, thì phải càng bạo gan hơn, đây là khẩu hiệu mà Chu Lạc dành để động viên bản thân mình.
Thực tế là quá lâu rồi không vận động, khi làm nóng cơ thể, Chu Lạc thậm chí còn nghe được cả tiếng các khớp xương của mình kêu răng rắc. Đại Đổng cũng nghe thấy rồi, nghiêng mặt nhìn cô nói: “Em không nghỉ ngơi đủ, lại không thường xuyên leo núi, lát nữa đừng đi nhanh quá, nếu không lúc xuống núi sẽ bị mỏi chân đây”.
Chu Lạc kêu lên: “Thế sao được, chẳng phải đây là một cuộc thi sao?”. Nhìn tư thế của cậu, chắc chắn là một ứng cử viên nặng ký rồi. Cô lại không muốn một mình mình bị tụt lại ở phía sau, ở đây, ngoài Đại Đổng ra, cô lại chẳng quen biết một ai cả.
Nhìn điệu bộ hiếu thắng của cô, Đại Đổng mỉm cười lắc đầu, không tiếp tục khuyên bảo cô nữa.
Rất nhanh, cuộc thi đã bắt đầu. Hai người cùng xuất phát theo đoàn. Lúc bắt đầu, mọi người còn chen chúc nhau, không lâu sau, đã dần dần kéo xa khoảng cách.
Chu Lạc bừng bừng khí thế xông lên, cô và Đại Đổng luôn có mặt trong tốp dẫn đầu, khi đường rộng thì sánh vai bước bên nhau, đoạn đường hẹp thì kẻ đi trước người đi sau, nhìn thấy phong cảnh đẹp còn thảo luận trao đổi vài câu, cảm thán một hồi. Đã rất lâu rồi Chu Lạc chưa rời khỏi thành phố đầy xi măng sắt thép, bầu không khí tươi mới vùng ngoại thành khiến tinh thần cô trở nên hưng phấn lạ thường.
Đại Đổng cũng bị lây sự nhiệt tình đó của cô, cậu đưa mắt nhìn theo cảnh đẹp ở trên núi và những kiến trúc dưới chân núi theo hướng tay chỉ của cô. Ngắm phong cảnh đương nhiên sẽ hạn chế bước đi về phía trước, thường sẽ bị rất nhiều người đi vượt qua. Ngắm xong, Chu Lạc lại muốn rảo bước thật nhanh để đuổi theo, nhưng bị Đại Đổng ngăn lại, lắc đầu, “Điều quan trọng hơn trong việc leo núi là quá trình, không phải là mục đích, đừng vội quá, sẽ mệt đấy”.
Chu Lạc ngoan ngoãn nghe theo. Thực ra, cô luôn cho rằng, cảnh vật hai bên đường có sức hấp dẫn hơn nhiều so với việc leo lên tới đỉnh núi, chẳng qua cô nghĩ rằng đàn ông đều thích chiến thắng, Đại Đổng tham gia cuộc thi đương nhiên cũng muốn giành được vị trí đầu bảng. Chu Lạc có khả năng tự nhìn nhận mình, cô không có dã tâm kiểu như vậy, vội vàng đuổi theo mọi người chẳng qua là vì không muốn làm liên lụy tới Đại Đổng, cũng không muốn bị bỏ lại ở phía sau, cậu đã nói như vậy thì đúng là cầu chẳng được, ước chẳng thấy nữa rồi.
Khối nặng tâm lý đè nén trong lòng một khi được giải tỏa, bước chân liền vững chắc hơn nhiều. Rốt cuộc là do ngồi làm việc trong văn phòng quá lâu, thêm nữa là khoảng thời gian trước đó đi quá vội vàng, khi mới đi được một phần ba đoạn đường, Chu Lạc đã thở hổn hển, bước đi khó nhọc rồi.
