á đáng như vậy, khi thấy anh nói chuyện nhiệt tình còn phải đưa ra chút mời gọi, còn cái cô Chu Lạc này, có phần quá đáng rồi.
Rất lâu sau cũng không thấy cô gọi điện lại, Diệp Minh Lỗi không ngồi yên được nữa rồi. Nếu cô vẫn không liên lạc với mình, lẽ nào lại dễ dàng bỏ qua cô sao? Diệp Minh Lỗi nuốt cục tức đó xuống, một lần nữa chủ động bấm điện thoại, lần này anh thuộc bài rồi, dùng chút kỹ xảo khi nói chuyện, may mà cô cũng coi như đã thức thời, nhanh chóng tìm tới nơi.
Diệp Minh Lỗi phát hiện bản thân khi gặp lại Chu Lạc, tâm trạng có chút mừng vui phấn khởi. Đồng thời, anh cũng nhận thấy vẻ mệt mỏi và gầy đi của cô. Có thể cô thực sự rất bận rộn, không phải là đang né tránh mình, anh bắt đầu tìm lý do để thanh minh cho Chu Lạc.
Tiếp sau đó, người phụ nữ này lại một lần nữa nghiền nát cái lý do mà anh đã lao tâm khổ tứ để nghĩ ra nó. Cô chăm chú giúp anh thẩm định đồ cổ và tranh chữ, lại vẫn trước sau như một từ chối con người anh, từ lời nói tới hành động, không hề có chút thay đổi nào. Có thể, nhờ vào thân phận của anh, sự từ chối của cô vẫn coi là có chút lễ độ, khách khí, nếu không còn có khả năng trực tiếp đập nát mặt anh cũng nên.
Vốn dĩ, với nhan sắc và độ tuổi của Chu Lạc, cho dù có hứng thú, anh cũng không đến nỗi bám riết không rời, bên cạnh anh luôn đầy rẫy các mỹ nhân trẻ trung hơn nhiều. Diệp Minh Lỗi không tự cao tự đại tới mức muốn ai ai cũng phải yêu anh, gặp phải một đối tượng “khó nhằn” cũng chẳng đến nỗi phải chinh phục đối phương bằng được. Anh là người thực dụng, không nhất thiết phải tốn thời gian vào những việc ngốc nghếch chỉ để chứng minh sức hấp dẫn của bản thân, đương nhiên sức hấp dẫn của anh cũng không nhất thiết phải chứng minh.
Nhưng biểu hiện sau khi chia tay không hề muốn gặp lại của Chu Lạc lại gây tổn thương cho anh. Cứ cho là không có hứng thú gì với anh. Thân phận và địa vị của anh cũng tương đối, thêm một người bạn như anh ở thành phố Bắc Kinh này, cũng có thể coi là lợi nhiều hơn hại, còn cô, ngay cả với tư cách một người bạn bình thường cũng không muốn kết bạn.
Không biết tại sao, cứ nghĩ tới giọng nói đều đều của cô khi giám định cổ vật và biểu hiện của cô khi đối diện với sự hoài nghi, cùng với lời nói và hành động của cô đều lộ rõ vẻ lương thiện, đều hòa nhập vào sự xa cách của con người cô, không có cách nào xuất hiện trước mặt anh, vậy mà anh lại có chút lưu luyến.
Diệp Minh Lỗi có phần tức giận rồi, anh không hề yêu cầu gì quá đáng, chỉ là thấy con người Chu Lạc mang lại một cảm giác vui vẻ, muốn tiếp xúc một chút với tư cách là bạn, chẳng lẽ cũng không được sao?
Anh tin, anh sẽ tìm ra nguyên nhân bị cô ghét bỏ.
