem? Chưa biết chừng cũng có thể gặp được “món hàng cao cấp” như thế này.
Khi nói những lời kia, giọng của Đại Đổng mặc dù không to nhưng cũng không giấu nổi có người cố tình sán lại gần dỏng tai lên nghe. Đám con gái sau khi nghe xong mới phát hiện ra đạo lý này, lại nhìn người bạn trai bên cạnh, càng cảm thấy mặt mũi thật đáng ghét, ngôn ngữ nhạt nhẽo, hận một nỗi không thể lập tức đạp bỏ.
Tục ngữ có câu thà dỡ bỏ mười gian miếu, cũng không nên phá hỏng một cuộc tình, hai người Đại Đổng và Chu Lạc đâu ngờ rằng bản thân đã vô tình tạo ra đại nghiệt như vậy. Nếu không Đại Đổng phản ứng thế nào còn chưa biết được, Chu Lạc chắc chắn sẽ gào thét kêu oan: Tôi theo đuổi đàn ông cũng rất khổ sở đấy chứ, có được không hả, còn phải diễn vở kịch luân thường đạo lý gia đình khổ cực, tôi đâu có dễ dàng gì, mấy người mới chỉ thấy kẻ trộm ăn thịt, đã thấy kẻ trộm bị đánh đâu cơ chứ!
Trở lại câu chuyện, lý luận đàn ông phải nuôi gia đình của Đại Đổng khiến Chu Lạc ngây ngất đi theo cậu để chọn nhẫn. Cô bán hàng và một nhân viên trẻ khác bày từng chiếc nhẫn trong quầy lên cho họ xem, Chu Lạc không có nhiều yêu cầu đối với món hàng này, chỉ muốn chọn một chiếc vừa đẹp mắt, giá tiền vừa phải, không ngờ sau khi đeo thử mấy kiểu dáng mà cô lựa chọn, Đại Đổng đều không vừa ý.
Cái anh chàng khờ khạo ngay cả nhẫn đôi còn không biết, từ lúc nào đã giành chủ ý như vậy? Chu Lạc đang rầu rĩ, chỉ thấy cô bán hàng ban nãy vừa rời đi đã quay trở lại, sau lưng còn dắt theo một người trẻ tuổi đeo biển giám đốc nữa.
“Anh chị nếu có thời gian, có thể đi theo tôi một chút, cửa hiệu chúng tôi mới nhập về một lô hàng mới, có mấy kiểu dáng nhẫn kim cương vô cùng đẹp, chắc chắn sẽ có kiểu phù hợp với cô đây.” Giám đốc tướng mạo nho nhã, vô cùng lễ phép chào hỏi bọn họ.
Chu Lạc hiểu rõ chắc chắn sẽ được đưa tới phòng dành cho khách VIP, nơi được bảo vệ nghiêm ngặt, bởi vì hàng hóa ở đó rất có giá trị, không dám bày tại đại sảnh kinh doanh, nơi đông đúc nhiều người qua lại. Cô tin vào câu nói nhẫn ở đó “vô cùng” đẹp như lời của vị giám đốc, nhưng giá cả cũng chắc chắn sẽ “vô cùng” khả quan, đó không phải là mức chi tiêu của hai vợ chồng thường dân như họ hiện nay.
Chu Lạc mỉm cười tỏ vẻ cảm ơn, đang định lắc đầu từ chối, không ngờ Đại Đổng lại vô cùng hào hứng trả lời: “Được, sao các anh còn hàng tốt mà không nói sớm, để chúng tôi phải tốn nhiều thời gian như vậy”. Ngày tân hôn đầu tiên mà, Chu Lạc chỉ xin nghỉ nửa ngày, không thể lãng phí dùng để đi mua đồ!
Chu Lạc quay đầu lại trừng mắt nhìn cậu: Sao anh lại không có kiến thức, không hiểu biết gì thế hả? Nếu hàng hóa rẻ, lợi nhuận ít thì giám đốc người ta có phải ngoan ngoãn chạy tới nghe lời oán trách của anh không chứ?
Đại Đổng cũng trừng mắt lên nhìn lại cô: Ban nãy anh đã nói gì, bảo em sau này đều phải nghe theo anh mà, nhanh quên như vậy sao! Nam nhi phải tự cường, tân hôn an lạc, cần phải giành vị thế áp đảo của người chống trước.
Sau một hồi rì rầm bàn bạc, vẫn là gió Đông đã đè bẹp gió Tây, vậy là, hai người đi theo vị giám đốc tới phòng dành cho khách VIP.
Phòng dành cho khách VIP cũng thật sự là phòng dành cho khách VIP, ở nơi tấc đất tấc vàng này, rộng rãi sáng sủa đến mức vô cùng xa hoa, còn cả bộ sô pha bằng da thật màu đen nhìn có vẻ rất mềm mại dễ chịu và người đang ngồi trên ghế sô pha đó nữa.