Thế nào gọi là nhà tư bản, thế nào gọi là nhà tư bản bỉ ổi không biết xấu hổ, thế nào gọi là nhà tư bản hạ lưu bỉ ổi không biết xấu hổ, trong buổi tối hôm nay, Chu Lạc cuối cùng đã nhận thức được!
“Diệp Minh Lỗi, anh đừng có quá đáng quá!” Thỏ khi cùng đường cũng biết cắn người, trong đôi mắt to tròn của Chu Lạc đều là lửa, ngọn lửa tức giận cháy bùng. Công nhận rằng người đàn ông này thật tàn nhẫn, rất ít người có thể dồn cô tới mức nổi giận mất hết lý trí!
Không ngờ, suốt cả buổi tối, Diệp Minh Lỗi trong tâm trạng không tốt, nhưng vì cơn giận của cô mà trấn tĩnh trở lại, khôi phục lại vẻ hào phóng và tinh anh thường ngày, trên khuôn mặt điển trai xuất hiện nụ cười, “Vậy thì hãy giữ lại đi, tôi cũng không nghèo đến mức phải đi bán đồ cũ”.
Mấy món ngọc ngà châu báu hàng hiệu đã bị tên ngốc họ Diệp này gọi là đồ cũ, đang trong cơn tức giận, Chu Lạc cũng không khách khí với anh nữa. Cô mỉm cười, chỉ có điều xem ra lại giống như cười gằn, “Ngày mai tôi sẽ quyên góp cho tổ chức bán đấu giá từ thiện, tích lũy âm đức thay cho ông chủ Diệp. Không cần phải cảm ơn tôi quá đâu!”.
Cặp lông mày lưỡi mác của Diệp Minh Lỗi khẽ rướn lên, “Thế sao được, người nhận được ân huệ đó là con cháu đời sau của tôi chứ, nhất định phải cảm ơn, trừ phi...”.
Chu Lạc đương nhiên biết rằng trong cái miệng xấu xa của anh ta chắc chắn sẽ không thể thốt lên những lời vàng ngọc, không đợi anh ta nói ra liền quay người định bước đi, người bất cần vẫn sợ người mặt dày. Cô vừa muốn có tính mạng lại vừa muốn có thể diện, cô không thể địch được với con người này.
Chẳng ngờ con người không cần thể diện đó lại cứ bám lấy cô như lũ ruồi nhặng, bổ sung thêm câu chưa nói xong bên tai cô: “Trừ phi cô cũng tham dự, chúng ta tuy hai mà một”.
Cái gì mà tuy hai mà một chứ, Chu Lạc liên tưởng tới câu nói trước đó của anh, lập tức đỏ lựng cả mặt. Người này thật sự là người kế thừa của gia tộc họ Diệp sao? Lẽ nào ngoài việc ăn hiếp con gái bằng lời nói ra, anh ta chẳng còn việc gì đường hoàng hơn? Cô quyết định, ngày mai lập tức vận động tất cả những người xung quanh tẩy chay cổ phiếu của Tập đoàn bất động sản Diệp thị, có anh, việc phá sản chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
“Anh đừng có nằm mơ, cẩn thận không lại đoạn tử tuyệt tôn đấy.” Nói xong liền ngạo nghễ bước đi trên đôi giày cao gót.
Lần này thì Diệp Minh Lỗi lại không đuổi theo. Chu Lạc đi thẳng ra ngoài, bị gió lạnh thổi vào mặt, đầu óc tỉnh táo hơn, lập tức có chút bất an - bản thân mình liệu có quá đáng lắm không? Anh ta ức hiếp mình bằng lời nói rõ ràng là không đúng, nhưng những lời nguyền rủa của mình lại quá độc địa. Nhà họ Diệp ngoài Diệp Minh Lỗi ra, những người khác không hề đắc tội với mình, hơn nữa, nếu mình không nhầm, Diệp Minh Lỗi là con độc nhất của nhà họ Diệp.
