khí rầu rĩ của Chu Lạc, nhíu mày lại, “Em sao thế, cũng không khỏe sao?”. Đã vào bệnh viện, mới biết rằng sức khỏe là thứ đáng quý biết bao, nếu có thể, cậu mong rằng cả đời không phải vào bệnh viện. Truyện được biên tập và post tại website: WWW.77F1.XTGEM.COM (77F1.XTGEM.COM)
“Không có gì, chỉ hơi mệt một chút thôi.” Sự nhạy cảm và quan tâm của Đại Đổng mang lại cho Chu Lạc một cảm giác ấm áp, làm dịu tâm trạng bắt đầu hiu quạnh của cô từ tối qua, nghĩ một lát, Chu Lạc bổ sung tiếp, “Hôm nay cạnh tranh thăng chức, em đã chiến thắng, được thăng chức rồi”.
“Một việc tốt đấy chứ.” Loại trừ được khả năng cô bị ốm, ngữ khí của Đại Đổng hoạt bát hẳn lên, “Em đang ở đâu, ở văn phòng à? Anh tới đón em, chúng ta đi ăn mừng một chút”.
Buông điện thoại xuống, Chu Lạc hoàn toàn trở nên hưng phấn. Hóa ra một “việc tốt” vốn không khiến bản thân mình vui vẻ nhưng vì có người cùng chia sẻ, lại thực sự trở nên tốt đẹp.
Với trí nhớ siêu việt của mình, Chu Lạc dường như ghi nhớ hết từng câu nói của Đại Đổng, tự nhiên nhớ tới một trong những nguyên nhân cậu từng nói không muốn có bạn gái, chính là tần số đưa đón, đi đi lại lại chỉ vì một bữa cơm tối, mỗi lần gặp mặt, quá lãng phí thời gian. Nhưng hôm qua Đại Đổng đưa cô về nhà, hôm nay lại chủ động đề nghị tới đón, liệu có thể lý giải rằng cậu thật sự đã để tâm tới cô? Chu Lạc lại suy nghĩ miên man rồi.
Nói đúng ra đây mới là lần đầu tiên họ hẹn hò riêng tư, Chu Lạc bỗng chốc cảm thấy không biết phải làm gì. Lập tức chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt, thoa một lớp phấn mỏng lên mặt. Vì đôi khi phải tham dự những buổi hội nghị long trọng, nên Chu Lạc đã chuẩn bị sẵn một bộ đồ trang điểm để ở phòng làm việc của mình, không ngờ lúc này lại có tác dụng.
Quần áo thì vẫn là bộ trang phục công sở ban ngày, về mặt nghiêm túc thì có thừa nhưng về mặt xinh đẹp lại hơi thiếu. Tuy nhiên, cô cũng chẳng còn cách nào khác, bây giờ đi mua chắc chắn không kịp nữa rồi. Chu Lạc nghĩ một lát, lôi từ trong ngăn kéo ra một chiếc khăn lụa - quà của một đồng nghiệp mua từ Hàng Châu về - quàng lên người, cũng tăng thêm được chút nữ tính.
Khoan khoái bước ra khỏi cửa, vừa xuống lầu đã gặp phải người quen.
Diệp Minh Lỗi khoác trên mình bộ quần áo dạo phố hàng hiệu, sừng sững đứng trước gió như cây ngọc, đang nói chuyện rất vui vẻ với cô nhân viên quầy lễ tân. Cô bé mới vào làm việc chưa lâu, những vị khách thường ngày phải tiếp đón phần lớn là mấy kỹ sư với cặp kính dày cộp, những sinh vật giống kiểu bạch mã hoàng tử như Diệp Minh Lỗi này thường rất ít gặp.
Đôi mắt cô bé sáng long lanh, hai má ửng hồng, rõ ràng là bị sét đánh trúng rồi, ngay cả giờ tan sở tới rồi mà cũng không nhận ra - chưa từng nghe nói nhân viên lễ tân còn phải làm thêm giờ, thông thường, chuông tan sở vừa vang lên, đã không nhìn thấy bóng dáng của họ đâu nữa rồi.
