àn ông chỉ có mỗi khuôn mặt đẹp đẽ thì tác dụng gì chứ? Cần phải có khí phách của nam tử hán, uống rượu thì phải bằng bát lớn, ăn thịt phải ăn miếng to, cần phải biết ý biết tứ, biết đi hát karaoke, biết lên mạng, biết tất cả các yếu tố đang thịnh hành - giống như anh ta vậy!
Không ngờ Chu Lạc nghe xong lời tố cáo của anh ta, ánh mắt càng sáng bừng, ngây ngô cười hì hì, “Hóa ra Đại Đổng lại dễ nuôi vậy ư!”.
Mù quáng, đây tuyệt đối là mù quáng! Phan Đông suýt nữa thì thổ huyết.
Món mỳ Thái[1] do chính tay Đại Đổng làm, chỉ nghĩ tới thôi cũng khiến Chu Lạc vô cùng cảm động, đợi đến khi bê ra, mùi thơm của mỳ, mùi thơm của thịt và cả hương thơm của dấm Lão Trần[2], quện lại với nhau tỏa ra một hương vị ấm áp khiến người ta cảm động.
[1] Mỳ Thái: Một loại mỳ, đặc sản của Sơn Tây, Trung Quốc.
[2] Dấm Lão Trần: Một đặc sản của vùng Sơn Tây, Trung Quốc.
Từng sợi mỳ mỏng tang như lá liễu, đưa vào miệng cảm giác trơn tuột mà lại vẫn có cảm giác đang nhai, miếng thịt hầm nhừ béo mà không ngán, nước canh thơm ngon, nhạt, hơi chua, Chu Lạc suýt nữa thì bị hơi nóng của bát mỳ khiến chảy cả nước mắt. Hu hu, một đầu bếp hữu dụng thế này, cô không nỡ để người khác dùng cậu nữa rồi, phải làm sao đây?
Ăn một mạch hết cả bát mỳ lớn, khi ngẩng đầu lên thở, mới phát hiện ra phần mỳ của người khác lại chẳng ai động tới. Phan Đông còn đang bận uống rượu ăn thịt, Phan Lan lại cứ cầm ly rượu trên tay không chịu buông xuống, ánh mắt sáng rực khiến người khác cảm thấy rất không thoải mái. Vội vàng nhìn sang Đại Đổng, phát hiện ra cậu đang tươi cười nhìn cô ăn mỳ, xong rồi còn hỏi: “Ăn no chưa? Anh lấy thêm cho em một bát”. Nói xong không đợi cô trả lời, giằng lấy chiếc bát của cô, lao vào trong bếp.
Chu Lạc cảm thấy khó xử, món này vừa là thịt vừa là cacbonhydrat, sau này liệu cô có biến thành lợn con béo ú nữa không, không, lúc đó e rằng phải gọi là lợn già béo ú mới đúng, ặc, thật khó nghe quá.
Cùng lúc đó, Chu Lạc còn để ý thấy Phan Lan ngồi đối diện đang uống hết ly này tới ly rượu khác, đảo mắt một vòng, cũng nâng ly rượu của mình lên, nói với cô ấy: “Uống rượu một mình thật chẳng thú vị chút nào, để tôi mời cô một ly”.
Khóe môi Phan Lan mang theo chút chế giễu, “Anh hai không thích các cô gái uống rượu”.
Chu Lạc cười một cách dường như không để ý tới điều đó, “Đó là bởi vì anh ấy ghen tỵ, nếu không phải vì dị ứng men rượu, chưa biết chừng lại thích ấy chứ”. Hì hì, dù sao tạm thời cậu cũng không nghe thấy, cứ bịa một chút đi.
“Quả nhiên là rượu ngon.” Trong nháy mắt Chu Lạc lại rót thêm một ly, chạm ly với Phan Lan rồi lại uống, đợi đến khi Đại Đổng bê bát mỳ quay trở lại, cô đang uống ly thứ tư.
