Chu Lạc có chút bối rối, cũng nói giúp thêm: “Châu Châu rất ngoan, chúng tôi chỉ đang chơi với nhau thôi”.
Ngài Lịch nhìn thấy bức tranh trên tay con gái, nét mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, hỏi: “Xin mạo muội hỏi một chút, cô Chu theo học thầy cô nào vậy?”. Chính cái gọi là người trong nghề ra tay, liền biết có hay không có, bức tranh này của Chu Lạc mặc dù xem ra có phần đơn giản, chỉ là vài nét phác họa nhưng kỹ năng không tầm thường, ngầm thể hiện rõ phong thái của một học giả có tiếng tăm. Gia đình ngài Lịch có tiếng là uyên bác, những bậc cao thủ cùng những đệ tử trọng yếu trong nghề, bất kể là ai, anh ta cũng không thể chưa từng nghe nói tới.
Chu Lạc lắc đầu cười nói: “Tôi chẳng qua chỉ là hồi nhỏ học chút tỉa tót tỷ mẩn với các bậc trưởng bối, không phải là người chuyên nghiệp”. Đối phương lại nhìn vào chiếc ấn trên tay cô, đó là chiếc ấn được làm bằng đá thanh điền màu vàng, là món quà mà ông ngoại tặng nhân dịp sinh nhật lần thứ mười tám. Chữ khắc trên đó lại là bút tích của một người thợ nổi tiếng, vì thích nó nên cô luôn mang theo bên mình, nhưng trước những người trong nghề, rõ ràng là có chút khoe khoang rồi.
May mà ngài Lịch không nói thêm gì nữa, trong đầu đang tìm kiếm thu thập thông tin về gia đình họ Chu vốn thư họa song toàn từ lâu, nhất thời chưa có kết quả, lại ngại ngùng không dò hỏi tiếp, thấy Chu Lạc thu dọn con dấu rồi cất đi, quay sang nói với Diệp Minh Lỗi - người vừa kịp bước tới: “Tôi nói sao cậu lại bỗng dưng lại có hứng thú với đồ cổ và tranh chữ cổ, hóa ra là vì đã quen biết với cô Chu đây”.
Diệp Minh Lỗi chỉ cười mà không phản bác, Chu Lạc cũng mặc kệ. Tên gian thương này luôn đánh đồng người khác một cách hư hư thực thực như vậy, quả thực không phải là hành động của bậc quân tử, cô lập tức gạt bỏ cho rõ ràng, “Tổng giám đốc Diệp tư duy chặt chẽ, suy nghĩ chu đáo, vì thích tiểu đồ đệ của tôi nên lấy lòng ngay cả một sư phụ như tôi đấy thôi”. Hừ, anh ta không nói thì cô sẽ nói, không thể cứ để con người này thực hiện được ý đồ xấu xa của mình!
Không ngờ ngài Lịch sau khi nghe xong, hai mắt sáng bừng, lại nhìn Chu Lạc: “Cô Chu còn thu nạp cả đồ đệ nữa à?”.
Chu Lạc lập tức nhận ra rằng anh ta đã hiểu nhầm điều gì đó, đang muốn giải thích, Diệp Minh Lỗi lại bỗng nhiên chen ngang: “Đúng vậy, tính kiên nhẫn của cô ấy không tồi, rất thích hợp làm cô giáo mầm non”.
Cái này ở đâu ra vậy? Chu Lạc trong chốc lát mụ mị hết cả đầu óc, còn Châu Châu đứng bên cạnh, thấy người lớn nói chuyện với nhau, lại còn lôi cả Chu Lạc vào trong câu chuyện đó, trong lòng sớm đã cảm thấy hậm hực rồi. Nhưng cô bé cũng biết, khi người lớn nói chuyện thì trẻ con không được nói xen vào, khó khăn lắm mới phát hiện ra Chu Lạc có khoảng thời gian rảnh rỗi, liền nhẹ nhàng kéo tay cô, chỉ chỉ ra bên ngoài, tỏ ý muốn ra ngoài chơi.