Tuy nhiên, xét ở mặt trái, điều này cũng nói rõ rằng Diệp Minh Lỗi đến từ trước rất lâu, tầm này đã quá giờ tan sở tới gần một tiếng đồng hồ.
Giả vờ như không nhìn thấy thì chắc chắn không được rồi, đối phương cũng không cho phép điều đó.
“Trợ lý viện trưởng Chu, vừa khéo quá!” Tiếp theo đó là nụ cười mang thương hiệu của nhà họ Diệp, cứ như cuộc chia tay không mấy vui vẻ lần trước chưa hề xảy ra vậy.
Xem ra ngay cả việc thăng chức anh cũng biết rồi, chỉ là không biết kẻ lắm mồm kia là Đồng Đan hay cô bé lễ tân này thôi.
Chu Lạc gật đầu, đáp lại ánh nhìn của cô nhân viên lễ tân, khách sáo nói: “Cô có thể về được rồi”. Thấy khuôn mặt cô ấy tối sầm cả lại, ánh mắt liếc nhìn Diệp Minh Lỗi lại có chút lưu luyến không nỡ rời xa, không kiềm chế được thầm than một tiếng trong lòng, tự nhủ, sao phụ nữ lại thích những người đàn ông như vậy chứ, anh ta cố nhiên là phong lưu phóng khoáng biết tán tỉnh, nhưng nếu đối tượng tán tỉnh có quá nhiều, ai có thể chịu đựng nổi chứ?
Đáng tiếc, tất cả phụ nữ đều lừa mình dối người mà nghĩ rằng: Mình là trường hợp đặc biệt, sẽ là người cuối cùng! Vậy là những người đàn ông phong lưu mãi mãi luôn có cơ hội, mà lãng tử quay đầu lại mãi mãi chỉ là truyền thuyết mà thôi.
“Đồng Đan tan sở rồi, đương nhiên nếu anh còn có mục tiêu mới, cứ coi như tôi chưa nói gì, tôi có việc phải đi trước.” Chu Lạc thản nhiên nói rồi định rời đi.
Diệp Minh Lỗi lao tới chắn ngay trước mặt cô, “Thôi được, anh thừa nhận, anh đang đợi em”. Anh đã thu lại giọng điệu to tát trước đây, ngữ khí bỗng nhiên trở nên rất... đứng đắn.
Chu Lạc cuối cùng cũng chịu ngước mắt lên nhìn anh, “Tìm tôi có việc gì?”. Anh ta cũng không phải không biết số điện thoại của mình, có nhất thiết phải khổ sở đứng đợi ở dưới lầu theo kiểu rầm rộ binh mã như vậy không?
Diệp Minh Lỗi không chỉ ngữ khí trở nên đứng đắn, mà biểu hiện cũng rất đứng đắn, lại còn nói với dáng vẻ có chút đau khổ nữa: “Đầu tiên, anh muốn xin lỗi về sự việc lần trước, em biết đấy, lần trước...”.
“Tôi chấp nhận lời xin lỗi, còn nữa, tôi thật sự đang rất vội.” Đại Đổng từng nói không thích chờ đợi người khác, cô cũng không có thói quen đến muộn.
“Vội đi hẹn hò?” Diệp Minh Lỗi lại thay đổi giọng điệu, lùi lại một bước ngắm nghía Chu Lạc một lượt.
Chu Lạc bị anh nhìn đến độ khó chịu, cũng không thích ý tứ thăm dò trong câu nói của Diệp Minh Lỗi, cô trở nên đề phòng, vẫn là sự xa cách tự nhiên đó, “Xin lỗi, tôi nghĩ chúng ta không thân thiết”. Ít nhất cũng không thân thiết đến mức phải báo cáo hành trình cho nhau.
“Chu Lạc, trong một giờ đồng hồ anh có thể làm được rất nhiều việc.” Diệp Minh Lỗi rõ ràng đang rất nhẫn nại.