Cô là người theo chủ nghĩa vô thần, không theo lối mê tín phong kiến, không tin vào những lời nguyền rủa - Chu Lạc đang cố gắng củng cố tâm lý cho mình - cô đã xem bộ phim “Nam Kinh! Nam Kinh!”, còn nguyền rủa một đảo quốc nào đó sẽ bị diệt vong trong động đất, chẳng phải là cũng không có ứng nghiệm hay sao?
Một buổi tối trôi qua trong sự phẫn nộ, ân hận và tự trách mình, Chu Lạc cũng quên cả việc gọi điện lại cho Đại Đổng. Đợi đến khi cô nhớ ra, đêm đã quá khuya rồi, vốn không định làm phiền việc nghỉ ngơi của cậu, nhưng đôi tay lại ngứa ngáy muốn thử gọi xem sao, cô vẫn nhớ Đại Đổng đã nói, khi ngủ cậu thường tắt máy, chắc sẽ không làm phiền đâu.
Không ngờ, điện thoại vừa phát tín hiệu gọi đi được kết nối, lại còn có người nghe máy nữa.
“A lô?”, giọng nói của một cô gái, “Ai đấy ạ?”, đối phương tiếp tục hỏi, giọng nói nghe nằng nặng, dường như đã uống rượu.
“Xin lỗi, tôi gọi nhầm rồi.” Chu Lạc quyết định thật nhanh.
“Cô tìm Đại Đổng phải không?” Người ta lại còn rất có trách nhiệm, Chu Lạc sững sờ, lúng túng không biết phải nói thế nào.
“Ừm, đúng, đây là điện thoại của Đại Đổng đúng không?” Phải khó khăn lắm Chu Lạc mới có thể thốt lên mấy chứ đó, bình tĩnh, cô nhất định phải bình tĩnh, đây không phải là phim truyền hình, không thể ướt át ủy mị như vậy!
“Anh ấy đang trong nhà tắm, cô là ai, lát nữa anh ấy gọi lại cho cô có được không?” Trong miệng của đối phương đang nhồm nhoàm, dường như đang ngậm hay ăn một thứ gì đó.
“Lan Tử, em ăn xong mỳ chưa? Ăn xong rồi thì ngâm bát vào trong bồn rửa nhé.” Đó là giọng của Đại Đổng, Chu Lạc tuyệt đối không thể nghe nhầm, cũng chứng minh rõ cô gái đó quả nhiên đang ăn, còn nhớ Đại Đổng nói cậu thích ăn mỳ, cũng nấu món mỳ là ngon nhất...
“Anh ấy ra rồi, cô đợi mọt chút, tôi đưa điện thoại cho anh ấy nhé.” Cô gái tên là Lan Tử đó dường như lại ăn thêm một miếng mỳ to, tiếng nói ra cũng không được rõ ràng lắm.
“Muộn quá rồi, tôi cũng không có chuyện gì, tạm biệt.” Chu Lạc lập tức cúp máy.
Hóa ra, ướt át ủy mị không phải là phim truyền hình, mà là cuộc sống.
Cô không thể suy đoán viển vông, nhưng cũng không muốn nói chuyện với Đại Đổng như đang thẩm tra ngay lập tức, tất cả đợi ngày mai hãy nói.
Ngày hôm sau, đi làm với đôi mắt thâm quầng, lại còn phải đi họp cùng với viện trưởng, không thể không vận động hết tinh thần để ứng phó, kết quả là vẫn xảy ra một sai sót nhỏ.
“Tiểu Chu, đừng để áp lực tư tưởng lớn quá”, viện trưởng Đồ tỏ vẻ thương xót nhân tài, “Dự án đầu tư ra nước ngoài nói là do cô phụ trách, người gánh vác chính vẫn là ông Vương. Mặc dù ông ấy tuổi tác đã cao, không tiện ra nước ngoài, cô có vấn đề gì vẫn có thể thỉnh giáo ông ấy bất cứ lúc nào”.
