có chút tư tưởng ốc còn chưa lo nổi mình ốc, làm sao lo cho người khác được. Hơn nữa, ngài Lịch quyền cao chức trọng, vợ cũng là một học giả uyên thâm, cô không hiểu tại sao lại cần một người ngoài như cô giúp dạy dỗ con gái. Nếu có ẩn tình khác, chưa biết chừng lại đẩy cô vào một vũng nước đục mà cô không muốn nhúng chân vào, mong muốn trước mắt của cô, vẫn là một cuộc sống đơn giản mà vui vẻ.
“Ngài Lịch nói nếu cô Chu lo sẽ bị làm phiền, có thể chỉ nhận danh thiếp của ông ấy cũng được, khi nào muốn, có thể liên lạc với ông ấy bất cứ lúc nào.” Thư ký Tôn rõ ràng nhận thấy vẻ do dự của Chu Lạc, nhưng tấm danh thiếp đã đưa ra lại không có ý định thu lại, anh và ông chủ của anh đều hiểu rõ, những lời nói đường hoàng này chẳng qua cũng chỉ là lấy lùi để tiến. Cô Chu trước mặt đây, rõ ràng cũng là người lăn lộn trong xã hội, không thể không hiểu rõ nước cờ này.
Trong thành phố này, không biết có bao nhiêu người chỉ xin được gặp mặt ngài Lịch một lần mà không được, còn cách liên lạc riêng với ông ấy, lại càng là thứ mà giới thương gia có nằm mơ cũng không có được. Cô ấy chỉ là một nhân viên kỹ thuật nhỏ bé, lại nhận được sự đãi ngộ đặc biệt này?
Tuy nhiên, sự đãi ngộ đặc biệt này, Chu Lạc lại thà rằng không có. Không phải cô kiêu căng, cho dù Lịch Chủy có lợi hại thế nào đi nữa, bản thân cũng không có điều gì cần cầu cạnh anh ta, chính cái gọi là không có tham vọng thì mới vững vàng được. Ngược lại, anh ta vẫn còn có chỗ cần tới sự giúp đỡ của mình.
“Thôi được, cảm ơn thư ký Tôn. Tôi đang có việc, tạm biệt.” Chu Lạc cũng dùng hai tay đón lấy tấm danh thiếp, sau đó cất đi, lên xe, khởi động máy rời đi, động tác liên hoàn dứt khoát, không hề có một chút ngập ngừng.
Bỏ lại sau lưng cô một thư ký Tôn đang trong trạng thái kinh ngạc tới nỗi không thể nào che giấu nổi. Đừng nói tới Lịch Chủy, mà chỉ với tư cách là thư ký của Lịch Chủy như anh thôi, cũng từ lâu rồi không nhận được sự từ chối thẳng thắn như vậy.
Dường như không vận động đầu óc, Chu Lạc liền cho xe chạy thẳng tới xưởng sửa xe mà trước đây cô từng tới. Đến trước cổng lại có chút nhụt chí, khi thật sự gặp mặt rồi, cần phải nói những gì đây? Hỏi cậu xem người phụ nữ kia là ai? Hỏi cậu xem tại sao không gọi lại cho mình? Hay là chỉ thẳng vào mặt và tuyên bố với cậu rằng: Anh là người đàn ông của em, từ nay về sau không được phép qua lại với bất kỳ người phụ nữ nào khác!
Tất cả những điều đó đều không phải là chuyện khó, vấn đề là, cô có dám không? Nếu đáp án có được không như ý muốn, cô phải làm thế nào, cô có thể làm được đến mức độ phẩy tay áo, nhẹ nhàng bước đi không?
Trước đây, mỗi lần đọc tiểu thuyết hay xem truyền hình, cô ghét nhất là những nhân vật nữ đã rõ ràng biết anh ta không yêu mình nhưng vẫn khổ sở cầu xin hoặc bám riết lấy anh ta hoặc tìm mọi thủ đoạn để chiếm đoạt lại. Nếu đặt bản thân mình vào vị trí đó, phải gánh chịu như thế nào đây?