Chu Lạc có chút căng thẳng trước một ngài Lịch xa lạ mà đầy áp lực, lại còn phải cẩn thận đề phòng mưu hại của Diệp Minh Lỗi, cứ đứng mãi ở đây cũng chẳng khiến người ta vui vẻ gì, thầm nghĩ, chi bằng ra ngoài chơi với Châu Châu, vậy là vội vàng gật đầu ra hiệu một chút, rồi theo Châu Châu bước ra ngoài.
Lúc bấy giờ buổi tiệc đã gần kết thúc, rất nhiều người đã cáo từ ra về, người trong sân cũng không còn nhiều nữa, một cậu bé chừng trên dưới mười tuổi đang cầm cửu liên hoàn[4] đứng chơi ở đó, cậu bé chừng bảy, tám tuổi tên là Minh Minh lại đang đứng bên cạnh quan sát, thấy Châu Châu tiến lại gần, làm mặt hề với cô bé, “Lợn con béo ú, thường ngày mày nói còn không lưu loát, lại còn bày đặt hát hò, hát thật khó nghe quá!”.
[4] Cửu liên hoàn là một trò chơi dân gian Trung Quốc, đồ chơi gồm chín vòng tròn làm bằng kim loại gắn trên một thanh ngang hoặc một giá thẳng đứng. Khi chơi, người chơi phải thao tác nhiều lần theo một trình tự nhất định nào đó để tách rời chín vòng tròn đó ra hoặc nhập chúng lại thành một.
Chu Lạc vừa nghe xong liền cảm thấy không vui, cô ghét nhất người khác nói con gái là “lợn con béo ú”, không biết rằng trẻ con thường mập mạp hay sao. Hơn nữa, so với cô hồi nhỏ, Châu Châu thật sự chưa được coi là béo, Châu Châu lễ phép như vậy, đứa trẻ này không phải anh em con cô thì cũng là anh em con dì với cô bé, cũng được coi là người cùng một nhà, sao sự giáo dục trong gia đình lại khác nhau nhiều như vậy?
Nhưng thấy điệu bộ của Châu Châu lại chẳng có vẻ tức giận, không nói lại câu nào, cô hiểu ra cô bé đã quen bị bọn chúng bắt nạt rồi, lập tức muốn đòi lại sự công bằng. Nhìn thấy món đồ chơi cửu liên hoàn đó, Chu Lạc cười nói: “Châu Châu, em xem, anh em thật khó khăn biết bao, đứa trẻ ngoan cần biết giúp đỡ lẫn nhau, em tới giúp cậu ấy gỡ ra có được không?”.
Minh Minh vừa nghe thấy lập tức nổi giận, “Chị đùa đấy à, cái con lợn ngốc nghếch này đâu có biết chơi trò này, nó ngoài việc ăn ra thì chỉ biết ngủ thôi, xí!”. Nói xong lại làm bộ mặt hề chế nhạo cô bé.
Chu Lạc lại nói tiếp: “Châu Châu, em giúp cậu ấy đi! Chứng minh rằng chúng ta không phải là lợn con ngốc nghếch”.
Châu Châu vẫn đứng yên không chịu nhúc nhích, cô bé nhìn Chu Lạc, không hề chớp mắt, Chu Lạc cũng đứng yên, dùng ánh mắt để khích lệ cô bé, không thèm để ý tới hai cậu bé kia đang la hét. Rất lâu sau, Châu Châu cuối cùng cũng quay đầu sang chìa tay về phía cậu bé lớn hơn một chút, “Đưa đây cho em!”.
Cậu bé kia do dự một chút nhưng vẫn đưa cho Châu Châu, sau đó nó cùng với Minh Minh đứng khoanh tay đợi xem trò hay. Thứ đồ chơi này, rất nhiều người lớn cũng không gỡ được, tuy nhiên, để đảm bảo vẫn phải lên tiếng trước: “Lợn con ngốc nghếch có bản lĩnh thì tự gỡ một mình, người khác giúp đỡ sẽ không được tính”.