Chăm chú nhìn vào hai tấm vé xem phim trên tay, vầng trán sáng bóng của Chu Lạc dần dần có những cử động nhấp nhô lên xuống, cặp lông mày thanh tú nhíu lại gần nhau ở vị trí giữa trán, nổi lên thành hai cái bướu nhỏ. Đây là một trong những chế độ phúc lợi của viện, các nhân viên trẻ ở độ tuổi dưới ba mươi, mỗi năm đều được phát vé xem phim vài lần, mỗi lần hai vé, mục đích không cần công bố nhưng ai cũng hiểu được.
Nếu có thời gian, Chu Lạc rất thích xem phim. Nếu đấy là một bộ phim hay, hai giờ đồng hồ ngồi trong rạp chiếu phim cũng giống như một lần Spa trí não, giúp cho đầu óc thư giãn, nhẹ nhàng một cách toàn diện. Trước đây, khi cô nhận được vé xem phim, có lúc thì hẹn bạn học cùng xem, nếu bạn học không rảnh liền đi xem một mình, tấm vé còn lại tặng cho một người nào đó mà mình cảm thấy vừa mắt ở trước cửa rạp. Sau đó ôm túi bỏng ngô ngồi xem với khuôn mặt giàn giụa nước mắt vì xúc động hoặc ôm bụng cười lớn, hưởng thụ một khoảng thời gian vô lo vô nghĩ.
Nhưng năm nay, cô là một cô gái muộn chồng, nếu cứ tiếp tục làm như vậy sẽ rất thê lương, sự việc không thay đổi, cái thay đổi chính là tâm trạng.
Tiếng chuông điện thoại xé rách bầu không khí tĩnh mịch cô đơn, khiến Chu Lạc giật nảy cả người, cầm lên nhìn vào màn hình hiển thị tên người gọi, trong chốc lát nhịp tim của cô tăng lên gấp hai lần.
“Tôi có làm phiền cô không?” Giọng của Đại Đổng cũng đẹp như con người cậu vậy, giống như rượu Trúc Diệp Thanh để lâu năm, mát rượi sảng khoái, trong chốc lát xa hoa dịu mọi tâm trạng nóng nảy bộp chộp trong lòng cô.
“Sao lại có thể như thế được.” Chu Lạc chuyển tâm trạng vui mừng của mình qua tín hiệu vệ tinh tới cậu.
“Câu lạc bộ xe ô tô ở chỗ chúng tôi cuối tuần này tổ chức một cuộc thi leo núi, cô có muốn tham gia cùng không?”
Cuối tuần, theo kế hoạch có từ trước, cô phải làm việc ở văn phòng, tuy nhiên mặc kệ mọi chuyện, công việc thì mãi mãi không bao giờ làm hết, cô cần phải đi hóng gió một chút, sẽ cùng Đại Đổng leo núi!
Nhoẻn miệng cười cúp điện thoại, Chu Lạc nhìn lại cặp vé xem phim một lần nữa, phát hiện ra chúng không còn chướng mắt như trước nữa rồi. Mặc dù ban nãy rất phấn khích, cô vẫn không dám mời Đại Đổng, tuy nhiên cô của bây giờ đã khôi phục lại dũng khí đi xem phim một mình rồi.
Vội vội vàng vàng lao đến rạp trước khi bộ phim bắt đầu chiếu, tìm đến đúng vị trí số ghế của mình rồi ngồi xuống, Chu Lạc phát hiện ra chỗ ghế bên cạnh mình vẫn bỏ trống, tự nhủ chắc đó cũng là chỗ của một đồng nghiệp nào đó rơi vào hoàn cảnh bối rối như mình, đã quyết định không đi xem, cô liền tiện tay đặt túi xách và một túi đồ ăn vặt mang theo để lên chỗ ghế đó.
Đèn trong hội trường đã tắt, nhân lúc còn đang chiếu các đoạn phim quảng cáo, Chu Lạc vội vàng nhồi nhét đồ ăn vào miệng, cô chưa kịp ăn tối, sợ rằng lát nữa khi chiếu phim, tiếng nhai tóp tép của mình sẽ làm ảnh hưởng tới người khác.
“Hi, chào cô, đây là đồ của cô phải không?” Có người đến trước vị trí ghế trống ngay bên cạnh cô.