Chân tướng, là thứ khiến người ta sợ phải biết rõ như vậy.
“Cô Chu phải không, xe của cô lại bị đâm sao?” Một người thợ sửa xe đã quen mặt trong lần sửa xe trước, thấy Chu Lạc đứng thẫn thờ một mình ở bên ngoài, vừa bước tới chào hỏi cô vừa nhìn chiếc xe của cô - xem có xây xát gì không, chiếc xe này mới mua chưa lâu, lẽ nào các linh kiện bên trong đã có vấn đề rồi?
“Ồ, sư phụ, chào anh, xe của tôi không có vấn đề gì, chỉ là một số hóa đơn chưa thanh toán hết, Đại Đổng có ở đây không?” Chu Lạc bừng tỉnh lại, quyết định thăm dò thực hư trước, còn nhớ Đại Đổng đã nói không phải ngày nào cậu cũng tới xưởng sửa xe.
Quả nhiên, vị sư phụ đó lắc đâu, “Đại Đổng không có ở đây, tuy nhiên chủ xưởng của chúng tôi thì có mặt, nếu có hóa đơn, thanh toán với chủ xưởng cũng vậy thôi, dù sao hai người họ cũng không phân biệt riêng tư, đều sắp thành người một nhà rồi, khà khà”. Vị sư phụ đó rõ ràng là đang trong tâm trạng hứng khởi, cuối cùng vẫn không kiềm chế được, chuyện phiếm thêm một câu.
Đại Đổng đã nói xưởng sửa xe là của người đồng hương mở ra, cậu chỉ là một cổ đông góp vốn, Chu Lạc không kiềm chế được, cau mày lại, “Chủ xưởng của các anh là nữ sao?”.
“Làm gì có chuyện đó, phụ nữ làm sao có thể làm cái ngành nghề này. Chủ xưởng thân hùm mình gấu, là một nam tử hán Tây Bắc điển hình đấy.” Vị sư phụ đó tiếp tục tán gẫu, có thể thấy rõ anh ta rất tôn trọng ông chủ.
“Vậy sao họ lại thành người một nhà được?” Chu Lạc bỗng có một dự cảm không tốt, cô đương nhiên không thể cho rằng vị nam tử hán Tây Bắc đó và Đại Đổng có chuyện mờ ám, nhưng...
“Ông chủ có một em gái, kinh doanh một quán cà phê, nhìn một cái đã biết đó là một cặp với Đại Đổng rồi, nghe nói bọn họ cùng lớn lên bên nhau từ nhỏ, hôm qua hai người họ còn đi cùng nhau đấy.” Vị sư phụ ngoác miệng cười một cách mờ ám.
Điều tốt đẹp thì không linh nghiệm, cái xấu xa lại linh nghiệm, sợ điều gì thì điều ấy lại tới. Bà chủ quán cà phê vẫn luôn canh cánh trong lòng đã sớm xuất hiện như vậy rồi, nghe giọng nói trong điện thoại, rất trong trẻo, rất có thể còn trẻ hơn cả mình lẫn Đại Đổng. Hai người lại còn có mối quan hệ tới mức độ như vậy, dù xét ở bất cứ góc độ nào, bản thân mình cũng đều chỉ là một vai phụ chen ngang, làm bia đỡ đạn cũng đáng đời, ai bảo mình đã là cóc nhái lại còn muốn ăn thịt thiên nga...
