Chu Lạc hiểu rõ ý của cậu là gì, trên thế giới này đã lưu hành một câu nói: “Ai yêu trước, người đó sẽ bị động”. Hoặc nói theo một cách khác: “Ai yêu một cách sâu đậm, người đó sẽ bị động”. Là người thân của mình, cậu đương nhiên không cam tâm khi nhìn cháu gái vì một người đàn ông mà phải canh cánh trong lòng sắp đặt mưu lược.
Nhưng có cách nào chứ, cô không muốn nhìn thấy Đại Đổng khó xử, càng không muốn cậu ở lại suốt đêm trong bệnh viện để chăm sóc Phan Lan, chỉ có thể giở chút mánh khóe. Hy vọng duy nhất đó là, cho dù Đại Đổng có phát hiện, cũng sẽ không trách cô.
Phan Lan được đưa vào phòng bệnh cao cấp có hộ lý chăm sóc 24/24, đúng như lời của Phan Đông, cũng chẳng phái là vì thiếu mấy đồng tiền đó. Mọi người đều rất hài lòng, chỉ trừ bản thân Phan Lan.
Phan Lan vẫn biểu hiện một cách đầy ấm ức, nói một mình ở trong bệnh viện thật cô đơn, người lại có bệnh, khó mà lo liệu được, muốn có người quen ở lại cùng cô ấy. Người quen ở đây chắc chắn không phải là Chu Lạc, Phan Đông từ sau khi xung phong đảm nhận cũng không được cô ấy để ý tới, người cô ấy muốn ám chỉ, không cần nói ra, mọi người đều hiểu.
Sau khi được thông báo chuyển tới phòng bệnh đặc biệt, nửa đêm phải thu dọn đồ đạc, Chu Lạc dù có đứng quay lưng lại cũng cảm nhận được ánh mắt oán hận của Phan Lan. Bỗng nhiên cảm thấy thật khó chịu, bản thân dường như càng ngày càng xấu xa, có xu thế trở thành nữ nhân vật phụ trong các cuốn tiểu thuyết ái tình.
Các nữ nhân vật phụ đều có kết cục thật thê lương. Một khi âm mưu bại lộ, sự hiểu lầm của nam và nữ nhân vật chính được làm sáng tỏ, cho dù không thân bại danh liệt cũng bị nhiều người chỉ trích, tất cả mọi công sức bỏ ra đều tan thành mây khói, lại còn phải tròn mắt lên mà nhìn nam, nữ nhân vật chính đoàn viên.
Có thể không, liệu cô có kết cục như vậy không? Nhưng nếu cho thêm một lần nữa, Chu Lạc tin chắc bản thân mình vẫn làm như vậy.
Đại Đổng lái xe đưa Phan Đông về trước, sau đó đổi sang lái xe của Chu Lạc, đưa cô về nhà, giành được một nụ cười nhẹ của Chu Lạc, “Anh quả là tài xế chuyên nghiệp”.
Trên đường luôn rất yên tĩnh, lời nói của Chu Lạc phá tan sự trầm lặng. Đại Đổng quay đầu nhìn cô, “Anh cứ nghĩ em ngủ say rồi”. Vất vả suốt một ngày trời, mọi người đều rất mệt, cậu luôn phải miễn cưỡng lấy tinh thần để lái xe, huống hồ là cô gái Chu Lạc ở bên cạnh.
Xảy ra nhiều chuyện như vậy, Chu Lạc sao có thể ngủ say được, nghĩ một lát, nói: “Ngày mai em vẫn phải đi làm, không đến bệnh viện được đâu, em nói với cậu rồi, có việc gì mọi người cứ đến tìm cậu ấy”.
Đại Đổng gật đầu, “Em không thân quen với Phan Lan, đương nhiên không cần phải tới thăm cô ấy”.
