Bộ quần áo lao động màu xanh lam? Sao công nhân thời nay mà cũng có thể đi một chiếc xe có giá hơn một trăm vạn đồng ư! Chu Lạc dần dần tìm lại được lý trí của mình, giơ chiếc điện thoại di động lên, cười trừ, “Tôi không có ý gì khác, chỉ cảm thấy chúng ta nên trao đổi với nhau một chút trước đã”. Nhìn biểu hiện đầy vẻ nghi hoặc của đối phương, cô vội vàng giải thích, “Ý của tôi là đừng vội báo cảnh sát, cần bao nhiêu tiền để sửa xe, tôi sẽ trả”.
Đôi mắt như ngọc đen của đối phương thoáng hiện ý cười khiến Chu Lạc trong chốc lát lại cảm thấy có chút lơ đễnh. Mà lời nói của cậu lại khiến cô lập tức hồi tỉnh lại.
“Cú điện thoại ban nãy là tôi gọi cho xưởng sửa xe, chiếc xe này không phải của tôi, nó được đưa đến sửa ở chỗ chúng tôi, tôi đang đưa nó tới giao cho khách hàng.” Nói rồi quay đầu lại nhìn vào chỗ đèn xe vừa bị đâm vỡ, chỉ vào chiếc điện thoại trong tay Chu Lạc, “E rằng tôi phải gọi một cú điện thoại nữa, thông báo với khách hàng một tiếng”.
Chu Lạc vô cùng bối rối, vội vàng đưa trả lại điện thoại. Đợi cậu gọi điện xong, cô lên tiếng đề nghị mang tính cứu chữa: “Tôi sẽ trả chi phí sửa xe. Có cần tôi nói giúp với ông chủ của các cậu một tiếng hay xin lỗi khách hàng không?”. Đứa trẻ tội nghiệp này, xe vừa sửa xong lại bị đâm, không biết có phải chịu mắng không nữa.
Người đó lại nhìn vào vết thủng lớn trên chiếc xe mới của Chu Lạc, cười nói: “Cũng được, vừa hay xe của cô cũng cần phải sửa, đến chỗ chúng tôi, cô có thể được hưởng ưu đãi 20%”.
Một nhân viên rất tốt, lúc này mà cũng không quên mời chào khách hàng cho cửa hiệu, Chu Lạc cảm khái nhận lời. Không cần đối phương phải nói, cô cũng biết bản thân mình không thể chạy nổi nữa, chắc chắn phải đến đó một chuyến thôi.
Người đó quả đúng là thợ sửa xe, cậu tiến đến trước chiếc xe mới của Chu Lạc, mở nắp mui trước một cách thành thục, sau khi kiểm tra một hồi liền nói: “Dòng điện không vấn đề gì, chỉ bị va quệt ngoài vỏ, vẫn có thể lái đi được”.
Đứng trước xe, để tránh bên tai lại bị lải nhải đến đau đầu, Chu Lạc ra lệnh cho Mao Đông: “Cậu lái đi, dù sao xe cũng bị va rồi”. Nào ngờ tên tiểu tử này cả người từ trên xuống dưới tê dại, nhất định không chịu cầm chìa khóa, Chu Lạc gặng hỏi mãi, Mao Đông mới đỏ mặt thốt ra được một câu: “Em còn chưa thi lấy bằng lái xe đấy”. Ngay sau đó liền vội vàng bổ sung, “Tuy nhiên, em vẫn thường xuyên tập lái xe mà, chị có biết cảm giác đạp vào vỏ lon nước ngọt rỗng và đạp vào phanh xe cũng gần giống nhau không?”.
Khốn kiếp, vốn dĩ Chu Lạc không phải là thục nữ, cuối cùng cũng muốn cất tiếng mắng mỏ ai đó rồi.
