Những ngày tháng tiếp theo của Chu Lạc, có thể dùng mấy từ nhếch nhác khốn khổ để hình dung. Một mặt cần phải tích cực chuẩn bị tài liệu để cạnh tranh vào vị trí trợ lý; mặt khác, sư tổ của cô (sư phụ của sư phụ), giữ chức trưởng nhóm thiết kế của trợ cấp đặc biệt quốc vụ viện, có ý gọi cô tham dự vào một báo giá dự án thương mại. Đây là một trong những dự án đầu tư ra nước ngoài trọng điểm trong năm nay của quốc gia, do công ty thương mại trực thuộc Bộ dẫn đầu. Viện cô phụ trách phần nhà xưởng, thiết bị và công nghệ, liền phân về cho hậu duệ theo dòng chính thống là cô theo phương châm không để lợi lộc lọt vào tay người khác.
Về mảng dự án ngoại thương, những dự án trúng thầu sau khi báo giá thường không vượt quá một phần mười, nhưng công việc thì vẫn phải làm, hơn nữa, trong mấy lần nói chuyện riêng, sư tổ đã tỏ ý rất hy vọng vào sự thành công của dự án lần này. Điều đó khiến Chu Lạc không thể không bỏ tới mười hai phần công sức và tinh thần để ứng phó. Tám năm làm việc, một dự án với số vốn đầu tư lên tới mấy tỷ, dù sao cũng là lần đầu tiên được tiếp xúc với nó, do đó cần tiến hành điều tra nghiên cứu nhiều phương diện, có rất nhiều tài liệu cần đọc, bắt buộc đến tháng sau, trước khi ra nước ngoài khảo sát, trong đầu phải có số liệu rồi.
Trong hoàn cảnh hai tay đều phải nắm lại để ứng đối, hai bên đều phải làm cho tốt, còn phải ứng phó với mấy dự án trong tay cùng những cuộc hội nghị vẫn dày đặc như lông bò, Chu Lạc ngay cả đến cơm cũng không được ăn một cách yên ổn, giờ tan sở càng ngày càng muộn, khi về được đến nhà thì đã mệt mỏi rã rời, tính ra mấy ngày rồi không nói được với dì Mai câu nào.
Ngày hôm đó, công việc tương đối nhàn rỗi, Chu Lạc cố ý gọi một cú điện thoại về nhà, qua người giúp việc, cô biết được tối hôm nay dì Mai không có buổi tiệc xã giao nào, vội vội vàng vàng hoàn thành nốt công việc còn đang dang dở, trở về nhà trước khi dì Mai đi ngủ - dì Mai có thói quen đi ngủ sớm, nói rằng phụ nữ khi đã có tuổi rồi, nếu không chú ý nghỉ ngơi sẽ rất nhanh già.
Chu Lạc lại nghĩ tới bản thân mình, là gái muộn chồng, nếu chưa già yếu, liệu có phải xem ra rất đáng thương không? Nhưng mà người trên giang hồ, thân bất do kỷ[1], cô không thể từ chối việc thăng chức, cũng không thể làm trái ý tốt của sư tổ. Vẫn chỉ có dì Mai may mắn, sự nghiệp thành công mà thời gian vẫn thoải mái. Sau khi Chu Lạc dọn về sống chung mới biết rằng, dì ấy không thuê người làm vườn, toàn bộ hoa lá cây cỏ trong sân đều do một tay dì Mai chăm sóc, thật có thú thanh nhàn biết bao!
[1] Thân bất do kỷ: Cùng với sự thay đổi của môi trường, hoàn cảnh, con người bắt buộc phải thích ứng, không thể tự thay đổi bản thân mình theo ý thích.
Nhìn thấy dì Mai ung dung tự tại ngồi uống trà sâm, từng ngón tay thon dài trắng ngần như ngọc, càng làm tôn lên chiếc cốc uống trà bằng sứ xương của nước Anh, Chu Lạc lại một lần nữa phải trầm trồ ngưỡng mộ.
