Đến nơi, Chu Lạc lại cảm thấy băn khoăn, nơi về lại thật sự là nhà của họ.
Đó là một căn nhà gồm năm phòng và ba sảnh, ba người bọn họ, mỗi người một phòng ngủ, Đại Đổng và Phan Lan mỗi người có một thư phòng riêng, Phan Đông lại chiếm hữu phòng xem phim - nghe nói sở thích của anh ta là xem các bộ phim hoạt hình khác nhau.
Vừa bước vào trong nhà, Phan Lan đã tiếp đón cô với tư cách là một chủ nhà, lấy dép lê, rót nước, hướng dẫn vị trí nhà vệ sinh, chăm sóc cô một cách tận tình chu đáo.
Còn về các việc trong nhà bếp sau đó, càng không có chỗ để Chu Lạc nhúng tay vào, huống hồ cô vốn dĩ cũng không biết nấu ăn, nhiệm vụ của cô là ngồi xem “Quái vật Shrek 2” cùng với Phan Đông, Đại Đổng với tài nấu ăn nghe nói là rất siêu đẳng đã bị Phan Lan lôi vào phòng bếp hỗ trợ.
Chu Lạc như ngồi trên tấm thảm gai, không lâu sau lấy lý do là đã xem bộ phim này rồi, tìm cơ hội cũng đi vào trong phòng bếp, chỉ thấy hai người Phan Lan và Đại Đổng, một người nhặt rau, một người rửa rau, một người nhào bột, một người đun nước, phối hợp rất ăn ý. Chu Lạc phải vận dụng tinh thần như đang đứng báo cáo trước hàng nghìn người mới có thể tìm được thời cơ nhúng tay vào.
...
“Ôi, không được, cuống rau thơm đều được tưới phân bón, phải bỏ đi ít nhất là mười phân.”
“Rau cần thì phải bỏ đi những cuống già, nếu không khi ăn sẽ bị dai.”
“Đại tiểu thư, lẽ nào cô không biết cải làn thường ăn phần cuống? Bỏ chút lá đi là được rồi.”
“Tôm không những phải bỏ đầu, đường chỉ đen trên thân tôm cũng phải bỏ đi, đó đều là những chất thải, lẽ nào thường ngày cô vẫn ăn tất cả những thứ đó?”
...
“Ối!” Đây lại là tiếng của Chu Lạc, cô bị những câu nói không ngớt của Phan Lan làm cho mất tập trung, không cẩn thận, bị đầu nhọn ở đầu tôm đâm vào tay.
Đại Đổng vội vàng nắm lấy tay cô, đưa đến rửa dưới vòi nước ấm, đồng thời dịu dàng khuyên nhủ: “Được rồi, ở đây không cần em giúp đỡ, bọn anh làm nhanh thôi, hay là em vào thư phòng của anh, tìm một quyển sách nào đó mà đọc?”.
Chu Lạc cảm thấy buồn bực, hồi nhỏ thì có bảo mẫu, đi học và đi làm đều có nhà ăn, khi đến ở nhờ nhà dì Mai cũng có người chuyên lo chuyện cơm nước, thêm vào đó cô cũng không quá kén ăn, căn bản là cô chưa từng đặt chân tới nhà bếp. Có thể phân biệt rau cần và rau thơm đều phải dựa vào mùi hương, còn rau cải làn, cô mới chỉ nhìn thấy nó ở trên đĩa, tôm thì mới chỉ nhìn thấy những con còn sống ở trong siêu thị, làm sao mà biết được còn phải khêu sợi chỉ đen nào đó chứ!
Đây vẫn là lần đầu tiên cô bị người ta ghét bỏ đến nỗi thấy cô cái gì cũng sai. Chu Lạc rầu rĩ làm theo lời của Đại Đổng, bước vào thư phòng của cậu, nhưng ngay cả một hàng chữ cũng không thể nào nhập tâm được.