Tay của Châu Châu khẽ run, suýt nữa thì đánh rơi cửu liên hoàn, Chu Lạc vội tiến đến trước mặt cô bé, nói trước với hai cậu bé kia: “Hai đứa cứ yên tâm, Châu Châu rất thông minh, chị đảm bảo sẽ không động tay và cũng không nói gì luôn”.
Chu Lạc đã nói đúng một điểm, Châu Châu rất thông minh, cô nghiêm túc tuân thủ lời hứa, chỉ ngồi thụp xuống nhìn vào mắt Châu Châu, sau đó tiện thể nhìn vào một điểm trên đồ chơi cửu liên hoàn, Châu Châu liền hiểu rõ ý của cô, bắt tay vào thực hiện, chỉ mấy phút sau, vòng tròn đã được gỡ ra.
Hai cậu bé kia trợn tròn mắt, dường như không thể tin vào sự thật đang hiện ra trước mắt, nhưng dưới sự giám sát của họ, Chu Lạc quả thực đã không động tay và cũng không lên tiếng chỉ bảo, mặc dù cảm thấy nhất định có vấn đề nhưng nhất thời không thể nói gì được nữa.
Chu Lạc rất đắc ý, “Xem đấy, Châu Châu thông minh quá, sau này không được tùy tiện đặt biệt danh cho cô bé nữa nhé, hai cậu là anh, cần phải yêu thương bảo vệ em gái mới đúng chứ?”.
Hai cậu bé có vẻ ngượng ngùng, lúc này cậu bé tên Minh Minh bỗng nhiên nói: “Ông nói bọn em là môn đệ thư hương[5]. Châu Châu không biết gì cả, em không muốn coi nó là em gái mình.
[5] Môn đệ thư hương: Chỉ con cháu, huyết thống nhà dòng dõi có học.
Chu Lạc vô cùng kinh ngạc, đây là lý luận quái quỷ gì vậy, khoan không nói tới việc nhà họ rốt cuộc là môn đệ thư hương hay chính khách thế gia, lẽ nào em gái không biết cầm kỳ thư họa thì không được coi là em gái?
Gỡ được cửu liên hoàn, Châu Châu cũng chỉ vui mừng được một lát, nghe thấy câu nói của Minh Minh, cô bé lại cúi gằm mặt xuống khiến Chu Lạc cảm thấy rất buồn. Nhớ đến cảnh lúc còn nhỏ, bản thân cô cũng bị một đám các anh chị em họ bắt nạt, chỉ có điều, bọn họ bắt nạt cô vì cái gì cô cũng biết, lại cái gì cũng đều làm rất tốt, có biệt hiệu riêng là “thần đồng”.
Còn Châu Châu của hiện tại, rõ ràng là bà ngoại không thương, cậu cũng chẳng xót, còn bị người ta bắt nạt, thật là sao lại có lý lẽ như vậy chứ!
Chu Lạc nắm tay Châu Châu, nói với hai đứa trẻ kia: “Có thể bây giờ Châu Châu chưa hiểu biết nhiều như các em, đó là bởi vì cô bé còn nhỏ, cũng giống như các em chưa lớn bằng chị, rõ ràng ở mặt nào cũng không thể hơn chị được, cũng giống nhau cả thôi”.
Hai đứa trẻ này gia thế rất tốt, thêm vào đó lại là những đứa trẻ thông minh lanh lợi, đều được hàng nghìn hàng vạn người cưng chiều, luôn rất tự tin kiêu ngạo, hôm nay bị Chu Lạc thách thức một cách rõ ràng như vậy, đương nhiên tỏ ra không phục. Minh Minh phản ứng lại trước: “Ăn nói lớn lắm, ở mặt nào cũng không thể hơn chị được, chưa chắc đâu nhé”.
Chu Lạc mỉm cười, “Vậy em cảm thấy em có sở trường gì?”. Chắc không phải là đánh nhau đấy chứ, chẳng phải là cô không đánh nổi hai đứa trẻ này, mà sợ là đánh bị thương chúng rồi thì khó bề ăn nói thôi.