“Lạc Lạc, sắc mặt của cháu không được tốt lắm, dạo này cũng hay về muộn, là do công việc bận rộn, hay... đã yêu rồi?” Dì Mai mỉm cười trêu chọc, rót trà sâm vào chiếc cốc trước mặt cô, “Chống ôxy hóa đấy, đặc biệt là đối với những phụ nữ thường xuyên tiếp xúc với máy tính như chúng ta, uống nhiều một chút cũng có tác dụng tốt”.
Chu Lạc lắc đầu thở dài một tiếng, cô làm gì còn thời gian mà nói chuyện yêu đương, xe sửa xong rồi còn chưa có thời gian đi lấy. Đại Đổng nói sẽ đưa xe tới tận nhà cho cô, Chu Lạc từ chối nói rằng không tiện cho việc thanh toán, cô không muốn trong thời điểm bận rộn đến không thể phân thân này lại bỏ lỡ cơ hội gặp mặt đó.
“Dì Mai, cháu đâu có yêu đương gì, là do công việc bận rộn đấy thôi, hơn nữa cháu e rằng mình không tiện sống ở nhà của dì nữa.” Thực ra, Chu Lạc thực sự không muốn rời xa nơi này, ở đây mặc dù giao thông không tiện nhưng môi trường thì quả thật có đốt đuốc vào ban ngày cũng khó tìm thấy nơi nào được như vậy. Mà hơn nữa, cô cũng đã bỏ cả số tiền tiết kiệm bằng mồ hôi và xương máu của mình để mua xe vì chuyện giao thông không thuận tiện ở nơi đây.
“Tại sao? Dì cứ nghĩ rằng chúng ta sống chung rất vui vẻ.” Dì Mai không giấu nổi vẻ ngạc nhiên, buông cốc trà trên tay xuống.
“Ban đầu, dì cho thuê phòng với giá thấp là vì muốn tìm một người làm bạn. Dì xem, bây giờ cháu bận rộn thế này, tháng sau còn phải ra nước ngoài khảo sát, nếu trúng thầu, cháu có khả năng còn bị phân công trực tại hiện trường một thời gian, e rằng nơi ở đối với cháu chỉ có thể là một chỗ để về ngủ mà thôi.” Chu Lạc không có thói quen lợi dụng người khác, cô dự định sẽ thuê một căn phòng cạnh nơi làm việc, như vậy vẫn có thể tiết kiệm được chút thời gian đi đường dùng để nghỉ ngơi.
“Hóa ra là vậy. Cháu đi nước nào, nếu trực ở hiện trường sẽ đi bao lâu?” Dì Mai hỏi một cách quan tâm.
“Kenya ở châu Phi. Đây là dự án lớn, nếu thành công cháu có khả năng trong một năm thì đến nửa năm phải sống tại đó.” Chu Lạc nghi ngờ rằng bản thân cô sở dĩ được lựa chọn, độc thân cũng là một trong những nguyên nhân, những người có gia đình, ai lại muốn vợ chồng xa cách như thế.
“Châu Phi?” Dì Mai kinh ngạc kêu lên, “Ở đó thường xuyên có bạo động, lại còn có những dịch bệnh đáng sợ đại loại như bệnh sốt rét nữa. Một cô gái đang yên đang lành như cháu, đi tới đó làm gì?”
Chu Lạc cảm thấy ấm lòng vì sự quan tâm của dì, kiên nhẫn giải thích: “Thực ra cũng không nghiêm trọng đến mức như vậy đâu ạ, trong hệ thống của bọn cháu có rất nhiều người từng đến đó, trước khi đi tiêm vắc xin phòng bệnh, đến đó có đặc phái viên tiếp đón, sẽ không nguy hiểm gì đâu”.