Giọng nói này Chu Lạc tuyệt đối không thể quên được, anh có thể thôi cái kiểu người chưa tới, tiếng đã tới như thế không được? Mà cũng lại chẳng phải là Vương Hy Phượng[2]!
[2] Vương Hy Phượng: Là một nhân vật trong bộ truyện nổi tiếng Hồng Lâu Mộng của tác giả Tào Tuyết Cần, Trung Quốc. Là người phụ nữ nanh ác cay nghiệt, thông minh sắc sảo và rất tính toán.
Chu Lạc bị bã của hạt hạnh nhân làm nghẹn tới nỗi đỏ mặt tía tai, quay ngoắt đầu lại giống như gặp ma, nhờ ánh sáng hắt ra từ phía màn hình, cô nhìn thấy khuôn mặt như âm hồn bất tán của Diệp Minh Lỗi.
“Sao lại trùng hợp được ngồi cạnh cô thế nhỉ?” Biểu hiện trên khuôn mặt của Diệp Minh Lỗi là ý gì vậy? Dù sao cũng không phải là vui mừng. Còn nhớ lần trước, khi anh đưa cô về nhà, sau khi đỗ xe gọn lại, tạm biệt ngắn gọn một câu rồi ra về, sau đấy cũng không liên lạc lại với cô, điều đó khiến cô cảm thấy lúc ấy Diệp Minh Lỗi ép mình thừa nhận mối quan hệ bạn bè với anh, chẳng qua là vì vấn đề sĩ diện của đàn ông, qua rồi cũng sẽ quên luôn.
Vậy lần này anh lại có ý đồ giễu cợt gì vậy? Nếu cô không nhầm, số vé của mấy hàng ghế này đều được đơn vị cô mua hết, một người ngoài công ty như anh ta sao có thể xen vào đây được?
Vừa nuốt miếng thức ăn trong miệng xuống, định mở miệng, một khuôn mặt nhỏ xinh ló ra từ phía sau Diệp Minh Lỗi, “Chị Lạc Lạc, hóa ra số vé của hai chị em mình cạnh nhau, em cứ nghĩ rằng chị bận như vậy chắc chắn sẽ không thể đến xem được nữa cơ”.
Hóa ra là tiểu đồ đệ Đồng Đan, Đồng Đan nói gọi là sư phụ sẽ khiến cô già đi, vì vậy cô ấy luôn gọi cô là chị.
Hai người này rõ ràng là đi cùng nhau, điều này có thể giải thích được việc tại sao đại thiếu gia họ Diệp lại tới rạp chiếu phim bình dân này – đi tán gái đây mà. Chu Lạc không kìm nén được chút cảm giác buồn phiền trong lòng, con quỷ háo sắc Diệp Minh Lỗi này, móng vuốt cũng vươn quá xa rồi đấy, ngay cả bé gái cũng không chịu buông tha.
Thấy Chu Lạc tròn xoe mắt nhìn Diệp Minh Lỗi, Đồng Đan lại nói: “Hóa ra hai người quen nhau à, anh Diệp, sao anh lại quen với sư phụ của em thế?”.
Sau khi ra hiệu cho Chu Lạc thu lại đồ đạc của mình, Diệp Minh Lỗi ngồi xuống, quay lại nhìn một lượt hai bên trái phải, vị trí này quả không tồi, hai bên đều là mỹ nhân. Sau đó mới hỏi Đồng Đan một cách hiếu kỳ: “Sao cô ấy lại là sư phụ của em, cô ấy hơn em mấy tuổi chứ?”.