Chán nản thất vọng tới mức không thể nào khôi phục lại được, Chu Lạc dùng mũi giày nhọn đá đá vào lốp xe theo bản năng, cậu là đồ đáng ghét, cậu đã có bạn thanh mai trúc mã rồi còn trêu ghẹo tôi. Được thôi, cứ cho là cậu không trêu ghẹo tôi, vậy thì cũng cần phải tránh sự trêu ghẹo của tôi chứ! Oa oa, không thích tôi sao lại đón nhận lời thổ lộ của tôi? Nhận lời rồi lại có quan hệ không trong sáng với người khác. Cậu là đồ lăng nhăng! Hu hu, tại sao tôi toàn gặp phải những người nếu không phải đã có chủ rồi thì cũng là kẻ lăng nhăng? Gả cho một người lẽ nào lại khó khăn đến vậy sao? Hu hu...
“Này cô, xe của tôi đã đâm phải cô sao?” Đang tự than thân trách phận, Chu Lạc bỗng bị một giọng nói to lớn làm cho tỉnh lại, ngước mắt lên liền nhìn thấy một người đàn ông, mắt to mày rậm mặt vuông chữ điền, thân thể vạm vỡ khí thế hừng hực. Trong các cuốn tiểu thuyết cổ điển, đó chính là “một trang hảo hán”! Trang hảo hán đó đang nổi giận đùng đùng chằm chằm nhìn cô.
“Anh mới bị xe đâm ấy!” Nhìn cái gì mà nhìn, chưa từng nhìn thấy mỹ nữ hay sao hả! Hay là chưa từng nhìn thấy... mỹ nữ bị thất tình? Cho dù vẫn chưa thể xác định được, Chu Lạc cũng cảm thấy bản thân mình cách giới hạn thất tình không xa lắm, cô còn chưa hẹn hò yêu đương, lại càng không thể chơi trò cuộc tình tay ba với mức độ khó như vậy được, làm bia đỡ đạn dường như đã là một kết cục được định sẵn.
“Hung dữ thế, cẩn thận không lấy được ai đấy.” Người đàn ông đó có ngoại hình trung hậu, nhưng hễ mở miệng ra là nhắm trúng đích, điểm trúng huyệt, nhằm trúng vào chỗ hiểm của đối phương.
Chu Lạc giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, trong chốc lát đã bùng nổ, “Anh mới là kẻ không lấy được ai, cả nhà anh đều không lấy được ai. Tôi đã đắc tội gì với anh mà anh rủa tôi như vậy? Hu hu, các người ức hiếp người khác!”.
Chu Lạc khóc rồi, cô ngạc nhiên phát hiện ra rằng, một cô gái đã mấy năm nay không rơi nước mắt như cô lại khóc, lại còn ngay trước mặt một người lạ, khóc đến nỗi vô cùng hỗn loạn, kinh thiên động địa, không còn có hình tượng gì nữa.
“Ôi, cô đừng khóc nữa mà, tôi có bắt nạt gì cô đâu. Chỉ cần cô không sợ đau chân, cô có thể tiếp tục đá vào xe của tôi, hơn nữa cô mắng tôi, tôi còn chưa cãi lại, sao cô lại khóc cơ chứ?” Trang nam tử hán rõ ràng bị lúng túng trước tiếng khóc của cô, chân tay trở nên lóng ngóng, vỗ mạnh vào đùi, “Hừ, thế này là thế nào! Tôi dù không có ngoại hình điển trai như Đại Đổng, cũng không đến nỗi dọa người ta đến phát khóc chứ?”.
Chu Lạc nghe thấy hai chữ “Đại Đổng”, dừng lại liếc nhìn trang nam tử hán kia một chút, cảm giác thần thái không giống như những người thợ sửa xe bình thường, liền nghi ngờ liệu anh ta có phải là ông chủ của xưởng sửa xe này, là đồng hương của Đại Đổng, là anh trai của nữ chủ quán cà phê?
Có sự nghi hoặc này, chút áy náy khi Chu Lạc phát hiện ra mình đá nhầm vào bánh xe của người khác cũng tan biến hết rồi, ngược lại, cô càng khóc một cách thương tâm hơn, theo xu hướng đã phát ra rồi không thể thu lại được.
“Ơ? Sao em lại ở đây, hôm nay không phải đi làm sao?”