Sau đó, dì Mai lại liên tiếp hỏi cô rất nhiều vấn đề, đồng thời lập trường rất rõ ràng – không tán thành việc cô đi, còn nói con gái không nhất thiết phải vất vả như vậy.
Ban đầu, trong mắt của Chu Lạc, dì Mai là người phụ nữ nhã nhặn và là một doanh nhân thành đạt, lúc này dì lại càng giống với một người thuộc thế hệ trước rất đáng tin cậy. Do đó, dưới sự góp ý mạnh mẽ của dì, Chu Lạc vẫn nhận lời tạm thời sống ở đây, cho tới khi tìm được người cùng thuê nhà phù hợp thì thôi.
Đến cuối tuần, Chu Lạc mới bớt ra được nửa ngày để tới chỗ Đại Đổng lấy xe. Khi cô đến nơi, xe của Đại Đổng cũng vừa hay dừng lại tại khoảng đất trống trước cửa, bởi vì đã hẹn từ trước nên Chu Lạc tự lý giải rằng đó là do Đại Đổng cố ý vội quay về xưởng vì cô.
Vẫn bộ quần áo bảo hộ lao động màu xanh lam, nhưng khi khoác lên người cậu ta, trông lại đẹp hơn những người khác rất nhiều, sạch sẽ mà phẳng phiu, màu sắc giống như mặt biển xanh mát trong ngày nắng đẹp.
Tuổi trẻ đẹp biết bao, cuộc sống đẹp biết bao, còn một người phàm tục như cô suốt ngày bận rộn làm những công việc ruồi bâu nhặng bám. Khốn kiếp, đợi đến khi cô kiếm đủ tiền rồi, nhất định sẽ bao một đám mỹ nam ngày đêm vây xung quanh cô, ai cũng phải đẹp trai khôi ngô tuấn tú. Nếu Diệp Minh Lỗi sa sút rồi, nể tình anh ta đã từng giải vây giúp cô, sẽ cho phép anh ta đặc cách tham gia vào đội quân đó, Đại Đổng có thể làm thủ lĩnh của bọn họ, thông thường được gọi bằng cái tên chính cung gì gì đó...
“Đi thôi.” Nhìn bộ dạng lơ đễnh của cô trông thật thú vị, Đại Đổng vốn không định mở miệng làm phiền, nhưng hai người cứ đứng như thế dưới ánh mặt trời gay gắt cũng chẳng ra thể thống gì.
“Á, đi đâu?” Mặc dù ý đồ phóng túng trong đầu rất bạo gan, nhưng khi thấy đôi mắt sâu thẳm như nước của Đại Đổng nhìn mình, khuôn mặt Chu Lạc vẫn không kiềm chế nổi, bất giác đỏ lên.
Đại Đổng khẽ cười thành tiếng, “Đi lấy xe của cô mà, xem xem có hài lòng với việc sửa chữa không?”. Cô gái này quả thực rất đáng yêu, lần nào cũng quên nắm bắt vấn đề mấu chốt nhất. Giống như lần trước, cô đã sáng suốt không muốn báo cảnh sát, nhưng lại dễ dàng nhận lời tới địa bàn của cậu. Cô nhìn như muốn ăn sống nuốt tươi chỗ đồ ăn vặt và Coca, nhưng lại không hỏi giá sửa xe là bao nhiêu. Cô nói không có thời gian đến lấy xe, nhưng lại không để cậu đưa xe tới tận nhà, cứ nhất định cuối tuần đích thân đi lấy – Đại Đổng không hề nghĩ rằng cô kiên quyết tới đây lấy xe là vì muốn kiểm tra xe ngay tại xưởng.
Tuy nhiên, lần này thì Đại Đổng đã dự liệu sai rồi, Chu Lạc xem xét một chút chiếc xe mới vừa được sửa chữa hoàn thiện, không hề do dự bước tới quầy thanh toán, nhưng khi Đại Đổng quay người định bước đi, liền bị cô ngăn lại, “Cậu không đi cùng với tôi để kiểm tra một chút xem xe đã được sửa hoàn thiện chưa hay sao?”.