“Tổng giám đốc Diệp chỉ cần gọi một cú điện thoại là có ngay hợp đồng làm ăn lên tới hàng nghìn hàng vạn đồng, đương nhiên thời gian rất quý giá. Tuy nhiên, con người không phải là máy kiếm tiền, cô nhân viên lễ tân của chúng tôi đã hy sinh thời gian nghỉ ngơi của mình để tiếp chuyện anh, cũng không tính tiền với anh, đúng không?” Luận bàn tới chuyện nhanh mồm nhanh miệng, Chu Lạc từ trước tới giờ không chịu thua kém người bên cạnh, huống hồ đây là địa bàn của cô.
Nhẫn nại, vẫn cần phải nhẫn nại! Diệp Minh Lỗi dường như nghiến răng lại nói: “Anh nói rồi, anh đang đợi em”. Là do cô gái lễ tân kia chủ động tới hỏi anh có cần giúp đỡ gì không, được chưa hả?
“Tổng giám đốc Diệp, ngài đợi tôi suốt một giờ đồng hồ chỉ để nói một tiếng xin lỗi, tôi thật vinh dự quá! Hơn nữa, tôi cũng đã nói tôi nhận lời xin lỗi đó rồi, anh còn muốn thế nào nữa? Chắc không phải muốn tôi phải hô vang: Tạ chủ long ân chứ!” Anh cũng quá đề cao bản thân rồi đấy.
“Chu Lạc, em nhất định bắt anh phải nói ra ngay bây giờ sao?” Diệp Minh Lỗi bỗng nhiên nheo mắt lại, khẽ nhếch khóe môi lên, thoạt nhìn vừa gợi cảm lại vừa nguy hiểm.
Không thể không thừa nhận, người đàn ông này quả là có bản lĩnh của một kẻ đào hoa, trong giây lát, Chu Lạc dường như bị anh mê hoặc, nhưng giác quan thứ sáu nhạy cảm cho cô biết, sự việc có chút gì đó đi lệch quỹ đạo.
Diệp Minh Lỗi dường như nhìn ra ý đồ muốn co giò bỏ chạy của cô, có kinh nghiệm từ lần trước, anh không ra tay ngăn cản, mà lại đút hai tay vào túi quần, chính thức tuyên bố với cô: “Chu Lạc, anh nghĩ anh đã yêu em rồi, anh quyết định từ bây giờ bắt đầu theo đuổi em”.
Chu Lạc ngẩn người ra trước tiên, tiếp đó là tâm trạng ngổn ngang rối bời. Hôm nay là ngày gì vậy, không phải là ngày mùng Một tháng Tư đấy chứ? Bây giờ là mùa thu, xét về mặt thời gian thì không đúng, vậy thì lẽ nào đầu óc của Diệp Minh Lỗi có vấn đề?
Chu Lạc bắt đầu suy nghĩ xem có nên giới thiệu cậu của mình cho anh không, tuy nhiên, cô không hiểu rõ về y học, không biết bác sĩ chuyên khoa não có chữa được chứng rối loạn thần kinh này không, không đúng, đó dường như là chuyên môn của khoa thần kinh...
Diệp Minh Lỗi xem ra có chút tổn thương, “Anh lại kém cỏi như vậy sao?”. Sau khi thổ lộ, đối phương lại khiến anh rối loạn tinh thần!
Diệp Minh Lỗi ít nhất cũng đã mười năm rồi chưa thổ lộ tình cảm trước mặt người khác. Với thân phận và sự từng trải của anh bây giờ, cho dù có thật lòng để tâm tới cô gái nào đó, cũng không thể đem bản thân ra đặt vào vị trí có thể bị chém đầu xẻ thịt được. Ngoài việc thổ lộ tình cảm trực tiếp ra, phần lớn là dùng thủ đoạn tình trường đưa đẩy qua lại một cách tế nhị uyển chuyển. Chính vì lo rằng Chu Lạc nói nặng nói nhẹ đều không nghe, sợ bỏ lỡ cơ hội nên anh mới không thể không dùng chiêu thức trực tiếp nhất và cũng chịu thiệt thòi nhất này.