Đồng Đan cười nói: “Anh đừng có xem thường sư phụ của em, chị ấy làm việc ở viện em những tám năm rồi đấy. Tám năm trước đây, số lượng nghiên cứu sinh không nhiều, bây giờ ở trong viện, những người có học lực cao thì thâm niên công tác lại không bằng chị ấy, còn người có thâm niên công tác hơn thì học lực lại không cao bằng chị ấy, người hội tụ đủ cả hai yếu tố đó thì đã quá tuổi rồi. Hiện giờ chẳng qua là cần trẻ hóa đội ngũ cán bộ hay sao, tiền đồ của sư phụ em rộng mở lắm đấy, đúng không hả chị Lạc Lạc?”. Nói xong cô nàng quay sang nở một nụ cười ngoan ngoãn với Chu Lạc.
Cái con bé Đồng Đan này, vừa đến một cái đã đẩy cô ngã chổng vó lên trời rồi, lại không thể trách cô ấy được, người ta đang khen cô mà. Chu Lạc chỉ còn cách đành phải cười, nói: “Làm gì khoa trương đến nỗi như em nói đâu”. Cũng không muốn mở miệng để thanh minh, nói lắm lỡ lời, hơn nữa sự gặp gỡ tình cờ ngày hôm nay quả thực có chút kỳ dị.
“Còn hai người thì sao, sao lại cùng nhau tới đây vậy?” Mặc dù Đồng Đan là một cô gái rất nhanh nhẹn nhưng dù sao vẫn chưa trải chuyện đời nhiều, Chu Lạc với danh nghĩa là sư phụ, không muốn cô ấy gắn chặt với một đại thiếu gia hào hoa đa tình như Diệp Minh Lỗi, gia cảnh nhà Đồng Đan lại không đến nỗi nghèo khó, không cần phải đãi vàng từ chỗ anh.
Không ngờ, khuôn mặt hình trái xoan theo đúng tiêu chuẩn của Đồng Đan lại lóe lên một chút xấu hổ, sau khi liếc nhìn Diệp Minh Lỗi rồi mới mở miệng nói: “Bác Diệp và bố em là bạn hữu cùng lên rừng xuống biển với nhau, sau khi em đến Bắc Kinh, bố em nhờ nhà bác ấy chăm sóc cho em”. Tiếp đó lại truy hỏi tại sao Chu Lạc và Diệp Minh Lỗi quen biết nhau thêm một lần nữa.
“Một người bạn của anh, là hàng xóm của cô ấy, tình cờ gặp gỡ.” Diệp Minh Lỗi giải thích.
Hóa ra hai người là bạn do mấy đời thân nhau, như vậy cũng không nên can thiệp nữa rồi, Chu Lạc quyết định không quá xen vào chuyện của người khác, chuyên tâm xem phim.
Nhưng rõ ràng lại có người không để cô được yên. Diệp Minh Lỗi chống khuỷu tay lên thành ghế, nghiêng người về phía cô, dùng tay che miệng để âm thanh không lọt ra ngoài, khe khẽ nói: “Không ngờ ngoài kiến thức phong phú về cổ vật, năng lực chuyên môn của cô lại giỏi như vậy, tốt nghiệp nghiên cứu sinh từ tám năm trước, cô rốt cuộc bao nhiêu tuổi rồi, không già hơn tôi đấy chứ?”.
Chu Lạc lườm Diệp Minh Lỗi một cái, anh đã bỏ cái vẻ đạo mạo đĩnh đạc, lộ rõ bộ mặt vô liêm sỉ thật sự, mình cũng không cần phải ra vẻ khách sáo nữa, lập tức châm biếm trở lại, “Chẳng phải thế sao, tôi có cách gìn giữ nhan sắc, bị lừa rồi phải không chú em họ Diệp?”.
Diệp Minh Lỗi vô tư mỉm cười, “Sao lại thế được, cô quên rồi à, tôi đã từng gặp bạn học của cô”. Tiếp đó lại lắc đầu than thở, “Haizz, phụ nữ từng này tuổi rồi, vẫn phải đi xem phim một mình, thật đáng thương”. Sau đó, như thể anh vừa hạ một quyết tâm rất lớn, “Thế này nhé, tôi vốn có tâm làm việc thiện, sau này sẽ cho cô mượn bộ dạng này một cách miễn phí, thế nào?”.