Đại Đổng lại một lần nữa cảm thấy vô cùng kinh ngạc, xe của cô không hề bị hỏng hóc bên trong, phần sửa chữa của cửa hàng chỉ là lớp vỏ bị đâm móp bên ngoài. Đã sửa hoàn thiện hay chưa, chỉ cần liếc mắt nhìn một cái là biết ngay. Nhưng cậu lại nghe thấy tiếng nhận lời của mình.
Chu Lạc thầm cảm thấy mừng vui trong lòng, cơ hội thứ hai để cô và Đại Đổng được gần nhau trong gang tấc đến rồi. Lần trước, cậu lái xe, cô ngồi bên ghế phụ, lần này lại đổi ngược lại.
“Đúng rồi, lần trước nhận lời tìm thầy bổ túc tay lái cho cô, thầy giáo dạy lái xe mà tôi biết tuần sau có thời gian rảnh, cô xem nếu vẫn cần, tôi có thể giúp cô liên hệ.” Sau khi thắt dây an toàn xong, Đại Đổng nói trước khi Chu Lạc khởi động xe.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Chu Lạc trong chốc lát đã sụp hẳn xuống, “Ôi, thầy ấy có thời gian tôi lại không có thời gian rồi, làm phiền cậu quá, xin lỗi, giúp tôi nói với anh ấy rằng tôi không cần nữa nhé.”
Đại Đổng gật đầu, “Vậy bình thường, khi lái xe, cô nên chú ý một chút, nhớ lái chậm là được rồi”. Nguyên nhân chính của vụ va quệt lần trước, một là do cô vi phạm nguyên tắc giao thông, hai là do tốc độ lái xe quá nhanh, hai điều cấm kỵ đối với những người mới lái xe, cô đều mắc phải.
Chu Lạc lập tức khiêm tốn tiếp nhận, nhân cơ hội đó cô liền đề nghị luôn: “Thực ra tôi cũng chỉ lái xe đi làm, nếu bây giờ cậu có thời gian, đi cùng tôi một chuyến, đi thử quãng đường đó một chút được không?”.
Kỳ thực Đại Đổng vốn còn có việc cần làm, nhưng không hiểu vì sao, nhìn đôi mắt hấp háy mở to đầy vẻ chờ đợi của cô, ma xui quỷ khiến thế nào cậu lại nhận lời, còn gọi điện thoại nhờ người khác làm giúp công việc tiếp sau đó.
Tâm trạng của Chu Lạc trong lúc này có thể dùng từ hân hoan nhảy nhót để hình dung, khi lái xe như có thần thánh trợ giúp, hại tới nỗi một người vốn không hay nói nhiều như Đại Đổng cũng phải liên tục nhắc nhở cô – “Chậm một chút, chỗ này có biển báo hạn chế tốc độ”, “Trước khi rẽ cần phải giảm tốc độ, nếu không sẽ bị lật xe”, “Chú ý tận dụng gương chiếu hậu”, “Cô mới lái xe, tốt nhất là đặt cả hai tay lên vô lăng”...
Do đó, Chu Lạc cuối cùng cũng hiểu rằng không phải cậu sư đệ Mao Đông của cô ầm ĩ, mà là kỹ thuật lái xe của cô thật sự có vấn đề. Nhưng, tại sao ngữ khí của Đại Đổng người ta lại dễ khiến người khác tiếp nhận, mà không khiến cô thấp thỏm cáu giận như vậy?
Bởi vì không đúng giờ tan tầm, từ ngôi biệt thự của dì Mai tới chỗ làm rồi vòng ngược lại, cũng không tiêu tốn quá nhiều thời gian, kỹ thuật lái xe của Chu Lạc lại có được sự tiến bộ mang tính giai đoạn, tự lái xe đi làm và về nhà chắc không thành vấn đề gì.