Chân tay được nhàn rỗi nhưng đầu óc lại không hề nhàn rỗi. Chu Lạc bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ, dường như bắt đầu từ lần gặp gỡ đầu tiên với Đại Đổng, bản thân mình chưa từng làm được một việc gì đáng để khoe khoang cả. Phương diện mà cô tự cảm thấy tương đối đắc ý, hoàn toàn không có cơ hội để thể hiện trước mặt cậu, vậy thì, rốt cuộc cậu thích cô ở điểm gì?
Sắc đẹp của cô? Không thể nào, ngoại hình của Phan Lan cũng không thua kém cô, hơn nữa còn trẻ hơn cô, thêm vào đó, Đại Đổng cũng không thể nào lấy vợ chỉ vì ngoại hình. Sự trưởng thành của cô? Đó càng không phải là lý do, bởi vì sau khi cô quen Đại Đổng, đều làm những chuyện ngốc nghếch đến nỗi không dám quay đầu lại nhìn với ngoại hình là một cô gái trưởng thành như đâm xe, thổ lộ, khóc lóc... Sự thông minh của cô? Ừm, đến giờ vẫn chưa có căn cứ để chứng minh với Đại Đổng về điều đó.
Còn cả buổi tối hôm nay nữa, đầu óc cô mụ mị không biết tự lượng sức, lại chạy vào nhà bếp để lộ sở đoản của mình, vội vội vàng vàng chứng minh rằng ngay cả đến công việc nhà, cô cũng không biết làm.
Vậy thi Đại Đổng, rốt cuộc đã thích cô ở điểm nào? Nếu không thích, vậy tại sao lại đồng ý với lời thổ lộ của cô, thương hại cô ư?
Lẽ nào cậu không biết rằng, cho dù là một cô gái muộn chồng, cũng có lòng tự trọng của mình, hu hu, cô không cần người ta thương hại...
Suy nghĩ về mọi chuyện, đặc biệt là những chuyện cực kỳ buồn bực, vô cùng bối rối, thời gian thường luôn trôi qua rất nhanh, chẳng mấy chốc, bữa tối đã chuẩn bị xong, Đại Đổng đích thân vào thư phòng gọi cô ra ăn cơm.
“Ôi, đây là tạp chí lần trước Đông Tử để lại đây, không ngờ em cũng thích.” Cảm giác được ánh mắt đang nhìn mình của Đại Đổng có chút khác lạ, Chu Lạc vội vàng nhìn vào cuốn tạp chí trong tay đã được cô chăm chú nhìn từ rất lâu.
Trời ạ! Cô muốn đập đầu vào tường, đừng ai ngăn cản cô!
Hóa ra thứ mà cô tiện tay rút bừa trên giá sách xuống, hiện giờ đang giả vờ chăm chú nghiên cứu, lại là cuốn tạp chí “Khỏe và đẹp”. Điều này cũng không vấn đề gì, vấn đề nằm ở chỗ trang ảnh màu mà cô vừa lật ra, lại in hình một thanh niên nam to khỏe với những bắp thịt cuồn cuộn, lại chỉ mặc mỗi chiếc quần sịp bằng chất vải co giãn. Điều này cũng có thể cho qua được, nhưng dòng chữ tiêu đề màu đen to tướng ấy lại vô cùng bắt mắt, nội dung là: Cần luyện tập như thế nào mới khiến phái mạnh duy trì được nhịp độ yêu lâu hơn!
“Ờ, à ờ, em vừa mới lấy ra.” Chu Lạc ném tờ tạp chí đó ra giống như vừa sờ vào một vật gì đó gây bỏng tay. Cuốn tạp chí đáng thương ấy dường như không can tâm khi bị cô vứt bỏ, trang giấy mỏng manh đó lại dính vào tay cô lưu luyến một lát - tay cô đã ra mồ hôi, lời nói dối không cần kiểm chứng cũng tự thú nhận. Ai bảo cô cứ giữ chặt lấy cuốn tạp chí ngồi suy nghĩ mà không chịu thay đổi động tác cơ chứ?