Lúc này, Chu Lạc rất sợ cậu bỗng nhiên lại nói một câu: “Anh thay mặt Phan Lan cảm ơn sự giúp đỡ của em”. Không biết tại sao, sau khi quen Đại Đổng, những chuyện khiến cô lo sợ ngày càng nhiều.
May mà cậu không nói, sau khi xuống xe, Đại Đổng giúp cô sửa lại mái tóc một chút, nhìn theo mãi cho tới khi cô vào trong nhà mới quay người ra về.
“Dì nhìn thấy rồi nhé, anh chàng đó thật xuất sắc, lại còn trẻ như vậy nữa. Ồ, trẻ lại càng tốt.” Chu Lạc bước nào trong nhà, bị giật mình bởi dì Mai đang ngồi trong phòng khách, liếc mắt nhìn đồng hồ, giờ này thông thường dì Mai đã ngủ được hai tiếng rồi chứ.
Chu Lạc cười mếu máo, “Đúng là rất trẻ, còn trẻ hơn cả cháu”.
Dì Mai nheo mắt cười, “Mối tình chị em à, rất lãng mạn”.
Đâu chỉ là lãng mạn, còn đầy kích thích nữa chứ! Nhìn lại cả một ngày, chua cay mặn ngọt đều nếm đủ, cuộc đời của con người lên xuống trầm bổng biết bao!
Lại một đêm trằn trọc trở mình, đã liên tiếp mấy ngày nay không ngủ được, ngược lại Chu Lạc không hề cảm thấy mệt, cô bước vào giai đoạn cực kỳ phấn khích.
Không phấn khích cũng không được, hôm nay là ngày cô cạnh tranh lên chức.
Mới sáng sớm, Chu Lạc đã xông ngay vào phòng làm việc của viện trưởng Đồ, may mà các đời viện trưởng đều hủ bại tới mức độc chiếm riêng một phòng làm việc, khi nói chuyện rất tiện lợi, đặc biệt là khi nói những chuyện tế nhị.
“Nếu muốn cháu tiếp tục làm trâu làm ngựa cống hiến tuổi thanh xuân của mình, thì trước tiên hãy giải quyết vấn đề còn đang băn khoăn lo lắng của cháu.” Chu Lạc đi thẳng vào vấn đề, đưa ra yêu cầu. Làm việc tám năm, cho dù là đãi ngộ hay mức lương, cô chưa từng đấu tranh giành quyền lợi cho mình, nhưng giờ đây cô cảm thấy cần thiết rồi.
Viện trưởng Đồ đưa tay đẩy cặp kính lão lên, nhìn lại một lượt cô nhân viên mà ông rất vừa ý này, thầm nghĩ, sao gần đây nó lại thay đổi nhiều như vậy? Từ chỗ chịu thương chịu khó phát triển đến mức độ biết đập bàn lên mặt rồi.
“Cháu có điều gì phải băn khoăn lo lắng nào?” Chưa từng nghe thấy lời đồn đại nào về hoàn cảnh gia đình Chu Lạc gặp khó khăn cả, cô chưa kết hôn, càng không thể là vấn đề con cái được.
“Cháu không có nhà ở, không có chỗ để ở.” Những người có thời gian làm việc ít hơn cô tới vài năm cũng đều được phân nhà rồi, cô vẫn còn lang thang khắp nơi, sao có thể chấp nhận được! Chu Lạc lập tức đưa ra nhưng nhân tố bất lợi của việc phải đi thuê nhà, tính luôn cả những chi phí cho chiếc xe mới luôn trong đó.
Viện trưởng Đồ cau mày lại, “Ôi chao, đây quả thực là một vấn đề, tuy nhiên năm ngoái là đợt chia nhà cuối cùng, cháu đã bỏ lỡ cơ hội rồi!”. Về cơ bản các cán bộ lớn nhỏ trong viện đều đã có nhà ở, viện trưởng Đồ căn bản không suy nghĩ về vấn đề này.