“Ha ha, ha ha.” Phan Đông trợn tròn mắt cười nhạo Đại Đổng, “Tôi đã nói gì nhỉ, rượu là thứ tốt, không ai là không thích. Tên tiểu tử này kiếp trước đã tạo nghiệt nên ông trời mới trừng phạt cậu ta đấy!”. Dù sao hôm nay, thế nào anh ta cũng cảm thấy Đại Đổng thật chướng mắt, cứ chớp được cơ hội là đâm một mũi dùi. Tên tiểu tử này thật quá đáng, ở bên cậu ta, chẳng cô gái nào chịu nhìn sang người đàn ông khác nữa.
Thấy Chu Lạc len lén liếm môi giống như mèo con ăn vụng cá, Đại Đổng cười đau khổ lắc đầu, nhưng cũng không nói gì, trộn đều mỳ lên rồi đẩy về phía cô.
Khi đánh cược giữa tình yêu của Đại Đổng và cơ thể uyển chuyển của bản thân, Chu Lạc lại ăn hết nửa bát mỳ nữa, lúc này ba người bọn họ cũng ăn được tương đối rồi.
Theo thỏa thuận từ trước, Phan Đông phải phụ trách việc dọn rửa bát đũa, anh ta luôn mồm lảm nhảm chống chế, muốn để đến ngày mai đợi người giúp việc theo giờ tới dọn rửa.
“Không, không được, sẽ sinh ruồi muỗi đấy!” Ánh mắt Phan Lan mơ màng, hai má đỏ hồng, rõ ràng là đã uống quá nhiều, nhưng đồng thời vẫn không quên ngăn chặn thói lười biếng của anh trai.
Dù sao cũng đang có khách trong nhà, Phan Đông không tiện tiếp tục chây ì, ngoan ngoãn thu dọn bát đĩa bước vào nhà bếp.
“Chu Lạc, hai người cứ nói chuyện đi nhé, tôi lên lầu đây.” Phan Lan lảo đảo đứng dậy, khi đi ngang qua hai người lại bỗng nhiên nghiêng người một cái, trượt chân ngã xuống đất.
Chu Lạc tranh đỡ cô ấy dậy trước, nhưng trong giây phút đứng dậy lại đưa tay ôm trán kêu lên: “Ôi chao, không xong rồi, loại rượu này nặng quá, em cũng say rồi”. Tuy nhiên, cô không trượt ngã, bởi vì Đại Đổng ở bên cạnh giúp cô đứng vững.
Mềm nhũn người dựa vào người của Đại Đổng, nhìn bề ngoài cậu hơi gầy, nhưng khi tiếp xúc lại phát hiện cơ thể cậu rất có da có thịt, tuy nhiên đều là cơ bắp, dựa vào đó rất chắc chắn, có chỗ chống đỡ nhưng không quá cứng, có thể so sánh với giường đệm lò xo cao cấp nhất.
Đây là lần đầu tiên Chu Lạc tiếp xúc với người khác giới ở khoảng cách gần như vậy, trái tim cứ đập thình thịch, trước đầu mũi là mùi hương thanh khiết chỉ có ở những người đàn ông trẻ tuổi, chiếc áo sơ mi bằng vải cotton mềm mại dễ chịu, thấp thoáng còn có cả mùi hương của xà phòng, trong lúc này, rượu mới chỉ say ba phần cũng trở thành bảy phần, khuôn mặt trở nên đỏ ửng.
Sau khi than một tiếng khe khẽ, Đại Đổng bế thốc Chu Lạc lên, đồng thời nói vọng vào với Phan Đông - người đang lúi húi trong phòng bếp: “Mau lại đây chăm sóc Lan Tử một chút, bát đũa cứ để đó lát nữa tôi rửa”.
Chu Lạc đã say mềm một nửa là hạnh phúc, một nửa là xấu hổ. Cô không biết rằng hóa ra cánh tay của đàn ông lại mạnh mẽ đến vậy, có thể bế bổng một người vốn không được nhẹ nhõm như cô lên. Cô cũng không biết rằng, cảm giác nằm ngang trong vòng tay của Đại Đổng, lại ngọt ngào đến thế.