Ánh mắt của Đại Đổng sáng bừng, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười, không kiềm chế được đưa tay xoa xoa lên mái tóc đang cúi gằm xuống của Chu Lạc, “Đi thôi, nếu không ra, cơm canh sẽ nguội hết cả đấy”.
Mái tóc của Chu Lạc sau khi được cậu xoa, lại càng giống như một mớ bòng bong, trái tim cô đập loạn xạ, gần như được Đại Đổng đẩy vào phòng ăn.
Bên cạnh bàn ăn, Phan Đông đang bận ăn vụng, Phan Lan nhanh tay nhanh mắt cầm đũa gõ vào tay anh ta, sau khi Chu Lạc và Đại Đổng bước vào, hai anh em họ dừng mọi động tác lại để chào hỏi.
“Tôi đã nói mà Đại Đổng, không nhận ra đấy, tên tiểu tử ạ.” Ánh mắt của Phan Đông cứ liên tục thăm dò trên khuôn mặt của hai người, trước khi nước dãi nhỏ xuống đã kịp khép cái miệng đang há hốc lại, nuốt miếng thịt bò xuống nói, ánh mắt nhìn Đại Đổng có chiều hướng khác hẳn.
Sắc mặt của Phan Lan biến đổi khôn lường, không nói một lời nào, bắt đầu bày biện bát đũa, phòng ăn yên lặng tới nỗi chỉ có tiếng bát đĩa chạm nhau.
Chu Lạc lơ mơ hốt hoảng, lẽ nào bọn họ có mắt thần có thể nhìn xuyên thấu, biết được cô đã xem thứ không nên xem trong thư phòng? Nhưng nếu cứ cho là như vậy, thì có liên quan gì tới Đại Đổng chứ?
Thực ra nếu Chu Lạc soi qua gương một chút, sẽ phát hiện ra mái tóc của cô lúc này đang rối bời, ánh mắt mơ màng, hai má ửng hồng, đôi môi bị cô cắn cho tới nỗi xuất hiện màu đỏ thẫm, lấp lánh ánh nước đến nỗi giống như hiện trường của một sự tình nào đó đã xảy ra.
“Vớ vẩn, cô ấy đọc sách ở trong phòng, có thể quá nhập tâm.” Đại Đổng đấm vào lồng ngực rắn chắc của Phan Đông, bật cười hà hà rồi bắt đầu ăn cơm.
Mùi rượu thơm bốc lên, Chu Lạc ngẩng đầu, “Hạnh hoa thôn? Hay là loại để lâu năm”. Ngước mắt nhìn bình rượu mà Phan Lan đang cầm trên tay, lại là màu tím không có nhãn mác.
“Ai da, thật sự là không nhận ra được mà.” Phan Đông tối nay dường như luôn nói câu nói đó.
Phan Lan thay anh ta bổ sung thêm, “Không ngờ chỉ dựa vào mùi hương mà cô có thể nhận ra được. Đây quả đúng là loại rượu phần của quê hương chúng tôi, mà còn là loại do chính phủ chuyên cung cấp đấy nhé”. Khi nói có thêm chút đắc ý.
Chu Lạc khẽ mỉm cười, không nói thêm gì nữa, cô nói tới rượu, chẳng qua là vì muốn phá vỡ bầu không khí vốn rất kỳ lạ ban nãy.
Phan Lan lấy ly ra rót rượu cho mọi người, nhưng lại thiếu phần của Đại Đổng, đồng thời giải thích với Chu Lạc, “Đại Đổng bị dị ứng với men rượu, chắc cô còn chưa biết nhỉ?”.
Đúng là cô không biết, Chu Lạc oán trách nhìn sang phía người bên cạnh đang được coi là bạn trai của mình, người đó làm mặt hề với cô, quay đầu lại kêu lên với Phan Lan: “Anh đã nói rồi mà, Lan Tử, em thật lòng muốn vạch trần anh đấy à, tối qua đã say mềm rồi, còn uống chưa đủ, hôm nay lại mang rượu ra nữa ư?”.