“Cháu lại nghe nói ở tòa nhà số bảy còn để trống cả một đơn nguyên[1] các căn hộ ba phòng một sảnh, là phần chuẩn bị cho việc thu hút nhân tài. Lẽ nào viện trưởng Đồ thấy cháu không đáng được tính là nhân tài, không đáng để giữ lại?” Chu Lạc kiên quyết không bị mắc lừa, đây là tin tức đáng tin cậy mà cô có được từ nhân viên quét dọn trong phòng họp.
[1] Đơn nguyên: Đơn vị độc lập của công trình xây dựng, được giới hạn quy ước trên diện tích mặt bằng.
Viện trưởng Đồ vuốt mái tóc được tạo hình Địa Trung Hải của mình, suy nghĩ, “Với năng lực, tư cách, vị thế của cháu bây giờ, cũng không phải không đạt tiêu chuẩn, nhưng có một vấn đề lớn nhất, tôi nghĩ chắc chắn cháu cũng hiểu rõ”.
“Bởi vì cháu chưa kết hôn.” Điều này người trên cả trái đất đều biết. Nếu cô kết hôn rồi, đã có nhà ở từ mấy trăm năm trước, còn cần phải nhỏ to đấu tranh ở đây không?
“Đúng vậy, mấy nghìn nhân viên trong viện đều tuân thủ theo quy định này, không thể nào thay đổi vì riêng mình cháu. Cháu cần biết rằng, còn rất nhiều người đàn ông than vãn rằng không có nhà nên không lấy được vợ đấy, cháu chắc cũng không phải lo lắng vì chuyện đó chứ?” Có người đàn ông nào lại bản lĩnh như thế, sao lại ngang nhiên dựa dẫm vào phụ nữ như vậy? Lại ngắm kỹ Chu Lạc một lượt - cũng không tồi đấy chứ, không đến nỗi không gả đi được.
“Chính sách thì cứng nhắc như chết rồi, còn con người đang sống mà!” Viện trưởng Đồ chân thành khuyên nhủ cô, “Tiểu Chu, có khó khăn tới tìm tổ chức, mấy hôm trước Chủ tịch công đoàn còn chủ trương mở câu lạc bộ kết bạn cho những thanh niên lớn tuổi, hay là chú đăng ký giúp cháu nhé? Thực ra, bản thân chú cũng quen không ít các chàng trai ưu tú, nếu cháu có hứng thú...”.
Chu Lạc ngắt lời ông với khuôn mặt rầu rĩ, “Viện trưởng Đồ, cháu cần nhà ở, không tìm đàn ông!”.
Viện trưởng Đồ đứng phắt dậy, vẫy tay giống như đang chỉ rõ giang sơn, “Có đàn ông thì sẽ có nhà ở!”.
Viện trưởng Đồ dường như rất kiên định, mặc kệ cô vừa xuống nước vừa rắn rỏi, vẫn nhất định không chịu phá lệ, cuối cùng lại tuyên bố rằng cô phải mang giấy chứng nhận đăng ký kết hôn tới thì mới đổi được giấy chứng nhận nhà ở - tức là đã thừa nhận chuyện nhà ở còn trống là có, cũng sẽ phân nhà cho cô, nhưng ông kiên quyết không phá lệ phân nhà cho người độc thân, đương nhiên cũng có thể là không dám phá lệ.
Đến cuối cùng, Chu Lạc thậm chí còn có ý định tới Thiên Kiều làm một giấy chứng nhận giả, đương nhiên, đó cũng chỉ là ý định mà thôi.
Thần thái của Chu Lạc sau đó có phần ủ ê rầu rĩ, dường như không hề lấy được chút ý chí chiến đấu nào cho buổi cạnh tranh thăng chức. Nhưng bài diễn thuyết đã thuộc lòng từ lâu, Chu Lạc phát huy phong độ thường ngày, sau khi hạ gục vài đối thủ, đã chiến thắng một cách đúng như dự đoán.