Vốn định dùng một trăm đồng để tống cổ tên sư đệ phiền phức kia đi, bảo cậu ta tự gọi xe về trước, không ngờ tên tiểu tử đó cũng rất ngang bướng, “Nói thế nào thì cũng do cả hai chúng ta đã gây ra va quệt, bỏ mặc chị một mình ở lại đây xử lý, vậy em còn có nghĩa khí gì nữa cơ chứ!”.
Cậu ta có nghĩa khí hay không có nghĩa khí, Chu Lạc không biết, cô chỉ biết một điều rằng, tên tiểu tử này càng ngày càng không biết kẻ trên người dưới nữa rồi. Tuy nhiên, đến một nơi xa lạ, có một người đàn ông đi cùng có thêm dũng khí, Chu Lạc cũng không kiên quyết đuổi cậu ta về nữa, nhưng trước khi lên xe, cô bắt Mao Đông phải cam kết rằng sẽ không khoa chân múa tay trong lúc cô đang lái xe!
Sau khi lên xe, bám sát theo chiếc Land Rover cao lớn, trái lại lại không xảy ra bất kỳ vấn đề gì. Ban đầu, Mao Đông yên lặng được một chút, cuối cùng, không kiềm chế được đành mở miệng, tuy nhiên, lần này cậu ta chuyển sang chủ đề khác, “Bà chị ơi, ban nãy, lúc chị xuống xe, còn hầm hầm tức giận, sau đó ngay lập tức lại trở nên dịu dàng, còn chủ động chăm lo chuyện làm ăn của người ta nữa, liệu có phải là vì thấy anh chàng đó rất đẹp trai không hả?”.
Chu Lạc lườm cậu ta một cái, thấy bộ dạng lén lút gian xảo của Mao Đông, cô lại nổi cơn thịnh nộ, “Đồ chết tiệt, không nói cũng không ai bảo cậu bị câm đâu. Về chỗ làm tôi sẽ xử lý cậu, kỹ sư Phùng bị ốm rồi, cậu đi công tác thay anh ấy”.
“Đừng thế mà, bà chị ơi, tháng này em đi công tác tới năm lần rồi, chị, chị lấy việc công để trả thù riêng!” Thực ra, Mao Đông vốn muốn nói ỷ thế mạnh bắt nạt kẻ yếu, nhưng một người đàn ông tự xưng mình là kẻ yếu xem ra không dễ nói thành lời.
Chu Lạc nghiến răng, “Tôi thế đấy, cậu làm gì được tôi nào?”. Còn có tâm trí để buôn chuyện, chứng tỏ rằng vẫn chưa phải đã quá bận rộn mà. Muốn theo đuôi Đồng Đan ư, xem cậu có thời gian nữa không!
Xưởng sửa xe nằm ở phía nam của thành phố, quy mô không hề nhỏ, nhân viên ở đây tất cả đều mặc đồng phục bảo hộ lao động màu xanh lam, xem ra công tác quản lý cũng được thực hiện một cách rất chính quy. Chu Lạc cảm thấy yên tâm phần nào, ban đầu, cô vẫn còn có chút lo lắng sợ gặp phải nhóm người lừa đảo tự mạo nhận bằng cách treo lá cờ nền trắng có chữ thập đỏ, giờ đây xem ra khả năng bị giết hại giảm đi không ít.
Người vừa va quệt xe với cô xuống xe, cùng cô đi vào bên trong xưởng. Trên đường vào, không ít người vỗ vai chào hỏi cậu ta, có thể nhận thấy người này cũng có mối quan hệ tốt với mọi người.
Chu Lạc và Mao Đông được mời vào một căn phòng trang nhã ngăn cách riêng, chắc đó là nơi dùng để tiếp đón khách hàng, nội thất bên trong bài trí một cách hết sức dễ chịu, ghế sô pha mềm mại khiến người ta khi ngồi xuống rồi liền không muốn đứng lên nữa.
“Hai người uống chút gì nhé?” Đại Đổng hỏi, chính là chàng trai vừa va quệt với cô ban nãy, Chu Lạc thấy mấy người thợ sửa xe khác gọi cậu như vậy.