Phan Lan cười hì hì, đưa tay vỗ vào vai cậu, “Cái này gọi là bây giờ có rượu bây giờ say, anh hai, anh lại thiếu mất một thú vui đấy”.
Phan Đông cứ một ly rượu một miếng thịt, cười hì hì nói: “Nếu cậu ấy cũng uống rượu, thì còn ai lái xe vận chuyển chúng ta về? Ai nấu mỳ cho chúng ta ăn?”.
Thì ra, vai trò của Đại Đổng trong ba người bọn họ, chính là tài xế kiêm đầu bếp.
Đồng thời Chu Lạc cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, cô lại có xu thế đắm chìm trong thế trận đã bày sẵn, vì bản thân mình, cũng vì Đại Đổng, cô cần phải nói chút gì đó.
“Hai người thật hạnh phúc, uống xong rượu còn có người phục vụ. Trước đây tôi vốn không thích ăn mỳ, sau khi tới Bắc Kinh mới phát hiện ra mỳ của phương bắc ngon hơn mỳ ở phương nam nhiều. Đặc biệt là sau khi uống rượu xong được ăn một bát mỳ nóng hổi, thật là tuyệt biết bao!” Khi nói, ánh mắt liếc sang nhìn Đại Đổng đang ngồi bên cạnh, biểu hiện ra vẻ rất mong chờ.
Phan Đông đập bàn, nói chen vào, “Môi giới người cùng chí hướng nhé! Muốn ăn mỳ thì không có vấn đề gì, trong thiên hạ muốn ăn mỳ thì phải tới Trung Quốc, trong Trung Quốc muốn ăn mỳ thì phải tới Sơn Tây, hôm nào đưa cô về quê chúng tôi, mỳ ở đó còn chính tông hơn mỳ ở Bắc Kinh nhiều”.
Đây là câu nói dài đầu tiên của Phan Đông trong buổi tối hôm nay, lời vừa thốt ra khỏi miệng, liền gặp phải ánh mắt sắc như dao của hai cô gái truy sát.
Chu Lạc hận anh ta đã cướp lời của Đại Đổng, phẫn nộ biểu hiện: Có cần anh nhiều lời không hả!
Em gái ruột của anh ta lại hận anh ta tự kết thân với cô: Về quê cái gì chứ?
Ngay cả Đại Đổng, cũng chỉ trích anh ta, “Cái gì mà môi giới người cùng chí hướng, ngày nào cũng uống, anh thành sâu rượu rồi đấy, được chưa?”. Lại quay sang dịu dàng nói với Chu Lạc, “Muốn ăn mỳ thì không vấn đề gì, không phải về quê, đợi một chút là có liền”.
Phan Đông không hiểu tại sao trong chốc lát lại trở thành tâm điểm bị chỉ trích, ngẩn ngơ nhìn những người khác, nghe được câu nói của Đại Đổng, chê cười nói: “Cậu cứ giả bộ đi!”, rồi giống như thổ lộ, quay sang nói với Chu Lạc, “Tôi nói cho cô nghe, cô đừng thấy cái anh chàng Đại Đổng này có ngoại hình điển trai khiến các cô gái yêu thích, thực ra con người này là vô vị nhất, ngay cả ăn cơm cũng rất vô vị. Đối với cậu ta, tất cả sơn hào hải vị cũng không sánh nổi với mỳ sợi, một ngày ăn ba bữa mỳ cũng không chán. Cô đừng có bị cậu ta lừa, cẩn thận sau khi theo cậu ta rồi, ngày nào cũng ăn mỳ đấy!”.
Phan Đông nói những lời đó, vốn muốn chĩa mũi dùi về phía Đại Đổng, thêm vào đó anh ta cũng hơi cảm nhận được bầu không khí bí hiểm hiện tại, thầm nghĩ mấy cô gái trẻ này thật chẳng biết suy nghĩ thế nào, ai cũng chỉ nhìn vào mỗi khuôn mặt của Đại Đổng. Em gái vì cậu, ngay cả anh trai ruột cũng không thèm để ý tới, đ