Chu Lạc đang đắm chìm trong tâm trạng của mình, không nghe thấy có tiếng dừng xe ở bên cạnh, càng không phát hiện ra người trên xe bước xuống đi về phía cô. Mãi cho tới khi âm thanh quen thuộc tới nỗi khiến trái tim cô giật thót vang lên, Chu Lạc mới bàng hoàng phát hiện ra hoàn cảnh của mình.
Đang giờ làm việc, cô lại đến bên ngoài xưởng sửa xe, giữa thanh thiên bạch nhật khóc trước mặt anh trai của tình địch, vừa hay lại còn bị người yêu bắt gặp, thật là một hoàn cảnh trớ trêu biết bao!
Vậy mà còn có điều trớ trêu hơn nữa.
“Anh, cô gái này là ai, sao anh lại bắt nạt người ta vậy?” Một âm thanh trong trẻo lanh lảnh của con gái cất giọng hỏi, Chu Lạc có chút căm hận trí nhớ quá tốt của mình. Cô nhớ rõ đó là cô gái tối hôm qua đã nghe điện thoại, cũng chính là tình địch của cô, tiếng gọi “anh” đó hoàn toàn chứng minh được mọi suy đoán của cô.
Cuộc sống, có thể cho ta chút vui mừng ngạc nhiên được không? Đừng để ta lúc nào cũng đoán trúng tất cả, có được không chứ? Chu Lạc thầm hỏi ông trời, nhưng không chịu ngẩng đầu lên, mất mặt quá, hãy giấu cô lại giả vờ đã chết đi!
“Anh đâu có bắt nạt cô ấy! Là do cô ấy đá vào xe của anh trước, anh hỏi một câu cô ấy đã mắng anh, sau đó lại khóc luôn. Đúng rồi, Đại Đổng, cậu quen cô ấy à? Nói thật đi, có phải cậu đã trêu ghẹo người ta, người ta liền đến đây đập phá không hả!” Trang nam tử hán vội vàng biện hộ cho mình, đồng thời tìm ra kẻ cầm đầu gây tội ác.
Đại Đổng lộ rõ vẻ bối rối, khom lưng xuống đỡ Chu Lạc dậy, gặp phải sự phản kháng kiên quyết, Chu Lạc gắng hết sức tiếp tục giấu mặt giữa hai cánh tay. Không đứng dậy, nhất định không đứng dậy!
“Anh hai, cô ấy là ai vậy?” Giọng nói của cô gái đó lại vang lên, qua đôi tai của Chu Lạc, âm thanh đó lại vô cùng chói tai, anh hai, gọi gì mà thân mật thế, cô ta rõ ràng là trẻ hơn mình!
“Bạn gái anh.” Một câu nói khe khẽ của Đại Đổng, đã khống chế toàn bộ hoàn cảnh.
Hiện trường vốn đầy ắp tạp âm, lại nhanh chóng yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi xuống đất. Tiếng gầm gào của trang nam tử hán kia dừng lại, cô gái kia dường như đã ngừng thở, ngay cả Chu Lạc cũng không khóc nữa, từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ mọng bắt gặp ngay khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đó của Đại Đồng. Lúc này, trên khuôn mặt cậu đầy ắp vẻ quan tâm, sau khi nhìn thấy đôi mắt cô, lại có thêm chút lo lắng, “Lạc Lạc, em sao vậy?”.
“Không sao.” Chu Lạc chuyển khóc thành cười, đưa tay ra vịn vào cánh tay đang đỡ lấy cô của cậu, đứng dậy.
Lúc này cô mới nhìn rõ cô gái đã được “nghe nói” từ lâu, cô ấy có khuôn mặt hơi vuông, ngũ quan có phần giống với anh trai, nhưng da dẻ mềm mịn, xinh đẹp rực rỡ, đúng là một mỹ nữ, hơn nữa lại là một mỹ nữ mạnh khỏe tràn đầy sức sống, thoạt nhìn đã thấy khác với những cô gái c