Minh Minh đảo mắt một vòng, chỉ về phía cậu bé tương đối lớn kia, “Chị dám thi đấu cờ vây với anh ấy không?”.
“Được, thì chơi cờ vây.” Chỉ cần không phải là đánh nhau, Chu Lạc đều dễ thương lượng.
Châu Châu lại níu chặt lấy cô, lắc đầu quầy quậy, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Chu Lạc lập tức hiểu rõ hàm ý trong đó, tuy nhiên vẫn an ủi cô bé, “Không sao đâu, chị cũng biết chơi cờ, chơi cũng không tồi đâu”.
“Chị ơi, chị không biết đấy thôi, Thành Thành rất ít đi học, chỉ chuyên tâm học đánh cờ thôi, ngay cả ông nội cũng không thắng nổi anh ấy đâu.” Sau khi gặp hai cậu bé này, đây là lần đầu tiên Châu Châu nói dài như vậy.
Hóa ra là tuyển thủ chuyên nghiệp, chắc là học sinh của lớp cờ vây thiếu niên, Chu Lạc chăm chú quan sát cậu bé tên Thành Thành đó, dường như tương đối trầm lặng, không lanh lợi như Minh Minh. Nhưng Chu Lạc biết rõ, những người chơi cờ vây giỏi, nhìn bề ngoài đều không được lanh lợi lắm.
Lúc này Chu Lạc lại có chút ân hận, thua là chuyện nhỏ, nếu để Châu Châu lại bị chế nhạo thêm lần nữa thì quả không hay chút nào. Nhưng dù rằng là thua, cũng còn tốt hơn việc chưa lâm trận mà bỏ chạy, thất tín với trẻ con, Chu Lạc gần như ra quyết định ngay lập tức, “Được, vậy chúng ta cùng chơi một ván nhé, bàn cờ để ở đâu?”.
Minh Minh là người dẫn đường, đưa bọn họ đến một căn phòng ở phía đông, thành thục lôi ra một bộ cờ vây. Chu Lạc giữ quân trắng, Thành Thành giữ quân đen, thế cờ được mở màn như vậy.
“Chị lớn hơn em, nhường em đi trước năm nước cờ.” Đã ứng chiến, thì không thể nhỏ nhen, đặc biệt không thể chèn ép trẻ con nhà người ta.
“Không cần.” Thành Thành nghi hoặc nhìn cô, từ chối theo bản năng, Minh Minh càng cảm thấy không thể hiểu được, chắc nghĩ người phụ nữ này thật ngốc nghếch, không biết Thành Thành là tuyển thủ quốc gia tương lai ư, đợi lát nữa chết cũng không biết tại sao mình chết.
Nhưng Chu Lạc lại rất kiên quyết, nói không muốn cậy lớn bắt nạt trẻ con. Hai cậu bé đưa mắt nhìn nhau, không lên tiếng phản đối nữa, người ta đã muốn chết, vậy thì còn có cách nào khác đây?
Chỉ có Châu Châu lo lắng nắm tay Chu Lạc, đứng sát bên cạnh cô.
Thành Thành đầy ắp niềm tin, từ nhỏ cậu bé đã học đánh cờ, giờ lại là tuyển thủ hạt giống của lớp cờ vây thiếu niên, những nhân vật mà nó được tiếp xúc đều là những bậc thầy nổi tiếng, người trưởng thành bình thường rất ít người là đối thủ của nó. Mà người phụ nữ này xem ra không giống người trong nghề, hoặc cũng giống như những người khác, học được quy luật chơi cờ rồi tự cho rằng mình là cao thủ.
Sau đó, rất nhanh, Thành Thành phát hiện ra mình đã sai. Chu Lạc không chỉ ra tay sắc bén, điều hiếm thấy đó là tốc độ đi cờ rất nhanh, dường như không mất thời gian suy nghĩ. Khi tới lượt nó đi cờ, mặc dù cô không lên tiếng thúc giục, phần cơ thể khẽ ng