Không ngờ, hiệu quả lại không tốt, Chu Lạc cho dù có đặc biệt đến thế nào cũng không cần thử thách sự kiên nhẫn của anh như vậy!
“Tổng giám đốc Diệp đang còn trẻ, đầy sức hấp dẫn, không phải là anh kém cỏi, mà Lạc Lạc nhà chúng tôi đã là hoa có chủ rồi thôi.” Âm thanh trẻ trung trong veo vang lên khiến hai người đang đứng sóng đôi trong đại sảnh đều quay trở lại vị trí cũ.
“Đại Đổng, anh đến nhanh vậy, hôm nay không bị tắc đường sao?” Lúc này vẫn đang là giờ tan tầm, cô xuống lầu trước chẳng qua cũng vì thói quen thường xuyên đến sớm.
“Mới phát hiện ra một tuyến đường gần đây không hay bị tắc.” Ánh mắt của Đại Đổng nhìn cô vô cùng dịu dàng, Chu Lạc của ngày hôm nay, có một hương vị không thể diễn đạt bằng lời được, rất khiến người ta rung động.
Diệp Minh Lỗi lại không nói một lời nào, khuôn mặt sa sầm lại nhìn chằm chằm vào cánh tay của Đại Đổng đang vòng sang ôm ngang eo Chu Lạc. Anh không phải là kẻ trẻ người non dạ, đương nhiên biết điều đó có nghĩa là gì. Muộn rồi, anh đã nghĩ thông suốt hơi muộn rồi! Lần trước, khi gặp mặt, hai người rõ ràng vẫn chưa thân mật như vậy, ngay cả mối quan hệ của họ vẫn còn chưa rõ ràng.
Bỏ qua, bỏ qua, người phụ nữ này là một khúc xương cứng, không chỉ khó gặm mà mức độ thơm ngon cũng còn cần thảo luận, chưa biết chừng giờ đây đã thấm nước bọt của người bên cạnh rồi. Nếu anh còn không từ bỏ, sẽ không chỉ tổn thương về mặt thể diện, mà cả bên trong cũng khó mà bảo đảm.
Nhưng, Diệp Minh Lỗi là người như thế nào, dù là bỏ chạy vào rừng, cũng phải giữ thể diện, lúc cần thiết cũng phải để lại chút gì đó khiến người ta ghi nhớ, làm thế để không hổ danh là một gian thương.
“Đúng rồi, ngài Lịch nhờ anh chuyển lời tới em, Châu Châu rất nhớ em, cô bé đó thật đáng thương, mới ba tuổi đã mất mẹ, giờ lại mắc chứng tự kỷ dạng nhẹ. Em là một trong số rất ít người mà cô bé chịu nói chuyện cùng, lại là người duy nhất cô bé nhớ được khi không gặp mặt.” Diệp Minh Lỗi nói xong nhìn Đại Đổng một cái, rồi lại tỏ thái độ không chút tốt đẹp nói với Chu Lạc, “Anh đã từng nói với em rằng em ít nhất cũng có năm phần giống với mẹ của Châu Châu chưa nhỉ?”.
Đưa cô tới dự tiệc mừng thọ, vốn định thu hút sự chú ý của ngài Lịch, nhưng ngay trong buổi tối hôm đó anh đã hối hận, một khoảng thời gian rất dài sau đó, Diệp Minh Lỗi đều trong tâm trạng bất ổn, những lúc rỗi rãi hay suy nghĩ lung tung, suýt nữa thì bị suy nhược thần kinh.
Lịch Chủy, người anh nóng lòng muốn kết thân, đã tìm đến tận nơi, nhưng Diệp Minh Lỗi lại tìm mọi lý do để ngăn cản, vì thế mà bỏ lỡ cuộc đấu thầu một mảnh đất thương nghiệp. Không ngờ, cô gái khiến anh phải trả một cái giá bi thảm như vậy lại đang sống phóng đãng với người đàn ông khác.