“Nước lọc thôi, cảm ơn.” Giờ đây Chu Lạc quả thật rất khát, vừa đói vừa khát, thấy Mao Đông gọi Coca-Cola, cô không nén nổi có phần ân hận. Nhưng Chu Lạc ít nhất cũng còn chút nhiệt lượng mà, bây giờ lại không phải thời điểm để giảm béo.
May mà Đại Đổng hết sức chu đáo, không chỉ bê đồ uống tới cho họ mà còn mang theo hai đĩa đồ ăn vặt vào theo. Chu Lạc như bắt được vàng, từ trước đến giờ cô không biết rằng phồng tôm lại ngon đến vậy.
Ăn rồi, uống rồi, Chu Lạc bấy giờ mới có sức để mở miệng, “Ông chủ của các cậu đâu? Tôi có cần phải đến thanh toán với ông ấy không? Ý tôi là chi phí thanh toán của hai chiếc xe, đúng rồi, chỗ các cậu có thanh toán bằng thẻ được không?”. Hy vọng có thể thanh toán bằng thẻ, cô không muốn phải chạy ra ngoài rút tiền.
“Bây giờ cũng muộn rồi, xe của cô phải sơn lại, hôm nay chưa sửa ngay được đâu, để hôm nào tới lấy xe thì thanh toán luôn một thể đi.”
Chu Lạc gật đầu, xe mới vừa xuất binh, chưa chiến thắng đã bị thương tích, cũng biết một lỗ thủng to tướng như thế không dễ sửa được ngay, xem ra lại phải tiếp tục dậy sớm đi gấp cho kịp giờ làm rồi.
“Vậy tôi không làm phiền nữa, ông chủ của các cậu đâu? Tôi cần phải giải thích với ông ấy một chút chứ nhỉ, chuyện va chạm này hoàn toàn là lỗi do tôi, không thể trách cậu được.” Chu Lạc đứng dậy, cô cũng thật sự mệt rồi, về nhà ngâm nước tắm rửa một chút, sáng mai còn phải đi làm nữa.
Đại Đổng chớp mắt, dường như suy nghĩ một lát rồi mới nói, “Ông chủ của chúng tôi sẽ không so đo những chuyện đó đâu, hơn nữa, bây giờ ông ấy cũng không có ở đây”.
Nếu đã như vậy, Chu Lạc và cậu sư đệ cũng không nhất thiết phải ở lại đây thêm, họ hẹn ngày lấy xe rồi chào ra về. Trước khi rời đi, lại nhìn Đại Đổng thêm một lần nữa, tướng mạo của chàng trai này thật xuất chúng, cậu làm thợ sửa xe ở đây quả thật là phí phạm của trời. Đáng tiếc, cô không phải là người đi săn lùng ngôi sao, cũng không quen biết người nào trong giới nghệ thuật, nếu không, quả thật cần phải suy nghĩ giúp cậu một tay.
Sau khi ra khỏi cửa, bọn họ mới phát hiện vị trí của xưởng sửa xe này tương đối hẻo lánh, trạm xe buýt xa đến nỗi không nhìn thấy đâu cả, cũng chẳng có chiếc taxi trống nào chạy qua. Tuy nhiên, nói đúng ra thì tất cả các xưởng sửa xe đều nằm ở vị trí hẻo lánh, nếu không tọa lạc ngay trong nội thành, nơi mà tấc đất tấc vàng như vậy, riêng việc chiếm dụng một diện tích rộng lớn để làm nhà xưởng không biết phải tốn mất bao nhiêu tiền.
Đang suy nghĩ xem không biết có nên bấm điện thoại gọi taxi không, liền nghe thấy tiếng còi xe, một chiếc xe con nhỏ gọn đỗ ngay bên cạnh hai người, cửa kính vừa kéo xuống, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú khiến Chu Lạc không thể nào quên được của Đại Đổng xuất hiện, “Ở đây giao thông không tiện, để tôi đưa mọi người một đoạn nhé”.