Còn Đại Đổng thì ngược lại, khuôn mặt chỉ hơi ửng hồng chưa biết chừng là do phơi nắng, hơi thở vẫn bình thường đều đặn. Chu Lạc bỗng hiểu rằng ban nãy, Đại Đổng nói đến từ mệt thực ra là đang quan tâm lo lắng cho mình. Nhìn về đỉnh núi phía xa xa, cô đau lòng nói: “Anh đi trước đi, em không đi nổi nữa rồi, em nghỉ một lát rồi sẽ theo sau”. Nói xong tìm một phiến đá sạch sẽ, đặt mông ngồi luôn lên đó, thật dễ chịu biết bao, cô không muốn đứng dậy nữa.
Cô thực sự không muốn kìm nén nỗi đau lòng đó, nhưng không thể không chú ý tới sự rệu rã của cơ thể, vì vậy biểu hiện của cô trông rất khôi hài. Khi Đại Đổng bị cô giở trò không muốn đi nữa, đồng thời phô ra bộ dạng tròn xoe mắt chọc cười, dứt khoát tựa người vào thân cây đối diện trước mặt cô, cười nói: “Vậy thì hãy nghỉ ngơi nhanh lên một chút, anh đợi em cùng đi”.
Chu Lạc nhìn Đại Đổng một cách đầy ai oán. Nghỉ ngơi cũng có chuyện nhanh hay chậm ư? Chỉ còn cách đung đưa chân chấp nhận số phận, chuẩn bị tiếp tục xuất phát. Khi leo núi, đã nghỉ ngơi thì lại càng, muốn nghỉ ngơi tiếp, phải quyết tâm đi liền một mạch thì mới có thể leo được lên tới đỉnh, cô vốn có ý muốn ngồi nghỉ ở đó, đợi mọi người quay xuống rồi đi theo, xem ra ý đồ đó bị bại lộ rồi.
Đại Đổng cười hì hì, đưa một tay ra. Chu Lạc chỉ hơi ngập ngừng một chút, liền đặt tay vào bàn tay to lớn của cậu, được cậu kéo đứng lên. Chu Lạc chỉ cảm thấy tay của Đại Đổng rất khỏe, cảm giác ấm áp khi chạm phải, cũng có chút thô ráp, cọ cọ vào trái tim cô khiến nó trở nên run rẩy, trong giây lát cảm giác mệt mỏi cũng giảm bớt đi vài phần.
Sau khi kéo cô đứng lên, Đại Đổng đang định buông tay ra, nhưng Chu Lạc cứ nắm chặt lấy tay cậu không chịu buông, đồng thời tụt lại phía sau “mượn sức một chút mà”. Trái tim cô đập thình thịch thình thịch, lầm rầm tự nhủ: Đừng từ chối, đừng từ chối. Mắt cô lại không dám nhìn thẳng vào cậu.
Đại Đổng quay ngược tay nắm chặt lại, đổi thành tư thế nắm tay cô kéo đi, miệng không nói câu gì. Bởi vì sự im lặng của Đại Đổng, Chu Lạc càng không dám ngẩng đầu, cứ cúi gằm mặt xuống đi theo cậu. Thực ra, nếu cô quan sát kỹ một chút, sẽ không phải căng thẳng như vậy, bởi vì Đại Đổng cũng không hề tự nhiên hơn cô, sự im lặng của cậu chẳng qua cũng là vì quá hồi hộp.
Giống như dự đoán của Chu Lạc, Đại Đổng có rất ít cơ hội tiếp xúc với những người khác phái trẻ tuổi, cậu không biết giao lưu với các cô gái.
Nhưng có một điểm mà Chu Lạc không đoán được, đó là môi trường không có nhiều cơ hội ấy thực ra là do Đại Đổng cố tình tạo nên. Đại Đổng đã nói dối Chu Lạc, thực ra, trước đây từng có người nói rằng cậu rất đẹp trai, lại không chỉ có một người, những cô gái từng si mê cậu cũng không ít. Vì xấu hổ, và cũng vì không muốn thấy Chu Lạc buồn, nên cậu mới khẽ nói ra câu phủ định đó.