Chu Lạc vội vàng gật đầu, cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo, cô biết ông Vương - người được coi là sư tổ của cô - luôn rất ủng hộ cô.
Viện trưởng Đồ thấy cô vẫn ủ ê rầu rĩ, thầm nghĩ chắc cô không buồn vì dự án, chắc chắn là buồn vì cuộc chạy đua lên chức rồi. Cái cô Chu Lạc này, bình thường không chú ý lắm tới việc thăng chức, trừ phi trong lòng lại có những tính toán khác? Cách thay đổi suy nghĩ lần này xem ra cũng đúng, chức vụ có được không dễ dàng, cô ấy sẽ càng trân trọng, càng cảm kích, như vậy đương nhiên cũng sẽ cố gắng hơn trong công việc...
Viện trưởng Đồ tự mình suy ngẫm một cách rất vui vẻ, không ngờ đối tượng mà viện trưởng đang hướng tới đó bông nhiên lại mở miệng, “Viện trưởng Đồ, bữa tiệc chiêu đãi lát nữa tôi không tham gia có được không, hôm nay tâm trạng của tôi không được tốt, sợ sẽ gây thêm phiền phức cho viện trưởng”.
Viện trưởng Đồ nhìn cô, sững người trong giây lát, một lát sau mới kịp phản ứng lại, gật đầu nói: “Cũng được, nếu đã không khỏe, hãy về nghỉ ngơi đi”. Thật kỳ lạ, Chu Lạc cũng có lúc chết máy? Trong ấn tượng trước đây, cô ấy dù không phải là người đàn bà thép thì cũng chưa từng có lúc nào không sử dụng được...
Được tự do, Chu Lạc lập tức thu dọn đồ đạc bước xuống lầu. Sau khi vào trong thang máy, cô nhìn những con số thay đổi trên bảng hiển thị như một người máy, bỗng nhiên cảm giác tốc độ đi xuống của thang máy như chậm lại, trong lòng trào dâng một cảm giác buồn bực, chỉ bởi vì lại có người bước vào, làm lỡ cả thời gian đi xuống của cô.
Cửa thang máy được mở ra, bên ngoài là một đám người đen sì, Chu Lạc ngẩng đầu lên theo bản năng, liền nhìn thấy người đang được đứng bao bọc ở giữa, đầu óc lập tức lại càng rối loạn. Cô không biết nên chủ động chào hỏi hay giả vờ như không quen biết, nhìn dáng vẻ của họ, không phải đang bàn công việc, mà là đang trên đường đi bàn công việc. Trong hoàn cảnh không biết rõ tình hình, cô không dám tùy tiện giao tiếp.
“Cô Chu, không ngờ lại gặp cô ở đây.” Sự chủ động của ngài Lịch đã xua tan mọi nghi ngờ trong cô, Chu Lạc lập tức đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào.
Tuy nhiên, sự trao đổi giữa hai người cũng chỉ giới hạn ở đó, rất nhanh, họ xuống tới tầng cần đến, bước ra khỏi thang máy, Chu Lạc lại tiếp tục đi xuống tầng hầm để xe.
Tìm thấy xe của mình, ngồi vào bên trong, còn chưa kịp mở máy khởi động, bỗng nhiên có người gõ cửa xe của cô, đó là một người đàn ông chừng trên dưới ba mươi tuổi. Chu Lạc có chút do dự, đã có nhưng tin tức về các vụ những cô gái đi một mình xuống bãi đỗ xe ngầm gặp phải kẻ cướp, mặc dù người này quần áo chỉnh tề, không giống như những kẻ trộm cướp, cũng không thể không đề phòng một chút. Người xấu trong những năm gần đây đều không giống những người xấu, ngay cả những kẻ lăng nhăng cũng có ngoại hình giống với một người đàn ông tốt - chao ôi, nói gì nhỉ, chuyện của Đại Đổng chưa biết chừng là do hiểu nhầm, một sự hiểu nhầm lớn, nhưng lẽ nào cậu không xem lại nhật ký cuộc gọi? Tại sao vẫn không liên lạc với cô chứ?