Chu Lạc vui mừng nhận lời ngay, thấy Mao Đông đưa tay định mở cửa xe phía ghế phụ cạnh ghế lái, cô lập tức liếc xéo về phía tiểu sư đệ, Mao Đông cũng khôn ngoan hơn hẳn, lập tức làm điệu bộ mời chào, “Em mở cửa xe cho chị đấy mà, ưu tiên phụ nữ, ưu tiên lãnh đạo!”
Coi như tên tiểu tử này biết điều, Chu Lạc không hề khách khí, tiếp nhận ý tốt của cậu. Haizz, những anh chàng đẹp trai thường không nhiều, một cô gái muộn chồng như cô, mặc dù không đến nỗi nhìn chằm chằm con nhà người, nhưng nhìn thêm vài cái chắc cũng được mà.
Cũng có thể do mắt cô bị hoa, sao cô lại có cảm giác trong giây phút ngắn ngủi khi bước chân lên xe, khóe miệng anh chàng đẹp trai kia lại xuất hiện một nụ cười rất đáng ngờ nhỉ?
Sau khi đưa Mao Đông về nhà trước, Chu Lạc cuối cùng không còn làm ra vẻ được nữa, bắt đầu ngắm anh chàng đẹp trai bên cạnh một cách cố ý, đồng thời tự nghĩ rằng mình đang hỏi thăm tình hình của đối phương một cách đầy tinh tế.
“Làm nghề sửa xe có vất vả không, làm trong ngành này được bao nhiêu năm rồi? Nhìn cậu có vẻ rất chuyên nghiệp, kỹ thuật chắc là thành thục lắm phải không?” Cân nhắc lựa chọn mãi, Chu Lạc chọn những từ dễ nghe nhất, dựa vào sự hiểu biết có hạn, lại không thể khen cậu đẹp trai, đành phải bắt đầu câu chuyện từ chủ đề công việc.
“Cũng tạm, nếu là niềm đam mê thì sẽ không cảm thấy vất vả. Tôi làm trong ngành này mới được ba năm, về mặt kỹ thuật vẫn phải tiếp tục học hỏi nhiều.” Đại Đổng đánh tay lái một cách thành thục, đồng thời không ảnh hưởng gì tới câu trả lời.
Chàng trai điển trai này ngoan quá, lại trả lời cô đâu ra đấy, Chu Lạc có thêm chút hưng phấn, tiếp tục hỏi: “Cậu là người ở đâu vậy, năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”. Ơ, chủ đề này dường như được chuyển hơi nhanh, tuy nhiên, cô cũng chẳng còn cách nào khác mà, đừng nói tới chuyện sửa xe, ngay cả chủ đề về xe hơi, cô cũng không biết nhiều, sao có thể mở rộng tiếp chủ đề đó được?
“Người Sơn Tây, hai mươi bảy tuổi.” Anh chàng đẹp trai này dường như không có ý kiến gì về việc chuyển chủ đề.
Oa, ban đầu cứ tưởng cậu nhiều lắm cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, vậy mà lại chỉ kém cô có một tuổi! Chu Lạc không nén nổi chút tâm trạng đau buồn, nam nữ quả là không giống nhau, người ta vẫn được coi là một chàng trai đẹp trai, còn cô thì đã bị liệt vào hàng “ế chồng” rồi. Bạn đang đọc truyện tại website: www.thichtruyen.vn
“Còn cô thì sao?”
Dòng suy nghĩ của Chu Lạc bị ngắt quãng, cô ngây người ra một lát, rồi vẫn trả lời theo đúng sự thật. Chỉ có điều, trong lòng cô cảm thấy có chút không thoải mái, trước giờ cô không ngờ mình lại có lúc không muốn nhắc đến chuyện tuổi tác. Trước đây, mỗi lần người ta biết được tuổi thật của cô, ai nấy đều không ngừng trầm trồ một hồi, đại loại như mới ít tuổi thế mà đã thành công hoặc là hậu sinh khả úy...