Sau chiến thắng, Chu Lạc được thăng chức lên hai bậc, nhưng trên khuôn mặt cô lại không có nhiều biểu hiện vui mừng. Chẳng qua chỉ là hư danh, cô vẫn phải làm những công việc về cơ bản là giống nhau, chỉ có điều sự bận rộn đó trở nên danh chính ngôn thuận hơn mà thôi.
Chu Lạc không hề có hứng thú với các khoản ăn uống bằng công quỹ được vung tiền như rác, không hề có hứng thú với danh hiệu người đàn bà thép, cũng không muốn lợi dụng quyền lực trong tay để mưu tài mưu sắc, càng không có dã tâm thao túng quyền lực. Cô vẫn tiếp tục nhận mức lương chưa đủ để mua một mét vuông nhà ở, một mình đảm nhiệm nhiều chức vụ và gánh vác lượng công việc bằng mấy người.
Nghĩ đến việc bản thân mình làm trong cơ quan nhà nước, phúc lợi đáng có thì lại không được hưởng, công việc còn bận hơn cả các doanh nghiệp bên ngoài. Chưa biết chừng còn bởi vì tần suất đi công tác mà tổn hại tới chuyện tình cảm, việc thăng chức đôi với cô, chẳng qua cũng chỉ là chuyện tầm phào có thể có, có thể không, có gì đáng để vui mừng cơ chứ?
Trước đây, cô còn cho rằng đó là sự thể hiện của giá trị tự thân. Nhưng liệu thật sự có cần như con tằm nhả hết tơ, cây nến chảy hết thành sáp hay không? Khi nào mới là điểm dừng của việc thể hiện giá trị? Sau việc thể hiện thì sao, cô còn có thể làm gì, có thể làm chút gì cho bản thân mình? Nghĩ tới đó, Chu Lạc bỗng chốc lại trở nên nản lòng nhụt chí.
Vẫn giải quyết hết các sự vụ theo đúng trình tự, khi tan sở, các đồng nghiệp trong phòng tới chúc mừng, luôn miệng đòi cô phải chiêu đãi.
Lúc này Chu Lạc đã rất mệt, cảm giác phấn khởi qua đi, mệt đến nỗi đầu ngón tay cũng không buồn nhúc nhích, thực sự không còn hơi sức để đáp lời.
“Tôi còn có việc, mọi người cứ đi chơi đi, mọi chi phí ghi hóa đơn lại, Đồng Đan, em phụ trách nhé, lúc về tìm chị để thanh toán.” Đối với việc ăn uống vui chơi, tiểu đồ đệ Đồng Đan còn chuyên nghiệp hơn cô nhiều.
Mọi người không chịu, vẫn cần Đồng Đan phải ra mặt, cô ấy nháy mắt ra hiệu nói: “Ôi chao, mọi người tha cho chị ấy đi, ngày đầu tiên được thăng chức sao lại đi ăn mừng với chúng ta được?”.
Đám đông chợt hiểu ra, đồng loạt “ồ” lên một tiếng, ánh mắt nhìn Chu Lạc lại trở nên mờ ám hơn.
Lắc đầu cười đau khổ, Chu Lạc cũng không giải thích nhiều nữa, giải thích cũng cần phải tốn công sức.
Tuy nhiên, lời nhắc nhở của mọi người lại khiến cô nhớ tới Đại Đổng, cuối cùng cũng hơi lấy lại được một chút tinh thần.
“A lô, em tan sở chưa?” Chỗ của Đại Đổng tương đối ầm ĩ, giống như đang ở ngoài đường.
“Ừm, bệnh tình của Phan Lan thế nào rồi?” Dù không muốn vừa mở đầu đã nhắc tới cô ấy, nhưng phép lịch sự sai khiến, Chu Lạc vẫn phải ưu tiên người bệnh trước.
“Anh vừa ở bệnh viện về, cô ấy khá hơn nhiều rồi, chỉ bị viêm dạ dày thông thường, hai ngày nữa chắc có thể xuất viện.” Đại Đổng nhận ra ng