Tuy nhiên, người đàn ông bên ngoài kia vẫn rất lịch sự đứng tại đó, dường như đang chờ đợi vô cùng kiên nhẫn, Chu Lạc đành phải hạ cửa kính xuống.
“Tôi họ Tôn, là thư ký của ngài Lịch.” Đối phương tự giới thiệu trong ánh mắt đầy nghi hoặc của cô.
Chu Lạc lập tức xuống xe, trở lại tư thế chào hỏi, đồng thời chờ đợi đối phương nói rõ lý do.
Thư ký Tôn cảm thấy hơi kinh ngạc, một người với tư cách thành viên tham dự cuộc họp như anh, phải tiếp nhận một nhiệm vụ thế này sẽ cảm thấy hơi buồn một chút, nhưng vẻ trấn tĩnh của Chu Lạc sau khi anh xuất hiện lại khiến anh rút lại cảm giác coi thường của mình. Giờ đây đối phương đang yên lặng chờ anh lên tiếng, đồng thời không mạo muội dò hỏi, ngay cả một chút hiếu kỳ cũng không có, lại khiến anh không thể không xem xét kỹ lại thân phận của người con gái này.
Tuy nhiên, thư ký Tôn là người dày dặn kinh nghiệm, tất cả mọi hoạt động tâm lý đều không dễ biểu hiện ra ngoài, lập tức giải thích rõ: “Ngài Lịch phải dự một cuộc họp bàn về công việc, hiện giờ không thể bớt chút thời gian rảnh rỗi. Cô Chu có thể để lại cách liên lạc được không? Đây là danh thiếp mà ngài Lịch muốn tôi chuyển tới cô”. Nói xong dùng hai tay đưa tấm danh thiếp ra.
Hóa ra ngài Lịch có tên là Lịch Chủy, trên danh thiếp chỉ ghi số điện thoại, không có bất cứ danh xưng nào khác, rõ ràng là phương thức liên lạc cá nhân.
Với địa vị của ngài Lịch, cho dù là thư ký của anh ta, cấp bậc cũng cao hơn cô, đối phương đã giữ phép lịch sự như vậy, nếu từ chối thì thật không biết điều. Nhưng nếu ngài Lịch muốn biết cách liên lạc với cô, thông qua Diệp Minh Lỗi chẳng phải sẽ tiện hơn sao? Hà tất phải phiền phức như vậy.
Ngay sau đó, khi Chu Lạc nhớ lại tình hình của buổi tiệc chúc thọ ngày hôm ấy, lập tức đã hiểu rõ. Phải rồi, Diệp Minh Lỗi muốn lấy lòng ngài Lịch, nếu người này lấy thông tin từ phía anh ta, coi như đã nợ anh ta chút ân tình, ân tình của gian thương đâu dễ dàng cho nợ như vậy được? Mà chưa biết chừng, đó chính là ý đồ mà Diệp Minh Lỗi đưa cô tới buổi tiệc, một người tinh anh như ngài Lịch đương nhiên không thể mắc lừa. Mà cô rõ ràng lại không quan trọng đến mức khiến người ta phải nợ ân tình với kẻ khác, ai muốn khăng khăng tự dâng mình trong tình trạng chưa suy nghĩ thấu đáo như vậy.
Chu Lạc cũng thầm đoán được nguyên nhân mà ngài Lịch muốn liên lạc với cô. Thực ra cô cũng rất thích Châu Châu, chỉ là bị đem ra làm chiến lợi phẩm cho người ta mưu tính hại nhau trong lòng cô cảm thấy không thoải mái. Thêm vào đó, các sự việc gần đây cứ rối tung cả lên,