Cô vùi khuôn mặt mình vào lồng ngực của cậu, lại cọ cọ vào đó, cố gắng không nhớ lại cú liếc mắt kinh hoàng ban nãy của Phan Lan - người đang nửa ngồi trên nền nhà nhìn cô. cô bận rộn dừng lại, cất giữ, và bảo lưu vĩnh viễn hạnh phúc của hiện tại.
Bởi vì đã nhắm mắt lại, chỉ có thể dựa vào cảm giác phán đoán ra Đại Đổng bế cô vào một căn phòng khác, căn cứ vào mùi hương thanh khiết quen thuộc, Chu Lạc đoán rằng đó là phòng ngủ của cậu. Khe khẽ mở một bên mắt, len lén nhìn, không ngờ lại nhìn đúng vào đôi mắt trong veo của Đại Đổng.
Chu Lạc vội vàng nhắm mắt lại theo bản năng, cảm giác một cách mẫn cảm rằng lồng ngực của Đại Đổng phát ra những trấn động đáng ngờ, hai má lại càng đỏ ửng. Sau khi được cậu nhẹ nhàng đặt xuống chiếc ghế sô pha dài bên cạnh giường ngủ, cô thành thật mở mắt ra, nhưng không dám nhìn cậu, khe khẽ nói giống như vừa làm một việc sai trái: “Em giả vờ đấy”.
“Anh biết.” Đại Đổng cuối cùng cũng bật cười.
Chu Lạc nhanh chóng ngước mắt lên, thấy điệu bộ tươi cười của cậu lại có chút thẹn thùng, tuy nhiên vẫn lấy hết dũng khí để hỏi: “Anh đã biết, sao còn phối hợp với em?”. Điều cô không nói ra, đó là bạn thanh mai trúc mã của cậu vẫn đang ngồi dưới đất đấy, mà ánh mắt cô ấy nhìn mình, chậc chậc, có thể khiến người sống nhanh chóng bị đông cứng.
Tuy nhiên, ban nãy, Đại Đổng lại lựa chọn mình mà không hề do dự, đã cho cô niềm tin, cậu không phải người không biết phân biệt rõ ràng.
“Lan Tử là cô gái duy nhất trong đám bạn chơi cùng với anh hồi nhỏ, mọi người đều rất cưng chiều cô ấy. Anh, ừm, cũng phải gần đây mới phát hiện ra có chút vấn đề, rất lâu rồi không về ở đây. Hôm qua là sinh nhật của cô ấy, anh và Đông Tử giúp cô ấy mở tiệc mừng”. Đại Đổng cũng ngồi xuống ghế sô pha, nghiêng người giải thích với Chu Lạc.
Chu Lạc thôi không cắn môi nữa, “Vậy tại sao tối qua anh không trả lời điện thoại của em?”.
“Điện thoại?” Đại Đổng nghi hoặc mở điện thoại ra, tìm trong mục nhật ký cuộc gọi đến, nhưng không phát hiện ra cuộc gọi cần có, hai người nhìn nhau một lát, trong lòng đều đã hiểu cả.
“Cô ấy rõ ràng là hiểu anh hơn em.” Chu Lạc rầu rĩ nói. Có rất nhiều chuyện, ví dụ như cậu bị dị ứng với men rượu, lại phải nhờ Phan Lan nói cho mình biết.
Đại Đổng có chút bối rối, “Đó chẳng phải là những chuyện vẻ vang gì, không nhất thiết phải tuyên truyền khắp nói. Hơn nữa, ừm, anh không thích tỏ ra vô dụng trước mặt em”. Đại Đổng dừng lại một lát, “Nếu nói đến hiểu, thực ra người hiểu anh nhất, vẫn là mẹ anh”.