Chỉ là trước đây, Đại Đổng thường cố gắng tìm mọi cách để tránh xa các cô gái, không phải vì cố ý không muốn yêu, chỉ là vì cậu cảm thấy không có hứng thú, cũng không đủ tâm trí và sức lực để ứng phó với các cô gái với tính cách thất thường đó. Chưa từng đích thân trải qua nhưng cũng từng được nghe nói, từng được chứng kiến. Từ khi đi học tới lúc đi làm, Đại Đổng đã gặp nhiều hình mẫu bạn trai ngoan ngoãn, luôn biết phục tùng bạn gái, những người đó đã bị lôi vào trong phạm vi đám đàn ông dịu dàng một cách chủ động hoặc bị động, bị thời gian dần dần gặm nhấm, hứng thú cũng dần dần mai một, đến phút cuối cùng, từ đầu đến chân đều bị người ta trói buộc hết lại.
Nghề nghiệp và sở thích của Đại Đổng đều rất đơn giản, phần lớn thời gian đều tập trung vào xưởng sửa xe và cơ sở thực nghiệm. Cậu không muốn đi xuyên qua thành phố chỉ để đưa đón một người đi làm, không muốn bỏ thời gian đủ để ăn ba bữa cơm chỉ để đợi bạn gái trang điểm xong rồi cùng đi ăn một bữa cơm, càng không muốn tiêu tốn thời gian của cả một buổi tối vào quán bar hay sân khấu ca nhạc nào đó, khoảng thời gian ấy cậu có thể làm được không biết bao nhiêu việc có ích.
Đại Đổng cũng không muốn bị người khác hạn chế mấy giờ ra khỏi cửa, mấy giờ về nhà, đôi khi, cậu hễ làm việc là quên luôn bản thân mình. Cậu cũng không muốn bị hạn chế rằng trong ví không được để quá hai trăm đồng, trước giờ cậu không tiêu xài hoang phí, nhưng cũng không muốn bị mất mặt vào những lúc cần thiết. Cậu cảm thấy rất nhiều người đàn ông vốn rất cương trực, sau khi kết hôn rồi lại trở nên lề mề nhu nhược.
Đương nhiên, cậu chưa bao giờ công khai suy nghĩ này trước mọi người, mỗi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống của mình, những điều mà cậu có thể làm được chính là để bản thân tránh xa phụ nữ, tránh xa phiền hà rắc rối.
Cho tới khi, cậu gặp được Chu Lạc.
Trong thế giới của Đại Đổng, sự xuất hiện của Chu Lạc không long lanh lắm, thậm chí còn có chút nhếch nhác nữa. Hai người va quệt xe, cô vừa bước tới đã giật phắt điện thoại của cậu, thực sự đã khiến cậu giật nảy cả người. Đại Đổng không biết cách giao tiếp với phụ nữ, rất sợ gặp phải những người phụ nữ đanh đá ghê gớm, không cần biết tới lý lẽ. May mà cô chỉ lầm tưởng rằng cậu đang gọi điện báo cảnh sát, chứ không phải là người không hiểu lý lẽ. Cậu cảm nhận được vẻ kinh ngạc của cô khi nhìn thấy tướng mạo của mình, cũng đã sớm quen với kiểu kinh ngạc đó, không chỉ có một người từng nói với cậu rằng bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh ấy không xứng với cậu, nhưng cậu lại thích nó.
Ấn tượng đầu tiên mà Chu Lạc lưu lại trong tâm trí cậu cũng không đến nỗi tồi. Cô giải quyết công việc một cách nhanh chóng dứt khoát, rất nhanh đã thỏa thuận được cách thức giải quyết vấn đề với mình, đồng thời cậu cũng thấy vẻ chân thành của cô khi xin lỗi vì việc đâm xe đã mang lại phiền phức cho cậu, và cũng không ỷ thế mình là phái nữ mà giảm nhẹ hay trốn trách nhiệm – trong khi bảo hiểm chiếc xe mới tinh của cô còn chưa có hiệu lực - sự dũng cảm và biết chịu trách nhiệm đó khiến Đại Đổng rất hứng thú.
Sau khi bồi thường sửa xe, cô còn lo cậu sẽ bị ông chủ la mắng, còn muốn giúp cậu giải thích, điều đó chứng tỏ rằng người phụ nữ này rất lương thiện. Mà sau đó, nhìn điệu bộ ăn uống của cô, liền hiểu ngay nguyên nhân khiến tính khí của cô nóng nảy như vậy, hóa ra là do cô vừa đói vừa khát, thảo nào tâm trạng không được tốt.
Sở dĩ Đại Đổng quan sát cô kỹ lưỡng như vậy, bởi vì cậu cảm thấy cô gái này rất ấn tượng, động tác khua chân múa tay của cô cũng không giống người bình thường, giật điện thoại của cậu không thấy thô lỗ, ăn nhanh uống nhanh cũng không tỏ ra nhếch nhác, ngay cả biểu hiện có ý đồ với cậu... cũng không khiến người khác ghét bỏ. Đế phút cuối cùng, cô dùng ánh mắt uy hiếp để tranh giành vị trí ngồi ngay bên cạnh cậu với anh chàng đồng nghiệp thậm chí còn khiến cậu cảm thấy đáng yêu.
Đàn ông đều có tính hư vinh, trước đây thường không hề để ý tới những ánh mắt ngưỡng mộ, xem ra đó chỉ là vì chưa đúng người, đối với thiện cảm mà Chu Lạc mang lại, Đại Đổng lại có chút yêu thích và chờ đợi.
Trên người cô, có sự giỏi giang già dặn và bao dung của một người phụ nữ trưởng thành, nhưng cô cũng có thể ngây người thất thần rồi nhanh chóng bước vào thế giới mộng tưởng của riêng mình như những cô gái trẻ. Điều đáng quý nhất đó là, cô không giống rất nhiều người không rõ chân tướng, khoa chân múa tay chỉ trỏ với một người mang tư cách thợ sửa xe như cậu mà lại rất hào hứng tìm hiểu về cuộc sống của cậu. Khi cậu lịch sự hỏi lại, cô cũng thật thà nói rõ tuổi của mình – dù rằng cũng có chút không tự nguyện. Cậu không ngờ cô lại lớn hơn mình một tuổi, bởi vì bản chất riêng kết hợp giữa con gái và phụ nữ của Chu Lạc cùng khuôn mặt trẻ trung của cô đều khiến người ta không thể đoán được độ tuổi thật. Cứ cho là cậu ít tiếp xúc với phụ nữ, nhưng Đại Đổng cũng biết rằng hỏi tuổi của họ là một việc không lịch sự, thực ra ý cậu vốn không định hỏi như vậy, thế là cậu lập tức xin lỗi, không ngờ, cô lại cảm thấy vui mừng vì câu xin lỗi đơn giản đó của cậu.
Trong quá trình tiếp xúc sau này, Đại Đổng càng ngày càng phát hiện ra sự khác biệt của Chu Lạc, cảm giác lớn nhất đó là cô luôn rất khoan dung với mọi người nhưng lại cực kỳ nghiêm khắc với bản thân, điều này đã lật ngược ấn tượng của cậu về các cô gái.
Xét về tổng thể, cô rất tích cực, tràn đầy sức sống, chính vì vậy, đôi khi biểu hiện mệt mỏi và phiền muộn của cô lại khiến người ta cảm thấy không nỡ nhẫn tâm. Hôm đó, một phút mềm lòng đã khiến cậu hủy bỏ cuộc hẹn trong ngành đặt từ trước, nhận lời trò chuyện với cô – đây là việc