Chu Lạc suýt nữa thì phì cười, chẳng phải thế sao, Phan Lan dù có lợi hại thế nào đi nữa, cũng chẳng phải là gì của cậu cả, thậm chí còn không được coi là người thân, nhưng cô vẫn còn có chút băn khoăn, “Bọn anh đã ở chung với nhau”. Phan Đông tính tình xuề xòa, hai người còn lại sống chung dưới một mái nhà, thêm vào đó Phan Lan lại có tình ý, cứ cho là không thể lâu ngày nảy sinh tình cảm, cũng khó có thể đảm bảo sẽ chẳng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
“Gần đây anh đều ở cơ sở thực nghiệm, lâu rồi không về đây ăn ở. Hôm qua là tiệc mừng sinh nhật, hôm nay là thiết đãi em.” Đại Đổng rất kiên nhẫn giải thích, đồng thời đứng lên tìm một chiếc gối đệm lưng đưa cho Chu Lạc.
Chiếc ghế sô pha trong phòng cậu rất cứng, con gái ngồi vào đó có thể sẽ cảm thấy không được thoải mái.
Chu Lạc đưa mắt nhìn quanh một lượt, quả nhiên thấy căn phòng rất trống trải, chỉ có vài vật dụng thường ngày cơ bản nhất, không giống với một nơi ở thường xuyên. Mà trước đó, cậu cũng không biết hôm nay cô sẽ tới đây, rõ ràng là cậu không nói dối.
“Anh rất ít khi chủ động liên lạc với em!” Cảm nhận được sự thành thật của Đại Đổng, lại hưởng thụ sự ân cần của cậu, Chu Lạc được cưng chiều mà sinh ra kiêu căng, bắt đầu mạnh dạn chất vấn.
“Anh cứ nghĩ em rất bận, sợ làm phiền em.” Thực ra cậu cũng rất bận, khó khăn lắm mới dành ra chút thời gian để gọi điện, phát hiện cô vẫn đang phải nói chuyện xã giao. Cậu cũng là một kẻ ngây ngô, đúng vậy không, đâu biết rằng người bình thường khi yêu nhau, cần phải bao nhiêu thời gian thì liên lạc với nhau một lần?
Nhớ tới cú điện thoại mà cô nhận được khi đang ngồi ăn cùng Diệp Minh Lỗi, Chu Lạc cũng không còn lời gì để nói nữa. Tuy nhiên lại có một cảm giác buồn rầu kiểu khi mới yêu trào dâng. Lẽ nào muộn như vậy bạn gái của mình vẫn ở bên ngoài, cậu không lo lắng chút nào sao? Lẽ nào cậu cho rằng ngoại hình của cô quá an toàn, hay là cậu có đủ niềm tin về sức hấp dẫn của riêng mình? Cho dù thế nào, đều chẳng phải là đáp án mà Chu Lạc muốn nhận được.
“Ừm, thực ra em cũng không đến nỗi bận rộn thế đâu, môi trường làm việc của em tương đối thoải mái. Ngoài những lúc họp ra, thi thoảng ra ngoài một chút cũng không vấn đề gì. Còn có cả chị đồng nghiệp đưa con của mình tới chỗ làm, bọn trẻ leo trèo khắp trong phòng làm việc ấy chứ.” Chu Lạc thản nhiên nói. Cô luôn rất coi trọng công việc, giờ lại cảm thấy thi thoảng không tuân thủ nguyên tắc như vậy, cũng có thể chấp nhận được.
Nói xong những điều đó, Chu Lạc lại có chút xấu hổ, sao lại cứ có cảm giác giống như cô đang cổ vũ cậu làm phiền tới công việc của mình vậy. Đại Đổng là người chăm chỉ chuyên tâm, chắc không thể nào vì thế mà nảy sinh nghi ngờ gì với cô chứ? Vội vàng bổ sung thêm: “Ừm, em chỉ cảm thấy rằng, cơ chế hiện nay của chúng ta hơi cứng nhắc. Thực ra công việc thiết kế, mặc dù là thiết kế công nghiệp, cũng không nhất thiết nhất định phải máy móc hà khắc như vậy”. Đáng tiếc bọn họ là doanh nghiệp quốc hữu mô hình lớn, ngày nào cũng nói đến chuyện cải cách, sáng tạo khoa học kỹ thuật, nhưng tất cả đều l